Truyện Gia Đình tại Lão Phật Gia
Tôi không tranh cãi, chỉ gọi cho luật sư: Báo án, xin phong tỏa giao dịch, đồng thời đưa người mua và bên môi giới có liên quan vào vụ kiện! Khi mẹ chồng tức giận đập mạnh hợp đồng mua bán nhà xuống bàn trà, tôi đang tập trung nấu canh giải rượu trong bếp. Nồi canh sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Chỉ năm phút trước, tôi vừa lê tấm thân mệt mỏi, bắt taxi từ sân bay trở về. Chuyến công tác này kéo dài suốt bảy ngày, khiến tôi mệt rã rời. Vali vẫn còn dựng ở lối vào, tôi chưa kịp mở ra. Khi bước vào phòng khách, tôi nhìn thấy bốn người đang ngồi bên trong. Mẹ chồng ngồi ngay ngắn trên sofa, vẻ mặt nghiêm túc. Chồng tôi, Trần Việt, cúi gằm đầu ngồi trong góc sofa, chăm chú lướt điện thoại. Còn có một người môi giới mặc vest xám đang ngồi gượng gạo ở bên cạnh. Ngoài ra còn có một người phụ nữ trung niên mà tôi chưa từng gặp, ánh mắt né tránh, đang ngồi ở đó. “Tô Nhiên về rồi à?”
Kiếp trước, vì xót mẹ, tôi đã lén cho bà uống thuốc hạ sốt khi bà đang mang thai em trai được chín tháng, lại sốt cao mãi không dứt. Thế nhưng sau đó, bởi cơn sốt kéo dài quá lâu, việc chữa trị cũng chậm trễ, em trai tôi vừa sinh ra đã yếu ớt hơn người. Bà nội một mực khẳng định là do tôi cho mẹ uống thuốc nên mới hại em thành ra như vậy. Mẹ tôi cũng chẳng hề lên tiếng phản bác, mặc cho bà nội và bố đánh mắng, giày vò tôi, xem tôi như kẻ phải thay em trai gánh tội. Mỗi lần em trai tôi đau ốm, họ lại trút toàn bộ lỗi lầm lên đầu tôi, đánh chửi không chút nương tay. Nặng nhất là lần tôi bị đá gãy ba chiếc xương sườn, suốt hai ngày hai đêm không được ăn uống gì. Tôi từng khóc lóc cầu xin mẹ cứu mình, nhưng đáp lại chỉ là một cái tát đau điếng. “Đều tại mày lúc đó cho tao uống thuốc! Nếu không thì thân thể em mày có yếu ớt đến mức này không? Cứ dăm ba hôm lại bệnh! Đồ sao chổi! Sao mày không chết quách đi cho rồi?!” Được sống lại lần nữa, khi nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của mẹ vì khó thở, tôi như choàng tỉnh khỏi cơn mê, lập tức hét lớn: “Bà ơi! Mẹ con đòi uống thuốc! Bà ấy muốn hại em trai con!”
Khi vào cung làm Kế hậu, người người đều nói, Tiểu Thái tử do tiên Hoàng hậu sinh ra tính tình quái gở, khó chung đụng. Nhưng thực tế thì—— Nó xin an trễ giờ, ngẩng đầu nhìn rõ gương mặt ta, thần sắc nó khẽ biến: "Là cung nhân không gọi ta dậy! Không phải tự ta muốn đến trễ!" Nó đá-nh nhau với người ta ở Quốc Tử Giám, ta vô thức nhíu mày, sắc mặt nó bỗng chốc đỏ bừng: "Ta không so đo với hắn ta là được chứ gì!" Ta: "?" Hình như ta đã tìm ra cách mở khóa chính xác cho gương mặt nữ phụ độc ác này rồi.
