Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Vào cung hai năm, ta tự nguyện giúp hoàng đế tuyển tú, chàng cười lạnh: “Tô Uyển Nhi, nàng thật rộng lượng.” Sau này ta giả ch/ết rời cung, chàng điên cuồng tìm kiếm suốt bốn năm. Ngày trùng phùng, ta dắt tay con gái hành lễ với chàng: “Dân nữ khấu kiến bệ hạ.”
Nhiếp chính vương quỳ suốt năm ngày năm đêm, chỉ để cầu xin thánh chỉ giáng thê thiếp, nhường ngôi vị cho người trong lòng. Năm ngày sau, hắn mừng rỡ khôn cùng, cầm thánh chỉ vừa bước ra khỏi cửa điện, nhưng sau khi nghe câu tiếp theo, hắn lập tức sụp đổ!
Văn án: Chuyên mục: Hắn Cưới Ngươi: Người Yêu Động Vật Của Ta Người yêu lông xù chỉ thuộc về riêng ta. Mối ràng buộc không thể tách rời. — Ta, bản mạng linh thú của vai ác, là một con capybara. Hệ thống bảo ta đi công lược vai ác, ta lại lựa chọn trở thành bản mạng linh thú của hắn. Nào ngờ, một lần sơ suất lại hóa thành capybara có tinh thần cực kỳ ổn định. Còn được gọi là chuột lang nước hệ Phật. Lâm Tịch, thiên tài số một của Ngự Thú Tông. Chỉ vì khế ước với một bản mạng linh thú chẳng ra hình thù gì, mà từ thiên chi kiêu tử rơi xuống bùn lầy chỉ trong một đêm, chịu hết ánh mắt lạnh nhạt và những lời cười nhạo của thế nhân. Ban đầu, hắn tàn nhẫn độc ác, lúc nào cũng muốn giết ta. Về sau, trạng thái tinh thần của hắn ngày càng mê hoặc. Lúc nào cũng muốn cùng ta chơi trò chồng người lên nhau.
Nạn lụt sông Trường Giang khiến ta và trượng phu lạc mất nhau. Trong lúc chạy nạn đến thành Kim Lăng, ta thấy Hầu phủ đang tuyển một đầu bếp để hầu hạ Thế tử vốn mắc chứng chán ăn. Chỉ nhờ một đĩa bánh hoa hồng xốp giòn, ta đã thành công chinh phục được dạ dày của tiểu Thế tử. Ba năm trôi qua, Thế tử ngày càng ỷ lại vào ta, những lúc không có người, thằng bé còn lén lút gọi ta là "A nương". Ánh mắt Hầu gia nhìn ta cũng ngày một thêm nóng bỏng. Đêm rằm Trung thu, ngài ấy đeo vào tay tôi một chiếc vòng ngọc: "Vãn Hòa, nàng có nguyện ý làm chủ mẫu của Hầu phủ không?" Thế nhưng, trên cổ tay còn lại của ta, vốn dĩ đã đeo một chiếc vòng ngọc đậu chủng giá rẻ, khắp thân vòng đầy rẫy những vết nứt rạn. Đó là sính lễ năm xưa Lục Thanh Châu dùng để hỏi cưới ta. Ta cụp mắt, nhẹ nhàng đáp: "Tạ Hầu gia đã hậu ái, nhưng ta còn phải đi tìm Thanh Châu của ta."
Ta sinh ra trong một gia đình thương nhân, từ nhỏ đã rất giỏi tính toán. Thuở nhỏ, phụ thân say rượu, luôn thích ra oai nam tử, hễ không vừa ý là đánh đập mẫu thân tàn nhẫn. Về sau, chính tay ta đã thay cho mẫu thân một người phu quân đúng ý bà. Mẫu thân vui vẻ, ta cũng vui vẻ. Sau đó nữa, ta mang theo gia tài bạc triệu gả vào phủ tướng quân. Năm thứ hai, phu quân mất tích. Năm thứ sáu, phu quân ta là Ngụy Chiêu dẫn theo một nữ nhân cùng một đôi hài tử còn nhỏ trở về. Hắn đứng trước phủ quát mắng ta: “Sáu năm không con nối dõi, nàng không xứng làm chính thất, nên nhường vị trí cho người hiền tài hơn.” Phía sau ta bỗng vang lên giọng trẻ con non nớt: “Mẫu thân, hắn là ai vậy? Thật là vô lễ.” Ngay sau đó, một nam nhân ngồi trên xe lăn được người ta đẩy đến bên cạnh ta. Ngụy Chiêu nhìn gương mặt giống hệt mình, nhất thời sững sờ. Người nam nhân trên xe lăn nắm lấy tay ta, quát lớn: “Tên lưu manh từ đâu tới, dám ăn nói vô lễ với phu nhân của bản quan?” Ta khẽ mỉm cười, nghiêng đầu đáp: “Chắc là một tên lừa đảo vọng tưởng tìm tới cửa để lừa gạt tiền tài thôi.”
