Truyện Vả Mặt tại Lão Phật Gia
Trước khi bạn trai ở rể, tôi đột nhiên thấy một bài đăng hot: [Bạn gái là gia đình thuộc A9, chỉ bỏ ra một căn hộ lớn 180 mét vuông ở trung tâm, năm triệu tiền mặt và một chiếc Porsche đã bắt tôi ở rể, liệu tôi có bị lỗ không?] Dưới phần bình luận có một ID nhảy bổ vào khuyên anh ta: [Chỗ chúng tôi có người điều kiện tương đương anh, cuối cùng cưới được con gái thị trưởng, điều kiện như anh thì cần gì phải ở rể!] [Đây rõ ràng là nhà gái đang tính kế anh, chạy mau! Bắt cô ta tăng giá, không tăng thì đổi người!] Tôi càng đọc càng thấy lạnh sống lưng, tự trấn an bản thân rằng có lẽ chỉ là trùng hợp. Nhưng đến trước cửa cục dân chính, bạn trai đột nhiên buông tay tôi ra. Gương mặt anh ta đầy vẻ tủi nhục và chính nghĩa: "Em có biết cái giá của việc ở rể là gì không? Cả đời bị người ta chỉ trỏ, thứ anh cần chỉ là tiền để giữ tôn nghiêm!" "Anh là con một, bố mẹ tuy là nông dân nhưng để anh ở rể chính là phản bội tổ tông! Em phải thể hiện thành ý, nếu không tại sao anh phải ở rể nhà em mà không ở rể nhà con gái thị trưởng?" Thế nhưng, cái ID nhảy bổ vào khuyên anh ta đòi giá trên trời trong bài đăng kia... Lại chính là đối tượng liên hôn của tôi.
Ta theo thúc phụ trấn thủ biên cương suốt năm năm, còn muội muội ruột ở kinh thành thì bôi nhọ ta suốt năm năm ấy. Muội ấy nói từ nhỏ ta đã ngang ngược kiêu căng, không chỉ cướp y phục và trang sức của muội ấy, mà còn từng chỉ vì một lời không hợp đã tát muội ấy một cái. Người ta không ở kinh thành, vậy mà thanh danh đã thối nát đến mức ai ai cũng biết. Năm năm sau, ta phụng chỉ hồi kinh thành hôn. Muội muội giả vờ giả vịt đứng trước cổng phủ đón ta. Ta chẳng nói chẳng rằng, vung tay tát thẳng vào mặt muội ấy một cái: “Muội muội đã ra sức rêu rao thay ta như vậy, ta sao có thể không làm cho cái danh này trở thành sự thật được chứ!”
Mười năm sống theo thỏa thuận không sinh con, tôi lại tình cờ phát hiện trong đồ của chồng mình có một chiếc máy hút sữa đã cũ. Tôi hỏi cho ra lẽ, anh ta lại tỉnh bơ nói rằng đó chỉ là một trò đùa dai của bạn bè. Vậy nên tôi lặng lẽ bôi một ít nước nấm độc lên món đồ ấy. Ồ, đã thích đùa như vậy, thì tôi cũng góp vui bằng một màn đùa cho ra trò. Cuối tuần, tôi định nhân lúc rảnh rỗi dọn lại phòng ngủ từ trong ra ngoài cho sạch sẽ. Vừa bước đến bên giường, tôi đã nhìn thấy một đống quần áo nhăn nhúm bị ném bừa lên trên. Đó là áo bóng và quần lót mà Lưu Văn Hằng thay ra từ hôm qua, tất cả bị vò thành một đống lộn xộn đến chướng mắt. Tôi cau mày, quay đầu gọi vọng về phía phòng làm việc: “Lưu Văn Hằng! Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, quần áo thay ra thì đừng có vứt lung tung nữa!” “Đừng chơi nữa, mau qua đây dọn cái đống bừa bãi của anh trước đi!” Trong phòng làm việc vẫn vang lên tiếng hiệu ứng trò chơi lách tách, xen lẫn tiếng đồng đội hò hét đầy kích động. Lưu Văn Hằng ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ đáp lấy lệ: “Biết rồi, biết rồi, cứ để đó đi, anh đánh xong ván này là qua ngay.”
