Truyện Ngược

Truyện Ngược tại Lão Phật Gia

Cả Đời Mang Nợ, Kiếp Này Đừng Tìm Ta

Ngày mở hội thảy cầu kén rể. Muội muội trỗi tính ham chơi, giành lấy quả cầu thêu trong tay ta rồi ném trúng vị Tân khoa Thám hoa đang cưỡi ngựa dạo phố. Hôm sau, Thám hoa lang liền mang lễ vật đến tận nhà cầu hôn. Nhưng sau ngày cưới, hắn lại đối xử với ta bằng vẻ xa cách lạnh nhạt. Ta cứ ngỡ tính tình hắn vốn dĩ như vậy. Nào ngờ đâu, trong một lần say rượu, hắn lại thốt ra lời thật lòng: "Ngày thảy cầu kén rể đó, ta nhìn nhầm muội muội trên đài thành nàng, thành ra lại cưới nhầm người." Hôm ấy, ta thấy trong thư phòng của hắn có một bức họa hình muội muội. Bên cạnh còn đề một hàng chữ nhỏ: "Mối tình sâu nặng của ta, Trân Trân." Ta không khóc lóc om sòm, cũng chẳng thèm hòa ly với hắn. Ta tự tay dâng cho hắn một chén rượu tuyệt tự. Mở mắt ra lần nữa, hắn lại một lần nữa bị quả cầu thêu của muội muội ném trúng. Ta liền vội lên tiếng: "Nếu muội muội đã nhắm trúng rồi, vậy thì muội cưới hắn đi."

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Người Cũ Không Quay Về

Lại một bát thuốc tránh thai đưa đến trước mặt. Tiêu Tuyệt cầm thìa ngọc, tự tay đưa tới bên môi ta, nhẹ nhàng dỗ dành: "A Nguyên ngoan, uống hết bát cuối cùng này đi. Uống xong rồi, ta sẽ cho nàng sinh con." Ta nhìn bóng mình soi trong bát thuốc, mái tóc đen nay đã điểm vài sợi bạc. Hai mươi lăm tuổi, đến nay làm dâu nhà Tĩnh Vương phủ vừa tròn bảy năm, ta cũng đã uống thuốc tránh thai suốt bảy năm ròng. Hôm nay là sinh nhật ta. Năm nào hắn cũng nói với ta câu ấy, rằng uống hết bát này rồi sẽ cho ta sinh con. Ta há miệng nuốt xuống, vị đắng chát từ đầu lưỡi lan thẳng vào tận đáy lòng. Tiêu Tuyệt hài lòng đặt bát thuốc xuống, lau sạch vết thuốc nơi khóe miệng ta. "Ngoan lắm." Hắn đứng dậy định bước đi, ta níu lấy tay áo hắn: "Vương gia, đêm nay..." Hắn gạt nhẹ tay ta ra: "Đêm nay ta phải sang bên biểu muội ngắm trăng. Nàng ấy mới vào phủ, còn e ngại chưa quen." Ta nhìn theo bóng lưng hắn hướng về phía nguyệt môn. Sau cánh cổng ấy là nơi ở của Lâm Uyển Nhi, vị biểu muội thanh mai trúc mã của hắn. Nửa tháng trước khi nàng ta mới vào phủ, Tiêu Tuyệt nắm tay nàng ta dặn dò ta: "Uyển Nhi thân thể yếu đuối, A Nguyên, nàng là Chính phi, nên nâng đỡ chăm sóc nàng ấy nhiều hơn." Chăm sóc. Giống như suốt bảy năm qua, ta đã hết lòng chăm sóc cho từng người phụ nữ hắn lần lượt mang về phủ. Nhưng giờ đây ta không muốn nhẫn nhịn nữa, cũng chẳng muốn vì hắn thêm nữa.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nhặt Được Cún Con Cố Chấp Ngây Thơ

Cố Tranh là đứa trẻ tôi nhặt được từ bên ngoài về. Tôi tắm rửa sạch sẽ cho cậu rồi hai anh em rau cháo nuôi nhau, nương tựa mà sống. Năm 18 tuổi, cậu ghé sát vào tai tôi, thủ thỉ một điều ước. "Em muốn có anh." Tôi hoảng loạn bỏ chạy. Trước khi lên máy bay, tin nhắn cuối cùng cậu gửi cho tôi vỏn vẹn mấy chữ: [Tìm được anh, em sẽ làm anh tới chết.] Năm năm sau gặp lại, cậu đã trở thành Cậu hai nhà họ Cố. "Anh ơi, em tìm thấy anh rồi nè~"  

