Truyện Hiện Đại

Truyện Hiện Đại tại Lão Phật Gia

Khi Biết Quê Cũ Của Tôi Chính Là Ngôi Làng Thánh Nữ Đầy Bí Ẩn, Bạn Trai Tôi Vô Cùng Phấn Khích

Anh ta năm lần bảy lượt đòi tôi dẫn về nhà để ra mắt bố mẹ. Tôi kiên nhẫn trấn an: “Vẫn chưa đến lúc.” Thấy bạn trai ngày càng bồn chồn, nôn nóng. Đến đêm hôm ấy, bố tôi cuối cùng cũng gửi tin nhắn tới: “Tư Muội, về nhà thôi con.” Tôi biết, thời cơ đã đến.  

0.0
9 ch
Hiện Đại
Đăng Ký Kết Hôn Vừa Tròn Một Tiếng, Nhà Tân Hôn Và Xe Mới Đều Bị Giao Cho Em Chồng

Trước cổng Cục Dân chính, cuốn sổ đỏ chứng nhận kết hôn vừa cầm trên tay chưa nóng được một tiếng, mẹ chồng cũ đã vỗ vai tôi cười nói: “Hồng Xá này, nhà tân hôn với xe mới cứ để cho Lợi Phong dùng để kết hôn đi. Con với Lợi Minh cứ thuê nhà ở tạm trước, đều là người một nhà cả, đừng tính toán làm gì.” Tôi nhìn bộ mặt đắc ý của bốn người nhà họ, chỉ nặn ra một nụ cười lạnh lùng. Tôi tên là Triệu Hồng Xá, năm nay 26 tuổi, làm trưởng phòng hành chính tại một doanh nghiệp tư nhân trong huyện. Trong tay tôi có một căn hộ ba phòng ngủ đã thanh toán toàn bộ tiền, còn có một chiếc xe gầm cao đã đi được hai năm. Tôi vốn tưởng rằng, việc đăng ký kết hôn với anh người yêu quen nhau hai năm là Vương Lợi Minh sẽ là khởi đầu của một cuộc sống hạnh phúc. Thế nhưng tôi không ngờ được rằng, vừa bước ra khỏi Cục Dân chính được một tiếng, tôi đã nhìn rõ bộ mặt thật của gia đình này.  

0.0
23 ch
Hiện Đại
Tờ Vé Số Bị Bạn Trai Cướp

Bạn trai tôi cầm tờ vé số của tôi, vui vẻ nói muốn đi đổi thưởng. Ngay lúc ấy, giữa không trung bỗng hiện lên từng dòng đạn mạc: 【Nếu tôi nhớ không sai, lần này tờ vé số trúng tận 300 triệu tệ! Nam chính sắp có khoản tiền đầu đời rồi!】 【Hehe, nữ phụ chuẩn bị bị đá rồi đó!】 【Nam chính đúng là si tình. Trên đường đi lĩnh thưởng còn tranh thủ vay tiền đặt cọc mua nhà, mua nhẫn kim cương, chỉ để cầu hôn cô thanh mai trúc mã ngay tại nơi đổi thưởng một cách thật long trọng!】 Tôi ngẩn người. Nhưng mà… tờ vé số trong tay bạn trai tôi rõ ràng là tờ vé của kỳ trước, tờ tôi mua cùng dãy số mà.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Âm Kỹ Mượn Vận

Sau khi tôi trở về, thiên kim giả của nhà họ Tống ở giới thượng lưu Bắc Kinh đã rêu rao khắp nơi, nói rằng tôi là đứa con gái lăng loàn, rẻ rúng từ ngoài đường nhặt về, ai cũng có thể lấy làm chồng.   Nhưng cô ta không biết rằng, tôi bẩm sinh có đôi mắt âm dương.   Tôi có thể nhìn thấy trên người cô ta đang treo tấm bài vị của một "âm kỹ" (kỹ nữ cõi âm).   Những phần thưởng mà cô ta tự mãn cho là công đức và phúc vận, thực chất lại là những bằng chứng tội lỗi dẫn lối xuống địa ngục.  

