Truyện Truyền Cảm Hứng tại Lão Phật Gia
Đường Thi xuyên không về đầu những năm 90, trở thành một cô nhi liệt sĩ! Gia đình cô bé thật đáng nể: ông nội là liệt sĩ, bà nội là liệt sĩ, bố là liệt sĩ, mẹ cũng là liệt sĩ! Ôi trời, một mình ăn no cả nhà không lo. Chẳng bao lâu sau, bạn của ông nội đã nhận nuôi cô! Vị thành niên thì không có nhân quyền, Đường Thi bắt đầu cuộc sống "ăn nhờ ở đậu" của một kẻ đáng thương. Ở được vài ngày, Đường Thi phát hiện ra mình đã xuyên sách! Anh trai nhỏ của gia đình nhận nuôi chính là nam phụ số hai, đối với nữ chính Tô Tiếu một lòng một dạ, đến chết không phai. Đường Thi chuẩn bị sẵn ghế băng, định bụng ngồi xem kịch hay về mối tình tay ba đầy ân oán tình thù này. Ơ kìa? Sao anh trai nhỏ lại cười với cô đẹp đến thế kia? Tag: Nữ phụ, Xuyên thư, Niên đại văn. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Đường Thi, Đoạn Thích ┃ Vai phụ: Rất nhiều.
Đỗ Linh Tĩnh vốn không ưa thị phi chốn kinh thành, lại vô tình vướng vào cuộc tranh đoạt hôn sự nơi nhà cao cửa rộng. Nàng từng có một mối hôn ước, nhưng vị hôn phu yểu mệnh qua đời, từ đó không còn nghĩ đến chuyện tái giá. Vĩnh Định Hầu Lục Thận Như, quyền cao chức trọng, địa vị hiển hách, bao năm nay ngôi vị hầu phu nhân vẫn bỏ trống, khiến khắp kinh thành nhà quyền quý đều dõi theo hôn sự của hắn. Hắn và nàng, vốn chẳng liên quan, càng không có ý tìm đến nhau. Thế nhưng, một đạo thánh chỉ tứ hôn ban xuống, nàng lại được chỉ hôn cho vị Vĩnh Định Hầu nắm quyền trong tay ấy. Cả kinh thành chấn động. Người người đều đoán định, cuộc hôn nhân này tất là ý chỉ nhằm cân bằng triều cục. Đỗ Linh Tĩnh tìm đến hắn, mong cùng bàn cách thoái hôn, bởi nghĩ hắn hẳn cũng chẳng muốn bị ràng buộc bởi mối liên hôn này. Nhưng hắn chỉ mỉm cười khổ sở: “Ta hiểu được ngươi tình nghĩa sâu nặng với người đã khuất, không nỡ quên... Nhưng thánh chỉ tứ hôn, ta dẫu trong mắt thiên hạ là kẻ quyền bính trong tay, cũng không thể kháng chỉ.” Ánh mắt hắn khi ấy chất chứa bất lực, còn mang theo cầu khẩn. “Nương tử, có thể thông cảm cho ta chăng?” Nàng không nên là “nương tử” của hắn, nhưng bất lực trước mệnh lệnh, nàng không còn đường lui. Ngày mưa tầm tã, Đỗ Linh Tĩnh chỉ có thể ngồi vào kiệu hoa, chính thức trở thành hầu phu nhân của Vĩnh Định Hầu Lục Thận Như. …… Sau hôn lễ, hắn dịu dàng săn sóc, chu toàn không chỗ chê trách, thậm chí còn chủ động đề nghị cùng nàng tế bái người xưa. Hắn làm phu quân đến mức không thể bắt lỗi, chỉ duy đến khi đêm xuống, trong bóng tối cuồng nhiệt, ánh mắt hắn lại sáng rực, lặp đi lặp lại không ngừng… Đỗ Linh Tĩnh chỉ còn biết gắng gượng cùng hắn giữ trọn bề ngoài vợ chồng hòa thuận. Cho đến một ngày, nàng chợt nghe tin — Thánh ý ban hôn năm ấy, kỳ thực là do chính hắn lược bỏ hết thảy danh sách tuyển chọn, rồi đích thân đưa tên nàng trình lên trước ngự tọa. Cưỡng đoạt nhân duyên. Lưu ý: Truyện có yếu tố cưỡng đoạt, ai không thích xin đừng đọc. Tag: Cung đình – Hầu tước – Duyên trời tác hợp – Chính kịch – Cưới trước yêu sau Vai chính: Đỗ Linh Tĩnh, Lục Thận Như Một câu tóm tắt: Vì tham luyến nàng mà hắn không từ thủ đoạn. Lập ý: Giữa đất trời, dẫu khó khăn cũng phải kiên cường gánh vác, sống một đời không uổng phí.
