Truyện Hiện Đại

Truyện Hiện Đại tại Lão Phật Gia

Điên Nữ Chuyên Thành Tiểu Đáng Thương Vô Địch Bạo Sát Mọi Người (5)

Mỗi khi có một vai chính đại sát tứ phương, sẽ có vô số phao hôi trở thành đá kê chân của bọn họ. Mặc dù những pháo hôi này đều là người ưu tú, mỹ lệ, cường đại… chung quy không thể thắng nổi hào quang nhân vật chính. Mà đột nhiên có chuyện nghiêm trọng xảy ra, đó là Toa Dư với chứng bệnh tâm thần phân liệt, xuyên thành một nhân vật pháo hôi. Nguyên văn bị khinh nhục, giẫm đạp, bị vai chính cướp đi sinh mạng… nay thời thế thay đổi, nàng đem vận mệnh chính mình viết lại! Vai chính mạnh, Toa Dư càng mạnh hơn, tính tình vai chính táo bạo không dễ chọc, thật ngại quá ta có bệnh tâm thần, so với ngươi càng khó chọc hơn! ——————————- Thiên kim giả dẫn dắt người khác hãm hại nàng ở trường học? Liền trở tay bẻ cong đoạn thép, làm cho nàng biết rõ thế nào mới là bá đạo. ——————————— Tu tiên văn, nữ chủ được nuông chiều tới mức tuỳ tiện ra tay giết cả nhà pháo hôi, còn mạnh miệng bảo “xin lỗi, là ta không cố ý?” Trực tiếp tu luyện thành Ma tôn, tàn sát toàn bộ môn phái nàng. ———————————- Nữ chủ quý phi xinh đẹp vì muốn kéo dài tuổi xuân liền săn giết pháo hôi nhân ngư ăn thịt nhân ngư liền trường sinh bất lão? Trực tiếp điều khiển nước biển, làm một trận sóng thần nhấn chìm quốc gia của nàng! ————————————— Cho dù rơi vào khốn cảnh đáng sợ thế nào, Toa Dư cũng có e thể viết lại cốt truyện, đưa thân phận pháo hôi đi lên đỉnh cao nhân sinh!

0.0
40 ch
Nữ Cường
Vị Hôn Phu Chuyển Cho Bạn Thân Tôi 80 Triệu

Tôi tận mắt chứng kiến vị hôn phu của mình, Giang Mộ Ngôn, chuyển tám mươi triệu cho Lâm Thi Vũ. Nội dung chuyển khoản ghi rõ: “Bảo bối, đây là tiền đặt cọc mua căn nhà mới của chúng ta.” Trong khi đó, cái gọi là “nhà cưới” của tôi và anh ta đến giờ vẫn chỉ là một căn nhà thuê. Tôi chụp lại màn hình rồi gửi thẳng cho anh ta: “Tổng giám đốc Giang, chúc anh làm ăn ngày càng phát đạt.” Chưa đầy ba phút sau, điện thoại của tôi đã đổ chuông liên tục. Giang Mộ Ngôn hoảng hốt gọi đến. Tôi không chút do dự tắt máy, xoay người bước thẳng vào phòng họp hội đồng quản trị.  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Em Họ Tôi Thích Nói Câu "thì Sao Nào"

Em họ tôi đặc biệt thích treo câu này bên miệng: “Thì sao nào?” Bị bắt quả tang ăn trộm hộp kẹp tóc pha lê của tôi, nó vẫn nói: “Thì sao nào?” Bẻ gãy cổ con vẹt tôi nuôi suốt ba năm, nó cũng nói: “Thì sao nào?” Nhân lúc tôi nghỉ học vì bệnh, nó tung tin tôi mang thai rồi đi phá, đáp lại vẫn chỉ có một câu: “Thì sao nào?” Tôi lạnh mặt kéo nó ra khỏi lớp, vung nắm đấm giáng thẳng xuống đầu. “Đến lúc ra tòa, nhớ mang theo câu ‘Thì sao nào?’ của mày nhé!”  

