Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia
Ngày dự sinh của tôi lại đúng vào lúc chồng đi công tác xa. Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể tự bắt taxi đến bệnh viện, nào ngờ giữa đường lại bị cả một đoàn Ferrari chắn kín lối đi. Tài xế nghe tôi nói đứa bé trong bụng sắp chào đời, hoảng đến mức bấm còi liên tục, rồi liều mạng len lỏi phá khỏi vòng vây mới thoát ra được. Tôi cắn răng chịu đựng cơn đau cho đến khi vào được bệnh viện, còn chưa kịp thở phào thì một sản phụ đã lao tới túm tóc tôi, tát liên tiếp mấy chục cái lên mặt tôi. “Con tiện nhân! Cướp đường của tôi còn chưa đủ, bây giờ còn muốn tranh suất sinh con với tôi à!” “Không sợ sinh ra đứa trẻ không có hậu môn sao!” Một dòng nước ấm dính nhớp bất ngờ trào xuống dưới thân, tôi cố giữ cho mình bình tĩnh. “Chị gái, tôi đã hẹn trước với bác sĩ Vương rồi. Hơn nữa tôi vừa vỡ ối, chị có thể chờ một lát hoặc tìm bác sĩ khác.” Nhưng cô ta hoàn toàn không nghe, còn đá một cú khiến tôi ngã sõng soài xuống nền. “Cô dám bắt tôi chờ? Trong bụng tôi là con trai độc nhất của tổng giám đốc Tập đoàn Càn Nguyên! Nếu tôi xảy ra chuyện gì, đừng nói đứa con trong bụng cô, ngay cả cả nhà cô cũng đừng mong sống yên!” Cô ta lớn tiếng quát. “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đợi nó sinh xong chắc?” Ngay sau đó, một đám vệ sĩ da đen lập tức xông tới, ghì chặt tôi xuống đất. Cơn đau dữ dội khiến tử cung tôi co rút từng đợt, cả người run lên không kiểm soát. Tổng giám đốc Càn Nguyên… chẳng phải chính là chồng tôi, Chu Từ Khiêm sao? Gánh gạch còn chẳng nên hồn, làm tổng tài cũng không xong! Giờ không học được điều gì tử tế, lại học người ta nuôi bồ nhí! Anh ta thật sự tưởng nhà họ Giang tôi dễ bị bắt nạt lắm sao? Tôi nghiến răng, dùng sức ấn mạnh vào nút nhỏ trên sợi dây chuyền. “Ba, đội người ba nuôi suốt mười năm… đến lúc dùng rồi!”
Năm ấy gặp đại hạn, trong nhà mỗi ngày chỉ nấu hai bát cháo. Một bát dành cho đệ đệ, bởi nó là độc đinh của cả nhà. Một bát dành cho tỷ tỷ, bởi thân thể nàng yếu ớt, không thể chịu đói. Ta đói đến choáng váng, bèn hỏi nương: “Phần của con đâu?” Nương đưa cho ta bát nước rửa nồi dưới đáy. “Ngươi từ nhỏ đã cứng mệnh, bớt một bữa cũng chẳng chết được.” Sau đó, có người môi giới đến thôn mua nha hoàn. Ta tự bán mình với giá sáu lượng bạc. Cuối cùng, ta vào Lục phủ. Lục lão gia tuy chẳng phải quan lớn, nhưng tiểu công tử trong phủ lại là người tâm thiện. Thấy ta gầy chỉ còn da bọc xương, chàng liền dặn nhà bếp thêm cơm cho ta. Ta mài mực cho chàng, chàng dạy ta biết chữ. Khi ta chịu phạt, chàng cũng sẽ thay ta cầu tình. Ba năm sau, cha nương đột nhiên tìm tới. Đệ đệ muốn cưới thê, tỷ tỷ cũng cần chuẩn bị của hồi môn. Nương bắt ta giao hết tiền tháng tích cóp suốt ba năm. “Đệ ngươi một nửa, tỷ ngươi một nửa.” Ta lắc đầu không chịu. Nương tức giận mắng ta không có lương tâm. Ta lại bật cười. “Năm ấy trong nhà có hai bát cháo, cũng chẳng có phần của ta.” “Nay bạc của ta, ai cũng đừng mong lấy được.”