Vừa bước vào năm hai đại học, tôi đã đắn đo rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định tự thưởng cho mình một bát thịt kho tàu. Tôi còn chưa kịp vui vẻ gắp miếng đầu tiên, trước mắt đột nhiên hiện lên một dòng bình luận: [Chính bát thịt kho tàu này đã lấy mạng cô ấy!] Tôi còn chưa hết bàng hoàng, lập tức đặt đũa xuống, nghiêm túc quan sát lại bát thịt trước mặt. Chẳng lẽ có người bỏ độc? [Cô ấy sao lại không ăn nữa? Nếu một miếng cũng chưa được nếm mà vẫn chết, chẳng phải càng thảm sao?] Tôi chết lặng nhìn những dòng chữ lơ lửng trước mặt, trong lòng vừa nghi ngờ vừa tức giận, không biết rốt cuộc ăn thì chết hay không ăn cũng chết. Đúng lúc ấy, bạn cùng phòng của tôi — Vương Kha Vân — đi tới. Cô ta rút điện thoại ra, “tách tách” chụp liên tiếp vài tấm bát thịt kho tàu của tôi. Sau đó, cô ta trừng mắt nhìn tôi, giọng đầy phẫn nộ: “Triệu Hi Dao, tôi không ngờ cậu lại là loại người như vậy!” “Cậu và tôi đều là sinh viên nghèo, phải sống dựa vào học bổng trợ cấp, thế mà cậu lại xa hoa đến mức bữa nào cũng ăn thịt kho tàu!” Trước mắt tôi lại xuất hiện một dòng chữ: [Nữ phụ pháo hôi đáng thương, đồng hồ đếm ngược sinh mệnh chính thức bắt đầu.]
TÔI KIẾM 800 NGHÌN TỆ MỖI NĂM, MỖI THÁNG CHU CẤP CHO EM TRAI 30 NGHÌN TỆ, TRONG BỮA CƠM, EM DÂU NÓI: “ANH, TỪ NAY MỖI THÁNG ĐƯA 50 NGHÌN TỆ, NẾU KHÔNG TÔI SẼ CHO VỢ ANH BIẾT ANH CÓ NGƯỜI KHÁC BÊN NGOÀI.” CHA TÔI LIỀN TUNG MỘT CƯỚC ĐÁ THẲNG VÀO MẶT CÔ TA! Trong phòng riêng của một nhà hàng cao cấp, ánh sáng từ chiếc đèn pha lê vỡ vụn trong bóng chân vừa quét qua của cha tôi, Trần Quốc Hải. Gương mặt được phủ đầy mỹ phẩm đắt tiền của em dâu tôi, Lý Tĩnh, lập tức méo mó. Cô ta hét lên, ngã văng ra sau, đâm đổ món đồ sứ quý giá đặt gần tường. Tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng dường như là điềm báo cho một gia đình sắp tan vỡ. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt lạnh thấu xương của cha, tôi lập tức hiểu ra. Đây không phải một cơn giận mất kiểm soát. Ông đã chờ ngày này từ lâu. Còn tôi, cùng bí mật mà tôi đã giấu kín suốt ba năm, chỉ là ngòi nổ khiến tất cả bùng lên.
Trong đoạn video, một người phụ nữ bụng mang dạ chửa đang nhọc nhằn ngồi xổm giặt giũ trong căn phòng tắm chật hẹp, bẩn thỉu và xập xệ. Một gã đàn ông chĩa điện thoại về phía cô ta, vừa quay vừa đắc ý cợt nhả. "Nhìn xem, đây là hoa khôi năm xưa tôi phải tốn bao nhiêu tâm tư, đắp bao nhiêu tiền của mới theo đuổi được đấy. Giờ thì sao, cũng phải giặt giũ đẻ đái cho tôi, làm một cô bảo mẫu không công thôi." Tôi rùng mình ghê tởm. Trên đời này sao lại có loại đàn ông như vậy. Người phụ nữ trong video chầm chậm quay mặt lại. Tôi kinh hãi nhận ra... Đó thế mà lại là khuôn mặt của tôi!