Tôi xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành người giáo viên độc ác và thấp kém ở học viện quý tộc. Ba tháng nữa thôi, tôi sẽ bị đuổi học vì lỡ yêu một người trong nhóm F4, kết cục sẽ vô cùng thê thảm. Để tránh tai họa này, tôi bắt đầu dựng lên một hình tượng bạn trai không có thật. "Anh ấy cao 1m88, thích tập gym, trên cơ bụng sáu múi có một hình xăm hoa hồng." "Ở đuôi mắt anh ấy có một nốt ruồi lệ, lúc hôn tôi sẽ nhìn thấy rõ mồn một." "Đúng vậy, anh ấy rất yêu tôi, tên công ty của anh ấy chính là tên của tôi." Tôi tỉ mỉ xây dựng các chi tiết, cố gắng làm cho người bạn trai hư cấu này trở nên chân thực nhất có thể. Cho đến khi biểu cảm của vị thiếu gia kia ngày càng trở nên kỳ lạ. Tại buổi họp phụ huynh, nhìn người đàn ông dường như được sinh ra dựa trên tiêu chuẩn mà tôi đã hư cấu, tôi chết lặng. Thiếu gia không thể tin nổi hỏi cha mình: "Cô ta chính là người mẹ nhẫn tâm sinh ra con rồi bỏ đi nước ngoài sao?!"
Mộc Lan Tái Sinh -Phượng Hoàng Niết Bàn( P4) - Thao Túng Thị Phi Phượng hoàng Niết bàn: Con đường danh dự của nữ hoàng quỷ quốc gia mê hoặc Nằm trong serie truyện: Mộc Lan Tái Sinh
Chồng tôi và người em trai sinh đôi gặp tai nạn khi đang đi công tác ở tỉnh ngoài. Tin dữ được đưa về nhà: một người mất mạng, một người bị thương. Em dâu khóc đến hai mắt đỏ hoe. Đến khi nhìn thấy chồng mình bình an trở về, trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng rơi xuống. Tôi vừa định bước tới đón anh, anh đã đưa vào tay tôi một hũ tro cốt. “Chị dâu, xin lỗi. Bệnh viện nhận nhầm người rồi, người qua đời là anh trai em.” Em dâu đứng bên cạnh lập tức ngừng khóc. Tôi mím môi, thuận theo kịch bản đã được sắp sẵn, ôm chặt hũ tro cốt rồi gào khóc thảm thiết.
Mẹ tôi vừa được chôn cất, bố tôi liền mang đứa con ngoài giá thú của ông tới cửa. Ông ra lệnh cho tôi phải coi đứa con gái ngoài giá thú đó như em gái ruột của mình, còn muốn tôi cho cô ta cổ phần công ty. Nực cười, biệt thự là tài sản trước hôn nhân của mẹ tôi, tiền của công ty cũng bị tôi chuyển đi hết rồi. Ông bố khốn nạn, hãy cùng với đứa con gái đó của mình giữ lấy cái công ty chỉ còn vỏ rỗng đó đi!
Em gái tôi mắng tôi, đánh tôi, còn bảo tôi đi chết đi. Cha mẹ tôi nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng và thờ ơ. Em ấy cướp mất cọng rơm cứu mạng duy nhất của tôi nhưng bố mẹ tôi lại bao che cho em ấy. Tôi hoàn toàn tuyệt vọng. Trong lòng lóe lên một tia điên cuồng: Nếu đã như vậy thì chúng ta cùng nhau xuống địa ngục đi!
Khi Chu Thanh Phong vừa nhắc đến chuyện giả ly hôn để mua nhà, tôi đã bị họ hàng bên nhà chồng vây kín đến mức gần như không thở nổi. Kiếp trước, tôi bị bọn họ thay nhau rót vào tai những lời đường mật, cuối cùng ngốc nghếch đặt bút ký tên. Kết cục là tôi mất cả người lẫn tiền, còn phải trả khoản vay mua nhà thay cho chồng cũ và người phụ nữ của hắn, trên lưng lại bị đè thêm một món nợ khổng lồ. Lần này sống lại, tôi nhìn một lượt những gương mặt trong căn phòng, ai cũng bày ra vẻ mặt như thể “tất cả chỉ muốn tốt cho con”. Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng gật đầu: “Được thôi, vậy ngày mai chúng ta đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn.” Một tháng sau. Chồng cũ hấp tấp gọi điện cho tôi, giọng hoảng đến lạc đi: “Kiều Hân, tại sao tài khoản chung của hai vợ chồng mình lại không còn một đồng nào hết vậy?”