0.0
6 ch
HE
Lương Duyên Khó Cầu, Nguyện Kiếp Này Không Bao Giờ Gặp Lại

Tẩu tẩu vì mong mỏi con cái đã ngóng trông đến mòn mỏi, nhưng bức tượng Quan Âm ấy vừa đưa vào phủ đã được mang đến tay Thính Lan tỷ tỷ. Tẩu tẩu đứng dưới hành lang, bị gió lạnh thổi đỏ cả khóe mắt. Ca ca nhìn thấy, hắn xoa đầu tẩu tẩu, giọng điệu đầy cưng chiều. "Mẹ con Thính Lan bơ vơ không nơi nương tựa, cần thần Phật chở che. Nàng đã có ta bảo vệ, tranh giành một bức tượng bùn đó làm gì?" Tẩu tẩu không khóc cũng chẳng nháo, chỉ lặng lẽ đẩy tay hắn ra. "Trên má chàng, vết son môi của nàng ta vẫn chưa lau sạch kìa." Sắc mặt ca ca cứng đờ, theo bản năng đưa tay lên lau má. Tay vừa định chạm vào da, hắn mới giật mình nhận ra đã trúng kế của tẩu tẩu. Hắn ngước đôi mắt lạnh lẽo lên. "Nàng lừa ta." Đáp lại hắn chỉ là nụ cười mỉa mai nhàn nhạt nơi khóe môi của tẩu tẩu khi nàng xoay người.

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Yêu Thầm Mang Tên Cậu

Trong giờ tự học buổi tối, đột nhiên mất điện, cả phòng học chìm trong bóng tối.   Phương Tử Kỳ vừa bước vào đã tông sầm vào Mạnh Nhan.   Ngay sau đó, đèn sáng lên.   Cậu ấy vẫn giữ nguyên tư thế cũ, Mạnh Nhan nằm gọn trong vòng tay cậu ấy, trông như thể hai người đang ôm nhau thắm thiết, vành tai cả hai đều đỏ ửng.   Bạn bè xung quanh nhao nhao trêu chọc, nói họ là trời sinh một cặp.   Mạnh Nhan xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, còn Phương Tử Kỳ thì mỉm cười bảo mọi người đừng ồn ào nữa.   Tôi cũng ở trong đám đông đó, nhìn họ ôm nhau, hùa theo mọi người trêu chọc.   Khoảnh khắc tiếp theo, cậu bạn ngồi bàn sau hơi rướn người về phía trước.   Chàng trai mà tôi chưa từng bận tâm ấy khẽ thở dài một tiếng.   "Rõ ràng là cậu rất buồn, đâu nhất thiết phải gượng cười như vậy."  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Tạm Biệt Mùa Đông

Thi xong đại học, tôi mới lấy hết can đảm đưa lá thư tỏ tình cho chàng hotboy của trường mà mình đã thầm đơn phương suốt ba năm. Thế nhưng vừa quay lưng đi, tôi đã nhìn thấy phong thư ấy nằm chỏng chơ trong thùng rác ngay trước cổng trường.   Chút tự tôn cuối cùng cũng bị nghiền nát. Tôi cắm đầu bỏ chạy, từ đó về sau không bao giờ dám nhắc đến chuyện mình từng thích Thẩm Từ nữa.   Nhiều năm sau, với tư cách là một phóng viên, tôi đến phỏng vấn gương mặt được săn đón nhất trong giới nghiên cứu khoa học.   Trong phòng chờ hậu trường, người đàn ông có đường nét gương mặt tinh xảo đang lười biếng tựa lưng vào sofa. Đôi mắt hơi nheo lại vì mệt mỏi, ngón tay hờ hững lướt trên màn hình điện thoại.   Gặp lại người cũ, theo bản năng tôi lại muốn quay đầu bỏ chạy.   “Khương Sơ.”   Thẩm Từ uể oải cất tiếng gọi từ phía sau. Chất giọng trầm khàn ấy vẫn mê hoặc lòng người như ngày nào.   “Đã lâu không gặp.”  

