Truyện Vả Mặt tại Lão Phật Gia
Ở kiếp trước, hoa khôi của lớp tôi – một cô gái mắc chứng bệnh tâm lý – đã trượt thảm trong kỳ thi đại học. Để tự tìm lại cảm giác cân bằng, vào thời điểm điền nguyện vọng, cô ta đã dụ dỗ cả lớp cùng đăng ký một chuyến du lịch tập thể. “Thanh xuân chỉ có một lần! Tuổi mười tám của chúng ta cũng chỉ đến một lần mà thôi!” Bạn trai tôi – Trần Tư Niên – cũng hùa theo cô ta, không ngừng cổ động mọi người. “Tiểu Hiểu khó khăn lắm mới xin được mức giá đoàn ưu đãi từ công ty du lịch. Cả lớp ba mươi người, không được thiếu ai hết!” Vì trận mưa lớn đột ngột gây sạt lở núi, bọn họ bị mắc kẹt trong vùng núi suốt nửa tháng. Vào ba mươi phút cuối cùng trước khi hệ thống đóng cổng điền nguyện vọng, tôi – người duy nhất không tham gia chuyến đi – nhận được tin nhắn của toàn bộ bạn học trong lớp, nhờ tôi đăng ký nguyện vọng hộ họ. Nhưng đúng lúc đó, hệ thống điền nguyện vọng lại bị sập. Tôi không thể giúp được bất kỳ ai. Sau khi bọn họ từ khu vực thiên tai trở về, tất cả đều trút hết tội lỗi lên đầu tôi. Cuối cùng, tôi bị bọn họ hợp sức gài bẫy, giết chết một cách vô cùng tàn nhẫn. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh trở về đúng ngày hoa khôi đứng ra rủ cả lớp đi du lịch tập thể. Lần này, tôi là người đầu tiên giơ tay. “Lớp trưởng, tôi muốn tham gia!”
Năm thứ tám yêu Kỷ Hành, tôi tình cờ tìm thấy trong túi áo anh một mảnh giấy nhỏ. Trên đó ghi tên tôi và cô tiểu sư muội của anh. “Ôn Hành: được nuông chiều từ bé, tiêu tiền khá nhiều, quá dính người, trình độ cử nhân...” “Tiêu Vãn: độc lập tự tin, phụ nữ theo đuổi sự nghiệp, học vị thạc sĩ...” Tôi nói lời chia tay. Sắc mặt Kỷ Hành lập tức trầm xuống, ánh mắt đầy vẻ khó tin. “Chỉ vì anh viết một danh sách phân tích ưu điểm và khuyết điểm của hai người thôi mà em đòi chia tay sao?” “Đúng vậy, chỉ vì chuyện đó.”
Mùng bảy tháng ba, trước ngự giá diễn ra cuộc săn xuân, nhị hoàng tử bị một con hươu trắng phát điên húc ngã khỏi ngựa, cặp sừng của nó chỉ còn cách ngực hắn nửa tấc. Ta vung chiếc đỉnh đồng đặt bên thao trường, ném thẳng về phía con hươu. Bốn chân con hươu mềm nhũn, ầm một tiếng ngã vật xuống đất. Cả bãi săn lặng ngắt như tờ. Ta ôm chiếc đỉnh đứng dưới đài săn, vạt váy bị gió thổi phần phật, trong đầu chỉ còn lại hai chữ: Xong rồi.
Kim Thủy Loan có một cô Lương tiểu thư, trẻ trung xinh đẹp, đang nổi như cồn trong giới giải trí, lại còn rất được Từ Dã cưng chiều. Tin này là do bà Chu vô tình kể với tôi trong lúc cả nhóm đang ngồi đánh mạt chược. Bà ấy bảo, Lương tiểu thư đúng là có thủ đoạn. Cô ta dỗ dành Từ Dã đến mức anh ném vào người cô ta không biết bao nhiêu tiền, giúp cô ta chỉ trong thời gian ngắn đã chen chân vào hàng ngũ tiểu hoa hạng A. Bà còn khuyên tôi nên giữ chồng cho chặt. "Đàn ông mà, lúc cần thì phải biết dỗ dành." Tôi nghe tai này lọt tai kia, chỉ qua loa gật đầu. Tiện tay bốc thêm một quân bài, không nhịn được bật cười. "Ù rồi." Lập tức sự chú ý của bà Chu bị kéo đi. Tôi mỉm cười, khẽ cụp mắt. Dỗ dành? Xì.
