Truyện Trọng Sinh tại Lão Phật Gia
Đây là năm thứ tám Thẩm Bán Nguyệt xuyên đến mạt thế. Cô đã thức tỉnh được một vài dị năng và đang chật vật sinh tồn trong một thế giới tràn ngập tang thi (zombie). Một ngày nọ, trên đường đi tìm nguồn nước sạch, Thẩm Bán Nguyệt đụng độ tang thi. Giây trước cô còn đang liều mạng chiến đấu, giây sau trước mắt đã tối sầm, xuyên thẳng vào một cuốn tiểu thuyết niên đại (thời kỳ những năm 60-80). Tin tốt: Thời đại này tuy nghèo khó, nhưng so với mạt thế thì tốt hơn gấp vạn lần. Ít nhất nguồn nước sạch có thể thấy ở khắp mọi nơi, và quan trọng là những dị năng cô thức tỉnh ở mạt thế vẫn đi theo cô. Tin xấu: Cô xuyên thành một bé gái chín tuổi, đang bị bọn buôn người nhốt trong phòng tối cùng với nữ chính của cuốn tiểu thuyết. Đáng nói hơn, nữ chính lúc này mới chỉ là một em bé ba tuổi còn nặc mùi sữa. Theo đúng cốt truyện, trong lúc bọn buôn người đang giao dịch với người mua, nữ chính sẽ được một cặp vợ chồng tốt bụng nhìn thấu sự việc và cứu thoát. Sau khi tìm kiếm cha mẹ ruột không thành, cô bé được họ nhận nuôi. Còn nhân vật "pháo hôi" mà Thẩm Bán Nguyệt đang nhập vào thì bị bán vào vùng núi sâu, phải chục năm sau mới được giải cứu. Vuốt lại cốt truyện, Thẩm Bán Nguyệt nhận ra, cho dù có trốn thoát khỏi hang ổ của bọn buôn người thì dường như cô cũng chẳng có nơi nào để đi. Cha mẹ của nguyên chủ đều đã qua đời, cô bé bị chính chú ruột của mình bán cho bọn buôn người. Có trốn về thì cũng sẽ bị bán thêm lần nữa, mà nếu không bị bán, thì cũng phải làm trâu làm ngựa cho gia đình người chú vô lương tâm kia. Thế là, Thẩm Bán Nguyệt vung một đấm, đánh gục luôn tên buôn người to cao lực lưỡng. Tên buôn người quệt máu mũi, khóc lóc thảm thiết: "Tha cho mày đi, tao thả mày đi có được không?" Thẩm Bán Nguyệt vung vẩy nắm đấm nhỏ xíu: "Không được, mang tao theo đi gặp người mua mau!" Tên buôn người: "???" Chưa từng nghe thấy cái yêu cầu nào vô lý đến thế! —— Sau khi bọn buôn người bị công an tóm gọn. Thẩm Bán Nguyệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nữ chính, vành mắt đỏ hoe: "Những người này cho cháu uống rất nhiều thuốc mê, não cháu bị hỏng mất rồi, cháu chẳng nhớ gì cả. Cháu chỉ nhớ đây là em gái cháu, cháu không thể xa em ấy được." Bọn buôn người: "..." Nó nói bậy, nó đang nói hươu nói vượn!!! Đây là truyện dài nhé Đây là phần 1
Năm xưa khi điển khi phụ thân ta lập được đại công nơi sa trường, Hoàng thượng từng ban cho Thẩm gia chúng ta một ân điển. Người được lập làm Thái tử phi trong tương lai, nhất định phải là nữ nhi của phủ họ Thẩm. Năm ta và đích muội tròn mười sáu tuổi, phụ thân đã chọn ta. Đích muội vì chuyện ấy mà làm ầm ĩ cả phủ, khóc đến gần như ngất lịm. Muội ấy một mực cho rằng phụ thân thiên vị, là ta cướp mất mối lương duyên phú quý vốn thuộc về nàng. Thấy nàng ngày một gầy gò tiều tụy, trong lòng ta không khỏi xót xa. Khi ấy, ta vốn đã định nhường cuộc hôn sự này cho nàng. Thế