0.0
8 ch
Hiện Đại
Vị Hôn Phu Bế Về Một Đứa Trẻ

Trước hôn lễ, Thẩm Dự — vị hôn phu của tôi — bỗng bế về một đứa trẻ, bảo rằng muốn nhận nuôi nó. Tôi nhìn đứa bé tội nghiệp, vừa định gật đầu thì trước mắt đột nhiên hiện lên từng hàng chữ: 【Tin tốt: Đây là con của chị gái cô.】 【Tin xấu: Đây cũng là con của chồng sắp cưới cô.】 【Nữ chính đúng là thê thảm, vất vả kiếm tiền nuôi đàn ông, cuối cùng bệnh tật đầy người. Công ty vừa gây dựng xong thì cô ấy chết.】 【Không chết thì làm sao nhường chỗ cho chị gái được, người ta mới là một nhà ba người trọn vẹn mà.】 【Tính ra thì ngày kia chính là ngày anh rể nữ chính gặp tai nạn xe.】 【Đáng thương anh rể quá, thầm thương nữ chính nhiều năm như vậy. Đợi anh ấy chết rồi, bi kịch của nữ chính mới thật sự mở màn.】  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Đi Học Vui Thế Nào

Lớp học của chúng tôi: Nơi tình bạn lên ngôi, còn bình yên thì... thỉnh thoảng mới ghé thăm!   Bạn nghĩ đi học chỉ có sách vở và thi cử? Với Lý Kiều và hội bạn thân, đi học là một chuỗi những tình huống "dở khóc dở cười": Khi "vỗ mông hổ" là một môn thể thao mạo hiểm. Khi "nợ" không phải là tiền, mà là thanh xuân và những kỷ niệm. Khi những quả đầu "gai góc" trở thành biểu tượng của tình bạn bất diệt. "Đi học vui thế nào?" – một cuốn sách kể về những điều điên rồ nhất, chân thật nhất và đáng yêu nhất mà ai trong chúng ta cũng từng trải qua dưới mái trường. Một hành trình từ những cô cậu học trò nhỏ bé đến lúc trưởng thành, mang theo cả hành trang là những tiếng cười và cả những giọt nước mắt chia xa.   Hãy lật mở từng trang để thấy tuổi trẻ của bạn cũng đã từng "rực rỡ" như thế nào!

0.0
5 ch
Không CP
Đột Nhiên Ngừng Yêu Anh

  Tôi ở bên cạnh Giang Yến mười năm, cũng cảm thấy tự ti mười năm.   Anh ấy nói tôi là huynh đệ tốt nhất của anh ấy, nhưng cả thế giới đều biết tôi thích anh ấy.   Tôi nhìn những cô gái xung quanh anh giống như quần áo thay đổi liên tục, dưới danh nghĩa bạn bè mà ở bên anh năm này qua năm khác.   Mỗi khi tôi không nhịn được bày tỏ tình cảm với anh, anh đều bất đắc dĩ cười, xoa đầu tôi nói: “Vãn Vãn, em đừng bày trò nữa.”   Nhưng lần này cùng với những lần trước không giống nhau, anh đã theo đuổi bạn cùng phòng của tôi hai tháng nay, tôi chưa bao giờ thấy anh có hứng thú với một cô gái như vậy.   Sau khi anh chính thức công khai, tôi cũng đã ở bên người khác.   Nhưng, anh lại đỏ mắt cầu xin tôi: “Vãn Vãn, cho anh một cơ hội nữa có được không?”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Dặm Dài Không Lối Quay Về

Tôi đã dành thời gian cùng một cô bé đi đón sinh nhật. Và thế là, Tống Vũ Vi lại làm ầm lên đòi ly hôn. Lần này, tôi không buồn ngẩng đầu lên mà đặt bút ký vào tờ đơn. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm thế để đón chờ sự cuồng loạn, đập phá của cô ấy sau khi cơn giận bộc phát. Thế nhưng, điều bất ngờ là cô ấy lặng lẽ thu dọn hành lý, bình thản tháo chiếc nhẫn cưới xuống, rồi thong dong đẩy cửa bước ra ngoài. Lời châm chọc vừa mới chớm trên môi tôi khựng lại: "Thế là đủ rồi đấy, cứ làm càn nữa coi chừng không thu dọn được hậu quả đâu." Bóng lưng cô ấy khựng lại một nhịp, rồi cô ấy khẽ thở dài: "Yên tâm đi, sau này sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa đâu!"  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Bão Tuyết Kinh Hoàng

