Truyện Gia Đấu

Truyện Gia Đấu tại Lão Phật Gia

Xé Bỏ Hôn Thư, Ngồi Lên Hậu Vị

Ba ngày trước đại hôn, Tiêu Cảnh Diệu tự tay xé nát hôn ước ba năm của chúng ta, ban cho ta nỗi nh/ục nhã ê chề.   Hắn phế truất danh phận Trữ phi chính thống của ta, khăng khăng đòi cưới Tô Lạc Nguyệt, đứa con gái riêng được cha ta che giấu hơn mười năm qua.   Điều khiến người ta thấu x/ương lạnh lòng hơn cả chính là cha ruột của ta, vì muốn nâng đỡ đứa con của ngoại thất hạ tiện mà chẳng màng lễ pháp, tự ý sửa đổi tộc phổ, ép buộc ghi tên ả dưới danh nghĩa người mẹ đã khuất của ta, giả mạo làm đích thứ nữ của Thẩm gia.   Bọn họ c/ướp hôn ước của ta, đ/oạt tôn vinh của ta, vọng tưởng biến sự phò tá dốc cạn gia sản suốt bao năm qua của ta thành một trò hề kệch cỡm.   Nhưng bọn họ đã quên mất rằng, Thẩm Thanh Yến ta từ trước đến nay chưa bao giờ là một quân cờ bỏ đi để mặc người thao túng.   Ta là Trữ phi chính thống đường đường chính chính, phía sau là thế lực ngập trời của Giang Nam Quý thị.   Chốn triều đường này không thiếu những hoàng tử muốn đ/oạt đích, Tiêu Cảnh Diệu vứt bỏ ta chính là tự hắn ch/ặt đ/ứt tiền đồ của mình.    Còn với ta, muốn đổi một đấng lang quân như ý khác, dễ như trở bàn tay.  

0.0
9 ch
Gia Đấu
Thành Toàn

Trước ngày đại hôn, vị hôn phu nhất quyết đòi hủy hôn.   Hắn nói trong lòng chỉ có biểu muội của ta, hai người đã thề non hẹn biển, nguyện đời này không đổi, sống chết có nhau.   Nếu ta vẫn cố chấp gả cho hắn, nhiều lắm cũng chỉ có thể làm một quý thiếp.   Nghe vậy, ta chậm rãi rút bội đao.   "Xoẹt."   Một nhát lướt qua chiếc cổ cao của hắn.   Biểu muội tối qua đã bị ta một đao xuyên tim, thi thể còn nhét trong chiếc chum lớn ngay sau lưng hắn.   Đã muốn sống chết có nhau, vậy ta đành miễn cưỡng thành toàn cho bọn chúng.

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Công Chúa Thiên Thiên Tuế

Công chúa thân mật khoác tay mẹ ta giữa chợ, tuyên bố mình là con gái của bà, nhờ vậy mà nàng ta thoát khỏi cảnh bị đuổi giết. Nhưng cha mẹ ta lại c.h.ế.t sớm vì chuyện đó. Vợ chồng đại bá nhận cả trăm lượng bạc từ công chúa, ép ta giả mạo thành nàng ta để đánh lạc hướng đám thích khách. Hai người họ còn nói: “Một nha đầu quê mùa như ngươi, có thể chết thay cho công chúa chính là phúc phần của ngươi đó.” Nhưng bọn họ không ngờ, ta không chỉ không chết mà còn được người ta rước về cung thật linh đình. Sau này công chúa tố cáo ta giả mạo nàng ta, ta vuốt ve trâm hoa trong tay, nhìn xuống nàng ta từ trên cao: “Nha đầu quê mùa ở đâu đến, dám giả mạo bổn cung ư?”

