Truyện mới cập nhật

Truyện vừa mới cập nhật tại Lão Phật Gia

Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?

ANH CÓ THỂ DỪNG BƯỚC LẠI VÌ EM KHÔNG? Tác giả: Vân Thất Nhì Thể Loại: Ngôn Tình Văn án: Truyện Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không chắc chắn là SE rồi, đọc SE công nhận đau tim thật, nhưng lâu lâu vẫn muốn đau một lần. Các nàng sợ đau tim à, ta bệnh tim còn không sợ đấy, cùng lắm vừa đọc vừa khóc thôi. Lúc ấy mẹ già nhà ta đi ngang phòng nhìn thấy ta như thế còn bị mắng là "hâm" đấy. Ta ức chế, con gái của bà tình cảm ra dáng thục nữ thế mà bà con chê, không có thiên lý mà! Truyện ngắn nhưng kết thúc lại không buồn.....

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Hành Trình Nghịch Tập Của Cung Nữ

Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại ch//ết Quý phi, tay nhiễm m//áu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắ//t lư//ỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà ch//ết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.

0.0
10 ch
Nữ Cường
Lấy Vầng Trăng Sáng Đãi Núi Non

Ca ca của ta là nhân vật phản diện u ám có đôi chân tàn tật trong một cuốn sách, huynh ấy sẽ tự sát vào đúng ngày nam nữ chính đại hôn. Ta không ngăn cản, chỉ chớp chớp đôi mắt to, cố ý vờ như ngây thơ hỏi huynh ấy: "Ca ca, của quý của con trai là cái gì thế?"   Con dao trong lòng bàn tay huynh ấy rơi keng xuống đất tạo nên một tiếng vang giòn tan.   Ta vờ như không biết, tiếp tục dùng giọng điệu ngơ ngác trong sáng nói: "Ôn Tử Mộc bảo, chỉ cần muội hôn hắn một cái, hắn sẽ cho muội xem của quý của mình."   Ôn Tử Mộc là công tử phong lưu có tiếng khắp kinh thành, cũng là đệ đệ ruột của nữ chính.   Mắt ca ca đỏ hoe, giọng run run hỏi ta: "Thế muội... đã hôn hắn chưa?"   Sau đó, trước ánh mắt gần như sụp đổ của ca ca, ta từ từ gật đầu.   Về sau, ca ca không còn u ám nữa, cũng không tự sát nữa, suốt ngày hùng hục đẩy xe lăn đuổi giết Ôn Tử Mộc khắp phố.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Xuyên Thành Phi Tần Thất Sủng, Ta Nuôi Lớn Cả Trẻ Con Trong Hậu Cung

Văn án: Ta từng làm ấu sư suốt năm năm, vậy mà chỉ sau một đêm đã xuyên không trở thành phi tần có địa vị thấp kém nhất trong hậu cung. Bởi vì không có bàn tay vàng, thế nên ta quyết định mặc kệ tất cả, sống ngày nào hay ngày ấy. Không ngờ sau một năm dựa vào việc ăn không ngồi rồi mà bình yên sống trong hậu cung, một vị phi tần cùng ở chung một cung điện với ta bỗng bị ban chết. Ngũ hoàng tử mới ba tuổi dưới gối nàng lập tức trở thành củ khoai nóng bỏng tay, chẳng có ai bằng lòng tiếp nhận. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại một hồi, đứa bé ấy lại rơi vào tay ta. Chuyện nuôi dạy hài tử, trái lại chính là việc ta am hiểu nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị Quý nhân bệnh qua đời, vị công chúa vừa đầy tháng dưới gối nàng cũng được đưa đến cung của ta. Về sau nữa, Mai phi kiêu căng ngang ngược thất thế, vị Trưởng công chúa mười tuổi cũng được đưa sang nhập bọn với bọn trẻ trong cung ta…

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Em Họ Tôi Thích Nói Câu "thì Sao Nào"