nhưng phụ thân lại nắm lấy tay ta, chậm rãi dặn dò: "A Ninh, từ thuở nhỏ con đã thông tuệ, điềm tĩnh hơn muội muội con." "Trong lòng phụ thân, người được coi trọng nhất trước nay vẫn luôn là con." "Chỉ là con và muội muội suy cho cùng vẫn là cốt nhục ruột rà." "Sau này khi con đã trở thành Thái tử phi, nhất định chớ quên chăm lo cho muội ấy." Nhìn ánh mắt hiền từ đầy yêu thương của phụ thân, ta tin không chút nghi ngờ. Về sau, ta xuất giá vào Đông cung, trở thành Thái tử phi mà người người ngưỡng mộ. Chỉ tiếc, người đời nào hay trong lòng Thái tử từ lâu đã có một vầng bạch nguyệt quang chẳng ai có thể thay thế. Thái tử sủng thiếp diệt thê, mặc cho nàng ta chà đạp lên địa vị của ta, một Chính phi. Ta mang thai mười tháng, cận kề cửa tử mới hạ sinh cho hắn một vị hoàng tử. Ngay trong đêm ấy, Trắc phi đã sai người bế con trai ta khỏi phòng sinh. Sau đó, nàng ta ép ta uống một bát thuốc độc, rồi dối gạt mọi người rằng ta băng huyết mà chết. Sau khi chết, hồn phách ta lơ lửng giữa không trung. Ta vốn cho rằng, chí ít phụ thân cũng sẽ đòi lại công bằng cho ta. Nào ngờ, chính mắt ta lại trông thấy ông nắm lấy tay đích muội, mặt mày rạng rỡ nói: "Khóc lóc cái gì? Tỷ tỷ con chết như vậy cũng coi như chết đúng chỗ." "Năm xưa ta không gả con cho Thái tử, là vì ta sớm biết trong lòng Thái tử đã có người." "Nếu con gả sang đó, ắt sẽ phải chịu nhiều tủi nhục." "Nhưng tỷ tỷ con thì khác. Nó tính tình trầm ổn, biết nhẫn nhịn, lại đủ ngoan ngoãn nghe lời." "Nay nó đã sinh hạ hoàng tôn, mà hoàng tôn lại được ghi dưới danh nghĩa vị bạch nguyệt quang kia. Thái tử có được chân ái, Thẩm gia chúng ta có được quyền thế, chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao?" Đến lúc ấy ta mới biết. Thì ra, ta chưa từng là đứa con gái được phụ thân yêu thương nhất. Ta chẳng qua chỉ là vật hiến tế mà ông lựa chọn cho Thẩm gia. Lần nữa mở mắt, ta trở về đúng ngày phụ thân định sẵn hôn sự cho ta và đích muội. Đời này, ta thề quyết sẽ không bao giờ chết thay bất kỳ ai nữa.
Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được đại phu nhân nhận nuôi. Nào ngờ đại phu nhân là người tẻ nhạt nên suốt ngày dạy tỷ ấy tính toán sổ sách, chẳng biết làm thế nào để được phu quân yêu thích. Còn người đi theo di nương như ta lại giỏi ca giỏi múa, công tử khắp Kinh thành đều ái mộ không thôi. Tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ tiểu Hầu gia - người đang yêu ta say đắm, ngay cả mẫu thân của hắn cũng dõng dạc tuyên bố lúc tới chơi nhà: "Đích thứ chẳng quan trọng, chỉ cần con trai của ta vui là được rồi." Tỷ tỷ nổi điên gi.ế.t ta, rồi chúng ta quay lại ngày được nhận nuôi hôm ấy. Lần này, tỷ ấy nép sau lưng phụ thân: "Nữ nhi không muốn về với đại phu nhân đâu, nữ nhi tình nguyện đi theo Triệu di nương." Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân của đại phu nhân. Rốt cuộc kiếp này cũng đến lượt ta hưởng thụ những ngày tháng tốt lành rồi.