0.0
8 ch
Gia Đấu
Xuân Hàn Đoạn Kiều

Ta và thứ muội đồng thời rơi xuống nước, vị hôn phu lại chọn cứu thứ muội trước.   “Đừng sợ, đừng sợ, ngựa đã được khống chế rồi, nàng không bị thương chứ?”   Thứ muội rúc vào lòng hắn, khóc như hoa lê gặp mưa, tay lại túm chặt lấy vạt áo hắn không buông.   Các quý nữ xung quanh chỉ trỏ bàn tán, nhưng Chu Thời Yến lại hoàn toàn không nghe thấy, trong mắt hắn chỉ có bóng hình thiếu nữ đang kinh hãi trong lòng mình.   Ta lạnh đến mức toàn thân run rẩy, dưới sự đỡ đần của nha hoàn mới bò được lên bờ. Lúc này Chu Thời Yến mới giật mình kinh hãi nhìn sang, thần sắc thoáng qua vẻ hoảng loạn.   “Thanh Sơ, vừa rồi ta chỉ là nhất thời tình thế cấp bách, Thanh Uyển muội ấy không biết bơi...”   “Nàng ta có biết bơi hay không, không quan trọng.”   Ta vắt khô nước trên vạt váy, nhìn khuôn mặt thanh tú của hắn, giọng nói bình thản.   “Điều quan trọng là, mối hôn sự này, ta không cần nữa.”   “Còn về phần nàng ta, ôm ôm ấp ấp với nam tử bên ngoài, thanh bạch chẳng còn, sau khi về phủ tự có gia pháp đợi sẵn.”

0.0
7 ch
Gia Đấu
Chiêu Hồng

Gả vào hầu phủ đã hai năm, ta luôn cố gắng đóng vai nàng dâu hầu môn bị lạnh nhạt.    Ban ngày ta chép kinh, dâng trà; ban đêm lại đem dã tâm gửi gắm vào từng nét bút.   Ngày ta đỗ tiến sĩ, ta để lại thư hòa ly, chuẩn bị lên đường nhậm chức.    Nhưng người phu quân vốn lạnh nhạt ấy lại phá cửa xông vào, giam cầm ta trên giường.   “Hừ, ta sớm đã biết, nữ nhân đọc sách nhiều thì lòng dạ cũng trở nên hoang dã.”   “Thôi được, hôm nay cho nàng một đứa con, về sau hãy an phận mà làm thê tử, dạy con là được.”   Khoảnh khắc đó, ta trái lại lại vô cùng bình tĩnh.   Bọn họ sợ nữ nhân tỉnh táo, liền muốn dùng hôn nhân và sinh nở để trói buộc.   Thế nhưng họ đã tính sai quyết tâm thoát khỏi hậu trạch của một nữ nhân.   Dù là cái chết, ta cũng tuyệt không chịu để bị giam hãm.

0.0
13 ch
Gia Đấu
Vi Phu Tự Khắc Cúi Đầu

Năm mười lăm tuổi, gia tộc gặp biến cố lớn, ta một mình lặn lội đến Kinh Thành nương nhờ Khúc phủ. Ngày đầu tiên bước vào sảnh đường thâm nghiêm, lão phu nhân chỉ vào người đàn ông vận triều phục cao quý, quyền nghiêng thiên hạ trước mặt, lạnh lùng bảo: "Hắn trưởng ngươi một vế, đương gọi bằng thúc phụ." Khúc Diên Hoài khẽ lướt ánh mắt sâu thẳm qua người ta, tùy ý buông một câu: "Bất tất câu nệ, cứ xem nơi này như nhà mình." Về sau, ta bị dồn vào đường cùng, nửa đêm đánh bạo trốn khỏi viện tử, quỳ rạp trước thư phòng của hắn. Ta dùng hết lời lẽ khẩn thiết, cố tình bày ra bộ dạng ai oán động lòng người nhất, nhưng vị tể tướng nổi tiếng máu lạnh ấy vẫn bất vi sở động. Lòng ta lạnh ngắt, biết chút tâm cơ này không qua được mắt hắn, bèn dùng tay dụi mắt, lau đi những giọt nước mắt thực chất chẳng có chút nhiệt độ nào: "Thúc phụ sao lại không thương xót ta?" Chân mày Khúc Diên Hoài giật nảy, ánh mắt hắn trầm xuống bão bùng, giọng thấp xuống đầy khàn đặc: "Được." Hắn đã hứa thương ta, liền thật sự dùng phương thức thân mật nhất, thương ta vào tận xương tủy. Từ một cô gái ăn nhờ đậu trông, hắn từng bước kéo ta ra khỏi vũng bùn, cho ta sự dung túng độc quyền, phá vỡ mọi lễ giáo thế tục. Ta vốn nghĩ bản thân phải nhìn ngước lên vị quyền thần cao cao tại thượng ấy cả đời. Cho đến một đêm trăng thanh, hắn bế bổng ta lên, ghé sát tai ta trầm thấp thở dài: "Nương tử bất tất kiễng chân, vi phu tự khắc cúi đầu."