Em họ tôi đặc biệt thích treo câu này bên miệng: “Thì sao nào?” Bị bắt quả tang ăn trộm hộp kẹp tóc pha lê của tôi, nó vẫn nói: “Thì sao nào?” Bẻ gãy cổ con vẹt tôi nuôi suốt ba năm, nó cũng nói: “Thì sao nào?” Nhân lúc tôi nghỉ học vì bệnh, nó tung tin tôi mang thai rồi đi phá, đáp lại vẫn chỉ có một câu: “Thì sao nào?” Tôi lạnh mặt kéo nó ra khỏi lớp, vung nắm đấm giáng thẳng xuống đầu. “Đến lúc ra tòa, nhớ mang theo câu ‘Thì sao nào?’ của mày nhé!”  

0.0
8 ch
Gia Đấu
Thoái Minh Nguyệt

Phó Tịch lồng chiếc vòng ngọc phỉ thúy thượng hạng vào cổ tay ta, sắc mặt hắn vẫn nhạt nhòa như nước.    “Mồng tám tháng sau, ta sẽ thành thân với Trưởng công chúa. Công chúa nhân từ, bằng lòng cho ta nạp nàng vào phủ.”    “Đến lúc đó, nàng cứ đi từ cửa bên vào, làm một di nương. Từ nay về sau hãy an phận thủ thường, Phó phủ sẽ không thiếu cơm ăn áo mặc cho nàng.”    Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc đáng giá ngàn vàng trên cổ tay, ngoan ngoãn tựa vào gối hắn, dịu dàng đáp lời: “Thiếp vốn là thân bồ liễu, có thể thường bồi bên cạnh đại nhân đã là vạn hạnh, tuyệt đối không dám có ý nghĩ vượt phận.”    Phó Tịch hài lòng vuốt ve mái tóc ta, khen ta biết điều.    Thế nhưng, trong lòng ta lúc ấy lại nghĩ khác.    Chiếc vòng ngọc này, vừa vặn để ta gom góp đủ ba ngàn lượng lộ phí đi Giang Nam.

0.0
8 ch
HE
Ta Xuyên Thành Người Vợ Mà Thủ Phụ Tương Lai Muốn Giết Nhất (p2)

Nguồn: 风过水无痕 - Tấn Giang Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 182  Văn án: Khương Xuân viết về một nhân vật mỹ cường thảm mà một bước thành danh. Vất vả lắm mới sắp giàu to. Lại ngoài ý muốn ập đến mà lìa đời. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính mình tiểu thuyết đã viết. Trở thành nguyên phối thê tử của nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời Án. Đó lại là một nữ đồ tể xinh đẹp như hoa nhưng sức mạnh như hổ. Cuối cùng vì hồng hạnh xuất tường mà bị bỏ lồng heo chết thẳng cẳng. Khương Xuân cạn lời: "Muốn trêu đùa ta như vậy sao?" Cũng may nàng thuộc lòng cốt truyện do chính mình viết ra. Lại có thêm bàn tay vàng là hệ thống điểm danh. Ừm, vẫn còn cứu được! Vẫn còn cứu được! … Tống Thời Án một giấc ngủ dậy. Phát hiện chính mình không ngờ lại trở lại kiếp trước. Lúc còn ở Khương gia làm con rể ở rể. Đối mặt với người thê tử nguyên phối tương lai sẽ ngoại tình làm chính mình mất hết mặt mũi, trở thành nỗi nhục cả đời. Hắn quyết định ra tay trước để trừ hậu họa! Nhưng ai ngờ tới, nữ nhân này chẳng những bỏ ra số tiền lớn để điều trị thân thể cho hắn. Còn đối với hắn mọi bề chiếu cố. Nửa đêm còn mặc yếm đỏ chui vào chăn anh anh làm nũng muốn viên phòng. Tống Thời Án đem đao thu lại, thầm nghĩ: "Chờ một chút, để ta xem nàng diễn kịch bản gì." Tiểu kịch trường: Ngày nọ Khương Xuân đi mỗ hầu phủ dự tiệc. Một đám phu nhân trước mặt cười nhạo nàng xuất thân thấp hèn. Là kẻ đồ tể không lên được mặt bàn. Khương Xuân quyết đoán xắn tay áo vén váy. Đem đám người đó đấm đá một trận. Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, như thể vừa mới mất đi phu quân vậy. Xong việc, phu quân của những phu nhân đó tìm đến chỗ Tống Thời Án. Muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời Án nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là một người ở rể nhà họ Khương, chỉ có thê tử quản ta, chứ không có chuyện ta quản thê tử, thứ cho Tống mỗ vô năng." Mọi người nghẹn lời. Có việc thì là người ở rể Khương gia. Không có việc gì thì là Nội các Thủ phụ kiêm Quốc cữu gia đúng không? Note: Truyện sẽ có nhiều phần do CS mới của web, Các phần còn lại các bae vào trang sốp để theo dõi các phần tiếp thoe nheen <3 <3 <3