Em chồng đổ bỏ nồi sườn tôi nấu, từ đó tôi chỉ nấu cơm cho một người, chồng cầu xin tôi, tôi bật cười Lúc hầm, tôi không dám cho gia vị quá tay. Chỉ hai quả hồi, một đoạn quế nhỏ, nhiều hơn nữa sẽ át mất mùi thịt. Nồi đất đặt trên lửa nhỏ nhất, hơi trắng bốc ra quanh mép nắp, chẳng mấy chốc cả căn bếp đã ngập mùi thơm. Mùi thơm ấy từ từ lan ra, không xộc thẳng vào mũi, mà đậm đà, giống như mùi chăn bông được phơi nắng vào mùa đông. Tôi nhìn nồi sườn, trong lòng thật ra rất vui. Trương Lỗi thích gặm sụn giòn. Dạo trước Trương Thiến nói làm việc ở cửa hàng rất mệt, muốn ăn món gì đó nóng hổi. Mẹ chồng tôi về quê thu mua rau rồi, trong nhà chỉ có ba chúng tôi. Tôi nghĩ, mấy ngày này bớt được chút va chạm thì còn gì tốt hơn. Tôi thật sự không ngờ cuối cùng nồi sườn ấy lại vào thùng rác. Mười giờ rưỡi, sườn vừa hầm tới độ ngon nhất. Tôi hạ nhỏ lửa, chuẩn bị rửa ít rau xanh. Vừa quay người, ổ khóa cửa vang lên. Tách một tiếng, sau đó là tiếng dép lê sột soạt trên sàn. “Chị, em về rồi.”
Bố mẹ hồi môn cho tôi một căn tứ hợp viện trị giá hơn trăm triệu, vị hôn phu muốn sang tên cho em gái với giá 180 tệ, tôi cười lạnh: Chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn “180 tệ?” Tôi lặp lại con số đó. “Anh muốn tôi bán căn tứ hợp viện có giá thị trường 120 triệu tệ cho em gái anh với giá 180 tệ?” “Đây không phải bán thật, chỉ là chuyển nhượng với giá tượng trưng.” Anh ta sửa lời tôi. “Anh đã hỏi luật sư rồi, làm thủ tục sang tên trong nội bộ gia đình như vậy sẽ thuận tiện hơn, sau này em gái anh còn có thể sang tên trả lại.” Tôi suýt bật cười thành tiếng. Nội bộ gia đình? Tôi và em gái anh ta đã là người một nhà từ bao giờ? Chúng tôi còn chưa đăng ký kết hôn. “Lục Diễn Chu, anh có biết căn tứ hợp viện đó ở đâu không?”
Con gái người giúp việc thi đỗ Phúc Đán, vậy mà lại muốn dọn vào phòng ngủ chính nhà tôi. Tôi cười rồi thanh toán hết tiền lương. “Cô à, con gái cô tiền đồ rộng mở, miếu nhỏ nhà chúng tôi không chứa nổi vị Phật lớn này.” “Anh Châu, tôi có chuyện muốn nói với anh, mong anh đừng trách tôi đường đột.” “Cô cứ nói.” “Ngành mà Đình Đình thi đỗ học ở cơ sở trong trung tâm thành phố, khá gần chỗ chúng ta.” Triệu Tú Lan xoa hai tay. “Con bé ở ký túc xá trường không quen, bốn người một phòng, ồn ào lắm, không thể học được.” “Tôi nghĩ, có thể để nó ở chỗ anh một thời gian không?” “Cứ ở căn phòng ngủ chính đang để trống ấy, dù sao cũng chẳng có ai dùng.” Quả trứng trong tay Châu Viễn Hàng khựng lại. Nhà anh có ba phòng ngủ và một phòng khách, phòng ngủ chính vẫn luôn để trống, đó từng là phòng của anh và người vợ đã mất. Sau khi vợ qua đời, anh thu dọn đồ đạc trong phòng, khóa cửa lại, thỉnh thoảng vào quét dọn, nhưng chưa bao giờ cho người khác ở.