Năm ta vừa cập kê, mẫu thân tự tay làm cho ta một cây trâm đốt tre. Trưởng tỷ nhìn thấy, liền trách mẫu thân thiên vị, nhất quyết đòi một cây trâm đốt tre giống y hệt. Mẫu thân không còn cách nào khác, đành tháo cây trâm trên đầu ta xuống, cài lên tóc trưởng tỷ. Nào ngờ trưởng tỷ gây họa bên ngoài, dùng cây trâm ấy làm bị thương một vị công tử. Sau đó, tỷ ấy ném trả cây trâm cho ta, bảo ta đi thu dọn tàn cuộc. Kiếp trước, ta đã cứu vị công tử kia. Mãi đến khi hắn đến phủ cầu thân, ta mới biết thân phận thật của hắn chính là đương kim Thái tử Lý Tuyên. Sau khi thành thân, ta và Thái tử cầm sắt hòa minh, ân ái khôn xiết. Đến khi hắn đăng cơ, ta được sắc phong làm Hoàng hậu. Thế nhưng trưởng tỷ lại lấy nhầm kẻ bạc tình, chịu đủ mọi giày vò. Đến ngày ta sinh con, thân thể suy nhược sau sinh, trưởng tỷ theo mẫu thân vào cung thăm hỏi. Vừa gặp Hoàng thượng, tỷ ấy đã khóc lóc kể rằng năm xưa chính mình mới là người cứu hắn, còn công lao lại bị ta chiếm mất. Tỷ ấy nói năng chắc như đinh đóng cột, còn nhớ rõ tình cảnh Lý Tuyên bị thương ngày hôm đó, lại có mẫu thân đứng ra làm chứng. Hoàng thượng vì cảm niệm ân tình ấy mà sắc phong tỷ ấy làm Quý phi, sủng ái đến mức ngay cả đứa con do ta sinh ra cũng bế đem đi giao cho tỷ ấy nuôi dưỡng. Về sau, ta bệnh nặng không qua khỏi, trưởng tỷ lại lấy cớ đau bụng dữ dội, giữ hết các thái y bên mình, không cho ai rời đi. Cung nhân quỳ lạy cầu xin, vậy mà lại bị Hoàng thượng và Thái tử quở trách đuổi về, nói rằng ta tranh giành cả một đời, đến lúc này vẫn còn giả bệnh nặng để tranh đoạt sinh cơ với tỷ tỷ. Ta chết không nhắm mắt. Sống lại một lần nữa, nhìn cây trâm đốt tre mà trưởng tỷ đưa tới, ta giật lấy rồi ném thẳng xuống hồ, còn khuyên tỷ ấy rằng không còn cây trâm thì cũng chẳng còn vật chứng, nếu vị công tử quyền quý kia chết luôn thì càng tốt.
Tại yến tiệc thưởng hoa, thiên kim giả nhờ một bài thơ hay mà nổi danh kinh thành, còn ta lại bị Trưởng Công chúa trách phạt vì chữ viết nguệch ngoạc. Sau khi về phủ, cha phạt ta quỳ ngoài cửa, ông ta cùng mẹ vây quanh thiên kim giả hết lời khen ngợi. Thế nhưng, bài thơ đó rõ ràng là do ta tự tay viết! Ta không cam lòng ngẩng đầu lên, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ đen lướt qua: [Thảm thật, nàng ta còn chưa biết mình bị "nẫng tay trên" đâu.] [Thiên kim giả là mang theo bàn tay vàng xuyên không đấy, trên đầu nàng ta cài trâm trộm tài, chỉ cần ở đủ gần là có thể trộm tất cả của thiên kim thật. Lúc này nàng ta đang khuyên cha mẹ đưa nàng ta và thiên kim thật cùng đi dự yến tiệc tuyển phi của Hoàng tử kìa!] [Haiz, thiên kim thật sắp sửa bị cha ruột đá-nh tiếp rồi!] Ta ngẩn người. Giây tiếp theo, cha giơ cây thước gỗ gà lên, nện mạnh xuống lưng ta, quát lạnh: "Mất mặt xấu hổ! May mà lúc đầu ta chỉ nói với bên ngoài rằng ngươi là nghĩa nữ mà bọn ta nhận nuôi!" Ta nuốt ngược vị má-u tanh trong miệng, không tiếp tục tranh cãi. Chỉ là tại yến tiệc tuyển phi của Hoàng tử, ta đã viết một bài thơ mưu phản.
