Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia
Tôi đẩy chiếc xe nôi đến công ty môi giới để rao bán căn nhà. Nhân viên môi giới làm đúng thủ tục, lịch sự hỏi tôi: “Chị bán căn nhà cưới này, chồng chị có đồng ý không ạ?” Đứa bé trong xe nôi bỗng khóc ré lên. Tôi đã quá quen với cảnh này, tay trái bế con lên dỗ dành, tay phải vẫn bình tĩnh ký tên. Nét chữ trên hợp đồng hơi xiêu vẹo, vì cổ tay tôi đã đau âm ỉ suốt cả tháng nay. “Tôi góa chồng rồi.” Người đàn ông tên Thẩm Mặc kia thật ra vẫn còn sống. Anh ta vẫn sống rất tốt, vẫn rực rỡ, tự do và phong lưu hệt như trước khi kết hôn. Nhưng với thân phận là cha của con tôi, kể từ ngày đứa bé ra đời, anh ta đã không còn tồn tại nữa. Điện thoại bất chợt đổ chuông. Là Thẩm Mặc gọi tới. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói của một cô gái trẻ. “Thầy Thẩm, thật sự làm khó thầy quá rồi!” “Thầy thì sạch sẽ, thanh cao như trăng trong gió mát, vậy mà vợ thầy lại luộm thuộm đến mức này!” “Thầy nhìn căn nhà bừa bộn kia xem, chuột mà lạc vào chắc cũng phải mở bản đồ mới tìm được lối ra!”
Trong buổi tụ họp ở nhà chồng, chị chồng cả sai tôi như người hầu, bắt tôi rửa trái cây cho cả nhà chị ta, tôi cười hỏi chồng: “Em có thể trở mặt không?”, anh đặt ly rượu xuống nói: “Cho em sáu phút.” “Khương Vãn, cô không có mắt à?” “Không thấy đĩa trái cây trên bàn trà trống rồi sao?” Giọng của Thẩm Minh Châu sắc nhọn như móng tay cào qua mặt kính, cả phòng khách đều nghe rõ mồn một. Chị ta ngồi chính giữa sofa, vắt chéo chân, ngón tay lười biếng chỉ vào mấy chiếc đĩa trống trên bàn trà, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên. “Khách khứa đều đang ở đây, cô làm con dâu mà cứ ngồi không như vậy à?” Khương Vãn vừa bưng tách trà lên, nghe vậy thì sững lại một chút. Cô nhìn mấy chiếc đĩa trái cây trên bàn trà, quả thật đã trống. Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến cô? Hôm nay là bữa tụ họp gia đình mỗi tháng một lần của nhà họ Thẩm, cô đâu phải bảo mẫu. Nhưng còn chưa đợi cô mở miệng, mẹ chồng đã tiếp lời. “Tiểu Vãn à, Minh Châu nói đúng đấy, con mau vào bếp rửa thêm chút trái cây mang ra đi.” Mẹ chồng ngồi bên cạnh Thẩm Minh Châu, vẻ mặt đương nhiên như lẽ phải. “Dâu tây, cherry, nho, mỗi thứ lấy một ít, đừng keo kiệt quá, trong nhà cũng đâu thiếu mấy đồng đó.”