Anh đỏ hoe mắt hỏi tôi: “Có thể bỏ đứa bé đi không?” Tôi biết, anh lại mơ thấy cái đêm người con gái là ánh trăng sáng trong lòng anh qua đời vì băng huyết khi sinh khó rồi. Ba năm qua, mỗi đêm tôi đều ôm lấy anh khi anh bị những cơn ác mộng dày vò, nghe anh gọi tên một người con gái khác. Tôi đáp: “Được, nhưng chúng ta ly hôn trước đã.” Trên bàn phẫu thuật, khi thuốc mê được tiêm vào, tôi nhìn thấy chiếc ti vi trong bệnh viện đang phát bản tin— “Vũ công người Hoa nổi tiếng thế giới Tô Tình hôm nay đã về nước. Được biết, cô không hề qua đời vì sinh khó như những lời đồn đại trước đó...”
Di mẫu vì cứu mẹ ta mà chet đ/uối nơi sông nước. Mẹ ta vì báo ân, bèn đón biểu muội về phủ nuôi dưỡng, dạy dỗ. Từ đó về sau, biểu muội đ/oạt lấy mọi thứ của ta. Từ sân viện, trang sức, xiêm y, cho đến thức ăn, quà vặt, đồ chơi nhỏ. Phàm là ta có, nàng ta đều muốn giành cho bằng được. Mẹ ta bảo ta phải nhường nhịn nàng. Ta không chịu. Nàng ta chọc ta một lần, ta đ/ánh nàng một lần. Mãi đến khi ta bàn chuyện hôn sự, nàng ta lại đi quyến rũ Lục Mão. Mẹ ta lại bảo ta nhường nhịn nàng. Lần này ta cười tủm tỉm đáp: “Được thôi.”
Tôi tận mắt chứng kiến vị hôn phu của mình, Giang Mộ Ngôn, chuyển tám mươi triệu cho Lâm Thi Vũ. Nội dung chuyển khoản ghi rõ: “Bảo bối, đây là tiền đặt cọc mua căn nhà mới của chúng ta.” Trong khi đó, cái gọi là “nhà cưới” của tôi và anh ta đến giờ vẫn chỉ là một căn nhà thuê. Tôi chụp lại màn hình rồi gửi thẳng cho anh ta: “Tổng giám đốc Giang, chúc anh làm ăn ngày càng phát đạt.” Chưa đầy ba phút sau, điện thoại của tôi đã đổ chuông liên tục. Giang Mộ Ngôn hoảng hốt gọi đến. Tôi không chút do dự tắt máy, xoay người bước thẳng vào phòng họp hội đồng quản trị.
Chủ tử của ta xuất thân cao quý, con người thanh tao như cúc. Bị Quý phi hãm hại, nàng không cãi lại một câu nào, là ta một thân một mình theo nàng vào lãnh cung, hết mực che chở cho nàng. Vì rửa sạch oan khuất cho nhà mẫu của nàng, ta nuốt xuống thù hận, chủ động mượn sức Hiền tần, kẻ đã từng ngược đãi ta. Vì bảo vệ nàng chiến thắng trong cuộc chiến đoạt vị, ta không tiếc hại ch//ết Quý phi, tay nhiễm m//áu tươi cùng tội nghiệt không thể tha thứ. Chờ đến khi nàng ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu, nàng lại đẩy ta đi chịu tội. Nàng bình tĩnh làm rõ hết mọi việc: “Hoàng Thượng, thần thiếp xưa nay không tranh không đoạt, càng không muốn ngôi vị này.” “Mọi việc đều do ả làm, thần thiếp chưa từng thấy cảm kích.” Ta bị cắ//t lư//ỡi đưa vào Thận Hình Ty, chịu đủ bảy mươi hai hình phạt tra tấn, cuối cùng ôm hận mà ch//ết. Mở mắt ra lần nữa, ta về tới cái ngày cùng nàng ta bước vào lãnh cung.
