Ngày đi chơi thu, công chúa Bắc Sóc đột nhiên nhớ nhà.
Lục Hoài Cẩn vì muốn đổi lấy nụ cười của mỹ nhân mà tự ý lấy hũ mứt của ta, cùng nàng ta đem đi cho cá ăn làm trò tiêu khiển.
"Chỉ là một hũ mứt thôi mà. Nàng ấy vốn thích ăn đồ ngọt, không giận đâu, ta còn hiểu nàng ấy hơn chính nàng ấy đấy."
Hắn tưởng ta vẫn như mọi khi, dỗ dành vài câu là xong.
Nhưng hắn sai rồi.
Ta cầm lấy cây kéo, vớt từng con cá chép dưới ao lên.
Mổ phanh bụng cá, mứt hòa cùng máu tươi chảy lênh láng. Ta thò ngón tay vào, lần mò mò ra từng viên một.
Cá vẫn còn sống, giãy giụa trong lòng bàn tay ta, vảy cá găm vào kẽ móng tay đau đến xé lòng.
Đến khi Lục Hoài Cẩn nhớ tới ta thì ta đã mổ đến con thứ mười bảy.
Hắn cuống lên, nắm chặt lấy cổ tay dính đầy máu của ta.
"Dao Nhi chỉ vì nhớ nhà nên đau lòng quá độ, ta mới nghĩ cách dỗ nàng ấy, chứ chẳng có ý xấu gì."
"Ngày mai ta đưa nàng đến tiệm lớn nhất trong thành mua hẳn một vạn viên, đáng giá hơn chỗ này nhiều."
Ta dừng động tác lau vết mứt trên tay. Vừa bết dính, vừa nồng nặc mùi máu.
"Không cần đâu, chúng ta hủy hôn đi. Hũ mứt cuối cùng của mẫu thân, không đút cho kẻ bạc tình."