Thuở Lý Yến phụng mệnh đến Giang Nam, chàng gặp nạn giữa đường, may được một tú nương cứu thoát. Chàng không làm như những câu chuyện quen thuộc trong thoại bản, vì mang ơn cứu mạng mà đón nàng ấy về làm thê tử. Chàng lại dốc biết bao công sức, chỉ mong tìm được cho ân nhân một mối lương duyên môn đăng hộ đối. Phép tắc của thế gia trong kinh thành, quan hệ quanh co giữa các phủ, chàng đều kiên nhẫn chỉ bảo cho nàng ấy từng điều, chu toàn đến mức chẳng bỏ sót một chi tiết nhỏ. Từ cầm, kỳ đến điểm trà, họa họa, ngày nào chàng cũng tự mình kề bên truyền dạy. Ngay cả chiếc váy Lưu Tiên mà chàng đã hứa sẽ dành tặng ta trong ngày sinh thần, chỉ qua một đêm cũng xuất hiện trên người vị tú nương ấy. Trong buổi yến thưởng hoa, các công tử và tiểu thư muốn gửi gắm lòng mình mà không tiện nói thẳng, thường sẽ bẻ một nhành hoa trao cho người trong ý. Chỉ riêng trước mặt nàng tú nương kia vẫn trống vắng, không một ai bước tới. Sợ nàng ấy mất mặt giữa chốn đông người, thanh mai trúc mã của ta liền đem nhành hoa vốn dành cho ta cài lên mái tóc nàng. Hoa đào ánh lên sắc thắm, gương mặt người cũng e lệ ửng hồng. Sau đó, chàng chỉ nhẹ giọng phân trần: “Đó chẳng qua là cách ứng biến trong lúc nhất thời, ta không thể đứng nhìn ân nhân cứu mạng chịu cảnh bẽ bàng trước mọi người.”
Cô thư ký trẻ bên cạnh bạn trai tôi đặc biệt thích đem chuyện của hai chúng tôi ra cá cược với anh. Mà anh cũng chẳng hề từ chối, trái lại còn vô cùng hào hứng chơi cùng cô ta. Họ cược xem trong một ngày mưa bão, nếu anh không đến đón tôi thì tôi có nổi giận hay không. Họ cược xem lúc tôi nằm viện, nếu anh không đến thăm thì tôi có giận dỗi, làm ầm lên hay không. Thậm chí trong buổi liên hoan của phòng ban, Nhậm Tư Tư còn mượn men say, lớn tiếng đòi đánh cược với anh: “Ông chủ, anh lúc nào cũng khoe chị dâu yêu anh hơn cả mạng sống, vậy anh có dám chia tay chị ấy nửa năm không? “Nửa năm sau anh quay lại tìm, tôi cược chị ấy nhất định sẽ không chịu quay đầu.” Nghe cô ta nói vậy, Châu Thanh Nhai chỉ ngửa cổ uống thêm một ngụm rượu. Tôi đã nghĩ rằng anh sẽ lập tức từ chối. Thế nhưng trong đoạn ghi hình, vẻ mặt anh lại chắc chắn đến mức không chút do dự: “Được thôi, riêng chuyện cô ấy yêu tôi thì cô muốn cược thế nào cũng được, bởi vì cô thua chắc rồi.”