"Sau khi cô b.a.y m.à.u, chúng tôi sẽ công bố cô bị trầm cảm rồi tự rời bỏ thế giới. Yên tâm đi, toàn bộ giải thưởng Ảnh hậu và tài sản của cô, tôi và Vũ ca sẽ tiếp quản thật tốt!" Bi kịch lớn nhất cuộc đời Cố Dao là dùng toàn bộ tài nguyên, tiền bạc và danh vọng của một Ảnh hậu để nâng đỡ bạn trai đỉnh lưu Giang Vũ. Để rồi đổi lại, vào một đêm mưa lạnh giá, cô bị chính gã bạn trai bội bạc và đứa em gái nuôi trà xanh hãm hại nơi vực sâu vạn trượng. Ra đi trong uất hận! Thế nhưng, ông trời có mắt cho cô trù.ng s.i.n.h về một năm trước — đúng vào đêm Liveshow định mệnh, ngày mà Giang Vũ quỳ xuống ôm bó hoa hồng, giả vờ thâm tình tỏ tình với cô trước hàng triệu khán giả truyền hình trực tiếp để ké nhiệt độ. Nhìn gã đàn ông đạo đức giả trước mặt, Cố Dao khẽ nhếch môi, cầm lấy micro... Kiếp trước các người nợ tôi một mạng, kiếp này tôi sẽ khiến các người sống không bằng ch.ế.t! Trò chơi vả mặt giới giải trí, chính thức bắt đầu!
"Sau khi thiên kim thật trở về, cuộc sống của thiên kim giả như tôi sẽ ra sao?"
Tôi tháp tùng cô bạn thân đến Cục Dân chính để bí mật đăng ký kết hôn, chẳng ngờ lại bị anh trai cậu ấy bắt quả tang ngay tại cửa. Cô bạn sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, vội trốn ra sau lưng tôi, nhắm mắt nhắm mũi nói dối: "Anh, anh đừng hiểu lầm... Là Thẩm Miên! Hôm nay cậu ấy kết hôn, em đi cùng cậu ấy thôi!" Để bảo vệ bạn mình, tôi đành cắn răng nhận đại cuộc hôn nhân từ trên trời rơi xuống này. Ngay trước mặt em gái mình, anh chỉ dùng chất giọng xa cách, lạnh lùng nặn ra bốn chữ: "Tân hôn vui vẻ." Thế nhưng, khi màn đêm buông xuống, anh lại mang theo người nồng nặc mùi rượu, khóa trái cửa nhà tôi từ bên trong. Người đàn ông vốn nổi tiếng lạnh lùng, tự chủ nhất giờ đây lại như một kẻ đ.i.ê.n: "Nếu em đã là vợ của người khác..." "Vậy thì chúng ta làm chút chuyện trái với đạo đức nhé, được không?"
Tôi vừa chuẩn bị xong bữa cơm tất niên, cả nhà chị chồng đúng giờ đến cửa, mẹ chồng dặn: cô về nhà mẹ đẻ ăn Tết đi, chồng tôi thuận thế phụ họa, tôi bình tĩnh thu dọn hành lý, trước khi đi lặng lẽ đổ đầy cả nồi dầu ớt. “Hiểu Hiểu, cô còn đứng đực trong bếp làm gì?” “Diễm Tử bọn họ sắp đến rồi, mau rửa trái cây bày ra đi!” Giọng mẹ chồng Vương Quế Phương từ phòng khách truyền đến, mang theo vẻ mất kiên nhẫn quen thuộc. Tô Hiểu tắt vòi nước, vẩy vẩy nước trên tay, bưng đĩa cherry cuối cùng ra khỏi bếp. Trên bàn ăn đã bày đầy mười tám món, từ món nguội đến món xào nóng, từ hấp đến kho tàu, món nào cũng còn bốc hơi nóng, đủ cả sắc hương. Cô đã bận rộn suốt tám tiếng đồng hồ. Chuông cửa vang lên đúng lúc này. Mẹ chồng lập tức thay sang gương mặt tươi cười nhiệt tình, chạy lon ton ra mở cửa. “Ôi chao, Diễm Tử, Bân Bân, mau vào đi, mau vào đi!” “Ôi cháu ngoại lớn của bà, để bà ngoại ôm nào!” Cả nhà bốn người của chị chồng Cố Diễm lần lượt bước vào, trên tay chỉ xách hai hộp bánh ngọt bình thường. Cố Diễm vừa vào cửa, ánh mắt đã quét về phía bàn ăn, khóe miệng bĩu bĩu. “Ồ, món ăn năm nay… nhìn cũng tạm đấy.” “Hiểu Hiểu bận rộn cả buổi chiều rồi à?” Chồng cô ta là Triệu Bân đã tự nhiên ngồi vào ghế chủ vị, cầm đũa gắp một miếng chân giò. “Ừm, hơi mặn.” Tô Hiểu không nói gì, đặt đĩa trái cây vào giữa bàn.