Việc này khiến mẹ tôi hoàn toàn mất mặt trước họ hàng, chòm xóm. Bà tự nhốt mình trong nhà suốt ngày, sống những ngày tháng u uất, mờ mịt. Cho đến khi một người nước ngoài chuyển vào nhà tôi ở, mọi thứ mới bắt đầu thay đổi. Mẹ tôi bắt đầu uốn tóc, mặc tất lưới đen, xịt nước hoa. Là con trai, tôi cũng mừng vì bà tìm lại được mùa xuân thứ hai của cuộc đời. Thế nhưng vào ngày hôm đó, khi bà đang thay quần áo, Tôi vô tình nhìn thấy ở phần đùi trong của bà có xăm một hình Át Bích.
Ngày Valentine, tôi cùng bạn trai đến cục dân chính để làm giấy đăng ký kết hôn. Ngay khi tôi vừa định mở cửa xuống xe, trước mắt bỗng hiện ra một dòng chữ lơ lửng như bình luận chạy ngang trên livestream. “Chị gái ơi, đừng đăng ký kết hôn! Mẹ chồng tương lai của chị sắp đem năm món vàng sính lễ đi bán mất rồi!” Tôi còn chưa kịp tiêu hóa chuyện quái gì đang xảy ra, một dòng chữ to hơn lại vút qua trước mắt. “Nhanh lên! Bà ta đã tới ngay trước cửa tiệm vàng rồi!” Tôi nhìn hàng người xếp dài ngoằng trước khu đăng ký kết hôn, lập tức đẩy Cao Bân ra khỏi taxi. “Anh yêu, anh vào xếp hàng trước đi, em quên mang theo căn cước rồi.” Đến khi đầu óc tỉnh táo lại, tôi mới nhận ra mình đã đứng ngay dưới bảng hiệu sáng choang của một tiệm vàng. Trong lòng tôi thoáng dâng lên chút hối hận.
Sau khi phá sản, bạn thân và bạn trai bị dồn vào đường cùng đã bắt cóc tôi, ép tôi phải thay họ chiêu tài gọi Thần Tài đến. Nửa tiếng sau, khói hương nghi ngút, Thần Tài gõ cửa thật. Thần Tài đến rồi. Thế nhưng, lại có tận hai vị Thần Tài cùng xuất hiện. Bạn thân và bạn trai mừng húm, quỳ rạp xuống đất không ngừng cầu khấn. Còn tôi thì sợ đến mức lạnh toát cả người. Ông nội tôi từng dặn, khi làm lễ chiêu tài, một vị Thần Tài vào nhà thì đại cát, hai vị Thần Tài vào nhà thì mạng vong.
Năm gia đạo sa sút, tỷ tỷ đưa ta đến nương nhờ Trấn Nam Hầu phủ. Tuy trên người đã có hôn ước, nhưng tỷ ấy lại nảy sinh tình cảm với Thế tử, lén lút trao một chiếc trâm làm vật định tình. Hầu phu nhân theo dấu chiếc trâm tìm tới, lại lầm tưởng người trong lòng Thế tử chính là ta. Sau đó, ta thay tỷ tỷ gả vào Hầu phủ, trở thành Thế tử phi. Thế nhưng sau ngày đại hỷ, Thế tử đối với ta chỉ có oán hận. Chàng trách ta đã làm lỡ dở cả đời chàng, khiến chàng vĩnh viễn mất đi người thương. Mỗi đêm sau khi xong chuyện mây mưa, chàng đều đích thân ép ta uống một bát canh tránh thai. "Nếu thuở đó không phải vì ngươi, ta đã sớm cùng Cẩm Đường bạc đầu giai lão." "Nếu có thể quay lại từ đầu, ta chỉ mong sửa chữa sai lầm này." Chớp mắt một phen, ta thực sự đã trọng sinh về đúng ngày Hầu phu nhân cầm chiếc trâm đi tìm người. Nhìn chiếc trâm ấy, ta khẽ cong khóe môi, mỉm cười nói: "Mẫu mã chiếc trâm trên tay phu nhân thật đẹp, chẳng hay là của tiệm nào, giá cả có đắt đỏ lắm không?"