Từ khi bị bán vào gánh hát, Tô Dao đã hiểu rõ — không có người chống lưng thì chẳng thể trở thành đào chính nổi tiếng. Vì thế, khi Thiếu soái Tiêu Túng đưa ra yêu cầu cô làm thế thân, cô không chút do dự mà đồng ý. Chỉ là lòng người khó đoán, cô không biết từ khi nào bản thân đã thật sự động lòng. Cô liều mạng muốn thoát khỏi thân phận này. Cô tận tâm tận lực lấy lòng Tiêu Túng, lấy lòng em gái của hắn, thậm chí từng khóc lóc, từng vùng vẫy. Nhưng cái giá cuối cùng, lại là đánh mất một chân của mình. Giấc mộng cả đời tan vỡ. Và cô cũng hiểu ra — mối quan hệ đã không trong sạch ngay từ đầu, thì kết cục chỉ càng thêm dơ bẩn. Dơ bẩn đến mức ai ai cũng khinh ghét, đến đứa con mà cô nuôi nấng từ nhỏ cũng coi thường cô. Cô sợ rồi, cũng ngoan rồi. Chỉ biết thu mình, sống cẩn trọng, chờ đến khi tích đủ tiền thì rời khỏi cái hang sói này. Nhưng không ngờ, Tiêu Túng lại không chịu buông tay…
Ba năm trước, Vân Phất Y - vốn là nữ nhi "đại ca" trong đám quý gia ăn chơi chốn kinh thành, trên đường theo cha mẹ đi nhậm chức đã bị truy sát và rơi xuống vách núi, may mắn được dân làng dưới chân núi cứu sống. Ba năm sau, nàng theo cha mẹ trở về kinh. Vân Phất Y: Ba năm giao hẹn đã đến, hôm nay ta trở lại Kinh thành, muốn cho một số kẻ biết, ta có thừa sức lực và thủ đoạn để đối phó với bọn chúng. Các công tử bột vừa mới sống yên ổn được ba năm: Ngươi nói ngươi xem, yên ổn không muốn, gây sự với nàng ta làm gì cơ chứ? Nhân vật chính: Vân Phất Y: Một cô nương có thừa sức mạnh và thủ đoạn VS Tuế Đình Hành: Hoàng tử ưu nhã cao quý, nhưng hễ đối diện với nữ chính là hóa thành người "mắc bệnh tương tư". Phong cách: Toàn văn hướng về sự nhẹ nhàng, hài hước. Chúc quý độc giả đọc truyện vui vẻ. Nhân vật chính: Vân Phất Y, Tuế Đình Hành Châm ngôn: Xong việc phủi áo đi, thân danh ẩn sâu kín. Ý nghĩa: Không từ bỏ thì vẫn còn hy vọng.