Ta tin lời tỷ. Hai kiệu hoa nhầm lẫn, ta trở thành vợ của trưởng tử nhà Tạ, còn tỷ thành thê của nhị tử nhà Tạ. Về sau, tỷ và phu quân của ta dần sinh tình trong những buổi yến tiệc gia đình, trong khi ta được cả phủ khen là người vợ hiền đức, rồi lặng lẽ mòn mỏi đi trong tiếng khen đó. Ngày ta chết, tiệc mừng của nhà Tạ chưa tan, tỷ đã bế đứa con của hắn trong lòng. Sống lại một lần, tỷ lại nắm tay ta mà nói: A Hành, chúng ta vẫn lấy nhà Tạ nhé. Ta nhìn vết thuốc lá phượng đỏ thắm trên đầu ngón tay tỷ, nghe tiếng nắp quan tài khép lại ầm đục vọng về từ kiếp trước. Rồi, ta rút tay lại. “Tỷ ơi, em không lấy đâu.”
Cháu trai tôi nhét pháo vào giếng nhiệt lực gây nổ, may mắn là tôi kịp kéo nó ra ngoài. Cả nhà vì chuyện đó mà cảm kích tôi vô cùng, nói tôi đã cứu được đứa cháu trai duy nhất nối dõi của dòng họ. Cho đến khi nó bước vào tuổi dậy thì, vì ngoại hình mà bị người ta bắt nạt. “Giá như cô kéo cháu ra nhanh hơn một chút, trán cháu đã không bị hơi nóng làm bỏng, cũng sẽ không đến mức cả đời không mọc tóc lại được.” “Cô có biết bao năm nay cháu sống khổ sở thế nào vì bị bạn bè trêu chọc không? Tất cả đều tại cô không bảo vệ cháu chu đáo!” Để trả thù tôi, nó còn cấu kết với chị dâu, hắt nguyên một chảo dầu sôi lên người tôi, khiến tôi bị thương nặng rồi chết trong đau đớn. Lần này, khi nhìn thấy nó lại chuẩn bị nhét pháo vào giếng nhiệt lực, tôi lập tức lùi về sau một bước, quay người chạy thẳng — dưới đó là nước sôi đấy, rơi xuống rồi thì đến xác cũng chưa chắc còn nguyên.
Tôi là cô con dâu nuôi từ bé được nhà họ Đường mua về. Cha mẹ không cho tôi đi học. Đường Thạc nhấc một hòn đá lên rồi đập thẳng vào hạ thân mình: "Không cho em gái tôi đi học ư? Vậy tôi sẽ khiến nhà họ Đường tuyệt hậu luôn!" Sau này tôi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, trong nhà lại không chịu đóng học phí cho tôi. Đường Thạc chỉ cần một cuộc điện thoại đã tống cha mẹ của mình vào tù: "Con dâu nuôi cái gì? Đây rõ ràng là tội mua bán người!" Anh tôi bán cả gia sản để nuôi tôi ăn học. Ngày tôi tốt nghiệp, anh ấy tặng tôi xe, tặng tôi nhà: "Con gái nhà người ta có gì, em gái anh cũng phải có cái đó." Tôi hôn anh một cái: "Anh, làm chồng em được không?" Ngày anh tôi ở rể. Tôi cảm ơn cha mẹ: "Cảm ơn cha mẹ đã bỏ tiền mua con về, cuối cùng còn tặng con một người chồng tốt như vậy!" Họ vừa khóc vừa mắng tôi là đồ vô ơn bạc nghĩa. Vô ơn bạc nghĩa? Nói đùa gì vậy. Rõ ràng tôi là đóa hắc liên hoa chuyên trị bọn buôn người mà. …
Con trai tôi đang phát biểu tại hội trường. Tôi nghe các phụ huynh khác kháo nhau mới biết chuyện, liền ba chân bốn cẳng chạy tới, đến cả túi thức ăn vừa mua cũng chẳng kịp đặt xuống. Vừa đứng định thần lại ở cửa hội trường, tôi đã nghe thấy giọng nó vang lên qua loa phóng thanh: "Đôi khi cháu rất ngưỡng mộ mẹ của các bạn khác, vì họ cho con cái mình sự tự do. Chẳng bù cho mẹ cháu, một người phụ nữ nội trợ không có cái tôi riêng. Mẹ luôn nghĩ xoay quanh cháu là tốt cho cháu, nhưng cháu lại cảm thấy mình bị giam cầm đến nghẹt thở." Nó dừng lại một chút, ánh mắt đảo qua đám đông bên dưới: "Giá như mẹ có thể tôn trọng cháu dù chỉ một phần như bố, thì cháu đã không phải là một đứa chỉ biết đến điểm số mà không có nổi một người bạn." "Thậm chí đôi lúc cháu còn nghĩ, nếu mình không có người mẹ này thì tốt biết mấy." Tôi chết trân ngay cửa, túi rau củ trong tay bị tôi siết chặt đến mức chảy cả nước ra. Chồng tôi bỗng từ phía sau xuất hiện, bật cười một tiếng đầy giễu cợt: "Đúng là con trai anh, cũng ghét cái kiểu quản lý lắm chuyện của em y như anh vậy." Tôi không đáp lời. Nghỉ việc để ở nhà đồng hành cùng con suốt ba năm trời, dốc hết tâm can máu mủ ra chi trả và chăm sóc, vậy mà nó lại đứng trước ba ngàn người toàn trường nói tôi không bằng người bố mang danh "ba không" — không quản, không hỏi, không lo của nó. Ngay ngày hôm đó, tôi trả lại căn nhà thuê sát vách trường học, hủy luôn lớp học tiếng Anh với giáo viên bản xứ trị giá mười lăm ngàn tệ mỗi tháng, rồi đặt một vé máy bay đi Hải Nam.