0.0
8 ch
Gia Đấu
Hội Bạn Thân Vả Mặt Tra Nam Trong Hôn Lễ

Ngày cưới, “cô em gái thân thiết” của chồng tôi ăn mặc lòe loẹt xuất hiện ở nhà tôi, mở miệng nói muốn làm phù dâu cho tôi. Tôi gọi điện hỏi tội anh ta, nhưng người bắt máy lại là mẹ chồng: “Thu Diệp à, mấy đứa phù dâu của con toàn là con gái nhút nhát, không có chủ kiến. Con bé Vũ Tâm đáng tin hơn nhiều, cứ để nó đi theo con đi.” Nghĩ đến hôm nay là ngày cưới, không nên đôi co với mẹ chồng, tôi chỉ có thể cắn răng nhịn xuống. Tôi vốn tưởng chỉ là thêm một người, để nhóm bạn thân của tôi để mắt tới là được. Ai ngờ đâu, chẳng khác nào rước về thêm một tiểu tổ tông. Đến lúc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra cả nhà chồng đã hợp sức lại để “ra oai phủ đầu” với tôi. Xin lỗi nhé, nhưng hội chị em độc nhất vô nhị đất Giang–Chiết–Hỗ của tôi, chẳng có ai là dạng dễ bắt nạt đâu.  

0.0
7 ch
HE
Người Trong Phòng Bên

Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng động ân ái của cặp đôi nam nữ phòng bên cạnh. Tôi cố kìm nén cơn giận, đeo nút bịt tai vào. Nhưng vẫn không thể ngăn cách được thứ âm thanh liên hồi ấy. Không còn cách nào khác, tôi gọi điện cho vị hôn phu Thẩm Duật, muốn sang chỗ anh ở tạm một đêm. Nhưng lại nghe thấy tiếng nhạc chuông điện thoại quen thuộc vang lên ở phòng bên cạnh.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Nhặt Rác Thời Tận Thế Vô Tình Có Người Yêu

Tôi đi nhặt rác trong thế giới tận thế, vô tình nhặt luôn vua zombie bị mất trí nhớ về nhà . Anh ta cứ như một chú cún con, ngửi tới ngửi lui. “Bé yêu, sao anh cứ cảm thấy em thơm quá vậy? Có phải anh đã yêu em rồi không?” Tôi không dám nói gì, chỉ một mực nhét cải thảo cho anh ta ăn. Chỉ sợ anh ta phát hiện ra, thật ra anh ta chỉ là đói thôi.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Ngày Tôi Sảy Thai, Lâm Vũ Xuyên Chắn Ngay Trước Cửa Phòng Bệnh, Không Cho Mẹ Tôi Vào Trong

Khi cô y tá ôm ga trải giường vừa thay đi ra, bố tôi cũng từ quầy thu phí trở về, hóa đơn thanh toán kẹp trong sổ khám bệnh. Mẹ tôi vừa đi đến cửa thì bị anh ta giơ tay cản lại. “Mẹ, mẹ đừng vào vội, bây giờ An An không chịu nổi kích động đâu.” Tôi nằm trên giường bệnh, vùng bụng vẫn còn đau âm ỉ. Ngoài cửa, mẹ anh ta đang níu lấy cô y tá hỏi đông hỏi tây. “Thân già này thật khổ số mà, giúp con dâu nấu bữa cơm, giờ mất đứa cháu cũng đổ đầu tôi.” Bà ta cứ khóc một chốc lại ngừng, nhưng hễ y tá hỏi một câu là bà ta lại trả lời đâu ra đấy rất trơn tru. Chiếc túi đựng tài liệu bên cạnh giường bệnh không được kéo khóa kỹ, để lộ ra một góc bản vẽ lấm lem dầu mỡ. Đó là bản thảo đầu tiên của khách hàng mà tôi phải thức trắng ba đêm mới làm xong. Nửa tiếng trước, bà ta đã lấy nó để lót đáy nồi dầu. Lúc tôi đau đến mức đứng không vững, phản ứng đầu tiên của Lâm Vũ Xuyên không phải là đỡ tôi, mà là lao đến ôm lấy bà mẹ đang ngồi bệt dưới đất kêu gào đau ngực. Bây giờ, anh ta quay lại phòng bệnh, mở miệng vẫn là câu nói đó. “An An, mẹ anh thực sự không phải người xấu đâu, bà chỉ là người không có học thức, không biết cách ăn nói thôi.” Tôi đợi anh ta nói xong mới lên tiếng: “Lâm Vũ Xuyên, tôi vừa mới từ phòng phẫu thuật ra đấy.” Anh ta liền im bặt. Tôi chỉ tay ra ngoài cửa: “Bà ta vẫn đang khóc lóc cho người khác xem kìa. Câu đầu tiên anh bước vào phòng vẫn là bào chữa cho bà ta.” Đôi môi anh ta mấp máy, vẫn muốn giải thích thay mẹ mình. Tôi đẩy thỏa thuận ly hôn đến cạnh giường: “Lâm Vũ Xuyên, ký tên đi.”