Bão tuyết khiến con đường trên núi bị chặn, bốn người chúng tôi bị mắc kẹt trong một căn nhà nhỏ. Để canh đêm, đội trưởng yêu cầu mỗi người chúng tôi nằm ở một góc nhà. "Người đầu tiên bắt đầu canh, cứ mười phút lại di chuyển một bước theo chiều kim đồng hồ đến góc tiếp theo. Đến góc mới thì gọi người tiếp theo dậy, người vừa canh xong sẽ nằm lại đó. Người được gọi dậy tiếp tục di chuyển đến góc kế tiếp, cứ thế luân phiên canh gác." Chúng tôi đã bình an vô sự trải qua đêm tuyết ấy. Thế nhưng sáng hôm sau, khi tôi vừa bước ra khỏi nhà, đột nhiên tôi nhận ra điều gì đó, kinh hãi nhìn ngược lại ba người bên trong.

0.0
6 ch
Hiện Đại
Kẻ Đến Sau Vượt Lên, Nam Phụ Lên Ngôi

Yêu nhau được một năm, tôi tình cờ phát hiện ra Chu Thành thường xuyên lén lút ra nước ngoài để gặp gỡ cô bạn thanh mai trúc mã của anh ta. Sau khi ôm cô bạn thân khóc lóc một trận sướt mướt, tôi quyết định đặt vé máy bay ra nước ngoài, âm thầm bám theo bọn họ. Thế nhưng, tôi lại kinh ngạc phát hiện ra, ngoài mình ra còn có một người khác cũng đang theo dõi cặp đôi kia. Sẵn tính tò mò, tôi lân la đến bắt chuyện với anh ta. Anh ta lạnh lùng nói: "Chụp lại bằng chứng, gửi cho bạn gái hắn ta, sau đó thì cướp luôn người yêu của hắn. Cái loại đàn ông không biết giữ đức hạnh như vậy, không xứng đáng có người yêu." Tôi: "...?" Nếu tôi nhớ không nhầm, thì bạn gái của Chu Thành chính là tôi mà đúng không?  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Chồng Ngoại Tình 33 Năm, Người Vợ Chỉ Chờ Đến Ngày Chồng Liệt Giường

v Tôi từng chung sống với người thứ ba suốt ba mươi ba năm, có với cô ấy bốn đứa con, còn người vợ bên cạnh tôi suốt ba mươi tư năm lại chưa một lần cãi vã hay truy hỏi, mặc cho tôi tùy tiện làm sai.   Đến khi tôi đột quỵ nằm liệt trên giường, tôi mới thật sự hiểu người phụ nữ ấy đáng sợ đến nhường nào.   Tôi tên là Trương Minh Hiên, năm nay sáu mươi hai tuổi, và tôi đã dây dưa bên ngoài với Tô Mộng Dao suốt ba mươi ba năm.   Chúng tôi có ba con trai và một con gái, đứa con trai cả bây giờ cũng sắp hai mươi bảy tuổi.   Bao năm qua, tôi sống bên ngoài phóng túng như thể chẳng có gì ràng buộc, bên cạnh là Tô Mộng Dao dịu dàng mềm mại, con cái thì ngoan ngoãn đáng yêu.   Còn ở nhà, người vợ kết tóc của tôi, Lâm Nhã Đình, suốt ba mươi tư năm chưa từng hỏi tôi nửa lời, chưa từng kiểm tra tôi đi đâu, chưa từng làm ầm lên cãi cọ, thậm chí cũng chẳng bao giờ hỏi tiền của tôi đã tiêu vào chỗ nào.   Tôi vẫn luôn nghĩ bà ấy nhu nhược, sợ ly hôn mất mặt, nên mới chọn cách nhắm mắt cho qua.   Bà ấy lúc nào cũng nói với tôi:   “Anh vui là được, muốn làm gì thì cứ làm.”  