Quý phi không thể chịu nổi việc ta xinh đẹp hơn nàng. Ngay tại chỗ, nàng ban hôn: “Bạch Chỉ, bản cung nghe nói không lâu trước đây, ngươi đã lén hẹn hò với Tào công công trong Ngự Hoa viên.” “Nếu hai người đã có tình ý, hà tất phải che giấu. Bản cung sẽ xin Hoàng thượng ban hôn cho các ngươi.” Quý phi liếc mắt ra hiệu với Tào công công. Hắn lập tức quỳ xuống: “Nô tài khẩn cầu Hoàng thượng tác thành!” Vừa nói, hắn còn lấy ra một món đồ tùy thân của ta. Ta có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch, bị ép trở thành đối thực của thái giám. Kẻ này thủ đoạn tàn độc, lại nghe theo sai khiến của Quý phi, hành hạ ta đến chết. Vừa mở mắt ra, ta lại quay về đúng lúc Quý phi đang ban hôn ngay tại chỗ. Ta quỳ trước mặt đế vương, ngẩng đầu để người nhìn rõ dung mạo của mình, nước mắt tuôn rơi như mưa. “Hoàng thượng, nô tỳ oan uổng! Nô tỳ và Tào công công vốn không hề quen biết. Nô tỳ không hiểu vì sao Quý phi nương nương lại vu oan hãm hại nô tỳ.” Ta hiểu rất rõ Quý phi đang e sợ điều gì. Chẳng qua vì ta giống bạch nguyệt quang yểu mệnh của đế vương hơn nàng, cũng càng có khả năng thay thế vị trí của nàng!
Vào ngày ta thành hôn cùng Định Viễn Hầu Tiêu Cảnh Dục, có một gã thư sinh trẻ tuổi xông thẳng vào hỷ đường. Hắn ta móc từ trong ngực ra một chiếc yếm đỏ thắm, nhìn ta bằng ánh mắt đau đớn khôn cùng. "Đêm qua triền miên gối chăn, nàng còn nói đời này kiếp này không phải ta thì không gả, sao nay lại gả cho kẻ khác?" Kiếp trước, ta ra sức biện bạch. Nhưng ngặt nỗi trong tay hắn lại nắm chặt chiếc yếm có thêu tên của ta. Chẳng một ai chịu tin tưởng vào sự trong sạch của ta nữa. Ta bị Tiêu Cảnh Dục chán ghét ruồng bỏ, bị mẹ chồng nhục mạ hành hạ. Các tộc lão trong họ hiềm vì ta làm gia tộc hổ thẹn, cũng chẳng thèm ngó ngàng hỏi han. Ta ở Tiêu gia nén đau thương nhẫn nhục nhiều ngày, cuối cùng cũng tra ra được chân tướng. Hóa ra Tiêu Cảnh Dục từ lâu đã lén lút tư thông với người biểu muội đang ở nhờ trong phủ. Hắn trăm phương ngàn kế mua chuộc gã thư sinh kia, khiến danh tiếng của người chính thê là ta bại hoại, tiếng xấu đồn xa. Có như vậy, hắn mới có thể quang minh chính đại để biểu muội nắm quyền quản gia với thân phận quý thiếp. Lòng ta hận thù ngút trời, ngay đêm đó đã phóng một mồi lửa, tiễn tất cả người của Tiêu gia xuống địa ngục. Sống lại một đời, gã thư sinh kia lại một lần nữa móc chiếc yếm từ trong tay áo ra. Chỉ là lần này, trên chiếc yếm ấy lại thêu rành rành tên của mẹ chồng ta.
Ta khẽ tay cởi chiếc áo choàng lông dày cộp ra. Bên tai chợt vảng vất giai điệu tao nhã của điệu khúc "Điển Giang Xuân": Ai là kẻ sẽ say khướt trước dung hoa hoa lá? Chợt nhớ đến vị thầy bói nơi góc phố hôm trước, lão ta vuốt râu phán một câu xanh rờn rằng phu quân tương lai của ta sẽ nạp thiếp thất trong vòng một năm sau khi thành hôn, hơn nữa còn cưng chiều ả thiếp ấy đến mức sống chết không rời. Ta nghe xong liền đảo mắt khinh bỉ, liền thuận tay xem ngược lại tử vi cho lão thầy bói, lạnh lùng bảo rằng lão ta sắp sửa gặp phải một tai họa đẫm máu ngay lập tức nếu còn dám mở miệng nói lời xằng bậy. … --------------------
Đám người trong giới đều xầm xì bàn tán, nói con bé đó là con riêng của cha tôi, khuyên tôi nên sớm giải quyết ổn thỏa thì hơn. Thế nhưng, tôi lại truyền thụ toàn bộ bản lĩnh của mình cho con bé, từng bước đẩy con bé lên ngôi vị cao nhất. Họ đều nghĩ đầu óc tôi có vấn đề, nhưng tôi chỉ mỉm cười nhạt nhòa. Ai bảo con bé là con riêng của cha tôi chứ? Đó rõ ràng là con gái tôi mà.