0.0
11 ch
Hiện Đại
Hộp Cơm Gà Chiên Cay Của Trùm Trường

Tôi vừa xách mười cái bánh bao bước ra khỏi nhà ăn thì bị trùm trường chặn đường. “Cô chính là học sinh nghèo nhất trường à? Bữa tối chỉ ăn mấy cái bánh bao này thôi sao?” Tôi theo bản năng định phản bác— Tôi đâu chỉ mua nổi bánh bao, tôi còn mua được cả cơm trắng nữa đấy. Nhưng ngay trước mắt lại đột nhiên hiện lên vài dòng bình luận: [Vãi! Nam phụ nhận nhầm người rồi! Bé cưng nhà chúng ta mới là học sinh nghèo nhất trường mà!] [Trùm trường này đang diễn hài sao? Có ai nghèo mà một bữa ăn tận mười cái bánh bao không???] Trùm trường? Nam phụ? Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì trùm trường đã lạnh mặt, đưa suất cơm trong tay sang cho tôi. Trong đầu lại xuất hiện dòng bình luận mới: [Vãi chưởng! Nam phụ định đưa suất cơm tối gà chiên cay phần lớn cho nữ phụ, vậy tối nay bé cưng nhà mình ăn gì đây?] Cơm gà chiên cay! Lại còn là phần lớn! Mắt tôi lập tức sáng lên, nhanh tay nhận lấy. Ai còn quan tâm nữ chính hay nữ phụ gì nữa chứ? Tôi gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng! Em chính là học sinh nghèo nhất trường! Mỗi bữa chỉ được ăn bánh bao với dưa muối, ăn hôm nay chưa chắc đã có ngày mai, đói đến mức ngực dán sát vào lưng rồi!” Trùm trường: “???”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Hóa Đơn Gửi Đến, Tôi Kéo Sập Lũ Nhà Chồng Ăn Bám 3 Năm

Kết hôn đã ba năm, chị chồng tôi, người trước nay nổi tiếng keo kiệt đến từng đồng, bỗng im hơi lặng tiếng đưa cả gia đình đi du lịch châu Âu một chuyến thật hoành tráng.   Trên vòng bạn bè của chị ta, ảnh check-in ở nước ngoài cứ đăng liên tục, hết túi hàng hiệu đến mỹ phẩm xa xỉ, nhìn qua cứ tưởng nhà chị ta vừa trúng số độc đắc.   Trong lòng tôi càng nghĩ càng thấy không đúng.   Anh rể tôi mỗi tháng chỉ kiếm được ba nghìn, tiền sinh hoạt trong nhà còn phải tính toán từng chút mới đủ xoay sở, vậy lấy đâu ra sự tự tin để vung hơn mười mấy vạn cho một chuyến xuất ngoại xa hoa như thế?   Cho đến khi một hóa đơn thẻ tín dụng tiêu dùng ở nước ngoài, tổng số tiền lên tới mười lăm vạn, đột ngột được gửi thẳng vào điện thoại của tôi.   Từng dòng chi tiết trên hóa đơn đều là chi phí du lịch, mua sắm hàng hiệu và những khoản tiêu dùng đắt đỏ khiến người ta nhìn vào chỉ thấy nhức mắt.   Nhìn những con số đỏ chói ấy, tôi thật sự chỉ muốn bật cười.   Tôi thuận tay chụp màn hình hóa đơn rồi gửi cho mẹ chồng, vốn chỉ định hỏi bà xem rốt cuộc bà quản con gái kiểu gì.   Không ngờ bà trả lời nhanh đến mức như đã luyện sẵn từ trước, lạnh lùng phủi sạch quan hệ: “Ai vậy? Tôi chưa từng sinh ra đứa con gái phá của như thế.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Tiệm Cầm Đồ Số 4: Nấm Quan Tài