0.0
15 ch
Nữ Cường
Mua Nhầm Quầy Cam Của Ba Đỉnh Lưu

Khi tham gia livestream một chương trình thực tế dạng “sống chậm”, tôi — một minh tinh hết thời — bị sai đi mua cam. Kết quả lại vô tình gặp được… ba của đỉnh lưu. Ông ấy đang bán cam. Bán cam được trồng ngay trong sân biệt thự nhà mình. Phòng livestream lập tức nổ tung. Nhưng chuyện bùng nổ hơn còn ở phía sau. Ba của đại lưu lượng kích động nắm lấy tay tôi: “Con dâu à, lâu lắm rồi không gặp con!”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Muốn Dùng Hệ Thống Đổi Hào Quang Của Tôi Thì Tôi Nằm Thẳng

Trong một cảnh đánh nhau, tôi làm diễn viên đóng thế, bị một tiểu hoa đán đang nổi cầm dao thật đâm thẳng vào viện. Bạn trai ảnh đế của tôi hốt hoảng chạy tới, dịu dàng hỏi han, chăm sóc tôi hết mực. Tôi còn chưa kịp cảm động, trên đầu anh ta đã hiện lên một dòng màn đạn: 【Đến bao giờ Thời Vũ mới phát hiện ra ảnh đế đã ràng buộc hệ thống nhan sắc giữa cô ấy và Nhược Nhược – con nghiện diễn xuất kia đây?】 【Chỉ cần Thời Vũ càng để ý đến bộ phận nào trên cơ thể mình, bộ phận đó của Nhược Nhược sẽ càng trở nên hoàn hảo!】 Ngay giây tiếp theo, người quản lý đã đi theo tôi suốt năm năm cũng vội vàng chạy vào. Màn đạn lại hiện ra: 【Quản lý cũng chẳng tốt lành gì, anh ta bị ràng buộc với hệ thống thành tựu. Thời Vũ càng cố gắng bao nhiêu, thành tích của Nhược Nhược càng chói sáng bấy nhiêu!】 Tôi nhìn hai người trước mặt, im lặng rơi vào trầm tư. Vậy thì… chỉ cần tôi nằm yên buông xuôi là được đúng không?

0.0
8 ch
Nữ Cường
Sau Khi Trùng Sinh Thời Mạt Thế, Tôi Luôn Tìm Cách Giết Nam Chính

Kiếp trước, tôi chỉ là một người bình thường giữa những ngày tận thế, kết quả lại đụng phải Đội trưởng tinh anh của căn cứ. Anh ta thức tỉnh ý thức, hoàn toàn hắc hóa rồi hủy diệt cả Thế giới, tôi cũng chết dưới tay anh. Kiếp này, để giữ mạng sống, tôi run rẩy tìm đến trước mặt anh ta: “Thật... thật ra em là vợ tương lai của anh. Anh không được bắt nạt em, cũng không được làm tổn thương em.” Nam chính cụp mắt nhìn tôi, khẽ bật cười chế giễu: “Ồ? Vợ à?” Ngay giây tiếp theo, gương mặt anh ta ghé sát trước mặt tôi: “Được thôi, vợ. Anh sẽ không bắt nạt em.”

0.0
8 ch
HE
Bình Luận Nói Tôi Và Kẻ Đối Đầu Là Cặp Đôi Trong Tiểu Thuyết Mạt Thế

Đến năm thứ ba của ngày tận thế, tôi bỗng nhìn thấy những dòng bình luận trôi lơ lửng. Lúc đó tôi mới biết, mình là nhân vật thụ trong một tiểu thuyết đam mỹ về ngày tận thế. Còn đối thủ không đội trời chung của tôi, Lạc Vân Trầm, chính là nhân vật công đã thầm yêu tôi suốt mười năm, cuối cùng sẽ vì cứu tôi mà mất mạng. Vì không chịu nổi cảm giác áy náy trong lòng, tôi bắt đầu vô thức đối xử tốt với anh. Kết quả, tôi lại phát hiện những dòng bình luận ấy vốn xuất phát từ một bộ đồng nhân. Tất cả chỉ là tôi tự mình đa tình. Ngay lúc định lẳng lặng chuồn đi, đối thủ không đội trời chung chỉ cười lạnh một tiếng rồi ép tôi sát vào tường, "Đã trêu chọc tôi rồi còn định chạy? Em xem tôi là gì?"