Mẹ ta đi được bảy ngày, cha ta đã ở rể Công chúa phủ. Công chúa không chấp nhận được ta. Nhân lúc cha ta ra ngoài, nàng ta bèn vứt ta ở trước cửa Hầu phủ. Cả kinh thành đều biết, Hầu phu nhân là oan gia của mẹ ta, hai người đấu với nhau nửa đời người, hận không thể ăn tươi nuốt sống đối phương. Ta đói đến mức hai mắt hoa lên, đá-nh bạo gõ cửa. “Phu nhân, người... muốn đá-nh mắng mẹ con không? Con có thể làm thế thân cho mẹ con. Con và mẹ ta trưởng thành giống hệt nhau, da dày, chịu đòn tốt, người cứ tùy ý trút giận.” Hầu phu nhân ngẩn người. Giây tiếp theo, nàng ấy xắn tay áo lên, mắt sáng rực: “Đây là tự ngươi dâng mạng tới cửa đấy nhé! Đừng trách ta ra tay độc ác!” Về sau, ban đêm ta nhớ mẹ, trốn trong chăn lén lút khóc. Hầu phu nhân bị quấy rầy đến mức không ngủ được, nổi trận lôi đình lôi nhi tử của nàng ấy qua đây: “Con đi! Dỗ con bé cho ta! Còn khóc tiếp là ta đau đầu chế-t mất!”
Phần I Văn án: Bạch Tử Ly trong một lần làm nhiệm vụ triệt phá đường dây tội phạm liền bị rơi vào bẫy và bị hại chết. Mở mắt ra lần nữa, cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, kế bên còn là một người đàn ông đang thở dốc không mặc gì... Éc! Có ai nói cho cô biết là cô đang ở đâu không? Một cơn đau đầu ập đến, những sự kiện xa lạ liền như tuôn trào vào đầu óc của cô. Thì ra cô đã xuyên đến thế giới thú nhân trong một cuốn tiểu thuyết harem ngược. Harem ngược: là thể loại truyện một nữ nhiều nam. Mặc dù xuyên là nữ chính của cuốn truyện nhưng cũng hề dễ dàng chút nào. Nguyên chủ trong cuốn tiểu thuyết là một giống cái của tộc Bạch Nguyệt Thố ( thỏ trắng cung trăng ). Với cái tỉ lệ giới tính chênh lệch 1/100 thì giống cái như vàng như ngọc. Huống chi là tộc thần thú Bạch Nguyệt Thố như nguyên chủ. Vì thế mà nguyên chủ tính tình hống hách kiêu kì và vô cùng độc ác tàn nhẫn. Có thể nói là một ác nữ thứ thiệt. Bởi thế mà suốt cả cuốn tiểu thuyết, nữ chính luôn các thú phu ngấm ngầm trả thù đủ kiểu. Tên cướp vũ trụ khét tiếng - Kỷ Dạ Thần, chú nhỏ nuôi của nguyên chủ cũng là thống soái của đế quốc - Bạc Cận Thâm, đại hoàng tử đế quốc - Tư Đồ Úc Châu, tổng tài bạc tỷ - Phong Vân Kinh,... Tất cả đều muốn làm hại nữ chính. Bạch Tử Ly cảm thấy đủ rồi, cô không đóng vai nữ chính nữa. Cô thu xếp đồ đạc đi liền đây. Đạo diễn, trả catxe đi, tôi không đóng nữa!!! Lời của tác giả: truyện đã được đăng tải trên nền tảng Monkey D nhưng vì một vài chính sách nên truyện đã bị xoá. Bây giờ tác giả sẽ đăng tải lại và chia làm nhiều phần để phù hợp với chính sách của Monkey D. - Phần 1 từ chương 1-40. - Phần 2 từ chương 41- 80. - Phần 3 từ chương 81-120. Truyện vẫn đang tiếp tục ra nên ước chừng sẽ hơn 200 chương nhé các tình yêu. Mỗi ngày tác sẽ đăng 5 chương cũ cho đến chương 82 đang drop và sẽ tiếp tục ra tiếp đến hết truyện. Vì có giới hạn số từ mỗi chương nên 1 chương cũ= 2-3 chương mới nhé.