Đi du lịch Vân Nam, bạn trai bỗng nói muốn “ăn tươi nuốt sống” tôi.   Khi anh vào phòng tắm, những người hâm mộ tinh mắt trong phòng livestream liền để lại bình luận:   [Cây nấm màu đỏ dưới chân giường là Nấm Quan Tài. Có khi anh ta muốn ăn thịt cô theo nghĩa đen đấy. Mau chạy đi!]   Thế nhưng, ngay khắc sau, bạn trai với gương mặt máu thịt nhầy nhụa, đổ gục ngay trước mắt tôi.  

0.0
8 ch
Trả Thù
Chồng Giả Chuyện Bố Cấp Cứu Để Lừa Tiền,tôi Lập Tức Đóng Băng Tài Sản

BỐ CHỒNG NHẬP VIỆN, CHỒNG BẢO TÔI CHUYỂN 300.000 RỒI KHÔNG ĐƯỢC ĐẾN BỆNH VIỆN, TÔI KHÔNG YÊN TÂM NÊN TÌM TỚI, KHÔNG NGỜ LẠI NGHE BỐ CHỒNG CƯỜI LẠNH: QUẢ NHIÊN CÒN NGU HƠN CẢ LỪA! TÔI LẬP TỨC KHÓA TOÀN BỘ TÀI KHOẢN   Tối hôm đó lúc mười một giờ, tôi đang ở nhà sắp xếp báo cáo quý của công ty thì điện thoại đột nhiên reo.   Là Phương Viễn Châu.   Ở đầu dây bên kia, giọng anh gấp gáp và hoảng loạn: “Thanh Đàn, bố đột ngột bị xuất huyết não, bây giờ đang cấp cứu ở Bệnh viện số 2 thành phố, cần phẫu thuật ngay.”   “Sáng sớm mai em đến ngân hàng, chuyển toàn bộ 300.000 trong tài khoản chung của chúng ta vào tài khoản của anh.”   “Nhớ kỹ, chuyển tiền xong tuyệt đối đừng đến bệnh viện, bên này đang rất hỗn loạn, em đến cũng không giúp được gì, ngược lại còn làm mọi chuyện rối thêm.”   Bàn tay cầm điện thoại của tôi siết lại, tim như hụt mất nửa nhịp.   Sức khỏe của bố chồng vẫn luôn khá tốt, sao đột nhiên lại xuất huyết não?   “Em sẽ đến bệnh viện ngay.”   “Không được!”  