Đối mặt với sự truy cứu trách nhiệm của nhà họ Phó, chị ta khóc lóc cầu xin tôi nhận tội thay. Kiếp trước, tôi mủi lòng nên đã đồng ý. Vì chuyện đó, tôi trở thành biểu tượng của loại người không biết xấu hổ, cố bám víu vào giới quyền quý, bị cả nhà Phó Bạc Ngôn sỉ vả, lăng nhục. Mười năm sau, chị gái ly hôn, tìm đến Phó Bạc Ngôn khóc lóc kể khổ: “Nếu năm xưa em không vì lời cầu xin của em gái mà mủi lòng, chủ động nói cho anh biết sự thật, có lẽ chúng ta đã không bỏ lỡ nhau ngần ấy năm.” Ngay đêm hôm đó, Phó Bạc Ngôn phát điên, nhốt tôi vào gian thờ Phật nhỏ của hắn rồi phóng hỏa thiêu sống tôi. “Gia quy nhà họ Phó không được phép ly hôn, cho nên cô chỉ có con đường chết.” “Chính sự tham lam vinh hoa phú quý của cô đã làm lỡ dở tôi và Phồn Tình, đây là món nợ cô phải trả cho chúng tôi.” Vừa mở mắt ra một lần nữa, tôi đã quay trở lại đúng ngày cưới của chị gái. Đối mặt với lời cầu xin khóc lóc của chị ta, tôi không hề do dự mà lắc đầu từ chối. “Không được!”
Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả m//ù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi th//a m//a xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn m//áu đang chặn hỏi từng người qua đường một.
Ta có công trị dịch bệnh được phong làm Quận chúa, thứ tỷ khóc lóc nói ngưỡng mộ ta. Ca ca ruột của ta lập tức diện thánh, nói ta cướp đoạt công lao của thứ tỷ, cuối cùng thứ tỷ được phong Quận chúa, còn ta suýt nữa bị gậy đánh chết vì tội khi quân. Ta và Thế tử thành thân xong ân ái có thừa, thứ tỷ lại nói bản thân thầm thương trộm nhớ Thế tử nhiều năm nhưng bị ta ngang ngược cướp đoạt tình yêu, rồi nhảy hồ tự sát. Thế tử lập tức hưu ta, cưới thứ tỷ vào cửa. Gia đình chê ta làm nhục nhã môn phong, đưa ta vào am ni cô. Thứ tỷ vẫn không chịu buông tha ta, hạ độc ta. Ta tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, mẹ ruột lại che chắn thứ tỷ ở sau lưng: “Có phải ngươi định mang chén trà độc này cho tỷ tỷ ngươi không? May mà nó không mắc bẫy, ngươi thật quá độc ác!” Ta đau đớn chết ngay trước mắt mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về ngày Hoàng thượng muốn phong ta làm Quận chúa.
Ở kiếp trước, hoa khôi của lớp tôi – một cô gái mắc chứng bệnh tâm lý – đã trượt thảm trong kỳ thi đại học. Để tự tìm lại cảm giác cân bằng, vào thời điểm điền nguyện vọng, cô ta đã dụ dỗ cả lớp cùng đăng ký một chuyến du lịch tập thể. “Thanh xuân chỉ có một lần! Tuổi mười tám của chúng ta cũng chỉ đến một lần mà thôi!” Bạn trai tôi – Trần Tư Niên – cũng hùa theo cô ta, không ngừng cổ động mọi người. “Tiểu Hiểu khó khăn lắm mới xin được mức giá đoàn ưu đãi từ công ty du lịch. Cả lớp ba mươi người, không được thiếu ai hết!” Vì trận mưa lớn đột ngột gây sạt lở núi, bọn họ bị mắc kẹt trong vùng núi suốt nửa tháng. Vào ba mươi phút cuối cùng trước khi hệ thống đóng cổng điền nguyện vọng, tôi – người duy nhất không tham gia chuyến đi – nhận được tin nhắn của toàn bộ bạn học trong lớp, nhờ tôi đăng ký nguyện vọng hộ họ. Nhưng đúng lúc đó, hệ thống điền nguyện vọng lại bị sập. Tôi không thể giúp được bất kỳ ai. Sau khi bọn họ từ khu vực thiên tai trở về, tất cả đều trút hết tội lỗi lên đầu tôi. Cuối cùng, tôi bị bọn họ hợp sức gài bẫy, giết chết một cách vô cùng tàn nhẫn. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh trở về đúng ngày hoa khôi đứng ra rủ cả lớp đi du lịch tập thể. Lần này, tôi là người đầu tiên giơ tay. “Lớp trưởng, tôi muốn tham gia!”