GIỚI THIỆU: Thuở nhỏ, mỗi lần theo phụ mẫu hồi kinh báo cáo công vụ, Bệ hạ đều đùa rằng ta là tiểu tức phụ của Thái tử. Bề trên đã yêu thích thì kẻ dưới ắt càng ra sức phụ họa, bởi vậy ai nấy đều nói ta chính là Thái tử phi tương lai. Về sau, phụ mẫu tử trận, phủ Tướng quân suy tàn, chẳng còn ai nhắc lại chuyện ấy nữa. Ta cũng tự biết thân biết phận, chỉ một lòng tính toán chuyện gả cho biểu ca Kiều gia. Chuyện truyền đến tai Thái tử. Nhân một buổi cung yến, hắn gọi ta ra gặp riêng. Đúng lúc có một cô nương rơi xuống nước. Ta tung một cước đá Thái tử xuống hồ cứu người. Vốn tưởng mình đã se được một mối lương duyên. Cô nương kia cũng nói, đã có tiếp xúc da thịt, đời này nàng không phải hắn thì không gả. Nào ngờ Thái tử cười lạnh một tiếng, lại ném nàng ta xuống hồ. Một thị vệ cứu người lên. Thái tử tiếp tục ném xuống. Một thị vệ khác lại cứu người lên. Thái tử vẫn tiếp tục ném. Đến khi thị vệ thứ ba cứu người lên— Ta: “?” Như vậy có đúng không? Thái tử nhân từ trong lời đồn đâu rồi?
Ta trời sinh ích kỷ, nhưng lại có số mệnh vô cùng tốt. Năm mười bảy tuổi, trước mặt ta có hai mối hôn sự để lựa chọn. Đích tỷ đã qua đời được hai năm, để lại một đứa con thơ mới năm tuổi. Đích mẫu nói: “Ta sẽ cho con một đời phú quý, gả con làm kế thất của Thế tử.” Hứa Khiêm xuất thân hàn môn, lại cùng ta tâm đầu ý hợp, tài danh vang xa. Phụ thân nói: “Kỳ thi đình của hắn rất có hy vọng đỗ cao, ta muốn chọn hắn làm con rể.” Ta chần chừ không quyết, vừa tham luyến quyền thế của Hầu phủ, vừa khát khao một đoạn chân tình. Đúng lúc ta còn khó xử, ông trời đã thay ta đưa ra lựa chọn. Hứa Khiêm bất ngờ qua đời. Ta đành phải gả vào Hầu phủ.
Người bạn thanh mai trúc mã thân thiết của tôi lại phải lòng một cô gái hát trong quán bar. Vì muốn cưới cô ta, anh ấy không tiếc chống lại áp lực từ cả gia tộc, nhất quyết đòi hủy hôn với tôi. Tôi chỉ còn cách ra nước ngoài du học. Đến khi tôi trở về, anh và Lạc Vi Ninh đã kết hôn gần hai năm. Còn tôi, từ lâu đã chẳng còn để tâm nữa. Thế nhưng trong buổi tiệc đón tôi về nước, người từng vì Lạc Vi Ninh mà dám đối đầu với cả thế giới — Thẩm Mặc Hàn — lại dùng ánh mắt lạnh lùng, đầy chán ghét nhìn người phụ nữ mà anh ta từng trăm phương nghìn kế mới cưới được, giọng nói rét buốt: “Không phải tôi đã bảo em ở nhà rồi sao? Ra ngoài làm tôi mất mặt làm gì?”
Ta cùng muội muội sinh ra đã có dung mạo giống nhau đến bảy tám phần, lại đều được người trong kinh thành ca tụng là mỹ nhân, bởi vậy đi đến nơi nào cũng khiến người khác ngoái nhìn. Năm ấy, cha bỏ không ít tâm sức mới tìm được hai cây trâm quý hiếm, mỗi cây đều có giá trị liên thành. Một cây được mài từ khối ngọc xanh mỡ dê thượng hạng, sắc ngọc trong veo dịu mắt, thân trâm trơn nhẵn, dưới ánh sáng còn ánh lên một tầng quang huy ấm áp như mặt nước đầu xuân. Cây còn lại khảm viên hồng ngọc huyết bồ câu đỏ thẫm, sắc ngọc rực rỡ tựa máu đông, chỉ cần ánh đèn lướt qua liền lóe lên những tia sáng chói lọi khiến người ta không thể xem thường. Ngày trao trâm cho hai tỷ muội chúng ta, cha đặt cây trâm ngọc xanh vào tay ta, còn cây hồng ngọc thì đưa cho muội muội, sau đó vui vẻ cười nói: “Người cài trâm xanh, kẻ mang trâm đỏ. Từ nay chỉ cần nhìn lên búi tóc, cha sẽ không còn nhận nhầm hai con nữa.” Thế nhưng từ đầu đến cuối, thứ muội muội muốn chưa bao giờ chỉ là phần thuộc về mình. Nàng muốn cả hai cây trâm.