0.0
12 ch
Nữ Cường
Lên Nhầm Xe Bạn Trai Cũ

Tham dự buổi họp lớp, tôi đặt chuyến xe ghép trên ứng dụng, chẳng ngờ lại ghép nhầm vào một chiếc Maybach. Tôi thò đầu vào trong xe, trêu tài xế: “Anh đẹp trai, ra ngoài trải nghiệm cuộc sống một chút à?” Tài xế chẳng buồn đáp lại. Không lâu sau, điện thoại tôi đổ chuông. “Chị ơi, chị là người gọi xe ghép đúng không?” Tôi đáp: “Đúng rồi.” Người ở đầu dây bên kia hỏi: “Vậy chị đang ở đâu thế ạ?” Tôi: “Tôi đã ngồi trong xe rồi mà?” … Tôi chậm rãi quay đầu lại. Bên cạnh là một người đàn ông cao hơn mét tám, chân dài miên man, lưng ngồi thẳng tắp, khí chất áp đảo. Tôi lắp bắp: “Đây… chẳng phải xe ghép sao?”  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Nữ Minh Tinh Chỉ Thích Câu Cá

Tôi là nữ minh tinh nghiện câu cá nhất giới giải trí. Câu được một con cá lớn, tôi lập tức đăng bài khoe: [22 giờ 37 phút ngày 28 tháng 10 năm 2023, nặng 8 cân 2 lạng.] Ngay trong đêm, bạn trai cũ là ảnh đế phát điên nhắn tin cho tôi, còn lái xe xuyên đêm chạy tới. Hai mắt anh đỏ hoe: “Đứa bé là con của ai?” “Anh có thể nhận nuôi không? Em và con đều mang họ anh.” Tôi ôm con cá nặng 8 cân 2 lạng trong lòng: “?”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tai Nghe Tội Lỗi

[Trên chuyến tàu điện ngầm giờ cao điểm thường thấy một cô nàng có vóc dáng cực phẩm, nếu biết được cô ta sống ở đâu, tao nhất định phải “xử” cô ta!] [Dễ thôi, mày cứ bỏ một chiếc tai nghe vào túi xách của cô ta, đợi tối đến bật định vị lên là xong.] Sau khi lướt thấy bài đăng này, tôi sững người. Bởi vì trong túi xách của tôi, vừa vặn lại xuất hiện thêm một chiếc tai nghe.

0.0
8 ch
Hiện Đại
Chuyến Bay Bán Quá Số Vé, Tôi Bị Từ Chối Lên Máy Bay

Khi tôi bị từ chối lên máy bay tại sân bay, tôi đang vội vã đi cứu người.   Chủ quản Đặng Anh lấy lý do "chuyến bay bán quá số vé" để cưỡng ép hủy bỏ vị trí của tôi.   Tôi sốt ruột khẩn cầu: "Tôi đang vội đi làm một ca phẫu thuật, chậm trễ thì bệnh nhân sẽ mất mạng!"   Đặng Anh lại cười lạnh: "Bớt giở trò đạo đức giả đó đi, quy tắc là quy tắc!"   Bà ta vênh váo hộ tống một hotgirl lên máy bay mà không hề hay biết, bệnh nhân đang ngàn cân treo sợi tóc kia chính là con gái ruột của mình.  

0.0
5 ch
Hiện Đại
Sau Khi Bôi Ớt Cay Nồng Lên Bàn Chải

Bàn chải đánh răng điện của tôi dính thứ gì đó lạ lùng.   Tôi hỏi khắp nhà nhưng chẳng ai đoái hoài.   Đứa em trai trợn mắt khinh bỉ: "Đồ của chị mà cũng có người dám dùng à? Suốt ngày ăn diện trông như gái đứng đường, bẩn chết đi được!"   Tôi tức quá, lén bôi đầy ớt cay nồng đậm đặc lên lông bàn chải. Đêm đó, tiếng kêu thảm thiết vang vọng từ phòng vệ sinh.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Diễn Vai Người Lạ, Cuối Cùng Lại Lên Hot Search