0.0
10 ch
Gia Đấu
Sau Khi Mẹ Chồng Ác Độc Sống Lại, Tôi Đổi Đời

Liễu Yên Đại dựa vào mối hôn sự do tổ tiên sắp đặt để gả vào Hầu phủ. Dù mang danh thế tử phu nhân cao quý, nàng vẫn luôn bị người khác xem thường. Mẹ chồng chê nàng ngu ngốc, phu quân chán nàng nhạt nhẽo, em chồng khinh nàng yếu đuối. Cho đến ngày hôm đó, tình nhân trong lòng phu quân nàng từ biên cương trở về, nàng tận tai nghe thấy phu quân nói muốn bỏ nàng. Đêm ấy, Liễu Yên Đại lòng như tro tàn, đến phòng mẹ chồng thỉnh an. Nàng biết, người mẹ chồng luôn cay nghiệt với mình chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để đuổi nàng ra khỏi phủ. Nhưng khi nhìn thấy mẹ chồng, bà lại đập bàn một cái, trên gương mặt đoan trang rực rỡ hiện lên vài phần căm hận, nghiến răng nói: “Ta và thúc phụ của con quen biết từ nhỏ, mối hôn sự này không thể hủy bỏ! Con trai ta muốn bỏ con? Vậy thì ta đổi một đứa khác!" Liễu Yên Đại nghẹn ngào gật đầu: “Dạ… Hả?” … Tần Thiền Nguyệt đến khi chết mới biết, tất cả những gì nàng có được đều là giả dối. Phu quân nàng một lòng nhớ về người khác, đến thời khắc quan trọng lại bỏ rơi nàng. Các con của nàng nhận kẻ thù làm mẹ, khi nàng lâm bệnh nặng, chẳng ai đoái hoài đến, để nàng tức giận mà chết. Chỉ có con dâu là người duy nhất, dù từng bị nàng ghẻ lạnh vẫn không oán không hận, vượt ngàn dặm chăm sóc nàng mỗi ngày. Sống lại một đời, Tần Thiền Nguyệt quay về đúng ngày nữ chính trở lại. Nhìn con dâu run rẩy bất an, “mẹ chồng độc ác” nở nụ cười dữ tợn: “Đừng sợ, nam nhân thiếu gì? Bà mẹ này sẽ tìm cho con tám người! Mỗi! Ngày! Đổi! Một! Người!” Liễu Yên Đại: "Việc phu quân muốn bỏ ta đột nhiên không còn quan trọng nữa… Vì mẹ chồng ta điên rồi!"  

5.0
12 ch
Ngôn Tình
Mộc Vân

Ca ca của ta là thị vệ của tiểu thư, hắn tự nhận mối quan hệ giữa mình và tiểu thư đã vượt quá tình cảm nam nữ bình thường. Sợ tiểu thư vào cung sẽ chịu cảnh cô độc, ca ca bán hết nhà cửa đất đai, hủy bỏ hôn sự của ta, đưa ta vào cung làm cung nữ. Lúc tiểu thư bị người ta vu oan, ca ca nhờ người đánh gãy chân ta để chứng minh sự trong sạch cho tiểu thư. Khi quân phản loạn hoành hành, ca ca bắt ta đổi quần áo, chịu đựng nhục nhã thay cho tiểu thư. Ta ch.ế.t ở đầu đường, đến khi mở mắt ra thì ta lại quay về ngày ca ca ép ta vào cung.

0.0
10 ch
Gia Đấu
Tuyết Chi

Lúc bệnh dịch bùng phát, ta chính là người thử trăm loại cỏ, không ngủ không nghỉ suốt mấy ngày liền để nghiên cứu, tạo ra phương thuốc cứu giúp bệnh nhân khắp thành. Vậy mà ai cũng nói người trị bệnh cứu dân là đích tỷ của ta, còn ta chỉ là kẻ điên muốn mạo nhận, cướp công của tỷ ấy. Sau này, bệnh dịch lại bùng phát lần nữa. Mọi người quỳ trước mặt ta, cầu xin ta trị bệnh cứu người. Nhưng ta điên thật rồi. Chẳng cứu bọn họ được đâu.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tiết Thanh Minh Năm 1998

Nhà tôi chỉ có ba người. Nhưng năm nào vào tiết Thanh minh, ba tôi cũng bày thêm một bộ bát đũa trên bàn ăn. Đôi đũa đó không được đặt nằm ngang mà phải cắm thẳng đứng vào giữa bát cơm. Mẹ tôi bảo, đó là phần lưu lại cho thần tiên qua đường, ai đụng vào sẽ bị tổn thọ. Cho đến tiết Thanh minh năm 1998, tôi khi ấy đang học lớp 12 thì vô tình làm vỡ bát cơm đó. Dưới đáy bát lại chôn giấu một loạt răng sữa của người đã ngả sang màu vàng.