Lo liệu xong xuôi hôn lễ phu quân cưới bình thê, ta lặng lẽ đưa ra tờ thư hòa ly. Mạnh Hắc Viêm ngơ ngác mất một lúc, rồi liền đùng đùng nổi giận: "Ninh Nguyệt, Dung Dung bước qua cửa lớn cũng chỉ làm bình thê, danh phận vẫn đứng dưới nàng. Việc gì nàng phải xoi mói, chấp nhặt với nàng ấy?" "Trưởng công chúa muốn hòa ly là bởi người ta sinh ra nơi gác tía lầu son, lại có Hoàng thượng chống lưng. Còn cha anh nàng bị đày ra biên thuỳ xa xôi, rời khỏi Mạnh phủ rồi, nàng còn đi đâu được nữa?" Mấy lời ấy chẳng biết là mỉa mai hay vì hắn đinh ninh ta đã bước vào đường cùng. Hôm sau, hắn thu hồi quyền coi quản việc nhà của ta, rồi suốt nửa tháng liền chỉ quấn quýt bên viện Lục Dung Dung. Đám người làm trong nhà vốn quen thói trở mặt, thấy vậy liền quay sang xem thường, đối xử với ta ngày một nhạt nhẽo. Ta coi như không thấy, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng sắp xếp lại hòm xiểng đồ đạc. Chẳng ai hay biết, ba ngày trước bức thư mật từ biên thuỳ đã gửi tới tay ta. Trận đánh ở Việt Thành, cha và anh trai ta dẫn theo đội tinh binh bất ngờ phá tan thế địch, lập nên đại công. Chỉ vài ngày nữa, hai người họ sẽ ca khúc khải hoàn trở về và khôi phục lại chức vị như xưa.
Tỷ tỷ từ nhỏ đã ham vui, hôm ấy nhân lúc người trong Hộ Quốc Tự không để ý, liền lén lút lấy trộm một phần món chay trong bếp. Chẳng ngờ vừa mới cầm được vào tay, tỷ ấy đã bị một vị hoàng tử đi ngang qua bắt gặp. Trong lòng hoảng sợ, tỷ tỷ chẳng kịp nghĩ ngợi, lập tức xoay người chạy trốn, nhưng đến lúc vô thức ngoái đầu nhìn lại, vị hoàng tử kia lại như bị ai giữ chân, chỉ đứng lặng tại chỗ nhìn theo bóng tỷ ấy. Hồi lâu sau, hắn mới khẽ nói một câu. “Dung mạo ấy, quả thực rất giống một người xưa.” Chỉ vì một lần chạm mặt ấy, Hộ Quốc Tự vốn thanh tịnh bỗng trở nên náo loạn, người người chạy ngược chạy xuôi, đến gà trong sân cũng bị kinh động bay loạn. Vị hoàng tử kia gần như sai người tìm khắp từng gian điện, từng khoảng sân trong chùa, cuối cùng mới tìm thấy tỷ tỷ. Có điều, tỷ tỷ vốn đã có hôn ước, ngày thành thân cũng chẳng còn xa. Nghe vậy, vị hoàng tử trầm mặc một lúc rồi thở dài. “Bản vương cũng từng được định một mối hôn sự. Nếu nàng đã có vị hôn phu, vậy bản vương đem vị hôn thê của mình bồi thường cho người ấy, chẳng phải vừa vặn hay sao?”