Từ thuở nhỏ, ta đã nổi danh là một kẻ chuyên đi mách lẻo. Đích mẫu đút cho đích tỷ một miếng điểm tâm mà quên phần ta, ta liền đi cáo trạng. Từ đó về sau, phàm là phân chia đồ đạc trong nhà, đều phải dùng thước mà đo cho thật chuẩn xác, không được lệch một li. Phụ thân chỉ mời võ sư về dạy cho đại ca, ta lại đi cáo trạng. Kết quả là sau đó, ta và đích tỷ cũng được đường hoàng cùng nhau luyện võ. Đến cả thư tình của vị hôn phu gửi cho đích tỷ, nếu số chữ nhiều hơn thư gửi cho ta một dòng, ta cũng đi cáo trạng. Kết cục là... mối hôn sự ấy cũng tan thành mây khói. Trên đời này, chưa có vụ "cáo trạng" nào mà ta đã kiện là không thành công. Chính vì thế, khi ta vừa đến tuổi cập kê, cả nhà ai nấy đều thắp nhang cầu khấn mong sao gả được ta đi cho sớm. Ngặt nỗi, danh tiếng "đệ nhất mách lẻo" của ta đã vang xa khắp Kinh thành, chẳng một ai dám rước cái "họa" này về nhà. Mãi cho đến khi một đạo thánh chỉ ban xuống, đem ta gả cho Tĩnh Vương. Ngày thứ hai sau đêm tân hôn, ta lật đật chạy thẳng vào cung để cáo trạng: "Mẫu hậu! Tĩnh Vương không chịu viên phòng với nhi thần!" "Chắc chắn là chàng ta... không được rồi!!!"
Phu quân ta thanh nhã như cúc. Có người làm vỡ tượng đất ta tặng hắn, hắn chỉ thản nhiên nói: "Không sao." Bắt gặp ta cười nói vui vẻ với nam nhân khác, hắn cũng chỉ mỉm cười: "Nàng thích là được." Ta cứ ngỡ, hắn không thích ta nên mới chẳng để tâm. Nào ngờ một đêm nọ, ta lại tận mắt nhìn thấy hắn ôm bức tượng đất đã vỡ, vừa mắng chửi tên nam nhân kia, vừa trùm chăn khóc thút thít. Từ ngày đó, ta đột nhiên có thể nghe thấy tiếng lòng của hắn. Ta nói muốn ra ngoài dạo một chút. Hắn bình thản gật đầu: "Đi đi." Nhưng trong lòng lại đang gào thét: 【!!! Lại ra ngoài nữa! Tên gian phu nào lại đang dụ dỗ Ngọc Ngọc nhà ta vậy! Hu hu hu hu, đừng đi mà, đừng đi mà!】 Hắn vẫn giữ vẻ ung dung nhàn nhã, phong độ chẳng đổi, xoay người rời đi. Ta nhìn theo bóng lưng hắn, không nhịn được bật cười. Nhưng ta đâu biết rằng... Phu quân cũng nghe được tiếng lòng của ta. Câu đầu tiên hắn nghe thấy là… 【Ôi chao, nhìn từ phía sau mới thấy, eo của Trần Quân đúng là vừa thon vừa săn chắc nha.】 Hắn không dám tin mà quay phắt đầu lại, nhìn về phía ta. Trong lòng hắn, ta vẫn luôn là một nữ tử ôn nhu, chu đáo, ngoan ngoãn và đáng yêu. …
Kẻ ngốc mà ta từng liều mình cứu lên từ đáy biển, bỗng một ngày lại khôi phục thần trí. Hắn nói hắn vốn là Thái tử Đông cung, trong lòng đã có một người thương, nay nhất định phải trở về hoàng thành để cướp hôn. Ta vừa định mở miệng nói rằng trong bụng mình đã có cốt nhục của hắn, bên tai lại đột nhiên vang lên một đoạn âm thanh kỳ lạ. 【Tới rồi tới rồi, tiếp theo nữ phụ sẽ nói mình đã mang thai con của nam chính, nam chính vừa mềm lòng liền ở lại.】 【Đáng thương nam chính cả đời sống trong hối hận, mãi đến lúc chết cũng chẳng thể buông xuống được!】 【Lấy con cái ra trói buộc nam nhân thì có bản lĩnh gì chứ? Nữ phụ có thể làm người một chút không, thả nam chính đi đi!】 Lý Cảnh Huyền đứng nơi đầu chiếc thuyền chèo nhỏ của ta. Gió biển lồng lộng thổi qua, khiến chiếc áo vải thô trên người hắn tung bay phần phật, nhưng vẫn chẳng thể che khuất vẻ tôn quý cùng nỗi nôn nóng đang phủ kín khắp thân hắn. “A Giao, cô… đã nhớ lại tất cả rồi.” “Ba ngày nữa, Uyển Nhi sẽ bị ép gả cho thế tử Trấn Quốc công. Thân thể nàng ấy vốn yếu ớt, thế tử kia lại có tính tình tàn bạo, nếu nàng ấy thật sự gả qua đó, nhất định sẽ bị hành hạ đến chết.” “Cô buộc phải lập tức trở về hoàng thành, đi cướp hôn.”