0.0
27 ch
HE
Ngày Nào Đó Có Lẽ Sẽ Còn Tương Phùng

Sau khi Bùi Hành Chu và người trong lòng sinh được đích tử, nàng ấy liền bặt vô âm tín. Vì muốn cho tiểu thế tử một mái ấm vẹn tròn, hắn đã tìm đến ta — người có vài phần nét mặt giống nàng. Gả vào vương phủ ba năm, ta luôn chìm trong cái bóng phía sau hai cha con họ. Ta cư xử đúng mực, dịu dàng hiểu chuyện, nhưng quan trọng nhất vẫn là bản tính điềm đạm, chưa từng một lần hành xử quá giới hạn. Cho đến một lần đi đón tiểu thế tử tan học, ta vô tình nghe thấy nó nói với bạn học rằng ta chỉ là kẻ hầu trong phủ, còn mẫu thân ruột của nó sắp trở về. Trong lòng ta trào dâng một niềm vui khôn tả. Trở về thật tốt. Người về rồi, ta liền nhận lấy tiền bạc rồi cao chạy xa bay.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Một Đời Phong Sương, Nhất Niệm Trường An

Lần cuối cùng ta tới thắp hương cho chàng thanh mai trúc mã đã sớm qua đời. Nào ngờ từ phía sau lưng lại vang lên giọng nói cợt nhã quen thuộc: "Trương Thiết Trụ, tiểu gia ta phúc lớn mạng lớn, vẫn chưa chết đâu." Ta sững người trong giây khắc, không dám ngoảnh lại, chỉ nghĩ bản thân vừa gặp phải ma. Cho tới khi hắn cười tủm tỉm bước tới trước mặt, nhét vào tay ta một chiếc trâm ngọc trắng: "Quà lễ cập kê này không tính là muộn chứ?" Ta nắm chặt chiếc trâm, nén chặt giọt lệ sắp chực trào mà ngẩng đầu mỉm cười với hắn: "Tạ Thúy Hoa, không muộn, thật sự không muộn chút nào." Hắn còn sống trên đời đã là món quà tuyệt vời nhất đối với ta. Chỉ là khi xoay người bước đi, lệ nóng mới lăn dài trên má. Bởi hắn đâu nào hay biết, ngày mai ta đã phải nhập cung làm phi.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Ước Hẹn Cũ Dưới Âm 196 Độ

Năm thứ ba chuẩn bị mang thai, tôi nhận được một giấy báo nộp phạt và gia hạn lưu trữ phôi thai.   Bên nam là người chồng bác sĩ của tôi, bên nữ là vị hôn thê cũ của anh. Ngày đông lạnh là tám năm trước.   Người ký tên gia hạn là Thẩm Tri Hằng.   Tin nhắn gửi từ một trung tâm y tế sinh sản có tên Trừng Loan, nhắc nhở ông Thẩm Tri Hằng rằng chi phí lưu trữ vượt quá thời hạn đã được trừ từ tài khoản gia đình có đuôi 0618.   Đuôi 0618 chính là tài khoản chung của tôi và anh.   Tôi cứ tưởng là lừa đảo nên đã gọi điện đến trung tâm để xác minh.   Nhân viên đối chiếu mã đơn rồi nói: "Ông Thẩm và bà Ôn có tổng cộng năm phôi thai, hiện vẫn đạt tiêu chuẩn lưu trữ an toàn. Hôm qua đã ký gia hạn thỏa thuận thêm một năm."   "Bà Ôn tên đầy đủ là gì?"   "Xin lỗi, thông tin người dùng chỉ công khai cho người ủy quyền."   Thực ra không cần hỏi tôi cũng biết.   Vị hôn thê cũ của Thẩm Tri Hằng tên là Ôn Kiều.  

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Ta Gả Cho Người Trân Trọng Ta

Từng sa chân vào Giáo Phường Tư, mang tiếng chốn lầu xanh, nên vị hôn phu luôn nhìn ta bằng ánh mắt coi thường. Dù đã qua nghiệm thân, chứng thực vẫn còn giữ trinh tiết, biểu muội hắn vẫn một hai gọi ta là "kẻ bán phấn buôn hương". Ta biết rõ nương hắn vốn nhắm biểu muội làm con dâu. Nhưng chỉ cần hắn yêu thương, trân trọng, người đời dèm pha ra sao ta chẳng bận lòng. Cho đến một ngày, ta cầm sào trúc tính hái chùm quýt trên cao, rồi quay lại đùa với di mẫu: "Di mẫu nhìn xem, con đúng là biết trèo cây hái quả cao mà." Hắn đứng ngay phía sau, lạnh lùng buông lời mỉa mai: "Đúng là kẻ từng ở Giáo Phường Tư, thói chốn lầu xanh khó bỏ, lúc nào cũng chực trèo cao, rốt cuộc vẫn là hạng xương hèn cốt rẻ." Chính ta cũng thấy ê chề mặt mũi. Người ta đã buông lời khinh bạc đến thế, ta còn trơ tráo bấu víu làm chi. Bèn vội vội vàng vàng tìm đại một người rồi gả cho xong chuyện.