Thế tử Vũ An Hầu hay tin đã nhận nhầm vị ân nhân cứu m/ạng của mình, lập tức ngày đêm không nghỉ, phái người đến đón ta lên kinh thành. Lòng ta bồn chồn lo lắng, không kìm được mà khẽ hỏi ma ma bên cạnh: "Ma ma, Thế tử đã gặp qua trưởng tỷ chưa?" Trưởng tỷ của ta – người trước đó đã bị đưa nhầm đến kinh thành – vốn sở hữu dung mạo tựa tiên sa, tính tình lại vô cùng khéo léo, dễ mến. Nàng luôn có thể dễ dàng có được sự thiên vị và thương yêu từ mọi người xung quanh. Ma ma đi cùng lên tiếng an ủi ta: "Thế tử là bậc chính nhân quân tử, phẩm hạnh cao quý, tuyệt đối không phải kẻ chỉ biết trọng vẻ bề ngoài. Ngài ấy vừa phát hiện ra ân nhân không đúng người đã lập tức sai người điều tra rõ ràng để sửa lại sai sót, trả lại sự thật. Bất luận kẻ khác ra sao, trong lòng Thế tử, tiểu thư chắc chắn là người tốt đẹp nhất. Theo lão nô thấy, Thế tử và tiểu thư quả thực là một đôi trời sinh." Suốt chặng đường dài ròng rã suốt một tháng trời, ta mang theo lòng ngập tràn mong đợi và hoài bão. Thế nhưng, khoảnh khắc bước xuống xe tại buổi tiệc tẩy trần, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào ta. Trong đó, có cả ánh nhìn của Thế tử đang đứng cách đó không xa. Ta nhìn thấy rõ ràng vẻ thất vọng tràn trề hiện lên trong đôi mắt hắn. Ngay khi trưởng tỷ tiến đến đứng bên cạnh ta, dịu dàng cất tiếng hỏi han dọc đường đi có bình an vô sự không, sắc mặt của hắn khẽ biến đổi. Hắn trầm giọng nói: "Xin lỗi! Ta không hề nhận nhầm người, tỷ tỷ của cô mới chính là ân nhân cứu m/ạng của ta."
Vì muốn tiết kiệm tiền, tôi đã mua một căn hộ tầng một vừa cũ vừa nhỏ, đúng kiểu rẻ là có lý do. Ban đầu tôi còn tự nhủ tòa nhà này chỉ có ba tầng, mỗi tầng một hộ, hàng xóm ít người thì quan hệ chắc cũng đơn giản, sống với nhau hẳn sẽ dễ thở. Ai ngờ mới sáng sớm hôm sau, giữa sân nhà tôi đã chình ình một túi rác không biết từ đâu rơi xuống. Trong chiếc túi nilon ấy toàn cá thối tôm ươn, lại còn lẫn cả giấy vệ sinh đã dùng, giữa tiết trời mùa hè nóng hầm hập, mùi hôi bốc lên nồng nặc đến mức muốn ngạt thở. Cộng thêm mớ cỏ dại mọc um tùm trong sân, người ngoài mà nhìn vào chắc còn tưởng nhà tôi vừa xảy ra vụ án gì kinh khủng lắm. Trên đầu tôi chỉ có hai hộ, sân lại được tường bao kín, túi rác này chắc chắn là do người trên lầu ném xuống. Nhưng rốt cuộc là nhà nào ném đây? Tôi chạy lên tầng hai gõ cửa, một người đàn ông trung niên ra mở, vừa nghe tôi hỏi chuyện túi rác, ông ta đã lắc đầu lia lịa như cái trống bỏi. “Không phải nhà tôi, không phải nhà tôi!”
Học bá thiên tài tôi thầm mến lại phải lòng một cô gái hư hỏng, không chỉ hút thuốc mà còn uống rượu, đánh nhau. Cậu ta theo cô ta trốn học, đánh nhau, thuê phòng khách sạn, thành tích học tập vì thế tụt dốc không phanh. Tôi vì cậu ta dốc sức học hành, giành được một suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa. Sau này, cậu ta công thành danh toại, trở thành ngôi sao của giới kinh doanh, đầu tư vào dự án tôi phụ trách. Một tháng sau, chính cậu ta là người hãm hại khiến tôi vào t/ù. Khi đến thăm t/ù, gương mặt tuấn tú của cậu ta nở tụ cười nhàn nhạt: “Cô cướp mất tình yêu của tôi, tôi hủy hoại tiền đồ của cô, rất công bằng, không phải sao?” Mở mắt ra lần nữ, tôi đã quay trở lại những tháng năm học cấp ba. Cậu học bá thiên tài kia và cô gái hư hỏng đang nắm tay nhau chạy dưới màn mưa, hệt như nam nữ chính bước ra từ một quyển tiểu thuyết thanh xuân vườn trường. Lần này, tôi quyết định tôn trọng tuổi trẻ cuồng nhiệt của hai người họ!