0.0
8 ch
Gia Đấu
Minh Ngạc

Ngày đến nạp sính, vị hôn phu của ta cùng muội muội đem sính lễ ra trước mặt mọi người để cá cược.   Kết quả, hắn thua mất đôi nhạn làm sính lễ của ta.   "Biết ngay là huynh cưới tỷ tỷ ta chẳng có bao nhiêu thành ý. Đến cả ta mà huynh cũng không thắng nổi, ta sao dám gả tỷ tỷ cho huynh được."   Nói rồi, nàng ta đập chết cả đôi nhạn sính lễ, ném trở lại vào chiếc hòm gỗ.   "Hôm nay dù có mang tiếng xấu, ta cũng phải phá cho bằng được mối hôn sự này để bảo vệ tỷ tỷ."   Vì thế, sáng hôm sau, Tạ Nguyên Tri chỉ đành vội vã ôm đến một đôi nhạn gỗ, chậm chạp tìm tới.   Giọng hắn đầy áy náy, khe khẽ dỗ dành:   "Thu Thực dù sao cũng là muội muội ruột của Tiểu Ngạc. Con bé tuy bướng bỉnh, nhưng Tiểu Ngạc sẽ không chấp nhặt với nó, đúng không?"   Thấy ta không đáp, hắn lại nói:   "Đợi sau khi Tiểu Ngạc về nhà ta, ta sẽ săn một đôi nhạn sống đến tạ lỗi với nàng, được không?"   Ta khẽ cụp mắt, nhớ đến sáng nay có người vừa sai mang tới một đôi nhạn lớn còn sống nhảy nhót tưng bừng, cùng một con hươu vàng lấp lánh ánh kim.   Trong lòng bỗng dâng lên vài phần kinh ngạc, nhưng ta vẫn cong môi mỉm cười:   "Không sao đâu. Ta đã có một đôi nhạn rồi, như vậy đã là rất tốt!"  

0.0
9 ch
Gia Đấu
Uyển Ninh

Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được đại phu nhân nhận nuôi. Nào ngờ đại phu nhân là người tẻ nhạt nên suốt ngày dạy tỷ ấy tính toán sổ sách, chẳng biết làm thế nào để được phu quân yêu thích. Còn người đi theo di nương như ta lại giỏi ca giỏi múa, công tử khắp Kinh thành đều ái mộ không thôi. Tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ tiểu Hầu gia - người đang yêu ta say đắm, ngay cả mẫu thân của hắn cũng dõng dạc tuyên bố lúc tới chơi nhà: "Đích thứ chẳng quan trọng, chỉ cần con trai của ta vui là được rồi." Tỷ tỷ nổi điên gi.ế.t ta, rồi chúng ta quay lại ngày được nhận nuôi hôm ấy. Lần này, tỷ ấy nép sau lưng phụ thân: "Nữ nhi không muốn về với đại phu nhân đâu, nữ nhi tình nguyện đi theo Triệu di nương." Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân của đại phu nhân. Rốt cuộc kiếp này cũng đến lượt ta hưởng thụ những ngày tháng tốt lành rồi.

0.0
11 ch
Gia Đấu
Chuyên Gia Thẩm Mỹ Thời Cổ Đại

Là một nữ chính xuyên không có bàn tay vàng hệ thống hỗ trợ, Triệu Tầm Ninh cảm thấy vốn liếng để sinh tồn của mình đã quá đầy đủ. Việc còn lại chỉ là tung hoành thiên hạ mà thôi. Mở góc mắt, nâng sống mũi, gọt xương má, tạo môi trái tim — chỉ sợ người khác không nghĩ ra, chứ không có gì nàng không làm được. Nhưng mà... “Ê này, vị công tử kia, chàng nghĩ gì thế hả? Khuôn mặt này của ta hoàn toàn là hàng nguyên bản nhé!” —----- Lưu ý trước khi đọc Nội dung hoàn toàn hư cấu, không cần khảo chứng quá nghiêm túc. Đây là một bộ truyện kiểu tô sảng nhẹ nhàng, nữ chính đi đến đâu cũng được người yêu quý đến đó. Tag: Kiếp trước kiếp này, xuyên không, ngọt văn, sảng văn.