Ta vốn là Quý phi được chính tay Tống Tuân hạ chỉ sắc phong. Vào ngày ta chuẩn bị nhập cung, trong nhà lại tìm được trưởng tỷ đã thất lạc nhiều năm. Nàng nhìn thấy ta khoác gấm mặc lụa, trên người đầy vẻ vinh hoa phú quý. Trong lòng nàng vừa ngưỡng mộ vừa xót xa, khẽ nói: “Ta lại gả cho một con ma đoản mệnh.” “Tiểu muội, số mệnh của muội tốt hơn ta nhiều, còn có thể vào cung gả cho bậc thiên tử.” Cha nương vì trong lòng áy náy với nàng, liền bảo ta nhường lại ngôi vị Quý phi ấy cho nàng. Kiếp trước, ta nhất quyết không chịu nhường. Nhưng về sau, trong một buổi cung yến, Tống Tuân vừa trông thấy trưởng tỷ đã thất thần ngay tại chỗ. Thì ra bọn họ từng là phu thê. Khi ấy, trưởng tỷ đã tái giá, hai người họ lại một lần nữa bỏ lỡ nhau trong biển người mênh mang. Còn ta, lại thành kẻ đầu sỏ chia lìa đôi uyên ương ấy. Nay trở về đúng ngày trưởng tỷ được đón về nhà. Ta chủ động lên tiếng đề nghị: “Trưởng tỷ cũng là đích nữ của phủ họ Khương.” “Đạo thánh chỉ này, nàng cũng có thể tiếp nhận.”
Nguyên Mộ có mái tóc đen, làn da trắng như tuyết, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại không được phụ thân và ca ca yêu thương. Nàng rõ ràng mang thân phận cao quý, vậy mà lại bị coi là sao chổi, quanh năm phải sống ở bên ngoài. Mãi đến năm mười lăm tuổi, khi cứu được một chàng trai trẻ, lần đầu tiên nàng mới có ý định nhen nhóm hy vọng vào tương lai. Hạ Lan Trinh có vẻ ngoài tuấn tú, tính tình ôn hòa, là một người có phong thái nho nhã mà trong đời Nguyên Mộ chưa từng gặp. Mặc dù xuất thân có phần khiêm tốn nhưng tình cảm chân thành mà hắn dành cho nàng lại mãnh liệt đến mức khiến nàng gần như đắm chìm trong đó. Vào đêm trước khi Nguyên Mộ bị phụ thân ép gả cho người khác, nàng đã khóc và nói: “Huynh nhất định phải đến cưới muội…” Bên dưới tấm màn đung đưa kia, Hạ Lan Trinh khẽ đáp bằng giọng khàn khàn: “Được.” Nguyên Mộ khổ sở chờ đợi nhiều ngày, cuối cùng cũng chờ được Hạ Lan Trinh trở về trước ngày thành hôn. Nhìn thấy hắn khoác long bào, đội mũ miện với mười hai dải châu, lúc ấy nàng mới biết hắn không phải là Hạ Lan Trinh xuất thân tướng sĩ, mà là Thái Tử bị phế Lý Tòng Lưu, là chủ nhân vốn có của thiên hạ, là nam nhân cao quý nhất trên đời. Lẽ ra Nguyên Mộ phải vui mừng, thế nhưng sau khi Lý Tòng Lưu lên ngôi, hắn lại cưới tỷ tỷ của nàng. Thể chất của tỷ tỷ yếu đuối nên không thể mang thai, thế là hắn lại bắt Nguyên Mộ vào cung, thay tỷ tỷ sinh con. Lý Tòng Lưu đã quên mất Nguyên Mộ, cũng quên luôn tình cảm giữa họ. Vị Đế Vương ấy tàn nhẫn, lạnh lùng, chỉ thấy thân thể của Nguyên Mộ đầy khiếm khuyết, lòng hận thù vì nàng không còn trong trắng. Nguyên Mộ bị giam cầm trong thâm cung ba năm, chịu đựng biết bao giày vò, sống những ngày tháng khốn khổ. Cho đến khi đứa con vừa mới sinh ra bị người ta bế đi, nàng cuối cùng rơi vào tuyệt vọng, châm lửa đốt cháy cả cung điện lạnh lẽo, u ám đó.
Xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết do mình viết, hệ thống bắt tôi phải đi quyến rũ nam chính. Tôi nhắm mắt đưa chân, kiên cường nói với anh ta: "Hi, nam thần." Ai dè anh ta lập tức lôi ngay mã QR ra đòi kết bạn với tôi. Cái quái gì thế này? Nam chính của tôi bị OOC rồi!
Sau khi vợ sinh con, mẹ vợ mang đến mười sáu cân sườn heo, tôi đang định làm món sườn hấp thì nhìn thấy tờ giấy trong túi: Một tuần sau hãy ăn. Tôi không đụng vào, kết quả bố tôi lén lấy mười lăm cân cho em trai tôi, ngay tối đó báo ứng ập đến. “Bố, số sườn này thật sự không được động vào, mẹ của Uyển Thanh đã đặc biệt dặn rồi.” Quách Minh Viễn đứng ở cửa bếp, nhìn bố mình là Quách Kiến Quốc đã lôi hết sườn trong tủ lạnh ra, trong lòng nóng ruột như kiến bò trên chảo nóng. Quách Kiến Quốc đầu cũng không ngẩng, động tác trên tay cực kỳ nhanh nhẹn, miệng lẩm bẩm: “Gần đây em trai con gầy đi không ít, công việc mệt mỏi, đúng lúc cần bồi bổ.” “Chỗ con nhiều như vậy, cho nó mười lăm cân thì sao?” “Hai vợ chồng con ăn hết được à?” “Đây không phải vấn đề nhiều hay ít.” Quách Minh Viễn tiến lên hai bước, muốn giành lại số sườn. “Tờ giấy trong túi bố nhìn thấy chưa?” “Mẹ vợ con nói một tuần sau hãy ăn, bên trong chắc chắn có nguyên nhân.” “Có cái rắm nguyên nhân!”
Ngày hôm ấy, thầy thuốc chẩn ra ta có thai. Ta vội vàng chạy đến thư phòng, vừa hay nghe thấy hắn nói chuyện với người em trai sinh đôi, từng câu từng chữ đều lọt vào tai. “Huynh trưởng, ta giả dạng huynh, dỗ dành người huynh nuôi ở bên ngoài bấy lâu nay. Nếu nàng ta biết được sự thật, liệu có bỏ trốn giữa đêm không?” Giọng Tiêu Cận Xuyên lười biếng, như đang nói đùa, nhưng lạnh đến tận xương: “Sợ gì. Nàng ta đâu nỡ xa hoa lụa là, càng không nỡ xa ơn sủng chúng ta ban. Với lại, đâu phải lần đầu thay phiên nhau. Chỉ cần đừng gây ra mạng người, càng đừng làm ra đứa trẻ, làm bẩn thanh danh Hầu phủ – ta thấy xui xẻo.” Ta không khóc, không ầm ĩ, càng không đẩy cửa xé toang lớp mặt nạ giả dối ấy, chỉ lặng lẽ quay người bỏ đi. Ban ngày, ta vẫn ngoan ngoãn dịu dàng, giả vờ như đã si tình với “Tiêu Cận Xuyên” đến chết đi sống lại. Trong bóng tối, ta lén nhờ người tìm phương thuốc phá thai, tính lấy thuốc rồi bỏ đi. Ai ngờ chúng lại chặn ta ngay tại phòng thuốc. Tiêu Cận Xuyên vốn trầm ổn lạnh lùng, lại như phát điên bóp cổ em ruột, mắt đỏ ngầu, gào lên khàn cả giọng: “Ai cho phép ngươi động vào nàng?!”