Tiểu thanh mai của Tiết Chiêu, người gả xa đến Ninh Châu, đã bệnh mất. Để lại một đứa con gái nhỏ đáng thương. Tiết Chiêu không đành lòng, giấu ta đón con bé về phủ. Hắn còn hứa với ta. “Sau này, ta nhất định sẽ càng yêu thương con của chúng ta hơn.” Thoáng chốc đã nhiều năm trôi qua, mãi đến khi Thẩm Ninh xuất giá, Tiết Chiêu bệnh mất. Ta vẫn chưa từng có thai. Trước lúc lâm chung, ta vẫn còn tiếc nuối vì không thể có con ruột. Thẩm Ninh lại đỏ hoe mắt. “Nếu không phải vì bà cứ khăng khăng muốn có con ruột.” “Phụ thân sợ ta chịu khổ, mới uống thuốc tuyệt tự làm tổn hại thân thể, nên mới mất sớm.” “Chính bà đã hại c/ h/ ếc cha ta!” Mở mắt ra lần nữa, ta trở về đêm Tiết Chiêu giấu ta đến Ninh Châu. Ta gõ cửa phòng biểu ca. Đứa con mà Tiết Chiêu không chịu cho, ắt sẽ có người khác nguyện ý cho ta.
Ngày cưới của tôi, người chồng vốn phải có mặt đúng giờ lại thong dong đến muộn, còn ngang nhiên dắt theo một người phụ nữ đang bế con trên tay. Ngay trước mặt tất cả quan khách, anh ta phủ sạch mọi hy sinh và tình cảm tôi dành cho anh ta suốt nhiều năm qua. “Tô Vãn, cô thôi cái kiểu ra vẻ thanh cao của đại tiểu thư đi. Ngay từ đầu, cô đã chẳng đủ tư cách ngồi vào vị trí Giang phu nhân. Cuộc sống hiện giờ của cô, chẳng phải đều nhờ tôi rộng tay bố thí hay sao? Sau này nếu cô không ngoan ngoãn chăm sóc hai mẹ con họ cho tử tế, tôi có thể đá cô ra khỏi nhà bất cứ lúc nào!” Lâm Vi Vi đắc ý đến mức chẳng buồn che giấu, cô ta thân mật khoác lấy tay Giang Thiên Hiên, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ khiêu khích. Bố mẹ tôi nổi giận ngay tại chỗ, lập tức muốn đưa tôi rời khỏi hôn lễ nhục nhã này. Nhưng tôi chỉ khẽ cong môi, nở một nụ cười sâu xa khó đoán, rồi bình thản đáp: “Được.” Bởi tôi biết rất rõ, những ngày còn lại của Giang Thiên Hiên đã chẳng còn bao nhiêu. Người phụ nữ kia đang kéo theo một bí mật đủ sức chôn vùi cả nhà họ Giang. Và đến cuối cùng, toàn bộ mọi thứ của nhà họ Giang, chỉ có thể rơi vào tay tôi.
Tiểu thanh mai của Tiết Chiêu gả xa đến Ninh Châu đã qua đời vì bệnh, để lại một cô con gái nhỏ đáng thương. Tiết Chiêu không nỡ, lén giấu ta đón đứa bé về phủ. Hắn còn cam đoan với ta: “Sau này, ta nhất định sẽ càng yêu thương con của chúng ta hơn.” Chớp mắt đã mấy năm trôi qua. Cho đến khi Thẩm Ninh xuất giá, Tiết Chiêu bệnh nặng qua đời, ta vẫn chưa từng mang thai. Trước lúc lâm chung, ta vẫn còn tiếc nuối vì cả đời không có lấy một đứa con ruột. Thẩm Ninh lại đỏ hoe mắt. “Nếu không phải ngươi cứ khăng khăng muốn có con ruột…” “Phụ thân sợ ta phải chịu khổ nên mới uống thuốc tuyệt tự, làm tổn hại thân thể rồi mất sớm.” “Chính ngươi đã hại chết phụ thân ta!” Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về đêm Tiết Chiêu lén giấu ta đến Ninh Châu. Ta gõ cửa phòng biểu ca. Tiết Chiêu không chịu cho ta một đứa con, ắt sẽ có người khác bằng lòng cho ta. ...