Ta xuyên không vào sách rồi, mẫu thân ta lại chính là nữ chính của một bộ truyện ngược luyến. Người dành cả đời để yêu gã phụ thân cặn bã, vậy mà cuối cùng lại bị chính muội muội ruột của mình cướp mất phu quân. Phụ thân bắt mẫu thân phải nhường lại vị trí chính thất cho tiểu di, nếu không sẽ viết một phong hưu thư khiến người thân bại danh liệt. Thế nhưng lần này, mẫu thân không hề khóc lóc đòi sống đòi ch.ết như trong nguyên tác. Ngược lại, ngay trong đêm tiệc, người đã chủ động đánh rơi một chiếc khăn lụa trước mặt vị Hoàng đế đang ngự giá. Ta đứng nhìn bóng lưng hai người cùng tiến vào ấm các. Một khắc sau, gã phụ thân tồi tệ vội vã chạy đến, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó. "Mẫu thân con đâu rồi?" Ta lắc lắc đầu, chỉ tay về hướng ngược lại: "Hình như ở phía hoa sảnh ạ." Hừ, đồ lão già không biết xấu hổ, phen này ông tiêu đời rồi.
Ân sư của Tiêu Quyết chọc giận long nhan trên triều, đế vương phán cả nhà ông bị lưu đày. Để cứu người con gái duy nhất của ân sư, Tiêu Quyết vào cung xin chỉ, muốn nạp Giang Minh Tuyết làm trắc phi của thế tử. Nhưng nàng ta lại nói: “Ta xuất thân từ dòng dõi thanh lưu, sao có thể làm thiếp của người khác?” Tiêu Quyết hết cách, bèn thương lượng với ta, muốn chúng ta tạm thời giả hòa ly để cứu nàng ta. Kiếp trước, ta nhất quyết không chịu, Giang Minh Tuyết lại lâm trọng bệnh mà chết trên đường lưu đày. Ta và Tiêu Quyết cũng vì thế mà nảy sinh khúc mắc. Hắn đối xử lạnh nhạt với ta, mắng ta là hung thủ giết người. Chúng ta trở thành một đôi vợ chồng oán hận nhau suốt cả đời. Mở mắt lần nữa, ta đã viết thư hòa ly trước một bước.
Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại ch//ết Quý phi, tay nhiễm m//áu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắ//t lư//ỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà ch//ết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.
Khi được sủng ái nhất, ta từng khiến Hoàng đế tự tay tháo trâm cho mình, Hoàng hậu đích thân dâng trà. Ân sủng của lục cung đều dồn cả lên một mình ta, tiền triều thì mắng ta là yêu phi họa quốc. Dáng vẻ ngông cuồng ấy, thiên hạ không ai sánh bằng. Vì thế, về sau khi cả nhà ta bị lưu đày, phong hiệu bị tước bỏ, ta bị đày vào lãnh cung sống nốt quãng đời còn lại, khắp nơi đều vỗ tay tán thưởng. Ai nấy đều nói thế lực nhà họ Tiết quá lớn, bệ hạ chẳng qua chỉ giả vờ bị mê hoặc, tạm thời để Hoàng hậu mình yêu chịu uất ức, thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Sự thật cũng đúng là như vậy. Những ngày sau trong lãnh cung, Tiêu Tự vẫn thường xuyên giày vò ta. Mặc cho ta giãy giụa, nước mắt giàn giụa, hắn vẫn căm hận nói: “Đau lắm sao? Ngươi đã chèn ép Độ Tuyết suốt bao năm, đây chính là món nợ ngươi phải trả. Tiết Uyển, trẫm muốn ngươi dùng cả quãng đời còn lại để chuộc tội.” Nhưng ta không muốn. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta hất đổ ngọn nến, kéo hắn cùng chìm vào biển lửa. Đến khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng lúc Hoàng đế vì công lao to lớn của Tiết gia mà muốn ban ta làm Trắc phi của Thái tử Tiêu Tự. Ta giành trước một bước, đứng bật dậy, chỉ vào người đàn ông ít nói, gương mặt đờ đẫn đứng bên cạnh Tiêu Tự, rồi học theo dáng vẻ ngang ngược thời niên thiếu, ngẩng cao cằm nói: “Bệ hạ thật keo kiệt. Đã muốn ban thưởng thì A Uyển mới không thèm làm Trắc phi. A Uyển muốn gả cho người kia, làm Chính phi!” ...