Bạn tôi nhờ tôi giúp một chuyện, bảo tôi đi đóng một bộ phim đam mỹ hai nam chính. Tôi cầm tấm ảnh trong tay nhìn hồi lâu. Một cậu nhóc rất đẹp trai. Bạn tôi nói cậu ấy sẽ đóng cặp với tôi. “Được hay không thì nói một câu dứt khoát đi. Nếu không được, tôi đập đầu chết luôn trên cái bàn trà nhà cậu đấy.” Tôi chẳng thèm để ý đến hắn, vẫn nhìn người trong ảnh. Một phút sau, tôi đặt ly rượu xuống, đáp gọn một câu: “Được.” Cậu nhóc này đẹp quá, muốn yêu thử xem sao. Mà mắt tôi chính là thước đo, chỉ cần nhìn cậu ấy một cái là tôi biết cậu ấy thích tôi. Sau này, cậu ấy ép tôi lên trước gương, làm tôi hoảng đến mức nói năng lộn xộn: “Khoan đã, thế này không đúng.” Cậu ấy cười nhìn tôi trong gương: “Đúng mà anh.”  

0.0
7 ch
HE
Bạn Thân Thanh Mai Trúc Mã Và Cô Nàng Nghèo Khó Trốn Trong Phòng Chứa Phế Liệu

Tôi và bạn thân thanh mai trúc mã cùng cô nàng nghèo khó hẹn nhau làm thí nghiệm. Nhưng vừa mới đi tới cửa, tôi đột nhiên nghe thấy bên trong truyền ra những âm thanh khó nói.   Tôi mở cửa, bên trong lại chẳng có một bóng người.   Đúng lúc tôi đang cảm thấy nghi ngờ, đột nhiên trước mặt lướt qua những dòng bình luận.   [Nữ phụ đang làm cái gì thế, nam nữ chính của chúng ta đang bận rộn mà.]   [Nếu không phải tại cô ta xông vào, sao nam nữ chính lại bị ép phải trốn vào phòng chứa phế liệu chứ.]   [Không sao đâu, nam nữ chính còn chưa từng trải nghiệm cảm giác mạnh ở môi trường độc hại bao giờ, đợi nữ phụ đi là họ ra ngay, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.]   Nghe thấy thế, tôi không nhịn được mà mỉm cười. Có lẽ họ không biết rằng, đống phế liệu này không chỉ có độc mà còn chứa phóng xạ cực mạnh.   Thế là tôi cầm điện thoại gọi thẳng cho thầy hướng dẫn: "Không phải thầy đã sắp xếp cho em làm thí nghiệm sao? Hôm nay em vừa hay có thời gian, nhất định sẽ hoàn thành xong cho thầy!"  

0.0
5 ch
Nữ Cường
Nhật Ký Của Em Bé Và Mẹ Kế

Tôi vẫn luôn cho rằng đứa trẻ nhà người đàn ông liên hôn với mình cực kỳ ghét tôi. Mỗi lần nhìn thấy tôi, thằng bé đều đứng từ rất xa, lặng lẽ nhìn chằm chằm về phía này. Cho đến một ngày, tôi vô tình đọc được một bài đăng đang nổi trong mục “cùng thành phố”. [Nếu ba mẹ ly hôn, phải làm thế nào để mẹ đưa mình đi cùng?] [Cô ấy không phải mẹ ruột của mình, nhưng mình rất thích cô ấy.] [Mèo con cũng đâu phải do cô ấy sinh ra. Mèo con có thể đi theo cô ấy, tại sao mình lại không được?] [Con người có thể biến thành mèo không?] Có cư dân mạng nhận ra chủ bài đăng còn rất nhỏ nên cố tình trêu chọc: [Hay là em thử làm giả một bản xét nghiệm quan hệ huyết thống xem sao?] Vài ngày sau, đứa trẻ sáu tuổi tên Kỷ Tư Viễn cầm một bản xét nghiệm đứng trước cửa phòng tôi, giơ bàn tay nhỏ lên gõ “cốc cốc”.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Trước Khi Bạn Trai Ở Rể, Anh Ta Đột Ngột Đổi Ý