Sau khi sinh được một cặp long phụng thai, cả nhà bên mẹ chồng ai nấy đều vui mừng hớn hở, tất bật qua lại chăm sóc tôi trong thời gian ở cữ. Thế nhưng, nhìn hai đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say trong tã lót, tôi lại hoàn toàn không thể vui nổi. Tôi nhớ rất rõ, khi đi khám thai, bác sĩ kết luận tôi chỉ mang một thai. Vậy mà sau khi ra khỏi phòng sinh, tất cả mọi người lại đồng loạt chúc mừng tôi một lần sinh được hai đứa…
Lúc tôi xuống đến bãi xe tầng hầm của trung tâm thương mại, đồng hồ mới điểm năm giờ bốn mươi. Chiếc xe của Chu Thừa Vũ đỗ ngay khúc rẽ khu B, đèn vẫn sáng, kính xe phủ một lớp sương mỏng mờ mờ. Dưới ghế phụ, có một chiếc giày cao gót màu nude nằm chỏng chơ. Chiếc giày đó không phải của tôi. Gót giày của tôi không mảnh đến thế, càng không có kiểu dây ngọc trai quấn quanh phần khóa giày như vậy. Tôi đứng chết lặng tại chỗ, chiếc hộp bánh trong tay bị bóp méo dần từng chút một. Ngay giây tiếp theo, thân xe khẽ rung lên một nhịp. Cửa kính phía ghế phụ hạ xuống một khe nhỏ, một bàn tay phụ nữ thò ra ngoài, đầu ngón tay sơn màu trà sữa, hấp tấp vuốt lại mấy lọn tóc bên tai. Sau đó, tôi nhìn thấy một gương mặt trẻ tuổi. Là Lâm Y Nhiên. Nhân viên hành chính trong công ty của Chu Thừa Vũ, hai mươi sáu tuổi, mùa hè năm ngoái mới vào làm.
Cha mẹ muốn dùng Hòn đá phán xét Hiếu tâm để xét xử tôi. Bất kì ai bị Đá phán xét Hiếu tâm xác định là bất hiếu sẽ bị đánh ngay tại chỗ. Khi tôi lựa chọn để Đá phán xét Hiếu tâm tiến hành phán xét tôi bằng kí ức trực tiếp, tất cả mọi người đều không thể tin nổi. Cha mẹ ruột tôi vốn muốn dùng cách phán xét thông thường để ép tôi hiến th.ận cho em trai, đồng thời chiếm đoạt toàn bộ tài sản của tôi. Nhưng tôi tuyệt đối không khuất phục. Bọn họ muốn phán xét tôi, tôi liền để cả thiên hạ phán xét chính họ.