0.0
7 ch
HE
Tân Nương Cá Đen

Để trấn áp cá đen, trong làng chỉ còn cách cưới tân nương để xung hỉ, lấy lòng đại nhân Thủy phủ. Sáu vị tân nương trước đó đều đi mà không trở lại, còn ta trở thành người kế tiếp. Thế nhưng đại nhân Thủy phủ lại nói, hắn chưa từng gặp sáu vị tân nương kia. Vậy những tân nương ấy rốt cuộc đã đi đâu?

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Thành Danh Tâm Ái

Năm bạn trai nghèo khó nhất, tôi đã đề nghị chia tay với anh ấy.   Về sau khi đã công thành danh toại, anh ấy dùng đủ mọi thủ đoạn để cưới tôi.   Mọi người đều nói tôi là ánh trăng sáng trong lòng anh, là người vợ được anh yêu thương nhất.   Mãi cho đến sau này, đêm nào anh cũng dẫn những người phụ nữ khác nhau về nhà, làm tổn thương tôi sâu sắc và biến tôi thành trò cười trong giới.   Thế nhưng tôi không khóc lóc cũng chẳng làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ chuyển vào ở trong phòng đọc sách, chưa từng quấy rầy chuyện trăng hoa của anh.   Anh như phát điên, hôn lên môi tôi một cách cuồng dại, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: "Em không ghen à?"   Anh đâu hay biết rằng tôi đã mang bệnh hiểm nghèo.    Trong từng ngày anh điên cuồng trả thù, tôi đều lặng lẽ đếm ngược xem mình còn có thể sống được bao nhiêu ngày nữa.  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Mười Một Năm Bằng Không

Thẩm Hoài Cẩn từng hẹn cùng ta ra ngoài thành ngắm hoa mai. Nhưng hắn lại thất hẹn. Lần trước, ta vì chuyện này mà giận dỗi, chiến tranh lạnh với hắn suốt nửa tháng. Sau cùng, vẫn là hắn cúi đầu trước, bưng một bát chè trôi nước hoa quế nóng hổi đứng ngoài viện của ta. Tuyết rơi phủ trắng hai vai, hắn nhẹ nhàng bảo: "A Uẩn, triều đình nhiều việc gánh vác, ta không cố ý đâu. Chờ đợt tuyết tới, ta nhất định sẽ đi cùng nàng." Ta tin. Lần nào ta cũng chọn tin tưởng hắn. Thế nên ngày tuyết đầu mùa rơi, ta đã dậy sớm trang điểm, khoác chiếc áo choàng màu trắng trăng mà hắn từng khen đẹp, rồi đứng ở trước cổng phủ chờ hắn suốt một canh giờ. Cho đến khi gã sai vặt vội vã chạy về báo: "Phu nhân, tướng quân... ngài ấy đã đi tới mã trường ở phía đông thành rồi." Ta hỏi: "Nơi đó có việc gì mà hắn phải tới?" Gã sai vặt cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn thẳng ta: "Thẩm tiểu thư nói muốn học cưỡi ngựa, tướng quân liền đích thân qua đó dạy." Thẩm Tri Ý. Là giọt máu duy nhất của vị ân sư quá cố, đã tá túc ở phủ này suốt ba năm qua. Nàng ta gọi hắn một tiếng "Hoài Cẩn ca ca" ngọt như rót mật vào tai, còn hắn đáp lại lúc nào cũng nhạt như nước ốc. Nhưng dù có nhạt nhẽo thế nào, hắn vẫn tới đó. Ta một mình đi xe ngựa tới rừng mai. Tuyết bay ngợp trời, mai đỏ như máu. Chẳng ngờ lại bắt gặp Thẩm Hoài Cẩn đang dắt ngựa, trên lưng ngựa chính là Thẩm Tri Ý. Nàng ta cười tươi, đưa một cành hoa mai ra trước mặt hắn, bảo hắn cài lên tóc mình. Hắn giơ tay nhận lấy. Ánh mắt hắn vô tình va phải ta. Thấy ta đứng đó, tay hắn bỗng khựng lại, cành hoa mai rơi tót xuống tuyết. Thẩm Tri Ý nương theo ánh mắt hắn nhìn sang, rồi nở một nụ cười hồn nhiên nhí nhảnh: "Tẩu tẩu cũng tới sao? Vừa hay quá, chúng ta cùng ngắm mai nhé." Ta thản nhiên mỉm cười, gật đầu với nàng ta một cái. Sau đó xoay người, bước qua Thẩm Hoài Cẩn. Hắn không đuổi theo. Bước chân hắn chỉ hơi khựng lại trên nền tuyết chớp mắt rồi thôi. Tựa hồ ta mới là kẻ không nên xuất hiện ở nơi này. Trở lại trong xe ngựa, ta cúi đầu nhìn cổ tay trống trơn của mình. Trước khi ra khỏi nhà, ta đã đeo chiếc vòng bạch ngọc duy nhất mà hắn từng tặng. Bây giờ ngẫm lại, thật chẳng cần thiết chút nào. Ta tháo chiếc vòng ra, thong thả cất vào trong tay áo. Ngoại rèm xe ngựa vang lên tiếng gánh hàng rong rao bán kẹo hồ lô. Ta chợt nhớ ra, hắn từng bảo hồi nhỏ hắn thèm món này nhất. Thế nhưng hắn chưa từng mua cho ta lấy một xâu. Ta buông rèm xe xuống, bảo với phu xe: "Về phủ." "Phu nhân không đợi tướng quân sao?" "Không đợi nữa." Từ nay về sau, đều không đợi nữa.