Ngày hôm đó, khi “thiên kim thật” được đón về, tôi không tranh cãi, cũng chẳng rơi nước mắt, chỉ ngoan ngoãn theo cha mẹ ruột rời khỏi nhà. Bọn họ nói tôi là kẻ trộm đã chiếm đoạt cuộc đời của người khác. Nhưng mãi về sau tôi mới hiểu ra, hóa ra “kẻ trộm” cũng có thể có cha mẹ thật lòng yêu thương mình.
Tôi đã dành trọn tám năm để từng chút một nâng chồng mình lên thành siêu sao châu Á, gần như dốc sạch tất cả những gì mình có để cùng anh ta bước lên đỉnh cao danh vọng. Vậy mà trong ngày đi công tác trở về, thứ đợi tôi ở nhà lại là cảnh anh ta đang thân mật trên giường với một nữ minh tinh. Tôi ném thẳng bản thỏa thuận ly hôn xuống trước mặt Lăng Tiêu. Phía sau anh ta, người phụ nữ kia đang mặc chiếc váy ngủ lụa thật của tôi, ung dung nằm trên chiếc giường vốn thuộc về tôi. Tôi cúi người xuống, đưa tay bóp nhẹ cằm cô gái ấy, giọng nói dịu dàng đến mức giống như đang dỗ dành một đứa trẻ ngoan. “Cứ tận hưởng cho trọn đi, nhân lúc anh ta còn chưa thấy chán cô.” Sau đó, tôi cắt sạch mọi tài nguyên mà mình từng dành cho anh ta. Tôi đứng nhìn anh ta từng bước thân bại danh liệt, tiền đồ huy hoàng cũng bị nghiền nát không còn gì. Luật sư riêng mang theo bản thỏa thuận ly hôn đã được soạn sẵn đến tận nhà tôi. “Cô Tô, vì thời gian quá gấp nên phần phân chia tài sản phải đến chiều nay mới có thể hoàn thiện được.”
Ta là nhị cô nương mang huyết mạch chân chính của phủ Thừa tướng, chỉ bởi một lần bị tráo nhầm khi mới chào đời mà phải phiêu bạt bên ngoài suốt hai mươi năm. Ngày người nhà họ Thẩm tìm được ta, đưa ta trở về nhận lại tổ tông, cha mẹ liền cho hay một mối hôn sự đã được sắp đặt từ trước. “Người ấy là đích tử của phủ Hầu, xuất thân danh giá, phẩm hạnh lại hơn người.” Ta nghe xong, trong lòng chỉ cảm thấy thật nực cười. Bởi vị đích tử phủ Hầu mà họ nhắc tới từng là phu quân của trưởng tỷ, xét theo vai vế, hắn vốn là tỷ phu của ta. Trưởng tỷ gặp tai họa khi rời kinh, trưởng bối hai nhà lại tiếc mối giao hảo thông gia, không muốn từ đây đoạn tuyệt. Vì thế, chiếc ghế kế thất còn bỏ trống trong phủ Hầu liền được đẩy đến trước mặt ta.
Đúng ngày kỷ niệm kết hôn, chiếc điện thoại riêng của chồng tôi cứ reo mãi không ngừng. Anh mặt không cảm xúc, hết lần này đến lần khác bấm tắt. Nhưng anh lại không tắt nguồn. Đến cuộc gọi thứ mười một, tôi đứng dậy.
LƯƠNG THÁNG SÁU MƯƠI BA NGHÌN GIAO HẾT CHO MẸ, ĐẾN KHI VỢ BỎ ĐI TÔI MỚI BIẾT SỰ THẬT LƯƠNG THÁNG SÁU MƯƠI BA NGHÌN ĐỀU GIAO MẸ QUẢN, ĐẾN KHI VỢ BỎ ĐI TÔI MỚI BIẾT SỰ THẬT “Mỗi tháng anh kiếm sáu mươi ba nghìn tệ, vậy mà về nhà chỉ có thể ăn một bữa đạm bạc thế này sao?” Trong cơn giận, Chu Cảnh Xuyên hất tung toàn bộ bát đĩa trên bàn. Tiếng đồ sứ vỡ vang chói tai giữa phòng khách yên tĩnh. Nước canh chảy dọc theo mép bàn, nhỏ xuống đôi giày da anh mới mua chưa lâu. Thẩm Ấu Hà ngồi đối diện, không hề nhúc nhích, giống như một pho tượng. Ánh mắt cô rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta bất an. “Em có biết hôm nay anh tăng ca bao lâu không?” “Anh làm quần quật từ tám giờ sáng đến chín giờ rưỡi tối, buổi trưa chỉ kịp ăn một chiếc bánh mì!”