Việc đầu tiên Thế tử Tạ gia làm khi xuôi dòng xuống Giang Nam, chính là hủy hôn với ta. "Nữ nhi Lâu thị tuy hiền lương, nhưng nếu đem so với người trong lòng của ta, chẳng phải quá mực nhạt nhẽo, vô vị sao?" Đó là nữ tử trong mộng của hắn, linh tâm uẩn tú, trác thức bất phàm. Trong giấc mộng ấy, hắn từng có phúc phận cưới nàng làm vợ, nhưng rồi lại phụ bạc tấm chân tình của nàng. Chuyến đi Giang Nam lần này, hắn chỉ vì muốn tìm lại người trong lòng, dùng cả đời này để trân trọng, bù đắp cho nàng. Sợ ta dây dưa không dứt, hắn chẳng tiếc công đích thân cầu xin Thánh thượng, ban cho ta một mối lương duyên khác. Hắn không còn gánh nặng, ta đã có chốn về. Mọi chuyện đều vẹn cả đôi đường. Thế nhưng sau đó, vị Thế tử thanh quý đi khắp nơi tìm kiếm người trong mộng mà chẳng thành kia, lại đứng ở bến đò Lâu Giang, siết chặt lấy ống tay áo của ta, giọng nói vỡ vụn thành từng mảnh: "Nữ tử mà ta muốn tìm, từ trước đến nay đều là nàng, có đúng không..."
Anh trai và chị dâu tôi sinh được một cặp song sinh đủ cả trai lẫn gái. Thế nhưng bọn họ lại chẳng hề muốn tự tay chăm sóc con mình. Mẹ tôi thì lấy lý do sức khỏe yếu, động một chút là nói bản thân không kham nổi. Vì vậy, từ khi mới bước vào năm nhất đại học, tôi đã bị đẩy vào cảnh phải chăm nom cặp song sinh ấy. Sau này, khi tôi kết hôn và mang thai, chính cặp song sinh đó lại nhẫn tâm đẩy tôi ngã xuống cầu thang. “Ai cho phép cô sinh con hả?” “Cô chết cũng đáng, tài sản của cô cô vốn phải là của bọn cháu!” “Mẹ nói không sai, cô cô mà có con rồi thì chắc chắn sẽ không cần bọn cháu nữa!” Sau khi sống lại một đời, tôi quay về đúng ngày cặp song sinh tròn một trăm ngày tuổi. Mẹ tôi vui vẻ bế bé trai đến trước mặt tôi khoe như bắt được vàng. “Hi Viên à, con nhìn xem, cháu trai con giống con biết bao nhiêu!” Tôi không buồn suy nghĩ, lập tức đẩy đứa bé ra. “Đây là con của anh chị, đáng lý nó phải giống bố mẹ nó mới đúng.” “Song sinh long phụng mà, đó mới là phúc trời ban dành cho anh chị.”
Tôi trọng sinh trở lại đúng một ngày trước khi Kỷ Tuyết lén lấy chứng minh thư của tôi để đăng ký kết hôn với Tôn Học Minh. Cô ta cứ ngỡ mình quen được một cậu ấm giàu có trên mạng, muốn nhân cơ hội kiếm chác một khoản nên âm thầm trộm chứng minh thư của tôi đi làm thủ tục kết hôn. Nào ngờ sau đó mới biết Tôn Học Minh chỉ là kẻ giả vờ làm thiếu gia, cô ta lập tức vứt bỏ anh ta rồi trốn biệt. Tôn Học Minh tìm đến tận trường để kiếm cô ta, nhưng ngoài miệng lại gọi tên tôi. Tôi và Kỷ Tuyết có ngoại hình giống nhau đến mức khó phân biệt, vì vậy ngay lần đầu gặp mặt, anh ta đã lao vào đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết. Không chỉ vậy, anh ta còn tung tin khắp nơi rằng tôi là loại phụ nữ lẳng lơ, ngoại tình phản bội khiến anh ta bị cắm sừng. Giáo viên chạy đến ngăn cản, anh ta lập tức rút giấy đăng ký kết hôn ra. Trên đó rõ ràng ghi tên tôi và anh ta, còn có cả ảnh chụp chung. Thầy cô không biết phải xử lý thế nào, cứ tưởng đây chỉ là mâu thuẫn giữa vợ chồng, cuối cùng mặc cho anh ta kéo tôi ra khỏi trường. Anh ta đưa tôi về quê cũ nằm sâu trong vùng núi. Tại nơi đó, tôi bị ép lên giường với người đàn ông ấy. Mỗi ngày của tôi chỉ xoay quanh hai việc: bị đánh và bị ép ngủ cùng anh ta. Ngay cả lúc mang thai, tôi cũng không được buông tha. Cuối cùng, tôi chết vì băng huyết trong lúc sinh con. Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay trở lại thời điểm còn học đại học, lúc Kỷ Tuyết vẫn chưa kịp lấy trộm chứng minh thư của tôi.