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Tôi Là Một Nhà Trị Liệu Tâm Lý Mới Học Được Chút Kiến Thức Nửa Mùa Đã Dám Ra Ngoài Nhận Khách

Vào những năm 1980, cái nghề này hiếm hoi vô cùng, những người làm nghề này nếu không phải là du học từ nước ngoài về thì cũng là kiểu có gia thế, có mối quan hệ nâng đỡ. Thêm vào đó, đối tượng phục vụ của cái nghề này toàn là giới nhà giàu, nên tôi làm chưa đầy hai năm mà túi tiền đã dày lên trông thấy. Thu dọn hành lý xong, tôi dự định về quê sống an nhàn một thời gian, đợi đến khi tiền tiêu gần hết rồi mới trở lại thành phố kiếm tiếp. Lúc xuống xe ô tô, tôi thuê một người giúp việc xách hộ hành lý. Mấy hòm lớn toàn quần áo, trang sức, giày dép và túi xách, một mình tôi đương nhiên không thể nào xách nổi. Tôi nghĩ bụng ngôi nhà ở quê đã mấy năm không có người ở, chắc hẳn sớm đã cỏ dại mọc đầy, hoang tàn đổ nát. Tôi tính cứ ở tạm một đêm, ngày mai sẽ tìm chỗ khác rồi thuê người sửa sang lại ngôi nhà thật cẩn thận.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Giá Y Thêu Bảy Năm

Văn án: Ta tên là Như Ý, nhưng cuộc hôn nhân của ta lại chẳng có lấy một chút như ý nào. Ngày Sở Vương cưới trắc phi, ta, vị chính phi này, đã ngồi nghe tiếng động bên cửa sổ suốt cả một đêm. Đến khi ấy ta mới biết, người nam nhân mà ta yêu kia, "thể lực" quả thực rất tốt.

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Quan Lộ Thú Ngữ

Tổ phụ thua trong một trận chọi gà, đem ta cược cho tên công tử ăn chơi của phủ Định Bắc Hầu làm thiếp.   Bá mẫu khuyên ta cam chịu số mệnh.   Mẫu thân đi tìm vị hôn phu Giang Tuấn nghĩ cách, nào ngờ lại mang về một tờ hôn thư từ hôn.   Tất cả mọi người đều cho rằng, ngoài việc ngoan ngoãn lên kiệu, ta không còn lựa chọn nào khác.   Chỉ có ta nhìn chằm chằm tên công tử ăn chơi ngông cuồng tự đại đang đứng giữa chính sảnh, cất lời:   “Tổ phụ ta đã tuổi cao sức yếu, ngươi thắng ông ấy cũng chẳng vẻ vang gì.”   “Có gan thì đường đường chính chính đấu với ta một trận. Ai thua phải chạy quanh trường chọi gà ba vòng, vừa chạy vừa sủa như chó. Ngươi có dám không?”   Kiếp trước, ngay lúc sắp được thăng chức tăng lương ở sở thú, ta lại xuyên đến cái chốn quỷ quái này.   Một bụng tức tối đang không có chỗ trút.   Không khiến tên công tử ăn chơi này thua đến mức hoài nghi nhân sinh, ta không xứng làm chuyên gia giao tiếp với động vật.