Bảy năm sau, tại sân bay, em gái của bạn trai cũ chặn trước mặt tôi, chỉ tay mắng lớn. “Thẩm Thanh Huyền, cô không được kết hôn! Cô dựa vào đâu mà bỏ rơi anh trai tôi?!” Tôi cúi mắt nhìn đồng hồ trên cổ tay. Đó là chiếc đồng hồ tháng trước chồng tôi đấu giá tặng, giá trị không hề thấp. Bảy năm trước, Cố Hoài An vì một người phụ nữ khác mà ngay trong tiệc đính hôn vu cho tôi ngoại tình. Sau đó vứt bỏ tôi như một thứ rác rưởi. Bảy năm sau, em gái anh ta vẫn ngây thơ cho rằng tôi không thể sống thiếu anh ta. Tôi mỉm cười, gạt cô ta sang bên, bước về phía xa. Ở đó, chồng và con gái tôi đang đợi. “Xin lỗi.” Tôi quay đầu, bình thản nói: “Tôi đã kết hôn rồi. Con gái tôi năm nay bốn tuổi.”
SAU KHI THÀNH TOÀN MỐI SI TÌNH CỦA PHU QUÂN DÀNH CHO BẠCH NGUYỆT QUANG, HẮN LẠI KHÔNG CHỊU BUÔNG THA – Bảy ngày trước đại hôn, vương gia sai người mang đến bộ hỉ phục do tú nương giỏi nhất kinh thành may riêng. Ta đứng trước gương đồng thử áo, trên mặt tràn đầy nụ cười ngọt ngào. Nhưng ngay sau đó, nữ tử trong gương bỗng nhiên rơi lệ, bộ hỉ phục rách nát trên người nàng đã bị máu tươi nhuộm đen. “Đừng thành hôn với Bùi Huyền Từ.” “Đêm tân hôn, hắn sẽ đưa sáu tên ăn mày vào phòng cưới, hành hạ ngươi đến sống không bằng chết.” “Sau đó, hắn dẫn khách khứa đến tận nơi bắt gian, hủy hoại sự trong sạch của ngươi.” “Cha mẹ vì muốn đòi lại công đạo cho ngươi mà bị vu oan thảm khốc, một trăm lẻ ba người trên dưới Vân gia, ngoại trừ ngươi, tất cả đều bị lưu đày.” Đầu óc ta lập tức trống rỗng. “Vì sao?” Nữ tử trong gương cười đến thê lương. “Vì Liễu Thanh Đại.” “Bùi Huyền Từ muốn nâng nàng ta làm bình thê, vậy nên nhất định phải hủy hoại ngươi.” Đúng lúc ấy, một bóng người quen thuộc xuất hiện phía sau nàng.
Cha ta là ngục đầu của thiên lao, còn ta từ nhỏ đã lớn lên trong ngục. Tên thần thâu ở gian lao bên trái dạy ta mở khóa, nữ quản sổ sách ở gian lao bên phải dạy ta làm giả sổ sách, còn lão già bị nhốt tận sâu bên trong, chờ suốt bảy năm vẫn chưa đợi được ngày thu quyết, lại dạy ta tạo phản. Cha ta vẫn luôn cho rằng bọn họ đang dạy ta đọc chữ. Mãi đến năm mười lăm tuổi, ta dùng một sợi dây thép mở liền tám ổ khóa của thiên lao. Cha ta nhìn đám khâm phạm đang hóng gió đầy sân, lần đầu tiên bắt đầu hoài nghi cách dạy dỗ con gái của mình có vấn đề.