Tô Tây xuyên thư, xuyên thành vai phản diện đại Boss "cô em vợ" làm màu trong một cuốn niên đại văn. Nguyên chủ uổng có dung mạo xinh đẹp, nhưng lại kiêu ngạo ngốc nghếch, tận chức tận trách lao đầu vào con đường pháo hôi. Cô ta lấy việc sỉ nhục người anh trai duy nhất làm niềm vui trong đời, chỉ vì anh trai là người đồng tính luyến ái. Cuối cùng, người anh trai không chịu nổi áp lực, uất ức tự sát, còn nguyên thân thì bị vai phản diện đại Boss anh rể trả thù, chết thảm. Đào Hoa Tinh Tô Tây xuyên không đến run bần bật... Lưu ý: Truyện này là hư cấu, không có thật, hành văn có hạn, đừng quá nghiêm túc! Nữ chính không vạn năng, là sảng văn ngốc nghếch! Có bàn tay vàng! Lôi tô bạch! Văn phong vẫn ngọt ngọt ngọt! Tên nam chính xem ở phần nhân vật phụ. Trong truyện có một phần đam mỹ, độc giả không thích xin bấm ×, hẹn gặp lại ở truyện sau! Tag: Điền văn, Nữ phụ, Niên đại văn. Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tô Tây ┃ Vai phụ: Tạ Trăn ┃ Khác: Một câu tóm tắt: Nàng chính là cô em vợ làm màu đó. Lập ý: Tự mình cố gắng tự lập để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Thông tin cơ bản về tác phẩm: Thể loại truyện: Nguyên tác - Ngôn tình - Cận đại hiện đại - Tình yêu. Góc nhìn tác phẩm: Nữ chính. Nữ quyền vương Tô Tây của thế kỷ 21, vì cứu một đứa trẻ đi ngang qua đường mà bị xe đâm, xuyên không về năm 60 đầy khó khăn, trở thành một "cô em vợ" pháo hôi uổng có dung mạo xinh đẹp nhưng lại kiêu ngạo ngốc nghếch. Một chuyến xuyên thư, nàng còn từ loài người biến thành một giống loài khác, thân phận mới là một nửa yêu Đào Hoa Tinh! Tuy nhiên, cuộc sống vẫn cần tiếp tục, hãy xem Tô Tây làm thế nào để từng bước một nỗ lực hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn trong cái niên đại vật tư thiếu thốn này. Văn phong của truyện tươi mát ngọt ngào, tiết tấu toàn văn nhẹ nhàng, sinh động và trôi chảy, hình tượng nhân vật trong truyện sống động rõ nét, tình yêu, tình thân, tình bạn, chân thành cảm động. Nữ chính từng bước thu hoạch cuộc đời mỹ mãn của mình, rất đáng để đọc.
Hồ ly tinh Ngọc Đào có ánh mắt quyến rũ như tơ, dáng người vô cùng yểu điệu. Không ngờ ngoài ý muốn lại xuyên đến thập niên 70, trở thành nữ phụ cùng tên. Trong sách, nguyên chủ là một nữ phụ được xem như công cụ sai khiến của nữ chủ, cô không nghe theo lời sắp xếp của người nhà mà một lòng cố tình hủy đi hôn sự của mình, chỉ vì si mê nam chủ mà đâm đầu vào chỗ chết, cuối cùng có kết cục thê thảm. Sau khi xuyên sách, nhìn vị hôn phu trước đó của mình có vẻ ngoài đẹp trai tuấn tú, mông vểnh chân dài, Ngọc Đào mặt đỏ tim đập, hai mắt sáng lên: Đẹp trai như vậy ư? Mình có thể cưới anh ấy! Vì thế Lục Vân Dương liền phát hiện, vị hôn thê ngày xưa đã từng có thái độ lạnh nhạt với mình, nay đột nhiên đối xử với anh rất nhiệt tình, gò má thường xuyên ửng hồng, chân mềm choáng váng đầu đi tìm anh xem bệnh thì thôi đi, còn quấn lấy anh hỏi han ân cần. Mới đầu mặt Lục Vân Dương không có biểu cảm gì... Chắc là cô lại định làm chuyện xấu gì đó? Phải bình tĩnh! Về sau, Lục Vân Dương khó khăn chịu đựng nhịp tim không ngừng đập liên hồi... Không xong rồi, không nhịn được nữa, cô thật sự quá ngọt ngào, quá thơm rồi!!
Lục Thanh Nghiên mơ thấy cùng một người đàn ông ba lần, báo động trước mãnh liệt báo với cô sắp xuyên qua tới niên đại gian khổ kia. Vì thế Lục Thanh Nghiên bắt đầu bán của cải bất động sản và cổ phần lấy tiền mặt, đổi toàn bộ số tiền này thành vật tư cho vào không gian. Có thể là ông trời thật sự chướng mắt cô, vậy mà khiến cô trong lúc ngủ mơ xuyên đến thập niên 70. Đừng hoảng, nhanh nghĩ cách làm hộ khẩu trước. Vất vả lắm mới yên ổn lại, Lục Thanh Nghiên vừa nhàn nhã làm bác sĩ của đội sản xuất vừa kiếm tiền nhờ mua bán, sống vui đến quên cả trời đất. Rõ ràng là cô đã khiêm tốn như vậy sao còn bị người ta ăn vạ, còn mạnh mẽ vây khốn cô ở trong lòng, dùng giọng nói từ tính gọi chị gái bên tai cô, cho dù thế nào cũng phải cưới cô làm vợ, khiến cô không có chỗ trốn. Cứu mạng, lưu manh ở đâu ra vậy?? Hóa ra người này là người nọ trong giấc mơ, chẳng qua… Rõ ràng cô quen anh khi anh mới 10 tuổi, anh ăn gì mà trưởng thành nhanh như vậy?