0.0
15 ch
Gia Đấu
Hội Bạn Thân Vả Mặt Tra Nam Trong Hôn Lễ

Ngày cưới, “cô em gái thân thiết” của chồng tôi ăn mặc lòe loẹt xuất hiện ở nhà tôi, mở miệng nói muốn làm phù dâu cho tôi. Tôi gọi điện hỏi tội anh ta, nhưng người bắt máy lại là mẹ chồng: “Thu Diệp à, mấy đứa phù dâu của con toàn là con gái nhút nhát, không có chủ kiến. Con bé Vũ Tâm đáng tin hơn nhiều, cứ để nó đi theo con đi.” Nghĩ đến hôm nay là ngày cưới, không nên đôi co với mẹ chồng, tôi chỉ có thể cắn răng nhịn xuống. Tôi vốn tưởng chỉ là thêm một người, để nhóm bạn thân của tôi để mắt tới là được. Ai ngờ đâu, chẳng khác nào rước về thêm một tiểu tổ tông. Đến lúc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra cả nhà chồng đã hợp sức lại để “ra oai phủ đầu” với tôi. Xin lỗi nhé, nhưng hội chị em độc nhất vô nhị đất Giang–Chiết–Hỗ của tôi, chẳng có ai là dạng dễ bắt nạt đâu.  

0.0
7 ch
HE
Cốt Nhục Của Ta, Ai Dám Bế Đi?

Kiếp trước, đích tỷ hiếm muộn. Phu quân không màng đến cảm nhận của ta, liền ôm đứa trẻ đi. Hắn nói: "Nàng còn trẻ, sau này vẫn có thể sinh tiếp." "Nàng để lại cho tỷ ấy chút niềm hy vọng thì có làm sao?" Ta khóc lóc đuổi theo đến tận viện của đích tỷ, lại bị người của hắn đè chặt xuống nền tuyết lạnh. Ngày đứa trẻ tròn tháng, đích tỷ bế con trai của ta nhận muôn vàn lời chúc tụng của tiền đường. Ta đến một tiếng "nương" cũng không được phép nghe. Về sau đứa trẻ đổ bệnh rồi qua đời. Hắn lại trách số mệnh của ta quá cứng, khắc chết đứa con. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại phu chẩn đoán có thai. Phu quân mặt mày hớn hở, nắm lấy tay ta mà nói: "Đứa trẻ này đến thật đúng lúc, tỷ tỷ của nàng cuối cùng cũng có nơi nương tựa rồi." Ta rút tay về, mỉm cười nhìn hắn. "Nhưng mà... đứa trẻ ta đang mang, đâu phải cốt nhục của ngươi?"

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Người Trong Phòng Bên

Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng động ân ái của cặp đôi nam nữ phòng bên cạnh. Tôi cố kìm nén cơn giận, đeo nút bịt tai vào. Nhưng vẫn không thể ngăn cách được thứ âm thanh liên hồi ấy. Không còn cách nào khác, tôi gọi điện cho vị hôn phu Thẩm Duật, muốn sang chỗ anh ở tạm một đêm. Nhưng lại nghe thấy tiếng nhạc chuông điện thoại quen thuộc vang lên ở phòng bên cạnh.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Nhặt Rác Thời Tận Thế Vô Tình Có Người Yêu

Tôi đi nhặt rác trong thế giới tận thế, vô tình nhặt luôn vua zombie bị mất trí nhớ về nhà . Anh ta cứ như một chú cún con, ngửi tới ngửi lui. “Bé yêu, sao anh cứ cảm thấy em thơm quá vậy? Có phải anh đã yêu em rồi không?” Tôi không dám nói gì, chỉ một mực nhét cải thảo cho anh ta ăn. Chỉ sợ anh ta phát hiện ra, thật ra anh ta chỉ là đói thôi.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Viện Di Nương

Trong phủ Vĩnh Bình Hầu có một "Viện Di nương" nổi tiếng là nơi chết chóc. Những người ở đó đều là các di nương không được sủng ái nhất, ai nấy đều chê cười họ là lũ gà rừng không biết đẻ trứng. Thế nhưng về sau, chính lũ gà rừng này lại nuôi dưỡng ra con phượng hoàng quý giá nhất bản triều.