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Lịch Sử Chạy Trốn Của Hoa Hồng

Tôi bị bán sang Myanmar để làm lừa đảo qua mạng, nhưng lại vô tình lừa phải cậu con trai đi du học Anh của trùm khu lừa đảo.   Tôi chốt được đơn hàng chục triệu, cả khu đốt pháo ăn mừng.   Cậu chủ nhỏ xách súng xông vào, dí thẳng vào đầu tôi.   "Con mẹ nó, đứa nào dạy chị tán tỉnh tám thằng đàn ông cùng lúc?"   Tôi sợ đến run lẩy bẩy, chỉ tay về phía người đàn ông đang đốt pháo bên cạnh: "Bố cậu."   Cậu chủ nhỏ: "Vậy là bố bảo chị ấy đùa giỡn với tình cảm của tôi?"   Bố cậu ấy: "Vậy là mười triệu này là lừa của con trai tôi à?"  

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Mảnh Hương Nhài

Khi Tạ Vọng dẫn theo một cô gái xinh đẹp đến buổi tụ tập, tôi đang đứng ngoài cửa, tình cờ nghe thấy có người lên tiếng trêu chọc anh:   "Thái tử gia, đây mới đúng là gu thẩm mỹ của cậu chứ. Sao năm đó cậu lại nhìn trúng Trần Mạt vậy?"   Anh hờ hững cười cười: "Chưa yêu đương với con gái bình thường bao giờ, thử một chút không được sao?"   Tôi không khóc lóc ầm ĩ, cũng chẳng bước vào chất vấn, chỉ quay lưng đăng ký đi Áo Thành làm sinh viên trao đổi.   Mãi về sau, Tạ Vọng mới chậm chạp nhận ra đã hai tháng rồi mà không thấy tôi liên lạc với anh, bèn bay đến Áo Thành ngay trong đêm.   Nào ngờ anh lại bắt gặp cảnh người anh em tốt nhất của mình đang ôm chặt tôi vào lòng, trên người vương vấn mùi hương nhài của tôi.   Đôi mắt Chu Cảnh Ngật đong đầy ý cười mãn nguyện: "Tạ Vọng, là tự tay cậu dâng cơ hội này cho tôi."   Đêm ấy, Chu Cảnh Ngật cúi người hôn tôi với động tác nôn nóng và mãnh liệt hơn hẳn ngày thường.   "Trần Mạt, anh đến đòi phần thưởng cho tối nay đây."  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Thế Ngươi Một Lần, Mất Nhau Cả Đời