0.0
8 ch
HE
Phá Nát Hôn Lễ

Một ngày trước đêm giao thừa, tôi và vị hôn phu hẹn nhau đi đăng ký kết hôn. Đi được nửa đường, anh ta đột nhiên dừng xe lại, quay sang nói với tôi: “Lộ Lộ, tuy lúc trước chúng ta đã thống nhất sính lễ là mười hai vạn, nhưng chuyện nào ra chuyện đó. Những khoản anh tiêu trong thời gian yêu nhau phải trừ vào số đó.” Nói xong, anh ta lấy ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi chi chít những khoản tiền anh ta từng chi cho tôi. “Năm năm qua, quà sinh nhật tặng em trừ ba vạn. Mỗi lần đi ăn ngoài, chúng ta chia đôi tiền, trừ hai vạn. Còn lần trước em muốn ăn dâu tây, trừ tiếp…” Tôi trợn tròn mắt, cuối cùng không nhịn được mà cãi nhau một trận lớn với anh ta. Không ngờ, anh ta lại thẳng tay đuổi tôi xuống xe, để tôi mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh đứng giữa gió lạnh suốt hai tiếng đồng hồ. Trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh, lập tức gọi điện cho anh trai: “Anh, em không lấy chồng nữa. Dẫn người qua đập nát tiệc cưới giúp em!”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bị Tra Nam Từ Hôn, Tôi Kết Hôn Với Cố Tổng

Năm mười tuổi, vì cứu Lục Tư Ngôn, tôi đã trở thành một kẻ ngốc. Để bù đắp cho tôi, nhà họ Lục đã định hôn ước giữa tôi và Lục Tư Ngôn. Lục Tư Ngôn từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời. Đến năm hai mươi tuổi, chỉ vì có người buột miệng nói một câu: "Cái tên ngốc đó lại đến tìm Lục thiếu gia nữa kìa, phiền chết đi được." Lục Tư Ngôn liền cảm thấy tôi làm cậu ấy mất mặt, cậu ấy tiện tay chỉ vào một người rồi nói: "Từ nay cậu đi theo người đó. Không có sự cho phép của tôi thì không được đến tìm tôi nữa." Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn nghe lời cậu ấy. Sau này, cuối cùng Lục Tư Ngôn cũng nhớ ra để đón tôi về nhà. Tôi lấy từ sợi dây đeo trên cổ chiếc nhẫn mà người tôi yêu đã chuẩn bị cho mình, rồi nói với cậu ấy: "Tôi kết hôn rồi, không thể đi với cậu nữa."

0.0
8 ch
HE
Tôi Đi Công Tác, Chồng Lén Bán Căn Nhà Đưa Nhân Tình Sang Đức

  Khoảnh khắc màn hình điện thoại sáng lên, tôi đang kéo vali đi từ nhà ga số 3 của Sân bay Quốc tế Thủ đô Bắc Kinh ra ngoài.   Gió tháng mười một ở Bắc Kinh vừa khô vừa lạnh, luồn vào cổ như dao cứa.   Tôi theo bản năng rụt vai lại, kéo khóa áo khoác lên cao nhất, nhưng vẫn không ngăn được cái lạnh ấy.   Hai mươi tám ngày công tác tại châu Âu gần như đã vắt kiệt sức lực của tôi.   Các cuộc họp ở Munich nối tiếp nhau không ngừng.   Ban ngày đàm phán, ban đêm sắp xếp tài liệu.   Tôi không thể điều chỉnh được múi giờ, tối nào cũng trằn trọc đến ba giờ sáng mới miễn cưỡng chợp mắt được một lúc.   Vai đau nhức đến mức không nhấc nổi.  

0.0
18 ch
Nữ Cường
Mẹ Chồng Lén Bán Căn Hộ Của Tôi, Tôi Nộp Đơn Kiện Lên Tòa Án

Tôi không tranh cãi, chỉ gọi cho luật sư: Báo án, xin phong tỏa giao dịch, đồng thời đưa người mua và bên môi giới có liên quan vào vụ kiện!   Khi mẹ chồng tức giận đập mạnh hợp đồng mua bán nhà xuống bàn trà, tôi đang tập trung nấu canh giải rượu trong bếp.   Nồi canh sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.   Chỉ năm phút trước, tôi vừa lê tấm thân mệt mỏi, bắt taxi từ sân bay trở về.   Chuyến công tác này kéo dài suốt bảy ngày, khiến tôi mệt rã rời.   Vali vẫn còn dựng ở lối vào, tôi chưa kịp mở ra.   Khi bước vào phòng khách, tôi nhìn thấy bốn người đang ngồi bên trong.   Mẹ chồng ngồi ngay ngắn trên sofa, vẻ mặt nghiêm túc.   Chồng tôi, Trần Việt, cúi gằm đầu ngồi trong góc sofa, chăm chú lướt điện thoại.   Còn có một người môi giới mặc vest xám đang ngồi gượng gạo ở bên cạnh.   Ngoài ra còn có một người phụ nữ trung niên mà tôi chưa từng gặp, ánh mắt né tránh, đang ngồi ở đó.   “Tô Nhiên về rồi à?”  