Phó Tịch lồng chiếc vòng ngọc phỉ thúy thượng hạng vào cổ tay ta, sắc mặt hắn vẫn nhạt nhòa như nước. “Mồng tám tháng sau, ta sẽ thành thân với Trưởng công chúa. Công chúa nhân từ, bằng lòng cho ta nạp nàng vào phủ.” “Đến lúc đó, nàng cứ đi từ cửa bên vào, làm một di nương. Từ nay về sau hãy an phận thủ thường, Phó phủ sẽ không thiếu cơm ăn áo mặc cho nàng.” Ta cúi đầu nhìn chiếc vòng ngọc đáng giá ngàn vàng trên cổ tay, ngoan ngoãn tựa vào gối hắn, dịu dàng đáp lời: “Thiếp vốn là thân bồ liễu, có thể thường bồi bên cạnh đại nhân đã là vạn hạnh, tuyệt đối không dám có ý nghĩ vượt phận.” Phó Tịch hài lòng vuốt ve mái tóc ta, khen ta biết điều. Thế nhưng, trong lòng ta lúc ấy lại nghĩ khác. Chiếc vòng ngọc này, vừa vặn để ta gom góp đủ ba ngàn lượng lộ phí đi Giang Nam.
Em họ tôi đặc biệt thích treo câu này bên miệng: “Thì sao nào?” Bị bắt quả tang ăn trộm hộp kẹp tóc pha lê của tôi, nó vẫn nói: “Thì sao nào?” Bẻ gãy cổ con vẹt tôi nuôi suốt ba năm, nó cũng nói: “Thì sao nào?” Nhân lúc tôi nghỉ học vì bệnh, nó tung tin tôi mang thai rồi đi phá, đáp lại vẫn chỉ có một câu: “Thì sao nào?” Tôi lạnh mặt kéo nó ra khỏi lớp, vung nắm đấm giáng thẳng xuống đầu. “Đến lúc ra tòa, nhớ mang theo câu ‘Thì sao nào?’ của mày nhé!”
Tổ phụ thua trong một trận chọi gà, đem ta cược cho tên công tử ăn chơi của phủ Định Bắc Hầu làm thiếp. Bá mẫu khuyên ta cam chịu số mệnh. Mẫu thân đi tìm vị hôn phu Giang Tuấn nghĩ cách, nào ngờ lại mang về một tờ hôn thư từ hôn. Tất cả mọi người đều cho rằng, ngoài việc ngoan ngoãn lên kiệu, ta không còn lựa chọn nào khác. Chỉ có ta nhìn chằm chằm tên công tử ăn chơi ngông cuồng tự đại đang đứng giữa chính sảnh, cất lời: “Tổ phụ ta đã tuổi cao sức yếu, ngươi thắng ông ấy cũng chẳng vẻ vang gì.” “Có gan thì đường đường chính chính đấu với ta một trận. Ai thua phải chạy quanh trường chọi gà ba vòng, vừa chạy vừa sủa như chó. Ngươi có dám không?” Kiếp trước, ngay lúc sắp được thăng chức tăng lương ở sở thú, ta lại xuyên đến cái chốn quỷ quái này. Một bụng tức tối đang không có chỗ trút. Không khiến tên công tử ăn chơi này thua đến mức hoài nghi nhân sinh, ta không xứng làm chuyên gia giao tiếp với động vật.
Ngày cưới, “cô em gái thân thiết” của chồng tôi ăn mặc lòe loẹt xuất hiện ở nhà tôi, mở miệng nói muốn làm phù dâu cho tôi. Tôi gọi điện hỏi tội anh ta, nhưng người bắt máy lại là mẹ chồng: “Thu Diệp à, mấy đứa phù dâu của con toàn là con gái nhút nhát, không có chủ kiến. Con bé Vũ Tâm đáng tin hơn nhiều, cứ để nó đi theo con đi.” Nghĩ đến hôm nay là ngày cưới, không nên đôi co với mẹ chồng, tôi chỉ có thể cắn răng nhịn xuống. Tôi vốn tưởng chỉ là thêm một người, để nhóm bạn thân của tôi để mắt tới là được. Ai ngờ đâu, chẳng khác nào rước về thêm một tiểu tổ tông. Đến lúc đó tôi mới hiểu ra, hóa ra cả nhà chồng đã hợp sức lại để “ra oai phủ đầu” với tôi. Xin lỗi nhé, nhưng hội chị em độc nhất vô nhị đất Giang–Chiết–Hỗ của tôi, chẳng có ai là dạng dễ bắt nạt đâu.