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Đá Em Trai Ra Chuồng Gà

Em trai lên cấp ba, cả nhà nhón chân mong chờ nó thể hiện “tiềm năng của con trai” cho tôi sáng mắt ra. Nhưng thi tháng kết thúc, thành tích của nó vẫn còn kém xa tôi. “Không thể nào.” Nó lẩm bẩm tự nói, quay đầu trừng mắt với tôi: "Làm sao mà mày thi được điểm cao thế? Nói đi, mày có sử dụng hệ thống gì không?" Mắt tôi sáng bừng lên: “Ừ chị có, em cần không?”

0.0
9 ch
Gia Đấu
Xuân Khuê Chốn Chu Môn

Giới thiệu truyện [Nữ tái giá | Cưới trước yêu sau] Thiên kim khuê các sa sút dịu dàng × Quyền thần cao quý lạnh lùng … Năm mười bốn tuổi, nhà họ Quý sa cơ thất thế. Năm mười sáu tuổi, Quý Hàm Y cầm hôn thư gả vào phủ họ Tạ - danh môn thanh quý bậc nhất kinh thành. Ba năm thành hôn, dù phu quân luôn lạnh nhạt xa cách, nàng vẫn tận tâm tận trách, giữ trọn bổn phận làm vợ, chỉ mong trở thành một hiền phụ đoan trang. Phu quân của nàng phong tư như ngọc, quân tử quang minh, tiền đồ vô lượng. Ai ai cũng nói nàng nên biết đủ. Dẫu sao nhà phụ mẫu đã chẳng còn chỗ dựa, có thể bước chân vào phủ họ Tạ đã là phúc phần khó cầu. Chỉ có Quý Hàm Y hiểu rõ… Người ấy chưa từng yêu nàng. Đêm tuyết năm ấy, khi phu quân một lần nữa bỏ mặc nàng để chạy tới bên cạnh nữ tử cất giấu trong lòng, nàng cuối cùng cũng tỉnh ngộ. Năm mười chín tuổi, giữa ánh mắt chế giễu cùng lời khẳng định lạnh lùng của hắn rằng “nàng nhất định sẽ hối hận”, nàng vẫn cố chấp cầm lấy thư hòa ly, một mình rời khỏi phủ họ Tạ. Quý Hàm Y vốn nghĩ, sau khi hòa ly sẽ đưa mẫu thân xuống Giang Nam, mở một cửa tiệm nhỏ, sống những tháng ngày bình lặng an yên. Nào ngờ, vị thiên chi kiêu tử xuất thân tôn quý nhất trong thế gia kinh thành ấy lại đột ngột nói muốn cưới nàng. Thẩm Tứ tựa vầng minh nguyệt treo cao giữa đêm đông, lạnh lẽo mà xa không thể với. Hắn xuất thân hiển quý, quyền khuynh triều dã, nổi tiếng là người lãnh đạm vô tình, khó lòng tiếp cận. Ấy vậy mà hắn lại nói với nàng: “Nàng có thể suy nghĩ hai ngày, xem có nguyện ý gả cho ta hay không.” Chỉ là Quý Hàm Y không biết… Trong lòng hắn từ lâu đã chuẩn bị sẵn câu tiếp theo: “Nếu nàng không muốn, ta sẽ tiếp tục chờ.” Nàng càng không biết, khối băng ngàn năm mang tên Thẩm Tứ ấy, từ thuở thiếu niên mới biết rung động đã âm thầm đem lòng yêu nàng. Dưới vẻ xa cách và cao quý kia, tất cả đều là khắc chế cùng thâm tình. Ngay cả dục vọng chiếm hữu dành cho nàng, hắn cũng giấu kín đến hoàn mỹ. Nhân vật chính: Quý Hàm Y × Thẩm Tứ Thể loại: Gả nhầm | Tái giá | Nam phụ lên ngôi | Trạch đấu | Thế tử  