Năm đói kém, ta tám ngày không có lấy một hạt gạo vào bụng, co ro dưới chân tường thành chờ chết. Khi đói đến sắp tắt thở, ta được phu nhân Hầu phủ nhặt về. Bà thở dài lau lệ: “Ông trời thương xót, gầy thành thế này, cái thời thế này thật là.” Ta trở thành nha hoàn nhóm lửa hạ đẳng nhất trong Hầu phủ. Vào phủ rồi, ta mới lần đầu biết bánh màn thầu bột trắng lại thơm đến vậy, thơm đến mức khiến người ta nhìn mà ngây dại; trứng hấp lại mềm mịn đến vậy, mềm đến mức khiến người ta hận không thể nuốt luôn cả thìa; giường đệm lại êm đến vậy, khiến người ta chỉ muốn lăn lộn mấy vòng trên đó. Mỗi tháng còn có hai trăm văn tiền tiêu vặt, tháng ngày như đang giẫm trên mây. Ta nghĩ, để ta nhóm lửa cả đời ta cũng cam lòng. Cho đến ngày hôm ấy, phản quân phá thành. Hầu phủ tan đàn xẻ nghé. Ta đeo lương khô trên lưng bỏ trốn. Không ngờ lại gặp phải thiếu gia tiểu thư sắp chết đói.
Di mẫu chê người trong lòng của biểu ca trông yếu đuối mềm mại, là người phúc bạc mệnh yểu. Biểu ca chỉ vào ta, hờn dỗi nói: “Tạ Như Ý rơi xuống nước không chết, ngã ngựa cũng không chết, nàng ấy mới là người mệnh cứng phúc dày. Ta cưới nàng ấy, người hài lòng rồi chứ?” Ta ôm chiếc bánh bao thịt lớn trong tay, ngơ ngác nhìn hắn. Hả? Đang yên đang lành sao lại nhắc tới ta? Biểu ca âm dương quái khí nói: “Còn giả vờ gì nữa! Ở nhờ nhà ta bao năm nay, chẳng phải chính là chờ ngày này sao?” Di mẫu tát hắn một cái, phạt hắn đóng cửa tự kiểm điểm. Đợi biểu ca rời đi, di mẫu đau đầu nói: “Thôi vậy, nghịch tử này căn bản không xứng với con. Nó muốn cưới Tống Tân Nguyệt thì cứ để nó cưới đi! Đợi con thuận lợi thi vào Đại Lý Tự, ta sẽ chiêu một người ở rể cho con.” Ta không tiện nói rằng mình đã có người vừa ý. Chỉ là người ta chê ta nghèo, vẫn còn đang cân nhắc mà thôi.
Sau một giấc ngủ tỉnh dậy, tôi bỗng biến thành chú chim hoàng yến được crush nuôi dưỡng. Tôi không ngờ, phía sau dáng vẻ nhã nhặn, lịch thiệp của anh lại ẩn giấu một bản năng đầy nguy hiểm. Tôi vừa mới xuất viện, đã bị anh giày vò đến mức thảm thương. Tôi hiểu rất rõ, anh đối xử dịu dàng với tôi chẳng qua vì tôi có vài nét giống với “ánh trăng sáng” trong tim anh. Anh chỉ nhất thời động lòng vì thân xác, còn tôi lại thật sự trao cả trái tim cho anh. Đến lúc tôi thu xếp hành lý, định ôm bụng bỏ trốn, vừa mở cửa ra đã thấy anh đứng chắn bên ngoài, khóe môi cong lên như cười như không. “Anh đoán ngay em sẽ dùng chiêu này mà, vợ yêu.”