Vì không muốn nuôi con giúp người khác, Tiêu Thanh Như hủy hôn với trúc mã. Đang chuẩn bị một lòng gây dựng sự nghiệp, lại bị người từ kinh thị tới để mắt tới. Hứa Mục Chu là phi công có triển vọng trẻ tuổi nhất, lần đầu tiên gặp mặt đã đem lòng yêu em gái của bạn mình. Nghe nói cô đã đính hôn rồi, anh chỉ có thể đè tâm tư của mình xuống. Đột nhiên có một ngày, người trong lòng từ hôn! Hứa Mục Chu mưu đồ đã lâu, chủ động xuất kích, cuối cùng cưới được Tiêu Thanh Như về nhà. ---- Sau khi bị thương... Hứa Mục Chu: "Vợ, chúng ta ly hôn đi." Tiêu Thanh Như: "Anh nghĩ hay lắm." "Anh là người tàn phế." "Phế hay không thì phải kiểm tra thử mới biết được."
Kiều Ngôn sau khi tốt nghiệp đại học liền về quê, vừa chuẩn bị ôn thi công chức vừa phụ giúp vườn trái cây của gia đình. Thế nhưng cam năm nay lại bị tồn đọng, chẳng biết vì sao mà sống chết cũng không bán được. Chứng kiến cảnh vườn cam sắp thua lỗ đến nơi, Kiều Ngôn chỉ đành còn nước còn tát, học theo các streamer khác tự quay một video quảng cáo cho vườn nhà mình. Trong video, Kiều Ngôn hai tay cầm hai nửa quả cam đã cắt sẵn, chỉ cần bóp nhẹ một cái là nước cam đã chảy ra đầy nửa ly. Ngay sau đó, cậu giả vờ như “vô tình” làm lộ ra hai ống nhựa trong suốt nối phía sau quả cam, biểu thị rằng đó mới là nguồn gốc thực sự của số nước cam kia. Đó chính là bí mật của những quả cam “siêu mọng nước”. Có thể nói, chân thành chính là chiêu thức sát thương nhất. Một video được quay một cách kỳ quặc, trông giống như đang “bóc phốt” hơn là quảng cáo như vậy, không ngờ sau khi đăng tải lại bùng nổ ngay lập tức. Số cam vốn dĩ bị tồn đọng, chỉ trong vòng hai ba ngày đã bị quét sạch không còn một quả. Kiều Ngôn nhìn hàng vạn bình luận, hàng triệu lượt like và hàng chục triệu lượt xem dưới video, không khỏi rơi vào trầm tư: ...Chẳng lẽ mình thực sự có thiên phú bán hàng sao? Chỉ là Kiều Ngôn không hề biết rằng, đối tượng khán giả xem video của cậu thực chất đều đến từ những thế giới khác. ... Kiều Ngôn bán cam, cháy hàng. Bình luận top đầu: Nước cam.zip Ở thời mạt thế, nguồn nước nào mang theo bên người là thuận tiện nhất? Chính là cam. Một quả cam có thể ép ra lượng nước lớn hơn gấp nhiều lần thể tích của chính nó. May mắn hơn, từ một quả duy nhất bạn thậm chí có thể ép ra một chai nước cam 1,5L. Dù không phù hợp với định luật Vật lý, nhưng lại cực kỳ hữu dụng. Kiều Ngôn bán dao làm bếp, cháy hàng. Bình luận top đầu: Một tiếng “Mẹ ơi”, thần khí giáng thế. Viện Hàn lâm Khoa học đã nghiên cứu ra một loại vũ khí hợp kim công nghệ cao. Điều đáng nói là ngoại hình của nó cực giống một con dao làm bếp thông thường, giết dị chủng không những đặc biệt bất tiện, mà người dùng còn phải liên tục hô khẩu hiệu “Mẹ ơi” đầy khó hiểu. Tiếng “Mẹ ơi” vừa cất lên, thần khí sẽ trở nên vô địch thiên hạ. Nếu trong quá trình sử dụng mà không lên tiếng, thì xong đời, nó thậm chí còn không cắt nổi một miếng thịt heo mỡ bình thường. Người dân không thể