BIẾT TÔI MANG THAI, MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI NHẤT QUYẾT ÉP GIẢM SÍNH LỄ; TÁM THÁNG SAU CẢ NHÀ ĐẾN ĐÓN, TÔI LẤY GIẤY BỆNH VIỆN RA “Thanh Đường, anh đến đón em và con về nhà.” Thẩm Nghiễn Từ đứng trước cửa nhà tôi trong bộ vest chỉnh tề, tay xách yến sào và cao a giao, phía sau là cha mẹ anh ta. Cả ba đều nở cùng một nụ cười, như thể đã tập luyện vô số lần. Tôi tựa vào khung cửa, nhìn gương mặt đột nhiên xuất hiện sau tám tháng mất tích của anh ta, chỉ cảm thấy buồn cười. “Đón tôi sao?” “Anh biến mất suốt tám tháng, không gọi lấy một cuộc, không trả lời một tin nhắn, bây giờ lại nói muốn đón tôi về?” Mẹ anh ta là Chu Minh Vi tiến lên một bước, nụ cười vẫn không hề lay động. “Thanh Đường à, chuyện trước đây là lỗi của bác.”
Trong trận mã cầu, Ngụy Từ và đường tỷ phối hợp ăn ý, một lần liền đoạt được ngôi đầu. Quý phi hỏi hai người muốn được ban thưởng thứ gì. Đường tỷ liếc nhìn ta một cái, sau đó dứt khoát quỳ xuống, cất giọng trong trẻo: “Thần nữ không cần bất cứ thứ gì, chỉ mong Ngụy thế tử có thể được tự do, cưới người mà chàng thật lòng muốn cưới.” Trong khoảnh khắc, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía ta. Thuở nhỏ, Ngụy Từ dùng ná bắn mù một mắt của ta, vì thế bị ép phải đính hôn với ta. Nhưng hắn chán ghét ta, chuyện này ai ai cũng biết. Ta siết chặt lòng bàn tay, nhìn về phía Ngụy Từ, hy vọng hắn có thể nói giúp ta một câu. Hắn tránh ánh mắt ta, lại thay đường tỷ cầu tình: “Giang đại cô nương có tấm lòng son trẻ, chỉ là muốn thay vi thần đòi lại công bằng, mong nương nương thứ tội.” “Hôn sự do trưởng bối định đoạt, vi thần không có dị nghị.” Khoảnh khắc ấy, toàn thân ta như mất hết sức lực.
Tôi và Cố Dịch Trạch là hôn nhân thương mại, trước khi kết hôn, anh ấy đã đặt ra ba điều kiện với tôi: “Không được can thiệp vào cuộc sống của đối phương.” “Chỉ có danh nghĩa vợ chồng, không có quan hệ vợ chồng thực sự.” “Nếu hai bên gặp được người mình thích, sẽ ly hôn.” Thực chất, tôi đã thầm mến anh ấy từ lâu, nhưng chỉ có thể gặm nhấm ngậm ngùi gật đầu đồng ý. Bởi vì tôi biết trong lòng anh ấy có một bạch nguyệt quang. Sau này, bạch nguyệt quang của anh ấy ly hôn rồi trở về nước. Tôi tự giác thực hiện giao ước, chủ động đề nghị ly hôn. Kết quả, anh ấy không những không đồng ý, ngược lại sắc mặt còn trầm xuống: “Em thích ai rồi? Tên tiểu bạch kiểm nào ở bên ngoài mà dám cả gan quyến rũ vợ của tôi.” “Ly hôn ư? Cả đời này em cũng đừng hòng.” “Nhưng tối nay, chúng ta có thể làm chút chuyện mà vợ chồng nên làm.” Ba điều kiện đã thỏa thuận từ trước… đều không còn tính toán gì nữa sao?