Văn án: Ta tên là Như Ý, nhưng cuộc hôn nhân của ta lại chẳng có lấy một chút như ý nào. Ngày Sở Vương cưới trắc phi, ta, vị chính phi này, đã ngồi nghe tiếng động bên cửa sổ suốt cả một đêm. Đến khi ấy ta mới biết, người nam nhân mà ta yêu kia, "thể lực" quả thực rất tốt.
Nửa đêm, tôi bị đánh thức bởi tiếng động ân ái của cặp đôi nam nữ phòng bên cạnh. Tôi cố kìm nén cơn giận, đeo nút bịt tai vào. Nhưng vẫn không thể ngăn cách được thứ âm thanh liên hồi ấy. Không còn cách nào khác, tôi gọi điện cho vị hôn phu Thẩm Duật, muốn sang chỗ anh ở tạm một đêm. Nhưng lại nghe thấy tiếng nhạc chuông điện thoại quen thuộc vang lên ở phòng bên cạnh.
Khi cô y tá ôm ga trải giường vừa thay đi ra, bố tôi cũng từ quầy thu phí trở về, hóa đơn thanh toán kẹp trong sổ khám bệnh. Mẹ tôi vừa đi đến cửa thì bị anh ta giơ tay cản lại. “Mẹ, mẹ đừng vào vội, bây giờ An An không chịu nổi kích động đâu.” Tôi nằm trên giường bệnh, vùng bụng vẫn còn đau âm ỉ. Ngoài cửa, mẹ anh ta đang níu lấy cô y tá hỏi đông hỏi tây. “Thân già này thật khổ số mà, giúp con dâu nấu bữa cơm, giờ mất đứa cháu cũng đổ đầu tôi.” Bà ta cứ khóc một chốc lại ngừng, nhưng hễ y tá hỏi một câu là bà ta lại trả lời đâu ra đấy rất trơn tru. Chiếc túi đựng tài liệu bên cạnh giường bệnh không được kéo khóa kỹ, để lộ ra một góc bản vẽ lấm lem dầu mỡ. Đó là bản thảo đầu tiên của khách hàng mà tôi phải thức trắng ba đêm mới làm xong. Nửa tiếng trước, bà ta đã lấy nó để lót đáy nồi dầu. Lúc tôi đau đến mức đứng không vững, phản ứng đầu tiên của Lâm Vũ Xuyên không phải là đỡ tôi, mà là lao đến ôm lấy bà mẹ đang ngồi bệt dưới đất kêu gào đau ngực. Bây giờ, anh ta quay lại phòng bệnh, mở miệng vẫn là câu nói đó. “An An, mẹ anh thực sự không phải người xấu đâu, bà chỉ là người không có học thức, không biết cách ăn nói thôi.” Tôi đợi anh ta nói xong mới lên tiếng: “Lâm Vũ Xuyên, tôi vừa mới từ phòng phẫu thuật ra đấy.” Anh ta liền im bặt. Tôi chỉ tay ra ngoài cửa: “Bà ta vẫn đang khóc lóc cho người khác xem kìa. Câu đầu tiên anh bước vào phòng vẫn là bào chữa cho bà ta.” Đôi môi anh ta mấp máy, vẫn muốn giải thích thay mẹ mình. Tôi đẩy thỏa thuận ly hôn đến cạnh giường: “Lâm Vũ Xuyên, ký tên đi.”