0.0
17 ch
Nữ Cường
Mẹ Tôi Bị Sốt Khi Mang Thai Em Trai

Kiếp trước, vì xót mẹ, tôi đã lén cho bà uống thuốc hạ sốt khi bà đang mang thai em trai được chín tháng, lại sốt cao mãi không dứt. Thế nhưng sau đó, bởi cơn sốt kéo dài quá lâu, việc chữa trị cũng chậm trễ, em trai tôi vừa sinh ra đã yếu ớt hơn người. Bà nội một mực khẳng định là do tôi cho mẹ uống thuốc nên mới hại em thành ra như vậy. Mẹ tôi cũng chẳng hề lên tiếng phản bác, mặc cho bà nội và bố đánh mắng, giày vò tôi, xem tôi như kẻ phải thay em trai gánh tội. Mỗi lần em trai tôi đau ốm, họ lại trút toàn bộ lỗi lầm lên đầu tôi, đánh chửi không chút nương tay. Nặng nhất là lần tôi bị đá gãy ba chiếc xương sườn, suốt hai ngày hai đêm không được ăn uống gì. Tôi từng khóc lóc cầu xin mẹ cứu mình, nhưng đáp lại chỉ là một cái tát đau điếng. “Đều tại mày lúc đó cho tao uống thuốc! Nếu không thì thân thể em mày có yếu ớt đến mức này không? Cứ dăm ba hôm lại bệnh! Đồ sao chổi! Sao mày không chết quách đi cho rồi?!” Được sống lại lần nữa, khi nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của mẹ vì khó thở, tôi như choàng tỉnh khỏi cơn mê, lập tức hét lớn: “Bà ơi! Mẹ con đòi uống thuốc! Bà ấy muốn hại em trai con!”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Năm Năm Chia Tay, Bạn Trai Cũ Trở Thành Tổng Tài Cuồng Vợ

Năm thứ năm sau khi chia tay, tôi đâm vào đuôi xe của Trương Tự Khiêm và bạn gái anh. Cô bạn gái mới của anh vừa xinh đẹp vừa tao nhã, chiếc lắc tay cô ấy đeo có giá trị bằng cả hai năm tiền lương của tôi cộng lại. Tính tình cô ấy cũng tốt, vừa khoác tay Trương Tự Khiêm vừa khuyên nhủ: "Thôi bỏ đi anh, mình cũng đâu thiếu chút tiền này, với lại tụi mình đang vội mà." Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Trương Tự Khiêm. Tôi từng chứng kiến anh vung tiền như nước mà không hề chớp mắt lấy một cái.  Chút tiền này đối với anh chắc chẳng thấm tháp vào đâu. Ánh mắt Trương Tự Khiêm lướt qua người tôi, khựng lại một nhịp. "Anh trông giống nhà từ thiện lắm à?" Anh cúi đầu, xoẹt xoẹt viết xuống một dãy số. "Tiền cần đền, một xu cũng không được thiếu."  