Tôi đẩy cửa bước vào. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc lẫn lộn với mùi nước hoa gay mũi. Loại nước hoa này là phiên bản giới hạn trên toàn cầu, món quà sinh nhật tôi từng tặng cho Chu Duyệt. Giờ đây, mùi hương ấy lại đang tỏa ra từ cổ áo sơ mi của chồng tôi, Lâm Viễn Sơn. Lâm Viễn Sơn đang cúi đầu gọt táo cho Chu Duyệt đang nằm trên giường bệnh. Vỏ táo xoay tròn rơi xuống, không hề bị đứt. Trước đây anh ta từng nói, tuyệt kỹ này chỉ biểu diễn cho một mình tôi xem. Chu Duyệt khẽ cười một tiếng, ngón tay móc vào cà vạt của Lâm Viễn Sơn. “Viễn Sơn, nếu Lương Hy biết anh nhường nguồn hiến tim vốn thuộc về chị ấy cho em, chị ấy có phát điên lên không?” Động tác trên tay Lâm Viễn Sơn không hề dừng lại. “Cô ấy không cần phải biết.” “Bác sĩ nói tình trạng của cô ấy vẫn còn kéo dài được, còn em thì không thể đợi.” Tôi đứng ở cửa, cúi đầu nhìn tờ thông báo bệnh tình nguy kịch đã bị vò nát trong tay. Bác sĩ nói nếu trong vòng nửa tiếng nữa không có tim tương thích, tôi sẽ không sống qua nổi đêm nay. Nhưng nguồn hiến thích hợp duy nhất mà tôi đợi được, lại bị chính tay Lâm Viễn Sơn chuyển sang dưới tên của Chu Duyệt. Tôi không đẩy cửa bước vào. Tôi quay người đi về phía thùng rác, xé nát tờ thông báo ấy thành từng mảnh vụn. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, rỉ máu. Tôi không khóc. Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi vào một số máy đã bị xếp xó suốt ba năm qua. “Alo, giúp tôi làm một việc.” “Tôi muốn biến mất, một cách triệt để nhất.” “Sẵn tiện, hãy bán khống toàn bộ bốn mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Lâm Thị dưới tên tôi.” Đã muốn cho Chu Duyệt sống đến thế, vậy thì tôi sẽ để hai người bọn họ cùng xuống địa ngục mà bên nhau trọn đời.
Chơi game thua cả một đêm, trong cơn giận dữ tôi đã đi lên sân thượng. Ai ngờ có người đang mở tiệc trên đó. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi. Tôi cười gượng gạo: "Wow, đông người quá nhỉ!" Một người trong số đó mắt sáng rực lên: "Ái chà, lão Thẩm, bạn gái tự tìm đến tận cửa rồi này."
1 Lại một lần nữa tôi bám lấy người chồng cổ hủ vốn luôn chán ghét mình, ép anh ấy phải bôi kem dưỡng thể cho tôi. Đúng lúc này, trước mắt tôi bỗng trôi qua hàng loạt dòng bình luận: 【Lại để cho bà chị thế thân ăn đồ ngon rồi, nhưng tôi chẳng thèm ghen tị đâu. Mấy chiêu trò này đều do nữ phụ dạy cả, nam chính học để áp dụng thực tế, cuối cùng toàn là để phục vụ cho nữ chính thôi.】 【Đây là lần cuối cùng nữ phụ hành hạ nam chính rồi, ngày mai bạch nguyệt quang quay về, cô vợ thế thân này sẽ ly hôn để nhường chỗ cho cốt truyện chính.】 【Nghĩ đến cảnh kết cục nữ phụ bị bỏng toàn thân, dọa cho nữ chính và đứa trẻ khóc thét lên, đến tư cách ở lại trong nhà làm bảo mẫu cũng không có, là tôi lại buồn cười.】 Tôi siết chặt chiếc que thử thai hai vạch trong tay, thẳng tay kéo chiếc váy ngủ xuống. "Thôi, không bôi nữa."