Mẹ chồng lấy 30.000 tệ tiền mừng tuổi của con gái tôi để cho con của chị chồng học thêm, tôi không lên tiếng, năm sau lập tức gửi toàn bộ tiền mừng tuổi của con gái theo kỳ hạn 18 năm. Chương 1 “Mẹ, 30.000 tệ kia đâu rồi?” Lý Vi đứng trước bồn rửa trong bếp một lúc lâu, dòng nước chảy qua tay đã lạnh ngắt, cô khóa vòi rồi quay người nhìn ra phòng khách. Mẹ chồng Vương Quế Chi đang ngồi xếp bằng trên ghế sofa cắt móng tay, trên tivi đang phát kênh hí khúc, tiếng đào hát ê a vô cùng náo nhiệt. Nghe câu hỏi, bà không thèm ngẩng đầu, chiếc kéo phát ra một tiếng “tách”. “Cho Đồng Đồng rồi.” “Cho Đồng Đồng rồi là có ý gì?” Giọng Lý Vi không cao, nhưng từng chữ đều như mọc gai, đâm xuống viên gạch lát trước cửa bếp. “Đó là tiền mừng tuổi của con gái con, hơn 30.000 tệ, con đã đếm ba lần rồi để trong ngăn kéo tủ đầu giường.”
Tỉnh lại sau một đời cũ, tôi quay về thập niên tám mươi. Tôi chủ động dẫn vài chị em nữ công nhân trong cùng khoa đến ghé xem căn phòng tân hôn vừa chuẩn bị xong. Không ngờ lại bắt gặp người chồng sắp cưới của tôi và ánh trăng sáng trong lòng anh ta đang áo quần không chỉnh tề, nằm ngả nghiêng trên chiếc giường tân hôn mới tinh. Để chặn miệng lời ra tiếng vào, vị hôn phu có xuất thân danh giá của tôi đã cưới cô ánh trăng sáng vốn chỉ là lao động tạm thời kia. Căn phòng tân hôn cùng hôn lễ vốn dĩ dành cho tôi, cuối cùng đều đổi chủ, đổi luôn cả cô dâu. Cô ánh trăng sáng ấy còn cố tình đứng trước mặt tôi mà khoe khoang. “Thân phận bà Cố, địa vị, còn cả cuộc sống sung túc này, đời này đều thuộc về tôi rồi. “Trịnh Hy, cả hai kiếp cô đều thua tôi, thật đáng thương.”
Trước ngày cưới với Giang Tự, tôi tình cờ phát hiện ra một bí mật. Cô em gái mà anh luôn bảo là người nhà, thật ra chưa từng thật lòng chấp nhận tôi. Từ đầu đến cuối, cô ấy cũng chưa bao giờ gọi tôi một tiếng “chị dâu”. Cho đến tận hôm đó, tôi tận mắt nhìn thấy Giang Vãn Nguyệt khóc đến đỏ mắt trước mặt Giang Tự. Cô ấy nghẹn ngào nói: “Em không muốn tiếp tục làm em gái của anh nữa.” “Người anh thích rõ ràng là em mà.” “Ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn anh tặng cô ta cũng liên quan đến tên của em.” Nói xong, cô ấy kéo áo mình ra, để lộ cơ thể trước mặt anh, giọng run rẩy chất vấn: “Nếu em cũng quyến rũ anh giống như cô ta, anh có chịu cưới em không?” Viền mắt Giang Tự đỏ lên. Anh cởi áo vest, khoác lên người cô ấy. Sau đó dùng giọng dịu dàng đến mức tôi chưa từng được nghe để dỗ dành: “Em không cần làm gì cả.” “Anh cũng yêu em.” Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Chiếc nhẫn ấy được thiết kế theo chủ đề mặt trăng. Vãn Nguyệt. Mặt trăng muộn. Tôi tháo nó xuống, ném thẳng vào thùng rác. Sau đó gửi cho Giang Tự một tin nhắn: 【Hủy hôn đi.】 【Nhẫn tôi vứt vào thùng rác rồi.】