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Ngày Tôi Sảy Thai, Lâm Vũ Xuyên Chắn Ngay Trước Cửa Phòng Bệnh, Không Cho Mẹ Tôi Vào Trong

Khi cô y tá ôm ga trải giường vừa thay đi ra, bố tôi cũng từ quầy thu phí trở về, hóa đơn thanh toán kẹp trong sổ khám bệnh. Mẹ tôi vừa đi đến cửa thì bị anh ta giơ tay cản lại. “Mẹ, mẹ đừng vào vội, bây giờ An An không chịu nổi kích động đâu.” Tôi nằm trên giường bệnh, vùng bụng vẫn còn đau âm ỉ. Ngoài cửa, mẹ anh ta đang níu lấy cô y tá hỏi đông hỏi tây. “Thân già này thật khổ số mà, giúp con dâu nấu bữa cơm, giờ mất đứa cháu cũng đổ đầu tôi.” Bà ta cứ khóc một chốc lại ngừng, nhưng hễ y tá hỏi một câu là bà ta lại trả lời đâu ra đấy rất trơn tru. Chiếc túi đựng tài liệu bên cạnh giường bệnh không được kéo khóa kỹ, để lộ ra một góc bản vẽ lấm lem dầu mỡ. Đó là bản thảo đầu tiên của khách hàng mà tôi phải thức trắng ba đêm mới làm xong. Nửa tiếng trước, bà ta đã lấy nó để lót đáy nồi dầu. Lúc tôi đau đến mức đứng không vững, phản ứng đầu tiên của Lâm Vũ Xuyên không phải là đỡ tôi, mà là lao đến ôm lấy bà mẹ đang ngồi bệt dưới đất kêu gào đau ngực. Bây giờ, anh ta quay lại phòng bệnh, mở miệng vẫn là câu nói đó. “An An, mẹ anh thực sự không phải người xấu đâu, bà chỉ là người không có học thức, không biết cách ăn nói thôi.” Tôi đợi anh ta nói xong mới lên tiếng: “Lâm Vũ Xuyên, tôi vừa mới từ phòng phẫu thuật ra đấy.” Anh ta liền im bặt. Tôi chỉ tay ra ngoài cửa: “Bà ta vẫn đang khóc lóc cho người khác xem kìa. Câu đầu tiên anh bước vào phòng vẫn là bào chữa cho bà ta.” Đôi môi anh ta mấp máy, vẫn muốn giải thích thay mẹ mình. Tôi đẩy thỏa thuận ly hôn đến cạnh giường: “Lâm Vũ Xuyên, ký tên đi.”