Tôi và Giang Trì yêu nhau suốt mười năm, kết hôn được sáu năm. Bởi vì đã ở bên nhau quá lâu, nên gần như mọi tư thế chúng tôi đều từng thử qua. Năm tôi hai mươi tám tuổi, có một ngày Giang Trì đột nhiên nhắc đến lần va chạm vụng về nhưng mãnh liệt khi anh mới mười tám. Tôi mỉm cười, lập tức biết có chuyện gì đó không ổn. Đêm tôi quyết định ly hôn là khi nhận được tin nhắn từ một cô gái. Một bức ảnh chụp hình xăm trái tim nơi thắt lưng. Kèm theo một câu khiêu khích ngắn ngủi chỉ có năm chữ: [Mỗi ngày anh ấy đều hôn.] Chỉ năm chữ ấy thôi cũng đủ khiến trái tim tôi nghẹn lại. Bởi vì trước đây, trên eo tôi cũng từng có một hình xăm giống hệt như vậy. Khi đó tôi mới mười tám tuổi, là cô gái khiến Giang Trì suýt mất mạng vì yêu tôi đến điên cuồng.
Đám con trai trong lớp bày trò bình chọn nữ sinh xấu xí nhất, và tôi đứng đầu bảng với số phiếu cao nhất. Cầm danh sách những người đã bầu cho mình, tôi sững sờ khi thấy tên người con trai tôi thầm mến suốt sáu năm qua đập ngay vào mắt. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào xem phản ứng của tôi. Tôi thản nhiên dọn đồ, ôm cặp chuyển đến ngồi cạnh trùm trường. Tên trùm trường uể oải liếc nhìn tôi rồi cất giọng trầm trầm: "Không bám đuôi cậu ta nữa à?"
MẸ CHỒNG ĐEM CƠM CỮ CỦA TÔI CHO HÀNG XÓM, CHỒNG TÔI CHỈ HỎI MỘT CÂU “Mẹ anh đem phần dược thiện ở cữ của em cho hàng xóm rồi.” Tôi bình thản nói với chồng. Lục Trạch im lặng vài giây. Sau đó, anh đi thẳng đến trước mặt mẹ mình và hỏi một câu. Chỉ một câu ấy đã khiến sắc mặt mẹ chồng tôi trắng bệch. Tôi tên Lâm Uyển. Tôi vừa sinh con gái được hai mươi ngày. Lúc ấy, mẹ chồng tôi, Triệu Thúy Bình, đang khom người trước cửa, hai tay bưng một chiếc thố sứ men Nhữ. Đó là món dược thiện phục hồi sau sinh mà tôi bỏ năm nghìn tệ, đặc biệt nhờ trung tâm chăm sóc sau sinh đặt riêng. Bên trong có bào ngư loại lớn, hải sâm hoang dã và bong bóng cá cao cấp, được ninh suốt sáu tiếng. Nước canh vàng óng, trong veo, vốn là phần bồi bổ dành riêng cho sản phụ. Thế nhưng lúc này, nó lại nằm trong tay mẹ chồng. “Cường Tử, uống lúc còn nóng đi.” “Đây là đồ tốt đấy, rất bổ.”
Sắp đến ngày cưới, mà giá vàng lại tăng vọt, tôi và bạn trai quyết định tạm thời không mua bộ nữ trang để tiết kiệm chi phí. Trước lễ đính hôn, anh lại lén mua nhẫn vàng tặng tôi như một bất ngờ. “Vợ ơi, anh biết em vì anh mà tiết kiệm nên mới không mua vàng, nhưng nhẫn thì nhất định anh phải mua cho em!” “Tin anh đi, sau này anh kiếm được tiền rồi, sẽ mua thật nhiều vàng cho em.” Tôi cảm động vô cùng, nghĩ đến chuyện anh vất vả kiếm tiền, nên lén đem chiếc nhẫn đến tiệm vàng để trả lại. “Chiếc nhẫn này là hàng tặng kèm, nếu muốn trả thì phải trả luôn cái vòng 100 gram kèm theo.” Cô bán hàng cười như không cười, đẩy chiếc nhẫn lại phía tôi. Tôi nhìn tờ hóa đơn giữ lại trong tay cô ta, sững người mấy giây. Giây tiếp theo, tôi thấy cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai khoe một chiếc vòng vàng to oạch trên vòng tay. [Làm bạn gái thì sao bằng làm bạn gái thân.]