Ngày thêu xong chiếc áo cưới, Ngũ công chúa vì không muốn đi hòa thân liền gieo mình xuống vực, Tạ Hạc Minh – vị hôn phu của ta – cũng nhảy theo nàng. Chuyện ấy trở thành trò cười cho cả thành Kinh Châu. Nha hoàn hỏi ta: "Tiểu thư, người vẫn gả chứ?" Tin tức truyền tới, kim nhọn đâm thủng đầu ngón tay ta, rỉ ra giọt máu tươi. Nhưng ta vẫn thêu xong mũi kim cuối cùng: "Dĩ nhiên là gả." Chỉ là không gả cho Tạ Hạc Minh nữa mà thôi. Ta sai người gửi thư cho hoàng hậu – dì ruột của ta, ngỏ lời nguyện thay Ngũ công chúa đi hòa thân. Ngày lên đường. Trời quang mây tạnh đến lạ. Tạ Hạc Minh cùng đoàn sứ thần hộ tống quý nữ đi thế thân ra khỏi cửa quan. Nhờ giúp Ngũ công chúa thoát được một kiếp, lòng hắn vô cùng phấn khởi. Đột nhiên, bộ áo cưới sắc đỏ quen thuộc lướt qua trước mắt. Hắn vội vã phi xuống ngựa. Bước chân loạng choạng, hắn túm chặt lấy vạt áo của tân nương sắp rời khỏi cổng thành. Mắt Tạ Hạc Minh bị sắc đỏ của áo cưới phản chiếu đến đỏ ngầu, khóe mắt như muốn nứt ra: "Sao lại là nàng?! Thẩm Trường Ức, tại sao lại là nàng!"

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Trùng Sinh, Tôi Đâm Tra Công Bảy Nhát Tại Lễ Đường

Con nuôi của tôi qua đời, trước lúc nhắm mắt thằng bé vẫn tha thiết ngóng trông ba nó đến nhìn mặt lần cuối. Thế nhưng, chỉ vì mải mê đi xem phim cùng ánh trăng sáng, Tố Triệt Ngôn đã thẳng tay ngắt cuộc gọi tôi van xin anh ta trở về. Tôi bắt taxi lao đến rạp chiếu phim, đâm Tố Triệt Ngôn bảy dao, ngay sau đó thì bị điện giật chết. Trong không trung vang lên âm thanh từ hệ thống: [Chinh phục thất bại, khởi động lại.] Tôi trùng sinh trở về đúng cái ngày ánh trăng sáng vừa mới về nước. Tôi vơ lấy con dao rọc giấy xông tới, lại đâm Tố Triệt Ngôn bảy dao. Lại trùng sinh, lại thêm bảy dao. Âm thanh hệ thống cất lên trơ tráo: [Ký chủ, cậu không thể hack bug gian lận kiểu này đâu.] Kết BE: cho các nhân vật khác. Kết HE: cho thụ và con trai nuôi Tiểu Húc

0.0
12 ch
HE
Chân Lý Của Chó Săn

Năm thứ mười làm vệ sĩ cho đại ca hắc đạo, anh truyền ra tin tức kết hôn với thiên kim thế gia. Tôi lập tức đệ đơn xin nghỉ việc. Anh quăng tới một khẩu súng, nói muốn đi cũng được, để lại cái mạng. Tôi không chút do dự giơ súng lên đạn, nhấn cò. Súng rỗng. Đối diện với ánh mắt phẫn nộ đỉnh điểm của anh, tôi không ngoảnh đầu lại mà bước đi. Sau này, đại ca bị người ta phản bội, mình đầy máu đến gõ cửa nhà tôi. Rồi lại sau khi lành vết thương, chen chúc cùng tôi trong một phòng tắm. Trong hơi nước mịt mờ, anh mút lấy yết hầu của tôi, giọng nói mơ hồ: "Đừng quậy nữa, trở về đi. Tôi không hề chạm vào người phụ nữ đó, người tôi nghĩ đến là em."  