Mẹ chồng đem con mèo tôi đã nuôi suốt ba năm tặng cho người khác. Bà thản nhiên nói: “Một con mèo tồi tàn mà cô coi trọng hơn cả con người à?” Chồng tôi cũng phụ họa: “Mẹ làm vậy là muốn tốt cho em thôi, mèo nhiều vi khuẩn lắm.” Tôi chỉ nhếch môi cười nhạt, không buồn đáp lại. Ngay ngày hôm sau, tôi bê luôn chậu quân tử lan mà mẹ chồng nâng niu mười năm đi mất. “Mẹ, hoa cũng có vi khuẩn đấy, con xử lý giúp mẹ rồi.” Mẹ chồng đem con mèo tôi nuôi ba năm cho người khác. Không, nói đúng hơn thì bà đã vứt nó đi. Hôm đó tôi tăng ca đến tận chín giờ tối mới về đến nhà. Vừa mở cửa bước vào, tôi đã lập tức cảm thấy có điều gì đó sai sai. Trong nhà yên ắng đến lạ. Nếu là mọi ngày vào giờ này, Bánh Nếp đã chạy ra tận cửa đón tôi rồi. Cái thân tròn ủm của nó sẽ cọ cọ vào chân tôi, cái miệng nhỏ thì kêu meo meo như đang làm nũng. Có khi tôi cố tình giả vờ không để ý, nó còn nhảy phóc lên tủ giày, lấy móng vuốt khều khều vào túi xách của tôi để nhắc nhở sự tồn tại của mình. Nhưng hôm nay thì không có gì cả. Đèn ở lối vào vẫn sáng. Đôi dép đi trong nhà được đặt ngay ngắn. Mặt tủ giày sạch bóng, ngay cả chiếc đệm nhỏ mà Bánh Nếp thường nằm cũng biến mất không còn dấu vết. “Bánh Nếp?” Tôi gọi một tiếng. Không có tiếng đáp lại. Trong phòng khách, mẹ chồng đang ngồi trên sofa xem tivi. Nghe thấy tiếng tôi, bà thậm chí còn chẳng buồn quay đầu. “Về rồi à? Cơm ở trong nồi, tự hâm lại mà ăn.”
GIỚI THIỆU: Chủ nhân mở tiệc đãi khách, thường sai mỹ nhân dâng rượu. Nếu khách không uống, sẽ chém mỹ nhân dưới lưỡi kiếm. Không khéo thay, ta chính là mỹ nhân xui xẻo ấy. Vị khách quý trên tiệc đêm nay là một danh sĩ thanh cao thoát tục, tên Yến Huyền. Chén thứ nhất, hắn chê rượu lạnh, không uống, kiếm vừa vung lên, đầu đã rơi xuống đất. Chén thứ hai, hắn chê người tục tằn, không uống, máu văng tại chỗ. Đến chén thứ ba, thị nữ khóc lóc van xin, mà sắc mặt hắn vẫn không đổi. Đến lượt ta dâng rượu. Kiếm sĩ bên cạnh đang mài đao xoèn xoẹt. Ta nâng tay lên, hắt cả chén rượu vào mặt hắn. “Cho mặt mũi mà không biết điều phải không?”