hiểu nổi logic thiết kế của các chuyên gia, đành tạm coi chức năng điều khiển bằng giọng nói này là sự “tinh tế” của họ. Kiều Ngôn bán tỏi đen, cháy hàng. Chính là cái loại tỏi đen mà cậu ăn một miếng là “uệ” ba tiếng ấy, vậy mà cũng bán sạch kho hàng?! Bình luận top đầu: [Ảnh chụp màn hình game Plants vs. Zombies: Thây ma ăn tỏi xong ghét bỏ chuyển hàng.jpg] Trong thế giới vô hạn lưu đầy kinh dị và quỷ quyệt, các người chơi đều truyền tai nhau một mẹo nhỏ để giữ mạng: Khi qua đêm trong phó bản, chỉ cần đặt một củ tỏi đen trước cửa phòng mình là có thể xua đuổi quỷ quái. Một khi nghe thấy tiếng “ọe” vang lên ngoài cửa, điều đó có nghĩa là quỷ quái đã bị mùi tỏi đen hun cho bỏ chạy, tự động đổi hướng và phớt lờ sự tồn tại của bạn. Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm bình an. ... Kiều Ngôn cứ ra video nào là sản phẩm đó hot. Tuy nhiên có chút kỳ lạ là, cậu thường xuyên thấy trong phần bình luận những câu như: “Để video này cho chúng tôi đi, tang thi thực sự rất nguy hiểm”, hay “Dị chủng cũng đáng sợ không kém, chúng tôi cần nhiều bình luận top đầu hơn”. Có thể thấy rõ ràng có mấy nhóm tổ chức kỷ luật nghiêm túc đang chuyên tâm “tấu hài” và đấu khẩu với nhau trong khu bình luận của cậu. Fans của mình trông ai cũng hài hước thật đấy. Ha ha. Lưu ý: Thế giới hư cấu, thuần túy là bịa đặt. Tags: Không gian ảo tưởng, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Ý tưởng kỳ lạ, App, Vị diện. Nhân vật chính: Kiều Ngôn | Nhân vật phụ: Rất nhiều người | Khác: Video thành sự thật. Tóm tắt một câu: Một cái video, dễ dàng sửa đổi định luật Vật lý. Lập ý: Giữ vững trí tưởng tượng.
Vào đêm Lương Hàm Nguyệt bị trận bão tuyết bất ngờ vây hãm trong ngôi nhà cũ ở nông thôn, cô đã gặp một cơn ác mộng kinh hoàng. Bão tuyết, lũ lụt, hạn hán, núi lửa phun trào, năm không mùa hè, mực nước biển dâng cao, động thực vật mất kiểm soát... Cứ ngỡ đó chỉ là một cơn ác mộng, nhưng không ngờ từ ngày hôm đó, Lương Hàm Nguyệt lại sở hữu một hòn đảo rộng lớn mang theo bên mình. Đây chẳng phải là trò chơi sinh tồn mà cô từng chơi trên điện thoại hay sao? Từ ngày đó, Lương Hàm Nguyệt chăm chỉ làm việc trên đảo, phơi tảo biển, trồng lúa mì, luyện chế công cụ, và ra biển đánh bắt hải sản. Khi thế giới thực phải đối mặt với những trận thiên tai liên tiếp, Lương Hàm Nguyệt cưỡi chiếc xe điện đi tuần tra cánh đồng lúa mì và chuồng gà trên đảo, theo sau là hai chú chó nhỏ tung tăng vui đùa. Trên đường về, trong giỏ xe là một quả dưa hấu lớn đã ngâm trong dòng suối cả nửa ngày. Mỗi ngày, mẹ Lương đều kiểm kê lại số lượng hàng hóa trong biệt thự trên đảo: lương thực, hạt giống, đồ hộp, mật ong, nhu yếu phẩm hàng ngày... Mạt thế đã trôi qua lâu như vậy, sao không những không giảm mà còn tăng lên nhiều như thế này! Đây là một câu chuyện điền văn chậm rãi, nơi nữ chính và gia đình sử dụng nguồn tài nguyên từ thế giới đảo trò chơi để chống lại thiên tai, mang lại những ngày tháng ấm áp.