0.0
27 ch
Ngôn Tình
Thắng Làm Trạng Nguyên, Thua Làm Chàng Rể

Mười sáu năm trước, mẫu thân của ta đã cứu mạng một bé gái mồ côi tội nghiệp trong một trận bão tuyết ngập trời. Mẫu thân lòng dạ nhân từ, nhận nuôi cô ấy làm nha hoàn thân cận và luôn giữ cô ấy bên cạnh mình mỗi ngày để chăm sóc, dạy bảo. Mười sáu năm sau, cô gái mồ côi năm nào nay đã trưởng thành, trớ trêu thay lại trở thành người thiếp được phụ thân ta sủng ái, yêu quý nhất. Vào một ngày tuyết rơi lạnh giá khác, ả ta ỷ thế neo đơn, nhẫn tâm đuổi người mẫu thân đang lâm trọng bệnh của ta ra khỏi phủ, bỏ mặc hai mẫu tử ta phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, ngủ bờ ngủ bụi ngoài đường phố. Ta nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của mẫu thân, nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của người và bảo người hãy cứ yên tâm. "A Nhiễm đã trưởng thành, rồi sẽ có một ngày, ta sẽ đòi lại tất cả những gì mà người đã đánh mất." -----------------------

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Em Họ Tôi Thích Nói Câu "thì Sao Nào"

Em họ tôi đặc biệt thích treo câu này bên miệng: “Thì sao nào?” Bị bắt quả tang ăn trộm hộp kẹp tóc pha lê của tôi, nó vẫn nói: “Thì sao nào?” Bẻ gãy cổ con vẹt tôi nuôi suốt ba năm, nó cũng nói: “Thì sao nào?” Nhân lúc tôi nghỉ học vì bệnh, nó tung tin tôi mang thai rồi đi phá, đáp lại vẫn chỉ có một câu: “Thì sao nào?” Tôi lạnh mặt kéo nó ra khỏi lớp, vung nắm đấm giáng thẳng xuống đầu. “Đến lúc ra tòa, nhớ mang theo câu ‘Thì sao nào?’ của mày nhé!”  

0.0
8 ch
Gia Đấu
Quan Lộ Thú Ngữ

Tổ phụ thua trong một trận chọi gà, đem ta cược cho tên công tử ăn chơi của phủ Định Bắc Hầu làm thiếp.   Bá mẫu khuyên ta cam chịu số mệnh.   Mẫu thân đi tìm vị hôn phu Giang Tuấn nghĩ cách, nào ngờ lại mang về một tờ hôn thư từ hôn.   Tất cả mọi người đều cho rằng, ngoài việc ngoan ngoãn lên kiệu, ta không còn lựa chọn nào khác.   Chỉ có ta nhìn chằm chằm tên công tử ăn chơi ngông cuồng tự đại đang đứng giữa chính sảnh, cất lời:   “Tổ phụ ta đã tuổi cao sức yếu, ngươi thắng ông ấy cũng chẳng vẻ vang gì.”   “Có gan thì đường đường chính chính đấu với ta một trận. Ai thua phải chạy quanh trường chọi gà ba vòng, vừa chạy vừa sủa như chó. Ngươi có dám không?”   Kiếp trước, ngay lúc sắp được thăng chức tăng lương ở sở thú, ta lại xuyên đến cái chốn quỷ quái này.   Một bụng tức tối đang không có chỗ trút.   Không khiến tên công tử ăn chơi này thua đến mức hoài nghi nhân sinh, ta không xứng làm chuyên gia giao tiếp với động vật.

0.0
15 ch
Gia Đấu
Cốt Nhục Của Ta, Ai Dám Bế Đi?

Kiếp trước, đích tỷ hiếm muộn. Phu quân không màng đến cảm nhận của ta, liền ôm đứa trẻ đi. Hắn nói: "Nàng còn trẻ, sau này vẫn có thể sinh tiếp." "Nàng để lại cho tỷ ấy chút niềm hy vọng thì có làm sao?" Ta khóc lóc đuổi theo đến tận viện của đích tỷ, lại bị người của hắn đè chặt xuống nền tuyết lạnh. Ngày đứa trẻ tròn tháng, đích tỷ bế con trai của ta nhận muôn vàn lời chúc tụng của tiền đường. Ta đến một tiếng "nương" cũng không được phép nghe. Về sau đứa trẻ đổ bệnh rồi qua đời. Hắn lại trách số mệnh của ta quá cứng, khắc chết đứa con. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày đại phu chẩn đoán có thai. Phu quân mặt mày hớn hở, nắm lấy tay ta mà nói: "Đứa trẻ này đến thật đúng lúc, tỷ tỷ của nàng cuối cùng cũng có nơi nương tựa rồi." Ta rút tay về, mỉm cười nhìn hắn. "Nhưng mà... đứa trẻ ta đang mang, đâu phải cốt nhục của ngươi?"