Kết hôn đã ba năm, chị chồng tôi, người trước nay nổi tiếng keo kiệt đến từng đồng, bỗng im hơi lặng tiếng đưa cả gia đình đi du lịch châu Âu một chuyến thật hoành tráng. Trên vòng bạn bè của chị ta, ảnh check-in ở nước ngoài cứ đăng liên tục, hết túi hàng hiệu đến mỹ phẩm xa xỉ, nhìn qua cứ tưởng nhà chị ta vừa trúng số độc đắc. Trong lòng tôi càng nghĩ càng thấy không đúng. Anh rể tôi mỗi tháng chỉ kiếm được ba nghìn, tiền sinh hoạt trong nhà còn phải tính toán từng chút mới đủ xoay sở, vậy lấy đâu ra sự tự tin để vung hơn mười mấy vạn cho một chuyến xuất ngoại xa hoa như thế? Cho đến khi một hóa đơn thẻ tín dụng tiêu dùng ở nước ngoài, tổng số tiền lên tới mười lăm vạn, đột ngột được gửi thẳng vào điện thoại của tôi. Từng dòng chi tiết trên hóa đơn đều là chi phí du lịch, mua sắm hàng hiệu và những khoản tiêu dùng đắt đỏ khiến người ta nhìn vào chỉ thấy nhức mắt. Nhìn những con số đỏ chói ấy, tôi thật sự chỉ muốn bật cười. Tôi thuận tay chụp màn hình hóa đơn rồi gửi cho mẹ chồng, vốn chỉ định hỏi bà xem rốt cuộc bà quản con gái kiểu gì. Không ngờ bà trả lời nhanh đến mức như đã luyện sẵn từ trước, lạnh lùng phủi sạch quan hệ: “Ai vậy? Tôi chưa từng sinh ra đứa con gái phá của như thế.”
Vào đúng ngày đại thọ của ta, con trai bỗng nhiên dẫn về một nữ tử bình dân. “Mẫu thân, Tô Uyển chính là ân nhân cứu mạng của nhi tử, con nhất định phải cưới nàng làm chính thê.” “Còn về thiên kim của Giang Thượng thư, con không cần nữa, nếu nàng ta nhất quyết muốn gả cho con thì cũng chỉ có thể làm thiếp.” Tô Uyển kia lại mang vẻ mặt đầy kiêu ngạo, không kiêu ngạo cũng không tự ti. “Ta vốn không hề hay biết thân phận thực sự của Tạ Liễm, nhưng cho dù chàng có là một thường dân áo vải, ta cũng nguyện yêu chàng.” Ta vừa định mở miệng trách phạt, thì trước mắt đột nhiên hiện ra từng dòng chữ cuồn cuộn: 【Nữ chính trọng sinh của chúng ta đúng là lợi hại, lần này ra tay chuẩn xác cứu được Thế tử, lại còn để mẹ của nàng quyến rũ cha hắn, giờ đã mang thai luôn rồi.】 【Hai mẹ con này nắm thóp chặt chẽ cả hai cha con họ. Chỉ cần h/ại chet vị Trưởng công chúa ngạo mạn hống hách này, thì đến lúc đó toàn bộ Hầu phủ đều thuộc về tay bọn họ!】 【Nữ phụ chỉ biết một lòng giúp hoàng huynh vững vàng giang sơn, ngay cả nhà mình bị tr/ộm mất từ lúc nào cũng không hay biết, cười chet mất thôi.】 【Đây là cái giá ả phải trả, bất kể phu quân hay con trai, chỉ biết một mực ban phát tiền bạc và quyền lực thì có ích gì? Bây giờ hay rồi, bọn họ đều đã tìm thấy chân ái của đời mình.】 Động tác nâng chén trà của ta khựng lại, đôi mắt lạnh lùng hướng về phía Tô Uyển. “Ngươi nói xem, cho dù hắn có là thứ dân bình thường, ngươi cũng nhất quyết gả cho hắn sao?”