Tôi âm thầm tiết kiệm hơn một triệu tệ để dành cho bố mẹ dưỡng già. Trước Tết Trung thu vài ngày, tôi về quê và phát hiện trước cửa có một chiếc Passat mới. Mẹ tôi cười hiền hậu nói: “Anh con nhận được một công trình mười triệu tệ, bố mẹ mua xe cho nó để ra ngoài làm ăn còn có thể diện.” Anh cả tôi, Tống Đào, làm công trình cũng đã bảy tám năm rồi. Trước đây nhiều nhất anh ấy cũng chỉ nhận vài việc nhỏ mấy trăm nghìn tệ. Từ lúc nào anh ấy lại đột nhiên nhận được một dự án mười triệu tệ? Tôi còn đang đứng ngây ở cửa, mẹ tôi, Lưu Quế Hương, đã kéo tay tôi vào trong. “Còn đứng đó làm gì?” “Mau vào nhà đi.” “Anh con và chị dâu con đều ở đây, chỉ chờ con về ăn cơm đoàn viên thôi.” Tôi bị mẹ kéo vào gian nhà chính.
VỀ NHÀ CHỒNG ĂN TẾT, MẸ CHỒNG BẮT MẸ CON TÔI NGỦ DƯỚI ĐẤT, SÁNG MÙNG MỘT TÔI ĐẶT GIẤY TỜ NHÀ LÊN BÀN “Chị dâu, ngủ dưới đất mà chị vẫn ngủ ngon ghê nhỉ?” Cô em chồng Lâm Hiểu Đồng đứng ở cửa phòng khách, nhìn tôi đang gấp chăn với vẻ đầy mỉa mai. Tôi ngẩng đầu cười với cô ta: “Cũng ổn, dưới đất ấm lắm.” Cô ta bĩu môi, quay người đi vào bếp, cố tình nâng cao giọng: “Mẹ, mẹ nhìn chị ta xem, nhịn giỏi thật đấy, cứ như chẳng có chuyện gì.” Giọng mẹ chồng từ trong bếp truyền ra, đầy vẻ đắc ý: “Nó còn có thể làm gì? Tết nhất đến nơi, chẳng lẽ còn dám trở mặt sao?” Tôi không nói gì, cúi đầu gấp chăn ngay ngắn rồi lấy giẻ lau sàn một lượt. Con trai tôi, Tiểu Vũ, đứng bên cạnh kéo góc áo tôi, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, tại sao chúng ta phải ngủ dưới đất? Chẳng phải bà nói trong nhà có phòng dành cho khách sao?” Tôi xoa đầu con, nhẹ giọng nói: “Vì bà muốn thử chúng ta, xem chúng ta có phải người hiểu chuyện hay không.” Tiểu Vũ chớp mắt, nửa hiểu nửa không gật đầu. Lúc này, chồng tôi là Lâm Chí Cường từ nhà vệ sinh đi ra. Anh nhìn chăn đệm đã gấp bên cạnh, cau mày nói: “Mẹ, tối qua Tiểu Vũ ngủ dưới đất cả đêm, trời lạnh thế này sao chịu nổi?” Mẹ chồng bưng thức ăn từ trong bếp đi ra, mặt đầy ý cười: “Ôi chao, hệ thống sưởi trong phòng dành cho khách bị hỏng, vẫn chưa kịp sửa.” “Phòng của bố mẹ thì không thể nhường, Hiểu Đồng cũng đang ở phòng riêng, mấy đứa còn trẻ thì chịu khó một đêm.” “Hôm nay mẹ sẽ tìm người đến sửa.” Lâm Chí Cường nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Kỳ săn xuân, đường muội cố tình chỉ sai đường, khiến ta phải ở riêng với Tống tiểu công gia, kẻ ăn chơi trác táng nổi danh khắp kinh thành suốt một đêm. Đến khi trúc mã Thôi Đạc sang phủ thăm ta, hắn chần chừ một lúc rồi nói: “Lần này ta đến là vì hai việc.” “Thứ nhất, Lâm Sương chỉ đùa một chút, không phải cố ý. Nay tổ mẫu nàng muốn nghiêm phạt muội ấy, mong nàng giúp giải thích rõ.” “Thứ hai… danh tiếng của nàng nay đã có tì vết, không thể làm chính thê của ta nữa… Nhưng nàng cứ yên tâm, ta sẽ cưới nàng làm bình thê.” “Lâm Sương và nàng là tỷ muội, sau này ta sẽ đối đãi công bằng với cả hai, tuyệt không thiên vị ai.” Ta lặng lẽ nhìn hắn một cái, thật sự không biết nên nói gì. Ta và Tống tiểu công gia đã đính hôn. ...