Ngày thứ hai sau buổi đính hôn, tôi ngồi trên sofa, vừa rà lại danh sách chuẩn bị cho đám cưới vừa thuận tay lướt điện thoại giết thời gian. Đúng lúc ấy, một bài đăng bất ngờ nhảy ra trước mắt tôi. Anh trai tôi tháng sau kết hôn, riêng tiền sính lễ đã đưa cho nhà gái ba trăm nghìn, còn mua hẳn một căn nhà cưới đứng tên cô ta, dựa vào đâu mà một người ngoài lại có thể lấy khỏi nhà chúng tôi nhiều tiền như thế? Có cách nào khiến cô ta mất hết mặt mũi trước ngày cưới, để anh trai tôi chủ động hủy hôn, rồi nhà tôi lấy lại toàn bộ sính lễ và căn nhà cưới không, như vậy tôi mới không bị thiệt? Bên dưới còn có người nghiêm túc bày cách cho cô ta. Muốn ra tay thì khám sức khỏe tiền hôn nhân là tiện nhất, cô cứ giả vờ quan tâm rồi đưa chị dâu đến bệnh viện quen biết, trước đó bỏ tiền nhờ bác sĩ ghi vào báo cáo rằng cô ta khó sinh con và từng có tiền sử bệnh nhạy cảm, sau đó gửi thẳng đến đơn vị của anh trai cô và cho bố mẹ cô xem. Ác hơn nữa thì lén lấy ảnh trong album điện thoại của cô ta, chỉnh sửa thành ảnh khó coi rồi phát vào nhóm công việc của anh trai cô và nhóm gia đình, sau đó thuê một người đàn ông giả làm bạn trai cũ đến tận cửa gây chuyện, nói cô ta từng làm chuyện không đứng đắn và từng phản bội, anh trai cô dù yêu đến mấy cũng phải trở mặt ngay tại chỗ.
Ta từng cứu phu nhân Bá Dương một mạng. Để báo đáp ân tình, bà đích thân mang sính lễ đến cầu thân, muốn cưới ta về làm con dâu. Sau khi thành thân được một năm, ngoại thất của phu quân bụng mang dạ chửa tìm đến cửa, đòi một danh phận. Bà mẫu cho ta hai con đường để chọn. Hoặc nghênh đón ngoại thất vào cửa, rồi tiễn phu quân ra chiến trường. Bằng không thì hòa ly. Ta còn đang do dự chưa quyết, chợt nghe bà khẽ thở dài: "Đao thương không có mắt, nếu tử trận nơi sa trường, ấy cũng là một vinh quang."
Năm ta vừa tròn mười tuổi, trong phủ bỗng đón trưởng tỷ trở về. Mẫu thân khi ấy nói với ta: “Nó từ thuở lọt lòng đã thân thể suy nhược, bất đắc dĩ mới phải rời nhà tĩnh dưỡng ở bên ngoài.” “Mệnh cách của con lại quá thịnh, chi bằng đổi sang một cái tên khác, coi như nhường tỷ tỷ con đôi chút.” Từ đó về sau, ta đổi tên thành Tiểu Mãn. Đến năm ta cập kê, đang lúc định chuyện hôn nhân, trưởng tỷ lại vừa ý đích tử của Trưởng công chúa. Huynh trưởng nói với ta: “Muội ấy xưa nay luôn hiểu chuyện, chưa từng mở miệng cầu xin điều gì.” “Thế tử đối với muội vốn có phần khoan dung, muội bớt nổi bật đi một chút, lần này nhường nàng đi.” Đến ngày xem mặt, biến cố bất ngờ ập xuống, ta và trưởng tỷ cùng rơi vào hồ nước lạnh. Sau khi ta tỉnh lại, đại phu chẩn ra rằng ta đã mất đi ký ức. “Tiểu Mãn.” Trưởng công chúa ngồi bên giường bệnh, dịu dàng nắm lấy tay ta rồi nói: “Ta là mẫu thân của con đây.”
Sau hai năm ở nước ngoài tĩnh dưỡng và tu luyện, tôi nhận được một tấm ảnh selfie con gái gửi tới. Trong ảnh, con bé đang cưỡi xe giao sữa, trên người mặc bộ đồng phục lao động. “Mẹ ơi, bao giờ mẹ về vậy? Con nhớ mẹ lắm.” Tôi không khỏi xúc động. Con bé trưởng thành rồi, đã biết bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từng bước đi lên từ nền tảng cơ bản. Tôi vừa định nhắn mấy câu khen ngợi, thì bỗng phát hiện làn da của nó đã sạm đen, còn chiếc áo bó sát kia… chính là cái áo tôi mua cho nó từ ba năm trước. Chiếc áo đã xù lông đến mức ấy mà vẫn không nỡ vứt. Là con gái của một trong những người giàu nhất cả nước, tại sao lại phải sống khổ sở như vậy để “trải nghiệm cuộc sống”? Tôi phóng to bức ảnh thêm một lần nữa. Đôi giày nó đang mang đã rách tả tơi, phần mũi giày thậm chí còn lòi cả ngón chân ra ngoài. Càng nhìn, tôi càng cảm thấy có gì đó không đúng. Ngay giây tiếp theo, tôi lướt thấy bài đăng mới nhất trên Weibo của con nuôi. Tấm nào cũng là trai đẹp, xe sang, trên tay còn đeo chiếc vòng kim cương phiên bản giới hạn toàn cầu mà tôi từng mua. Điều khiến tôi choáng váng nhất là chiếc Rolls-Royce thường xuyên xuất hiện trong ảnh kia, rõ ràng là món quà tôi tặng con gái ruột khi nó thi đỗ đại học! Sao bây giờ lại biến thành của nó?