0.0
11 ch
Hiện Đại
Hộp Cơm Gà Chiên Cay Của Trùm Trường

Tôi vừa xách mười cái bánh bao bước ra khỏi nhà ăn thì bị trùm trường chặn đường. “Cô chính là học sinh nghèo nhất trường à? Bữa tối chỉ ăn mấy cái bánh bao này thôi sao?” Tôi theo bản năng định phản bác— Tôi đâu chỉ mua nổi bánh bao, tôi còn mua được cả cơm trắng nữa đấy. Nhưng ngay trước mắt lại đột nhiên hiện lên vài dòng bình luận: [Vãi! Nam phụ nhận nhầm người rồi! Bé cưng nhà chúng ta mới là học sinh nghèo nhất trường mà!] [Trùm trường này đang diễn hài sao? Có ai nghèo mà một bữa ăn tận mười cái bánh bao không???] Trùm trường? Nam phụ? Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì trùm trường đã lạnh mặt, đưa suất cơm trong tay sang cho tôi. Trong đầu lại xuất hiện dòng bình luận mới: [Vãi chưởng! Nam phụ định đưa suất cơm tối gà chiên cay phần lớn cho nữ phụ, vậy tối nay bé cưng nhà mình ăn gì đây?] Cơm gà chiên cay! Lại còn là phần lớn! Mắt tôi lập tức sáng lên, nhanh tay nhận lấy. Ai còn quan tâm nữ chính hay nữ phụ gì nữa chứ? Tôi gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng! Em chính là học sinh nghèo nhất trường! Mỗi bữa chỉ được ăn bánh bao với dưa muối, ăn hôm nay chưa chắc đã có ngày mai, đói đến mức ngực dán sát vào lưng rồi!” Trùm trường: “???”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Khói Lửa Nhân Gian

Ngày thứ ba sau khi ta xuyên vào Hầu phủ, chỉ vì nửa đêm lén nhóm bếp trong sân nướng vài miếng ba chỉ cho đỡ thèm, ta liền bị bà mẫu bắt gặp ngay giữa trận.   Vị bà mẫu ấy vốn là người nổi danh lạnh mặt trong kinh thành, cả đời xem quy củ như trời, còn từng đặt ra lệ trong phủ rằng nữ quyến qua giờ Ngọ thì không được dùng bữa nữa, vòng eo phải mảnh mai như cành liễu mới gọi là hợp thể thống.   Đêm ấy, bà đứng nơi cửa viện, tay cầm đèn lồng, ánh sáng vàng nhạt rọi lên khuôn mặt lạnh băng, trông như chỉ hận không thể đem ta lôi đi xử tội ngay tại chỗ.   Ta nhắm mắt phó mặc số trời, trong lúc hoảng loạn còn thuận tay nhét luôn một miếng ba chỉ vừa nướng xong, mỡ còn reo xèo xèo, vào miệng bà.   Dù có chết, ta cũng muốn kéo thêm một người cùng nếm chút hương vị nhân gian trước đã.   Thế nhưng trận đòn roi mà ta tưởng sẽ lập tức giáng xuống lại mãi chẳng thấy đâu.   Ta hé mắt nhìn, chỉ thấy vị bà mẫu ngày thường vững như núi Thái Sơn ấy khẽ nuốt xuống, yết hầu động một cái, rồi khó nhọc mở miệng:   “… Còn không? Rắc thêm chút thì là.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Hóa Đơn Gửi Đến, Tôi Kéo Sập Lũ Nhà Chồng Ăn Bám 3 Năm

Kết hôn đã ba năm, chị chồng tôi, người trước nay nổi tiếng keo kiệt đến từng đồng, bỗng im hơi lặng tiếng đưa cả gia đình đi du lịch châu Âu một chuyến thật hoành tráng.   Trên vòng bạn bè của chị ta, ảnh check-in ở nước ngoài cứ đăng liên tục, hết túi hàng hiệu đến mỹ phẩm xa xỉ, nhìn qua cứ tưởng nhà chị ta vừa trúng số độc đắc.   Trong lòng tôi càng nghĩ càng thấy không đúng.   Anh rể tôi mỗi tháng chỉ kiếm được ba nghìn, tiền sinh hoạt trong nhà còn phải tính toán từng chút mới đủ xoay sở, vậy lấy đâu ra sự tự tin để vung hơn mười mấy vạn cho một chuyến xuất ngoại xa hoa như thế?   Cho đến khi một hóa đơn thẻ tín dụng tiêu dùng ở nước ngoài, tổng số tiền lên tới mười lăm vạn, đột ngột được gửi thẳng vào điện thoại của tôi.   Từng dòng chi tiết trên hóa đơn đều là chi phí du lịch, mua sắm hàng hiệu và những khoản tiêu dùng đắt đỏ khiến người ta nhìn vào chỉ thấy nhức mắt.   Nhìn những con số đỏ chói ấy, tôi thật sự chỉ muốn bật cười.   Tôi thuận tay chụp màn hình hóa đơn rồi gửi cho mẹ chồng, vốn chỉ định hỏi bà xem rốt cuộc bà quản con gái kiểu gì.   Không ngờ bà trả lời nhanh đến mức như đã luyện sẵn từ trước, lạnh lùng phủi sạch quan hệ: “Ai vậy? Tôi chưa từng sinh ra đứa con gái phá của như thế.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 2