Trước khi bạn trai ở rể, tôi đột nhiên thấy một bài đăng hot:   [Bạn gái là gia đình thuộc A9, chỉ bỏ ra một căn hộ lớn 180 mét vuông ở trung tâm, năm triệu tiền mặt và một chiếc Porsche đã bắt tôi ở rể, liệu tôi có bị lỗ không?]   Dưới phần bình luận có một ID nhảy bổ vào khuyên anh ta:   [Chỗ chúng tôi có người điều kiện tương đương anh, cuối cùng cưới được con gái thị trưởng, điều kiện như anh thì cần gì phải ở rể!]   [Đây rõ ràng là nhà gái đang tính kế anh, chạy mau! Bắt cô ta tăng giá, không tăng thì đổi người!]   Tôi càng đọc càng thấy lạnh sống lưng, tự trấn an bản thân rằng có lẽ chỉ là trùng hợp.   Nhưng đến trước cửa cục dân chính, bạn trai đột nhiên buông tay tôi ra.   Gương mặt anh ta đầy vẻ tủi nhục và chính nghĩa: "Em có biết cái giá của việc ở rể là gì không? Cả đời bị người ta chỉ trỏ, thứ anh cần chỉ là tiền để giữ tôn nghiêm!"   "Anh là con một, bố mẹ tuy là nông dân nhưng để anh ở rể chính là phản bội tổ tông! Em phải thể hiện thành ý, nếu không tại sao anh phải ở rể nhà em mà không ở rể nhà con gái thị trưởng?"   Thế nhưng, cái ID nhảy bổ vào khuyên anh ta đòi giá trên trời trong bài đăng kia...   Lại chính là đối tượng liên hôn của tôi.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Chồng Không Phải Không Muốn Có Con, Chỉ Là Không Muốn Có Với Tôi

Mười năm sống theo thỏa thuận không sinh con, tôi lại tình cờ phát hiện trong đồ của chồng mình có một chiếc máy hút sữa đã cũ.   Tôi hỏi cho ra lẽ, anh ta lại tỉnh bơ nói rằng đó chỉ là một trò đùa dai của bạn bè.   Vậy nên tôi lặng lẽ bôi một ít nước nấm độc lên món đồ ấy.   Ồ, đã thích đùa như vậy, thì tôi cũng góp vui bằng một màn đùa cho ra trò.   Cuối tuần, tôi định nhân lúc rảnh rỗi dọn lại phòng ngủ từ trong ra ngoài cho sạch sẽ.   Vừa bước đến bên giường, tôi đã nhìn thấy một đống quần áo nhăn nhúm bị ném bừa lên trên.   Đó là áo bóng và quần lót mà Lưu Văn Hằng thay ra từ hôm qua, tất cả bị vò thành một đống lộn xộn đến chướng mắt.   Tôi cau mày, quay đầu gọi vọng về phía phòng làm việc: “Lưu Văn Hằng! Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, quần áo thay ra thì đừng có vứt lung tung nữa!”   “Đừng chơi nữa, mau qua đây dọn cái đống bừa bãi của anh trước đi!”   Trong phòng làm việc vẫn vang lên tiếng hiệu ứng trò chơi lách tách, xen lẫn tiếng đồng đội hò hét đầy kích động.   Lưu Văn Hằng ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ đáp lấy lệ:   “Biết rồi, biết rồi, cứ để đó đi, anh đánh xong ván này là qua ngay.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Âm Mưu Đằng Sau Bát Thịt Kho