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Trưởng Công Chúa Dựa Vào Bình Luận Xử Đẹp Tra Nam Tiện Nữ

Vào đúng ngày đại thọ của ta, con trai bỗng nhiên dẫn về một nữ tử bình dân.    “Mẫu thân, Tô Uyển chính là ân nhân cứu mạng của nhi tử, con nhất định phải cưới nàng làm chính thê.”    “Còn về thiên kim của Giang Thượng thư, con không cần nữa, nếu nàng ta nhất quyết muốn gả cho con thì cũng chỉ có thể làm thiếp.”   Tô Uyển kia lại mang vẻ mặt đầy kiêu ngạo, không kiêu ngạo cũng không tự ti.    “Ta vốn không hề hay biết thân phận thực sự của Tạ Liễm, nhưng cho dù chàng có là một thường dân áo vải, ta cũng nguyện yêu chàng.”   Ta vừa định mở miệng trách phạt, thì trước mắt đột nhiên hiện ra từng dòng chữ cuồn cuộn:    【Nữ chính trọng sinh của chúng ta đúng là lợi hại, lần này ra tay chuẩn xác cứu được Thế tử, lại còn để mẹ của nàng quyến rũ cha hắn, giờ đã mang thai luôn rồi.】    【Hai mẹ con này nắm thóp chặt chẽ cả hai cha con họ. Chỉ cần h/ại chet vị Trưởng công chúa ngạo mạn hống hách này, thì đến lúc đó toàn bộ Hầu phủ đều thuộc về tay bọn họ!】    【Nữ phụ chỉ biết một lòng giúp hoàng huynh vững vàng giang sơn, ngay cả nhà mình bị tr/ộm mất từ lúc nào cũng không hay biết, cười chet mất thôi.】    【Đây là cái giá ả phải trả, bất kể phu quân hay con trai, chỉ biết một mực ban phát tiền bạc và quyền lực thì có ích gì? Bây giờ hay rồi, bọn họ đều đã tìm thấy chân ái của đời mình.】   Động tác nâng chén trà của ta khựng lại, đôi mắt lạnh lùng hướng về phía Tô Uyển.    “Ngươi nói xem, cho dù hắn có là thứ dân bình thường, ngươi cũng nhất quyết gả cho hắn sao?”

0.0
9 ch
Gia Đấu
Trăng Tàn Cuối Đêm

Khi vị hôn phu của ta, Thế tử Trấn Bắc Hầu Tăng Từ, đến phủ bàn chuyện nghị thân, tiểu muội chỉ mới nhìn hắn một lần đã như đánh rơi mất hồn phách.   Từ đó, muội ấy trà chẳng buồn uống, cơm chẳng thiết ăn.   Ngày ngày chỉ lẩm bẩm: "Thôi vậy, thôi vậy, chỉ trách ta không được sinh sớm hơn hai năm."   Muội ấy mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt, thần sắc tiều tụy, thê lương.   Mẫu thân biết được chuyện thì nổi trận lôi đình, gọi ta đến quở trách.   "Bất quá chỉ là một nam nhân, con nhường cho muội muội thì đã sao?"   "Chẳng lẽ phải để muội muội quỳ xuống cầu xin con, con mới chịu chủ động mở miệng hay sao?"   Nói rồi, bà ôm tiểu muội vào lòng, dịu giọng dỗ dành: "Con ngoan của mẫu thân, con muốn gì cứ nói với mẫu thân, hà tất phải tự làm khổ mình như thế?"   Tiểu muội nhào vào lòng bà, nghẹn ngào khóc nức nở: "Mẫu thân, đều trách số mệnh hài nhi bạc bẽo."   "Thôi vậy... đó vốn là nhân duyên của trưởng tỷ."   Sau khi biết chuyện, ngay cả Tăng Từ cũng quay sang trách cứ ta: "Thương Vãn Vãn, nàng cũng đâu còn là trẻ nhỏ, sao không thể nhường nhịn muội muội một chút?"   Khoảnh khắc ấy, lòng ta chỉ cảm thấy chán ngán đến cực điểm.