Để tránh bị ép liên hôn với tên Alpha cặn bã kia, tôi giả làm Beta rồi thi vào trường S. Thế mà trong lúc đánh nhau với bạn cùng phòng cấp S, thuốc ức chế Omega của tôi lại mất tác dụng. Hắn ép cơ thể mềm nhũn của tôi lên cánh cửa tủ quần áo, cúi sát xuống hõm cổ tôi, giọng khàn thấp: “Giang Dịch, sao mùi của cậu lại ngọt thế này?”
Ngày cưới, mẹ nhét vào tay tôi một tấm thẻ ngân hàng, bảo trong đó là của hồi môn bà dành riêng cho tôi, vừa tròn hai triệu tệ. Tôi chẳng nói với bất kỳ ai, quay lưng đi rút sạch số tiền ấy, đổi toàn bộ thành vàng thỏi rồi khóa trong chiếc két sắt chỉ một mình tôi biết mật khẩu. Trong thẻ, tôi chỉ để lại một số dư lẻ loi một chữ số, nằm yên trong ngăn kéo như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Quả nhiên, chưa đến nửa tháng sau, chồng tôi đã lén lấy tấm thẻ ấy đi. Em gái chồng vừa mắt một chiếc Porsche, mẹ chồng lập tức phán như đinh đóng cột: “Bảo chị dâu mày trả, nhà mẹ đẻ nó giàu mà!” Ở showroom ô tô, cả nhà bọn họ vui như mở hội, háo hức chờ nhận xe. Đến lúc quẹt thẻ, máy POS kêu “tít” một tiếng, rồi lạnh lùng báo giao dịch thất bại vì số dư không đủ. Nhân viên bán hàng nhìn bọn họ bằng vẻ khó xử: “Thưa anh, trong thẻ chỉ còn tám tệ rưỡi thôi ạ.”
Khi Triệu Lỗi buông ra câu nói ấy, tôi đang đứng gấp lại mấy chiếc áo sơ mi vừa thu từ ban công vào. “Lâm Vãn, anh muốn nói với em một chuyện.” Anh ta dựa hờ vào khung cửa phòng ngủ, tay xoay xoay chìa khóa xe, giọng thản nhiên như thể chỉ đang hỏi tối nay ăn món gì. “Dạo này người ta hay nói thế này này, mẹ ai thì người đó tự lo.” “Bố mẹ em thì em lo, bố mẹ anh thì anh lo.” Bàn tay tôi thoáng khựng lại. Không phải vì bất ngờ. Mà vì kiểu mở lời này tôi đã nghe quen đến mức chỉ cần anh ta nhếch môi là tôi đoán được phía sau còn bao nhiêu tính toán. Mỗi lần Triệu Lỗi muốn chiếm chút lợi mà vẫn muốn mình trông có vẻ hợp lý, anh ta đều bắt đầu bằng câu “dạo này người ta hay nói”. Tôi vẫn cúi đầu gấp áo, bình tĩnh hỏi: “Rồi sao nữa?” “Thì sau này nhà em có chuyện gì em tự phụ trách, nhà anh có chuyện gì anh tự lo.” “Tiền ai người nấy tiêu, không chen vào chuyện của nhau.”
Kỳ nghỉ hè năm nhất, tôi nhận được một lá thư từ bà ngoại. Nhưng khi về đến quê, bà ngoại lại bảo chưa từng gửi lá thư nào cả. Mãi sau này tôi mới biết, lá thư đó là do lũ tinh linh trong nhà lén lút nhét vào hòm thư...vì chúng không đành lòng nhìn bà viết hai mươi lá thư mà chẳng lá nào dám gửi đi.