Người người đều bảo hắn là phế vật thấp hèn. Ta dạy hắn viết chữ, chữa thương cho hắn. Hắn sợ ta, lấy lòng ta, nhưng lại liều mạng cứu ta. Cho đến đêm ấy, trong màn đỏ, hắn cất tiếng khàn đặc mở lời: “Chủ nhân, ta là của người.” 【Họa sĩ thành thị dịu dàng x Nô lệ câm Tây Vực hèn mọn】
Sau khi chị gái tôi bị xâm hại đã nảy sinh tình cảm với kẻ đó. Thấy anh ta đẹp trai, chị nằng nặc đòi lấy anh ta làm chồng. Bố mẹ vì chuyện này mà tức giận đến mức nhập viện. Vậy mà chị vẫn chứng nào tật nấy, đeo bám kẻ kia một cách điên cuồng, thậm chí còn lén lút chuyển hết tiền trong nhà cho anh ta. Ai cũng nghĩ chị điên rồi. Chỉ có tôi là đang nỗ lực giúp chị thực hiện mong muốn, để chị được kết hôn với anh ta.
Tôi xuyên sách, còn xuyên thành nữ phụ ác độc. Nghe nói nữ phụ này từ nhỏ đã đủ trò bắt nạt nam chính. Lớn lên lại yêu anh ta đến sống chết không rời, cuối cùng còn vì anh ta mà khiến cả gia đình tan cửa nát nhà. Vừa biết cốt truyện, tôi lập tức quyết định: phải tranh thủ lúc nam chính còn nhỏ mà ôm chặt đùi anh ta, tránh xa cái kết tự tìm đường chết của nguyên chủ. Nhưng kỳ lạ là, mỗi lần tôi định lấy lòng nam chính, trong đầu lại vang lên một tiếng cảnh báo chói tai: "Cấm làm lệch thiết lập nhân vật!"
Ta là Thủy Thiên Sắc, thứ nữ của Thủy gia. Chết vào năm mười sáu tuổi, trước lễ cập kê. Hung thủ là đích tỷ của ta. Nàng ta sai người đánh chết ta, rồi ném xác ra núi sau. Nhưng ta lại sống lại. Một con hồ yêu đã nhập vào thân thể ta, cho ta dung mạo, cho ta sự yêu mị, cho ta bản lĩnh để sống tiếp. Thái tử Tiêu Diễn nói: “Mỗi lần nàng xuất hiện, đều khiến người ta không thể rời mắt.” Đích tỷ muốn làm Thái tử phi. Nhưng người Thái tử nhìn, lại là ta. Hồ yêu nói: “Ngươi càng ngày càng giống ta.” Ta đáp: “Học theo ngươi thôi.”
Trong buổi yến tiệc mùa xuân, hoàng thượng mỉm cười nhìn Tống Linh Ngọc, cất giọng hỏi: “Tống ái khanh, giữa vườn hoa xuân rực rỡ như này, trong lòng khanh đã có giai nhân nào lọt vào mắt hay chưa? Hay trên đời này, chỉ có bậc kim chi ngọc diệp mới xứng cùng khanh sánh đôi?” Lời nói nghe như vô tình, nhưng ẩn chứa không ít ý tứ thăm dò, mềm mỏng mà sắc nhọn. Trong thoáng chốc, cả hoa viên lặng ngắt như tờ. Tống Linh Ngọc bèn đứng dậy, chắp tay hành lễ: “Hồi bẩm bệ hạ, thần đã có người mình ngưỡng mộ.” Hắn khẽ nâng mắt, thần sắc nhàn nhạt lướt qua các vị khuê nữ trong vườn. Rồi bất chợt giơ tay, tùy ý chỉ về phía góc khuất trong vườn nơi ta đang đứng. “Chính là nàng ấy.”