0.0
8 ch
Gia Đấu
Kiếp Này Không Làm Đá Lót Đường

Ngày được ban cái chết, ta thấy Lục Ngạn đang nắm tay biểu muội dạo bước ngắm mai trong ngự hoa viên. Khi nội thị bưng dải lụa trắng bước vào, ta khẽ hỏi một câu. "Bệ hạ có lời gì muốn nhắn nhủ đến thần thiếp không?" Hắn đến mặt cũng chẳng buồn lộ. Chỉ sai người truyền tới bốn chữ. "Tự mình định đoạt." Tin tức cuối cùng ta nghe được trước khi nhắm mắt là biểu muội hắn được phong làm Quý phi, dọn vào ở trong cung Tiêu Phòng. Người ta kể lại rằng, đó là lần đầu tiên hắn cười rạng rỡ như vậy kể từ ngày đăng cơ đến nay. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở lại ngày đại điển tuyển phi. Hắn đứng trên điện, thân mặc triều phục Thái tử màu vàng sáng, ánh mắt đang dừng lại trên người ta. Kiếp trước, hắn chọn ta, nói rằng: "Nữ nhi Thẩm gia đoan trang hiền thục, xứng là lương phối." Ta từng ngỡ đó là mối lương duyên trời ban, sau này mới biết, hắn chỉ cần một vị Thái tử phi dễ bề thao túng mà thôi. Biểu muội hắn thân phận thấp kém, chẳng thể làm chính thê, hắn bèn cưới ta trước, rồi mới nạp nàng ta sau. Ta cúi đầu, khẽ vuốt ve cửa tay áo. Nơi đó có giấu một miếng ngọc bội, là thứ mà hôm qua biểu muội hắn đã vô tình đánh rơi ở chỗ ta. Ta ngẩng đầu lên, đón lấy tầm mắt của Lục Ngạn, mỉm cười nhẹ nhàng. "Thái tử điện hạ." "Đây là vật hôm qua thần nữ thấy người đánh rơi, trên đó có khắc một chữ Uyển." Ta chậm rãi lấy miếng ngọc bội kia ra, nâng bằng hai tay dâng lên. Uyển, chính là tên cúng cơm của biểu muội hắn.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Thuận Khanh

Ta theo thúc phụ trấn thủ biên cương suốt năm năm, còn muội muội ruột ở kinh thành thì bôi nhọ ta suốt năm năm ấy.   Muội ấy nói từ nhỏ ta đã ngang ngược kiêu căng, không chỉ cướp y phục và trang sức của muội ấy, mà còn từng chỉ vì một lời không hợp đã tát muội ấy một cái.   Người ta không ở kinh thành, vậy mà thanh danh đã thối nát đến mức ai ai cũng biết.   Năm năm sau, ta phụng chỉ hồi kinh thành hôn.   Muội muội giả vờ giả vịt đứng trước cổng phủ đón ta.   Ta chẳng nói chẳng rằng, vung tay tát thẳng vào mặt muội ấy một cái:   “Muội muội đã ra sức rêu rao thay ta như vậy, ta sao có thể không làm cho cái danh này trở thành sự thật được chứ!”  

0.0
12 ch
Gia Đấu
Đóa Hoa Mai Trên Đầu Quả Tim Thủ Phụ

Đêm giao thừa gió tuyết, phu quân ta gạt tay ta ra để chạy đến bên người tình, bỏ lại một câu tuyệt tình: “Nàng mạnh mẽ, không có ta vẫn sống tốt. Nhưng nàng ấy cần ta.” Mùng ba Tết, ta đặt tờ hòa ly thư lên bàn. Hắn cười giễu cợt: “Một nữ tử đã thất thân, gia tộc lại sa sút như nàng, rời khỏi đây rồi đừng hối hận quay lại quỳ cầu xin ta.” Ta dứt khoát đưa mẹ về Giang Nam, mở một tiệm thêu nhỏ, tự tay làm chủ cuộc đời mình. Thế nhưng vào một ngày mưa phùn, cỗ xe ngựa sang trọng bậc nhất kinh kỳ đột ngột dừng trước cửa. Hoắc Cận Thừa — vị Thủ phụ đại nhân quyền nghiêng thiên hạ, nổi tiếng lãnh khốc, vô tình — bước xuống. Hắn cúi người nhặt chiếc kéo cắt chỉ cho ta, trầm giọng nói: “Lăng cô nương, ta đến đây để cầu hôn. Ta cho nàng hai ngày suy nghĩ. Nếu nàng từ chối, ta sẽ ở lại Giang Nam này chờ nàng.” Chồng cũ của ta vĩnh viễn không ngờ được rằng, người thê tử hắn vứt bỏ như cỏ rác, lại là đóa hoa mai duy nhất được vị thần tối cao triều đình nâng niu trên đầu quả tim. Mà những sóng gió sắp tới tại kinh thành, mới chỉ là sự bắt đầu...

0.0
9 ch
Gia Đấu