Ta từng ngỡ rằng gả cho Tam hoàng tử Chu Tĩnh An là phúc phận lớn nhất đời mình. Chàng ít nói, ta nói nhiều, quả là một cặp trời sinh. Nào ngờ mặn nồng ân ái cả một đời, đến lúc lâm chung chàng mới buông lời oán trách: "Nàng làm ta nhức hết cả tai, kiếp sau đừng có làm loạn nữa nhé." Được sống lại một đời, đúng lúc Tam hoàng tử tuyển phi, giữa điện đầy rẫy những bóng hồng yểu điệu. Ta nép mình trong góc khuất nhất, nín thở cúi đầu. Ngặt nỗi ánh mắt chàng lại đảo qua một lượt, rồi ngón tay vững vàng chỉ thẳng về phía ta. Thấy không thể trốn tránh, ta đành giả ngây giả dại: "A ba... a ba ba ba..." Chàng lại khẽ cười: "Chính là nàng đi, 'A ba a ba', nghe thật là vui vẻ." Ta: "?"
Phượng hoàng Niết bàn: Con đường danh dự của nữ hoàng quỷ quốc gia mê hoặc Nằm trong serie truyện: Mộc Lan Tái Sinh
Năm ta vừa cập kê, mẫu thân tự tay làm cho ta một cây trâm đốt tre. Trưởng tỷ nhìn thấy, liền trách mẫu thân thiên vị, nhất quyết đòi một cây trâm đốt tre giống y hệt. Mẫu thân không còn cách nào khác, đành tháo cây trâm trên đầu ta xuống, cài lên tóc trưởng tỷ. Nào ngờ trưởng tỷ gây họa bên ngoài, dùng cây trâm ấy làm bị thương một vị công tử. Sau đó, tỷ ấy ném trả cây trâm cho ta, bảo ta đi thu dọn tàn cuộc. Kiếp trước, ta đã cứu vị công tử kia. Mãi đến khi hắn đến phủ cầu thân, ta mới biết thân phận thật của hắn chính là đương kim Thái tử Lý Tuyên. Sau khi thành thân, ta và Thái tử cầm sắt hòa minh, ân ái khôn xiết. Đến khi hắn đăng cơ, ta được sắc phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng trưởng tỷ lại lấy nhầm kẻ bạc tình, chịu đủ mọi giày vò. Đến ngày ta sinh con, thân thể suy nhược sau sinh, trưởng tỷ theo mẫu thân vào cung thăm hỏi. Vừa gặp Hoàng thượng, tỷ ấy đã khóc lóc kể rằng năm xưa chính mình mới là người cứu hắn, còn công lao lại bị ta chiếm mất. Tỷ ấy nói năng chắc như đinh đóng cột, còn nhớ rõ tình cảnh Lý Tuyên bị thương ngày hôm đó, lại có mẫu thân đứng ra làm chứng. Hoàng thượng vì cảm niệm ân tình ấy mà sắc phong tỷ ấy làm Quý phi, sủng ái đến mức ngay cả đứa con do ta sinh ra cũng bế đem đi giao cho tỷ ấy nuôi dưỡng. Về sau, ta bệnh nặng không qua khỏi, trưởng tỷ lại lấy cớ đau bụng dữ dội, giữ hết các thái y bên mình, không cho ai rời đi. Cung nhân quỳ lạy cầu xin, vậy mà lại bị Hoàng thượng và Thái tử quở trách đuổi về, nói rằng ta tranh giành cả một đời, đến lúc này vẫn còn giả bệnh nặng để tranh đoạt sinh cơ với tỷ tỷ. Ta chết không nhắm mắt. Sống lại một lần nữa, nhìn cây trâm đốt tre mà trưởng tỷ đưa tới, ta giật lấy rồi ném thẳng xuống hồ, còn khuyên tỷ ấy rằng không còn cây trâm thì cũng chẳng còn vật chứng, nếu vị công tử quyền quý kia chết luôn thì càng tốt.