【Một nữ nhiều nam - Cân nhắc trước khi đọc】 Tôi xuyên không vào truyện rồi, lại còn trở thành một nhân vật quần chúng siêu cấp xinh đẹp. Hơn nữa, tôi còn là em gái cùng cha khác mẹ của nữ chính... Nhưng tôi chẳng hề hoảng hốt, thậm chí còn định bụng sẽ ngồi thong dong "đẩy thuyền" cho cặp đôi nam nữ chính. Kết quả, trong một lần vô tình, tôi liếc mắt phát hiện ra nữ chính cũng là nam giới. Thế là, sau khi bị ép trở thành nữ chính duy nhất trong sách, tôi phải xoay xở giữa đám đàn ông bọn họ mỗi ngày...
Sau khi bị ép nhập cung làm phi tần, người nhà bảo ta phải tranh sủng. Ta đồng ý ngay tắp lự, rồi quay đầu đắm chìm vào nghiệp câu cá. Sợ bị người khác phát hiện, ta đặc biệt tìm một người canh chừng cho mình, còn vẽ bánh cho hắn: "Cá câu được bọn ta chia đôi!" Hắn: "Được." Thế là, trong những ngày tháng sau đó —— Ta thả thính, hắn canh chừng. Ta câu đêm, hắn canh chừng. Ba tháng sau, ta vất vả lắm mới câu được một con cá mập, lúc đang hào hứng định khoe với hắn, trước mắt lại bỗng nhiên lướt qua những dòng bình luận. [Cứu mạng, trong hồ nhiều cá thế kia mà nữ phụ ngày nào cũng móm, ngày nào phản diện cũng canh chừng cho nàng ta, buồn cười chế-t mất.] [So với sự thảm hại của nữ phụ, phản diện đột nhiên không còn âm u nữa ha ha ha.]
Ta vốn mang bệnh tật, dẫu dung nhan khuynh thành song số mệnh lại quá đỗi ngắn ngủi. Không ít danh y từng phán rằng ta chẳng thể sống quá mười chín tuổi. Cho đến một ngày nọ, ngoài phủ xuất hiện một đạo sĩ du phương. Ông ấy đưa tay chỉ, thẳng thừng nói cơ hội sống mong manh của ta nằm ở phương Nam. Thanh mai trúc mã của ta, bất chấp lời can ngăn, một lòng muốn vào Nam tìm thuốc cho ta. Khi còn một tháng nữa là đến sinh nhật thứ mười chín của ta, hắn cuối cùng cũng mang theo thuốc cứu m/ạng, chậm rãi trở về. Thế nhưng, vừa gặp mặt, hắn lại mở lời muốn ta rộng lượng. Hắn ôm một cô nương trong lòng, nét mặt đầy vẻ bất đắc dĩ. "Khanh Hòa, Triệu lão gia chịu trao thuốc cho ta, điều kiện duy nhất là ta phải cưới Nguyệt nhi. Để cứu nàng, ta thực chẳng còn cách nào khác." "Nàng hãy yên tâm, đó chỉ là thiếp thất trên danh nghĩa thôi. Trong lòng ta, nàng mãi mãi là thê tử của ta." Ta ngơ ngẩn nhìn người đang thao thao bất tuyệt trước mặt. Người này líu lo một hồi rốt cuộc đang nói những gì vậy? Nào là thê tử, nào là thiếp thất... Hắn chẳng lẽ không thấy ta đang búi tóc phụ nhân hay sao? Ta đã thành thân từ lâu rồi mà!