0.0
11 ch
Gia Đấu
Chia Tay Bị Bạn Trai Kiện Ra Tòa

Chỉ vì tôi nhấn “thích” một bài đăng “Ly trà sữa đầu tiên của mùa thu” trên vòng bạn bè,  bạn trai tôi liền tức tối gọi điện mắng.   “Hạ Miểu Miểu, em có thể bớt xem mấy trò tiếp thị rác rưởi này được không?”   “Cố tình like bài của bạn chung, chẳng phải là đang ám chỉ tôi à?”   “Tôi là bạn trai em, không phải cái máy rút tiền chết tiệt đâu nhé!”   Chưa kịp để tôi nói gì, điện thoại đã bị cúp ngang.   Ba ngày chiến tranh lạnh, Lý Minh Huyền cầm một ly nước chanh của Mixue Bingcheng đến xin lỗi tôi.   Tôi từ chối, anh ta liền ném mạnh ly trà xuống đất.   “Hạ Miểu Miểu, tôi đúng là mù mới thích một đứa đàn bà ham tiền như cô!”   “Mẹ tôi còn chưa từng uống Mixue Bingcheng, cô còn muốn gì nữa mới vừa lòng?”   Tôi nói chia tay, Lý Minh Huyền liền nổi giận, thẹn quá hóa tức, cầm đơn kiện lôi tôi ra tòa.   “Hưởng xong lợi rồi muốn đá tôi à? Tôi nói cho cô biết, dù chỉ một xu cũng phải nhả lại sạch sẽ cho tôi!”  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Duyên Phận Lạc Lối

Ngày Tạ Quan Huyền nghênh thú thanh mai trúc mã của hắn, Tống Tích Đường làm bình thê, ta vận y phục đơn sắc chẳng mấy nổi bật, đội màn che mặt rời khỏi phủ. Trong phủ giăng đèn kết hoa, chẳng ai chú ý đến ta, chỉ có quản gia tiện miệng hỏi ta một câu:  "Phu nhân Bùi ra khỏi phủ làm gì vậy? Chỉ một canh giờ nữa thôi, hôn yến sẽ bắt đầu rồi, Tống Tích Đường cũng thành phu nhân rồi." Để phân biệt với nàng, hắn gọi cả họ lẫn tên của ta. Ta chỉ cười nhạt, đi cổng thành đưa tiễn cha mẹ ta nhất định phải bẩm báo với gia chủ. Sau đó ta ngồi lên cỗ xe ngựa đi về Lĩnh Nam.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Nơi Tiếng Kinh Cầu Hướng Đến

Đó là khi tôi bị vứt bỏ ở nông thôn để dưỡng bệnh, tôi tình cờ trở thành bạn thân với một thiếu niên rất đẹp trai.   Tính anh lạnh lùng, bình thường chẳng mấy khi nói chuyện nhưng vào đêm trước ngày chia xa, mắt anh lại đỏ hoe như một chú cún bị ướt mưa mà nắm chặt gấu áo tôi, giọng khản đặc: "Tôi phải đi rồi, đợi tôi quay lại tìm cậu, được không?"   Kết quả là lần từ biệt đó kéo dài tận tám năm.   Sau này, chị gái tôi sắp liên hôn với người thừa kế nhà họ Lục, thế là bố mẹ cũng đón tôi về thành phố.   Mẹ rất ưng ý chàng rể quý này, gặp ai cũng khoe khoang: "Đứa nhỏ nhà họ Lục lúc đầu vốn phản đối chuyện liên hôn dữ lắm."   "Vậy mà vừa nhìn thấy Sênh Sênh thì đồng ý ngay. Nhìn cái dáng vẻ đó, chắc là thầm thương trộm nhớ con bé từ lâu rồi..."   Trước ngày đính hôn, vào lần đầu tiên tôi xuất hiện trước mặt người anh rể này, tôi mặc bộ lễ phục cũ kỹ không vừa vặn, bị bố thúc giục đi mời rượu.   Người đàn ông ấy sở hữu ngũ quan tuấn tú, đang mỉm cười xa cách nhưng khoảnh khắc tôi ngước lên, anh bỗng khựng lại: "Cô và chị của cô... Là chị em song sinh sao?"