Phần 2, tiếp nối từ chương 40 của phần 1

0.0
4 ch
Ngôn Tình
Chồng Giả Chuyện Bố Cấp Cứu Để Lừa Tiền,tôi Lập Tức Đóng Băng Tài Sản

BỐ CHỒNG NHẬP VIỆN, CHỒNG BẢO TÔI CHUYỂN 300.000 RỒI KHÔNG ĐƯỢC ĐẾN BỆNH VIỆN, TÔI KHÔNG YÊN TÂM NÊN TÌM TỚI, KHÔNG NGỜ LẠI NGHE BỐ CHỒNG CƯỜI LẠNH: QUẢ NHIÊN CÒN NGU HƠN CẢ LỪA! TÔI LẬP TỨC KHÓA TOÀN BỘ TÀI KHOẢN   Tối hôm đó lúc mười một giờ, tôi đang ở nhà sắp xếp báo cáo quý của công ty thì điện thoại đột nhiên reo.   Là Phương Viễn Châu.   Ở đầu dây bên kia, giọng anh gấp gáp và hoảng loạn: “Thanh Đàn, bố đột ngột bị xuất huyết não, bây giờ đang cấp cứu ở Bệnh viện số 2 thành phố, cần phẫu thuật ngay.”   “Sáng sớm mai em đến ngân hàng, chuyển toàn bộ 300.000 trong tài khoản chung của chúng ta vào tài khoản của anh.”   “Nhớ kỹ, chuyển tiền xong tuyệt đối đừng đến bệnh viện, bên này đang rất hỗn loạn, em đến cũng không giúp được gì, ngược lại còn làm mọi chuyện rối thêm.”   Bàn tay cầm điện thoại của tôi siết lại, tim như hụt mất nửa nhịp.   Sức khỏe của bố chồng vẫn luôn khá tốt, sao đột nhiên lại xuất huyết não?   “Em sẽ đến bệnh viện ngay.”   “Không được!”  

0.0
12 ch
Nữ Cường
Tiệm Cầm Đồ Số 4: Nấm Quan Tài

Đi du lịch Vân Nam, bạn trai bỗng nói muốn “ăn tươi nuốt sống” tôi.   Khi anh vào phòng tắm, những người hâm mộ tinh mắt trong phòng livestream liền để lại bình luận:   [Cây nấm màu đỏ dưới chân giường là Nấm Quan Tài. Có khi anh ta muốn ăn thịt cô theo nghĩa đen đấy. Mau chạy đi!]   Thế nhưng, ngay khắc sau, bạn trai với gương mặt máu thịt nhầy nhụa, đổ gục ngay trước mắt tôi.  