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Bạn Thân Của Nữ Phụ Độc Ác

Tôi xuyên không thành cô bạn thân "số nhọ" của nữ phụ độc ác. Khoảnh khắc tỉnh lại, toàn bộ cốt truyện của một cuốn tiểu thuyết bị nhồi nhét vào đại não, suýt chút nữa thì làm tôi nổ tung đầu. Kiếp trước tôi là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện phúc lợi, đến mặt mũi mẹ ruột ra sao còn chẳng rõ. Giờ thì hay rồi, vừa mở mắt ra đã thấy mình nằm trong phòng ngủ rộng hai trăm mét vuông, ngoài cửa sổ sát đất là bãi cỏ xanh mướt như sân golf. Ánh nắng rạng rỡ hắt vào phòng, khiến nước mắt tôi trào ra ngay lập tức. Không phải vì cảm động, mà là vì chói quá. Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết cốt truyện thì điện thoại đã reo vang. Trên màn hình nhấp nháy ba chữ: Thẩm Niệm Niệm. À, bạn thân của tôi, cũng là nữ phụ độc ác trong cuốn sách này. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng khóc sướt mướt: "Hu hu... Đường Đường ơi, hắn lại từ chối tớ rồi. Tớ tặng hắn cả một thùng mô hình phiên bản giới hạn, vậy mà hắn liếc cũng không thèm liếc một cái, bắt người ta đem trả lại hết..." Tôi hít một hơi thật sâu. Trong nguyên tác, Thẩm Niệm Niệm này chính là một "não yêu đương" chính hiệu. Vì nam chính Cố Ngôn Chi, cô nàng có thể dâng hiến cả gia sản nhà họ Thẩm. Cuối cùng, nam chính vì nữ chính mà ra tay triệt hạ công ty nhà họ Thẩm, khiến cha Thẩm tức đến mức nhập viện, mẹ Thẩm bạc đầu sau một đêm. Bản thân Thẩm Niệm Niệm còn thảm hơn, bị gia tộc ruồng bỏ, cô độc ra nước ngoài, nghe đâu cuối cùng chết vì trầm cảm. Còn nguyên chủ Lâm Đường, với tư cách là cô bạn thân "oan chủng", đã hộ tống cô nàng trên suốt con đường tìm cái chết, kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đại Thọ 80 Của Bà Nội, Tôi Tặng Quả Đào Mừng Thọ Giá 9,9 Tệ

Đến đại thọ tám mươi của bà nội, cô cả gửi bao lì xì ba nghìn tệ vào nhóm chat gia tộc.   Kèm theo giọng điệu như ban ơn:   "Hiểu Hiểu à, tháng sau là đại thọ tám mươi của bà nội cháu rồi. Ba nghìn tệ đặt hai mươi bàn ở khách sạn năm sao không quá đáng chứ? Đặt thêm một quả đào mừng thọ bằng vàng ròng để bà thêm phúc. Nhất định phải thật làm nở mày nở mặt đấy."   Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, cười lạnh.   Ba nghìn tệ mà muốn mua cái thể diện trị giá hơn mười vạn?   Chiêu tay không bắt sói này bà ta đã dùng suốt mười lăm năm.   Năm đó bà ta đã dùng đúng bộ mặt này để vu oan mẹ tôi ăn cắp chiếc vòng ngọc phỉ thúy Đế Vương Lục, rồi moi sạch tiền tiết kiệm của bố tôi.   Tôi lập tức lên Pinduoduo đặt một quả đào mừng thọ mạ vàng rỗng ruột giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển, rồi nhét phiếu hoàn tiền vào bên trong đế. Tiếp đó đặt hai mươi bàn tiệc ở quán nông gia với chủ đề "Ôn lại những năm tháng gian khổ", mỗi bàn 140 tệ, toàn bộ là món chay, ghế bằng gốc cây.   Được.   Muốn thể diện đúng không?   Tôi sẽ cho bà có đủ thể diện.   …

0.0
6 ch
Gia Đấu
Hệ Thống Cứu Rỗi Bị Từ Chối: Nam Chính Chỉ Muốn Điên Cuồng Sủng Nữ Phụ Độc Ác

Tôi xuyên thư, trở thành một nữ phụ độc ác. Hệ thống ra lệnh cho tôi phải khiến nam chính sống không bằng chết, để nữ chính có cơ hội xuất hiện cứu rỗi hắn. Thế là tôi bày kế tai nạn xe cộ, hạ độc, thậm chí là giam cầm, nhục mạ hắn. Nhưng dù bị tôi phá sạch khối tài sản hàng tỷ, hắn vẫn cưng chiều tôi như cũ. Sau một lần nhục mạ hắn giữa bàn dân thiên hạ, tôi hoàn toàn sụp đổ. "Hệ thống, rốt cuộc bao giờ nữ chính mới xuất hiện để cứu rỗi hắn?" Hệ thống đáp: 【Đã ghép nối hệ thống cứu rỗi cho nam chính... nhưng... nhưng hắn từ chối tiếp nhận.】

0.0
7 ch
Ngôn Tình