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Em Không Còn Mong Chờ Nữa

Bạn thân của tôi luôn nói nhầm những điều cơ bản.   Ví dụ như đã hẹn thứ Bảy đi chơi, đợi tôi đến nơi, cô ta mới gọi điện bảo là Chủ nhật. Hay như đã hẹn đến một nhà hàng nào đó, cô ta luôn nhớ sai tên, khiến tôi phải tìm kiếm suốt mấy tiếng đồng hồ.   Tôi đã khóc không biết bao nhiêu lần, hồi đầu bạn trai tôi luôn mắng cô ta.   Chẳng biết từ khi nào, anh ta lại bắt đầu bảo vệ cô ta, còn khuyên tôi nên nhẫn nhịn.   Gần đến ngày nhập học đại học, cô bạn thân đề nghị đi du lịch.   Thế nhưng vừa xuống máy bay, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã bay đến Hà Nam, còn cô bạn thân và bạn trai tôi lại bay đến Hà Lan.   Cô bạn thân liên tục xin lỗi trong điện thoại: "Xin lỗi cậu nhé Dao Dao! Tất cả là tại Tưởng Thuật cứ gây rối, làm mình cũng rối hết cả lên."   "Là ai tự mình lơ đễnh, đến lời nói cũng chẳng rõ ràng thế hả?"    Giọng Tưởng Thuật vang lên bên cạnh cô ta, mang theo sự bất lực và nuông chiều.   "Dao Dao, cậu cứ ở lại Hà Nam chơi đi. Uyển Uyển lúc nào cũng nói nhầm, cậu biết mà. Vậy đi, mọi chi phí cậu cứ dùng thẻ phụ của tôi, coi như là bồi thường cho cậu."   Tôi đứng ở cổng sân bay xa lạ, nghe những tiếng cười đùa ở đầu dây bên kia, bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô nghĩa.   Tôi sẽ không bao giờ đồng hành cùng họ trong cái trò chơi cuộc đời đầy rẫy sai lầm này nữa.

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Ly Hôn Rồi Ảnh Đế Vẫn Mặt Dày Bám Lấy Tôi

Nửa đêm, ảnh đế Bùi Tự chính thức tuyên bố ly hôn.   Vợ cũ của anh ta cũng viết một bài đăng rất dài để từ biệt cuộc hôn nhân này nhưng cuối bài lại chẳng quên 'nhắc khéo' tôi một câu.   "Thư Từ, cô thắng rồi, Bùi Tự thuộc về cô đấy."   Sau khi cái tên tôi bị đẩy lên top tìm kiếm, cả mạng xã hội đều chấn động.   Cư dân mạng thi nhau vào chất vấn tại sao tôi lại làm tiểu tam?   Tôi cũng thấy ngạc nhiên lắm chứ.   Dẫu sao tôi cũng đã kết hôn bí mật tám năm rồi, còn cần đồ cũ của cô ta làm gì chứ?

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Hương Vị Của Mẫu Thân, Ngươi Không Đền Nổi

Ngày đi chơi thu, công chúa Bắc Sóc đột nhiên nhớ nhà. Lục Hoài Cẩn vì muốn đổi lấy nụ cười của mỹ nhân mà tự ý lấy hũ mứt của ta, cùng nàng ta đem đi cho cá ăn làm trò tiêu khiển. "Chỉ là một hũ mứt thôi mà. Nàng ấy vốn thích ăn đồ ngọt, không giận đâu, ta còn hiểu nàng ấy hơn chính nàng ấy đấy." Hắn tưởng ta vẫn như mọi khi, dỗ dành vài câu là xong. Nhưng hắn sai rồi. Ta cầm lấy cây kéo, vớt từng con cá chép dưới ao lên. Mổ phanh bụng cá, mứt hòa cùng máu tươi chảy lênh láng. Ta thò ngón tay vào, lần mò mò ra từng viên một. Cá vẫn còn sống, giãy giụa trong lòng bàn tay ta, vảy cá găm vào kẽ móng tay đau đến xé lòng. Đến khi Lục Hoài Cẩn nhớ tới ta thì ta đã mổ đến con thứ mười bảy. Hắn cuống lên, nắm chặt lấy cổ tay dính đầy máu của ta. "Dao Nhi chỉ vì nhớ nhà nên đau lòng quá độ, ta mới nghĩ cách dỗ nàng ấy, chứ chẳng có ý xấu gì." "Ngày mai ta đưa nàng đến tiệm lớn nhất trong thành mua hẳn một vạn viên, đáng giá hơn chỗ này nhiều." Ta dừng động tác lau vết mứt trên tay. Vừa bết dính, vừa nồng nặc mùi máu. "Không cần đâu, chúng ta hủy hôn đi. Hũ mứt cuối cùng của mẫu thân, không đút cho kẻ bạc tình."

0.0
8 ch
Ngôn Tình