Để được gả cho chàng Thám hoa, ta đã ngay trước mặt bá quan văn võ công khai từ chối hôn ước với Nhiếp Chính Vương. Khiến chàng trở thành trò cười của cả kinh thành. Ta vốn ngỡ chàng sẽ tìm ta tính sổ. Nào ngờ, chàng chỉ coi ta như một người xa lạ. Mãi đến ba năm sau, chàng Thám hoa nuôi ngoại thất bên ngoài, lại vừa khéo bị chàng bắt gặp. Ngay giữa phố, chàng vung roi đánh c.h.ế.t cả hai. Còn bản thân thì bị Hoàng thượng nhân đó làm cớ trị tội, cuối cùng mất mạng, tan nhà nát cửa. Ngày Vương phủ bị tịch biên, tâm phúc của chàng liều c.h.ế.t mang đến cho ta một rương tranh. Trong rương là từng bức họa ghi lại mọi nơi ta từng đặt chân đến, mọi việc ta từng làm suốt ba năm ấy. "Vương gia nói: từ nay về sau, người không thể che chở cho cô nương được nữa. Xin cô nương... hãy bảo trọng." Lần nữa mở mắt. Ta đã trở về đúng ngày ba năm trước, khi bệ hạ ban hôn, hỏi ta có nguyện ý gả vào Vương phủ hay không. Ta quỳ xuống dập đầu lĩnh chỉ: "Thần nữ... cam tâm tình nguyện."
Tại yến tiệc thưởng hoa, thiên kim giả nhờ một bài thơ hay mà nổi danh kinh thành, còn ta lại bị Trưởng Công chúa trách phạt vì chữ viết nguệch ngoạc. Sau khi về phủ, cha phạt ta quỳ ngoài cửa, ông ta cùng mẹ vây quanh thiên kim giả hết lời khen ngợi. Thế nhưng, bài thơ đó rõ ràng là do ta tự tay viết! Ta không cam lòng ngẩng đầu lên, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ đen lướt qua: [Thảm thật, nàng ta còn chưa biết mình bị "nẫng tay trên" đâu.] [Thiên kim giả là mang theo bàn tay vàng xuyên không đấy, trên đầu nàng ta cài trâm trộm tài, chỉ cần ở đủ gần là có thể trộm tất cả của thiên kim thật. Lúc này nàng ta đang khuyên cha mẹ đưa nàng ta và thiên kim thật cùng đi dự yến tiệc tuyển phi của Hoàng tử kìa!] [Haiz, thiên kim thật sắp sửa bị cha ruột đá-nh tiếp rồi!] Ta ngẩn người. Giây tiếp theo, cha giơ cây thước gỗ gà lên, nện mạnh xuống lưng ta, quát lạnh: "Mất mặt xấu hổ! May mà lúc đầu ta chỉ nói với bên ngoài rằng ngươi là nghĩa nữ mà bọn ta nhận nuôi!" Ta nuốt ngược vị má-u tanh trong miệng, không tiếp tục tranh cãi. Chỉ là tại yến tiệc tuyển phi của Hoàng tử, ta đã viết một bài thơ mưu phản.
Ta đã làm quý thiếp cả đời của Lục Chuẩn Chu. Thay hắn quán xuyến nội trạch, nuôi dạy con cái. Hắn cũng vì ta mà đi ngược khuôn phép, chung thủy không cưới ai khác. Nhưng vào lúc lâm chung, hắn lại lập hạ tổ huấn: "Hậu duệ Lục gia, hãy lấy ta làm gương, tuyệt đối không được nạp ca kỹ làm thiếp." Con cháu đầy nhà, đồng loạt biến sắc. Ai ai cũng biết. Thời trẻ, ta từng là tỳ bà kỹ trong nhạc phường. Là Lục Chuẩn Chu đã chuộc thân cho ta, lại cho ta một danh phận. Nửa đời sau hoạn nạn có nhau, đồng cam cộng khổ. Trong mắt hắn, hóa ra lại là một "bài học giáo huấn". Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở lại ngày nạp thiếp năm ấy. Ta rũ mắt, nói với bà mai: "Tạ ơn đại nhân đã thương xót." "Thần đã... có ân khách rồi."