Khi được sủng ái nhất, ta từng khiến Hoàng đế tự tay tháo trâm cho mình, Hoàng hậu đích thân dâng trà. Ân sủng của lục cung đều dồn cả lên một mình ta, tiền triều thì mắng ta là yêu phi họa quốc. Dáng vẻ ngông cuồng ấy, thiên hạ không ai sánh bằng. Vì thế, về sau khi cả nhà ta bị lưu đày, phong hiệu bị tước bỏ, ta bị đày vào lãnh cung sống nốt quãng đời còn lại, khắp nơi đều vỗ tay tán thưởng. Ai nấy đều nói thế lực nhà họ Tiết quá lớn, bệ hạ chẳng qua chỉ giả vờ bị mê hoặc, tạm thời để Hoàng hậu mình yêu chịu uất ức, thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Sự thật cũng đúng là như vậy. Những ngày sau trong lãnh cung, Tiêu Tự vẫn thường xuyên giày vò ta. Mặc cho ta giãy giụa, nước mắt giàn giụa, hắn vẫn căm hận nói: “Đau lắm sao? Ngươi đã chèn ép Độ Tuyết suốt bao năm, đây chính là món nợ ngươi phải trả. Tiết Uyển, trẫm muốn ngươi dùng cả quãng đời còn lại để chuộc tội.” Nhưng ta không muốn. Trong cơn đau đớn tột cùng, ta hất đổ ngọn nến, kéo hắn cùng chìm vào biển lửa. Đến khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng lúc Hoàng đế vì công lao to lớn của Tiết gia mà muốn ban ta làm Trắc phi của Thái tử Tiêu Tự. Ta giành trước một bước, đứng bật dậy, chỉ vào người đàn ông ít nói, gương mặt đờ đẫn đứng bên cạnh Tiêu Tự, rồi học theo dáng vẻ ngang ngược thời niên thiếu, ngẩng cao cằm nói: “Bệ hạ thật keo kiệt. Đã muốn ban thưởng thì A Uyển mới không thèm làm Trắc phi. A Uyển muốn gả cho người kia, làm Chính phi!” ...
Khi tôi bị từ chối lên máy bay tại sân bay, tôi đang vội vã đi cứu người. Chủ quản Đặng Anh lấy lý do "chuyến bay bán quá số vé" để cưỡng ép hủy bỏ vị trí của tôi. Tôi sốt ruột khẩn cầu: "Tôi đang vội đi làm một ca phẫu thuật, chậm trễ thì bệnh nhân sẽ mất mạng!" Đặng Anh lại cười lạnh: "Bớt giở trò đạo đức giả đó đi, quy tắc là quy tắc!" Bà ta vênh váo hộ tống một hotgirl lên máy bay mà không hề hay biết, bệnh nhân đang ngàn cân treo sợi tóc kia chính là con gái ruột của mình.
Bàn chải đánh răng điện của tôi dính thứ gì đó lạ lùng. Tôi hỏi khắp nhà nhưng chẳng ai đoái hoài. Đứa em trai trợn mắt khinh bỉ: "Đồ của chị mà cũng có người dám dùng à? Suốt ngày ăn diện trông như gái đứng đường, bẩn chết đi được!" Tôi tức quá, lén bôi đầy ớt cay nồng đậm đặc lên lông bàn chải. Đêm đó, tiếng kêu thảm thiết vang vọng từ phòng vệ sinh.
Tôi và bạn thân thanh mai trúc mã cùng cô nàng nghèo khó hẹn nhau làm thí nghiệm. Nhưng vừa mới đi tới cửa, tôi đột nhiên nghe thấy bên trong truyền ra những âm thanh khó nói. Tôi mở cửa, bên trong lại chẳng có một bóng người. Đúng lúc tôi đang cảm thấy nghi ngờ, đột nhiên trước mặt lướt qua những dòng bình luận. [Nữ phụ đang làm cái gì thế, nam nữ chính của chúng ta đang bận rộn mà.] [Nếu không phải tại cô ta xông vào, sao nam nữ chính lại bị ép phải trốn vào phòng chứa phế liệu chứ.] [Không sao đâu, nam nữ chính còn chưa từng trải nghiệm cảm giác mạnh ở môi trường độc hại bao giờ, đợi nữ phụ đi là họ ra ngay, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.] Nghe thấy thế, tôi không nhịn được mà mỉm cười. Có lẽ họ không biết rằng, đống phế liệu này không chỉ có độc mà còn chứa phóng xạ cực mạnh. Thế là tôi cầm điện thoại gọi thẳng cho thầy hướng dẫn: "Không phải thầy đã sắp xếp cho em làm thí nghiệm sao? Hôm nay em vừa hay có thời gian, nhất định sẽ hoàn thành xong cho thầy!"