Vừa bước vào năm hai đại học, tôi đã đắn đo rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định tự thưởng cho mình một bát thịt kho tàu. Tôi còn chưa kịp vui vẻ gắp miếng đầu tiên, trước mắt đột nhiên hiện lên một dòng bình luận: [Chính bát thịt kho tàu này đã lấy mạng cô ấy!] Tôi còn chưa hết bàng hoàng, lập tức đặt đũa xuống, nghiêm túc quan sát lại bát thịt trước mặt. Chẳng lẽ có người bỏ độc? [Cô ấy sao lại không ăn nữa? Nếu một miếng cũng chưa được nếm mà vẫn chết, chẳng phải càng thảm sao?] Tôi chết lặng nhìn những dòng chữ lơ lửng trước mặt, trong lòng vừa nghi ngờ vừa tức giận, không biết rốt cuộc ăn thì chết hay không ăn cũng chết. Đúng lúc ấy, bạn cùng phòng của tôi — Vương Kha Vân — đi tới. Cô ta rút điện thoại ra, “tách tách” chụp liên tiếp vài tấm bát thịt kho tàu của tôi. Sau đó, cô ta trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy phẫn nộ: “Triệu Hi Dao, tôi không ngờ cậu lại là loại người như vậy!” “Cậu và tôi đều là sinh viên nghèo, phải sống dựa vào học bổng trợ cấp, thế mà cậu lại xa hoa đến mức bữa nào cũng ăn thịt kho tàu!” Trước mắt tôi lại xuất hiện một dòng chữ: [Nữ phụ pháo hôi đáng thương, đồng hồ đếm ngược sinh mệnh chính thức bắt đầu.]  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Em Dâu Tống Tiền 50 Nghìn Tệ, Cha Tôi Lật Tẩy Toàn Bộ Bí Mật

TÔI KIẾM 800 NGHÌN TỆ MỖI NĂM, MỖI THÁNG CHU CẤP CHO EM TRAI 30 NGHÌN TỆ, TRONG BỮA CƠM, EM DÂU NÓI: “ANH, TỪ NAY MỖI THÁNG ĐƯA 50 NGHÌN TỆ, NẾU KHÔNG TÔI SẼ CHO VỢ ANH BIẾT ANH CÓ NGƯỜI KHÁC BÊN NGOÀI.”   CHA TÔI LIỀN TUNG MỘT CƯỚC ĐÁ THẲNG VÀO MẶT CÔ TA!   Trong phòng riêng của một nhà hàng cao cấp, ánh sáng từ chiếc đèn pha lê vỡ vụn trong bóng chân vừa quét qua của cha tôi, Trần Quốc Hải.   Gương mặt được phủ đầy mỹ phẩm đắt tiền của em dâu tôi, Lý Tĩnh, lập tức méo mó.   Cô ta hét lên, ngã văng ra sau, đâm đổ món đồ sứ quý giá đặt gần tường.   Tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng dường như là điềm báo cho một gia đình sắp tan vỡ.   Nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh thấu xương của cha, tôi lập tức hiểu ra.   Đây không phải một cơn giận mất kiểm soát.   Ông đã chờ ngày này từ lâu.   Còn tôi, cùng bí mật mà tôi đã giấu kín suốt ba năm, chỉ là ngòi nổ khiến tất cả bùng lên.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Chồng Yêu

Sau khi bất ngờ mất trí nhớ, tôi đã nhận nhầm kẻ thù không đội trời chung thành bạn trai lúc anh ta mò đến định chế giễu tôi. Anh ta không thèm đính chính, thậm chí còn hốt tôi về nhà.  Thế là hai đứa bắt đầu những ngày tháng sống chung ngọt ngào, không biết ngượng ngùng là gì. Mãi đến khi khôi phục trí nhớ, nhìn khắp người đầy những dấu vết yêu đương, tôi vừa tức vừa hận, liền ôm cái bụng còn chưa rõ nếp rõ tẻ bỏ trốn ra nước ngoài. Thế nhưng ngay trong ngày hôm đó, người đàn ông ấy đã đứng lù lù chặn đường tôi.  Giọng anh ta trầm trầm, có chút nguy hiểm: "Khôi phục trí nhớ rồi à? Thật là khó chiều mà. Hay là... để anh làm em mất trí nhớ thêm lần nữa nhé?" Tôi sợ tới mức vội vàng lấy tay che bụng, run rẩy mở lời: "Ôn Cảnh Nhiên, hổ dữ còn không nỡ ăn t.h.ị.t con mà?" Ánh mắt người đàn ông tối sầm lại.  Anh ta nhìn tôi chăm chú hồi lâu rồi mới chậm rãi cất lời: "Hổ không ăn t.h.ị.t con, nhưng không có nghĩa là không ăn t.h.ị.t mẹ của con nó."  

0.0
10 ch
Ngôn Tình