0.0
8 ch
Trả Thù
Trưởng Công Chúa Dựa Vào Bình Luận Xử Đẹp Tra Nam Tiện Nữ

Vào đúng ngày đại thọ của ta, con trai bỗng nhiên dẫn về một nữ tử bình dân.    “Mẫu thân, Tô Uyển chính là ân nhân cứu mạng của nhi tử, con nhất định phải cưới nàng làm chính thê.”    “Còn về thiên kim của Giang Thượng thư, con không cần nữa, nếu nàng ta nhất quyết muốn gả cho con thì cũng chỉ có thể làm thiếp.”   Tô Uyển kia lại mang vẻ mặt đầy kiêu ngạo, không kiêu ngạo cũng không tự ti.    “Ta vốn không hề hay biết thân phận thực sự của Tạ Liễm, nhưng cho dù chàng có là một thường dân áo vải, ta cũng nguyện yêu chàng.”   Ta vừa định mở miệng trách phạt, thì trước mắt đột nhiên hiện ra từng dòng chữ cuồn cuộn:    【Nữ chính trọng sinh của chúng ta đúng là lợi hại, lần này ra tay chuẩn xác cứu được Thế tử, lại còn để mẹ của nàng quyến rũ cha hắn, giờ đã mang thai luôn rồi.】    【Hai mẹ con này nắm thóp chặt chẽ cả hai cha con họ. Chỉ cần h/ại chet vị Trưởng công chúa ngạo mạn hống hách này, thì đến lúc đó toàn bộ Hầu phủ đều thuộc về tay bọn họ!】    【Nữ phụ chỉ biết một lòng giúp hoàng huynh vững vàng giang sơn, ngay cả nhà mình bị tr/ộm mất từ lúc nào cũng không hay biết, cười chet mất thôi.】    【Đây là cái giá ả phải trả, bất kể phu quân hay con trai, chỉ biết một mực ban phát tiền bạc và quyền lực thì có ích gì? Bây giờ hay rồi, bọn họ đều đã tìm thấy chân ái của đời mình.】   Động tác nâng chén trà của ta khựng lại, đôi mắt lạnh lùng hướng về phía Tô Uyển.    “Ngươi nói xem, cho dù hắn có là thứ dân bình thường, ngươi cũng nhất quyết gả cho hắn sao?”

0.0
9 ch
Gia Đấu
Tiết Uyển

Khi được sủng ái nhất, ta từng khiến Hoàng đế tự tay tháo trâm cho mình, Hoàng hậu đích thân dâng trà.   Ân sủng của lục cung đều dồn cả lên một mình ta, tiền triều thì mắng ta là yêu phi họa quốc.   Dáng vẻ ngông cuồng ấy, thiên hạ không ai sánh bằng.   Vì thế, về sau khi cả nhà ta bị lưu đày, phong hiệu bị tước bỏ, ta bị đày vào lãnh cung sống nốt quãng đời còn lại, khắp nơi đều vỗ tay tán thưởng.   Ai nấy đều nói thế lực nhà họ Tiết quá lớn, bệ hạ chẳng qua chỉ giả vờ bị mê hoặc, tạm thời để Hoàng hậu mình yêu chịu uất ức, thuận nước đẩy thuyền mà thôi.   Sự thật cũng đúng là như vậy.   Những ngày sau trong lãnh cung, Tiêu Tự vẫn thường xuyên giày vò ta. Mặc cho ta giãy giụa, nước mắt giàn giụa, hắn vẫn căm hận nói:   “Đau lắm sao? Ngươi đã chèn ép Độ Tuyết suốt bao năm, đây chính là món nợ ngươi phải trả. Tiết Uyển, trẫm muốn ngươi dùng cả quãng đời còn lại để chuộc tội.”   Nhưng ta không muốn.   Trong cơn đau đớn tột cùng, ta hất đổ ngọn nến, kéo hắn cùng chìm vào biển lửa.   Đến khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng lúc Hoàng đế vì công lao to lớn của Tiết gia mà muốn ban ta làm Trắc phi của Thái tử Tiêu Tự.   Ta giành trước một bước, đứng bật dậy, chỉ vào người đàn ông ít nói, gương mặt đờ đẫn đứng bên cạnh Tiêu Tự, rồi học theo dáng vẻ ngang ngược thời niên thiếu, ngẩng cao cằm nói:   “Bệ hạ thật keo kiệt. Đã muốn ban thưởng thì A Uyển mới không thèm làm Trắc phi. A Uyển muốn gả cho người kia, làm Chính phi!” ...

0.0
14 ch
Nữ Cường