Nhà họ Chúc dưới chân núi Vân Đài là gia tộc "đạo y" (thầy thuốc tu đạo) truyền đời, nhưng truyền đến đời Chúc Thập An thì gần như đứt đoạn. Người nhà họ Chúc dốc sức bảo vệ mầm non duy nhất này. Vì để tránh tai họa, họ đành đưa cô rời nhà lên thâm sơn lánh nạn. Mười năm sau. Người thừa kế duy nhất của nhà họ Chúc, cô cả họ Chúc một mình trở về dưới chân núi Vân Đài, treo lại tấm biển "Y quán họ Chúc". Pháp môn của đạo y: Vọng, Văn, Vấn, Thiết. Vọng (Nhìn): Là nhìn sinh khí của con người. Văn (Nghe/Ngửi): Là lắng nghe tà ma quỷ quái. Vấn (Hỏi): Là hỏi nhân quả tội nghiệt. Thiết (Bắt mạch): Là bắt mạch mệnh số trời định. Sư môn! Gia tộc! Công bằng! Chính nghĩa! Đã đến nhân gian một chuyến, luôn phải làm tròn bổn phận. Thế giới bên ngoài đang thay trời đổi đất. Trong y quán họ Chúc dưới chân núi Vân Đài, cô cả họ Chúc mang theo hung danh chấn động yêu tà mười phương, vẫn ngày ngày canh giữ y quán, sống những chuỗi ngày bình dị. ĐÂY LÀ PHẦN 5
Phụ hoàng ban cho ta một vị nam sủng. Ta nâng niu chàng như báu vật. Nâng trong tay sợ rơi. Ngậm trong miệng sợ tan. Thế nhưng, khi cung biến xảy ra... Chàng cầm kiếm kề thẳng vào cổ ta. Ép ta nhảy xuống tường thành. "Ngoan nào, A Mạn." "Sẽ không đau đâu." Ta mỉm cười, cố nén nước mắt. Rồi xoay người... Nhảy xuống. Đồ lừa gạt. Đau lắm. Khi mở mắt lần nữa. Ta quay trở về năm mười sáu tuổi. Phụ hoàng nhìn ta rồi hỏi: "A Mạn, nghe nói con muốn một vị nam sủng?" Ta lập tức nghiêm mặt từ chối. "Không cần." "Xin phụ hoàng ban cho con một bộ Ba năm thi đại học, năm năm luyện đề." "Con sẽ làm đề đến nát luôn!"
Nhà họ Chúc dưới chân núi Vân Đài là gia tộc "đạo y" (thầy thuốc tu đạo) truyền đời, nhưng truyền đến đời Chúc Thập An thì gần như đứt đoạn. Người nhà họ Chúc dốc sức bảo vệ mầm non duy nhất này. Vì để tránh tai họa, họ đành đưa cô rời nhà lên thâm sơn lánh nạn. Mười năm sau. Người thừa kế duy nhất của nhà họ Chúc, cô cả họ Chúc một mình trở về dưới chân núi Vân Đài, treo lại tấm biển "Y quán họ Chúc". Pháp môn của đạo y: Vọng, Văn, Vấn, Thiết. Vọng (Nhìn): Là nhìn sinh khí của con người. Văn (Nghe/Ngửi): Là lắng nghe tà ma quỷ quái. Vấn (Hỏi): Là hỏi nhân quả tội nghiệt. Thiết (Bắt mạch): Là bắt mạch mệnh số trời định. Sư môn! Gia tộc! Công bằng! Chính nghĩa! Đã đến nhân gian một chuyến, luôn phải làm tròn bổn phận. Thế giới bên ngoài đang thay trời đổi đất. Trong y quán họ Chúc dưới chân núi Vân Đài, cô cả họ Chúc mang theo hung danh chấn động yêu tà mười phương, vẫn ngày ngày canh giữ y quán, sống những chuỗi ngày bình dị. ĐÂY LÀ PHẦN 7