Tôi và cô bạn chí cốt rủ nhau đi ăn buffet hải sản. Ai mà ngờ được, nhà hàng lại âm thầm quay lén chúng tôi, rồi đăng video lên mạng kèm caption: “Hai vị tiên nữ này gọi liền 10 cân tôm ngọt, bắt nhân viên đứng lột vỏ hơn 3 tiếng đồng hồ, lương tâm thật sự không thấy áy náy chút nào sao?” “Kể từ hôm nay, quán chúng tôi xin phép ngừng phục vụ bóc vỏ tôm. Mong quý khách thông cảm!” Đoạn video nhanh chóng cán mốc hàng nghìn lượt thích, phần bình luận ngập tràn những lời mắng nhiếc tôi và bạn thân là vô sỉ, không biết điều. Bạn tôi tức đến phát run, kéo tôi đến tận quán tìm ông chủ nói chuyện cho rõ, yêu cầu gỡ video xuống. Ấy vậy mà đối phương chỉ dửng dưng nhún vai, dáng vẻ chẳng hề xem chuyện này ra gì. Bạn thân tôi giận đến đỏ mặt, lại kéo tôi đi tìm chủ quán đòi công bằng, bắt hắn xóa video. Nhưng hắn vẫn bình thản nhún vai, vẻ mặt vô cùng hờ hững: “Quán tôi mới khai trương, đang cần chút độ hot. Chặt đứt đường kiếm tiền của người ta chẳng khác nào giết cha mẹ người ta, cô không hiểu à?” Tôi lập tức tỉnh ngộ. À. Hóa ra là thiếu độ hot? Sao không nói ngay từ đầu! Đường đường là một food blogger triệu follow, chút lưu lượng này, tôi đâu có keo kiệt mà không cho!
"Một đứa con gái nghèo kiết xác, cơm căn tin còn không có tiền mua như mày mà cũng dám mơ tưởng đến suất học bổng quốc tế sao? Đúng là cóc ghẻ đòi sánh vai cùng phượng hoàng!" Tại ngôi trường quý tộc danh giá, Lâm Giai Di tôi luôn bị coi là kẻ lập dị, nghèo khó, mục tiêu bắt nạt và cô lập của nhóm tiểu thư giàu có, đứng đầu là "Học thần thanh cao" Hứa Vy Vy. Họ bày trò đổ oan tôi gian lận, phá nát bài nghiên cứu của tôi, thậm chí sỉ nhục gia thế của tôi trước toàn trường. Họ nghĩ tôi sẽ khóc lóc cầu xin lòng thương hại? Không, họ không biết rằng chiếc áo khoác bạc màu tôi mặc là phiên bản giới hạn chưa mở bán, và gã hiệu trưởng quyền lực kia cũng phải cúi đầu gọi tôi một tiếng "Đại lão". Màn kịch giả nghèo trải nghiệm cuộc sống chính thức khép lại. Tại vòng chung kết cuộc thi Toán học Quốc tế được truyền hình trực tiếp toàn cầu, tôi sẽ bóc trần bộ mặt thật của "Học thần giả tạo" và khiến cả gia tộc của các người phải trả giá đắt!
Nhân lúc chồng đang tắm, tôi cầm điện thoại anh nhắn cho mẹ chồng, mở miệng mượn bà 8.000 tệ. Không ngờ mẹ chồng chuyển thẳng cho tôi 80.000 tệ, còn trách tôi sống tiết kiệm đến mức khiến bà đau lòng. Kết hôn suốt ba năm, mỗi lần gặp mặt, mẹ chồng luôn giữ thái độ lịch sự với tôi. Không xa cách hẳn, nhưng cũng chẳng thể gọi là thân thiết. Tôi từng nghĩ bà chê tôi xuất thân bình thường, cảm thấy tôi không xứng với con trai bà. Mãi cho đến hôm ấy, nhân lúc Hạ Lang vào phòng tắm, tôi cầm điện thoại của anh gửi cho mẹ chồng một tin nhắn. “Mẹ ơi, dạo này con hơi thiếu tiền, mẹ có thể chuyển cho con 8.000 tệ, khoảng 28 triệu VNĐ, được không ạ?” Tin nhắn vừa gửi chưa đầy ba giây. Thông báo biến động số dư đã vang lên. 80.000 tệ, khoảng 280 triệu VNĐ. Đi kèm là một dòng tin nhắn khiến tôi suýt rơi cả điện thoại. “Đứa nhỏ ngốc này, căn nhà tân hôn 4,2 triệu tệ, khoảng 14,7 tỷ VNĐ, đã đứng tên con từ lâu rồi, con cầm số tiền này tiêu vặt trước đi, thiếu gì thì nói với mẹ.”
Cô cô ngày thường thương ta nhất, sau khi phát hiện phu quân của ta nuôi ngoại thất, liền căm phẫn đến tận cửa. “Tri Ngữ, nữ nhi Ôn gia chúng ta không chịu ủy khuất này, lập tức hưu hắn đi!” Ta thong thả ngăn cô cô lại, giúp bà thuận khí. “Tạ Đình Ngọc khổ đọc sách mười năm, khó khăn lắm mới bò lên được vị trí Thủ phụ, nếu lúc này con hòa ly, chẳng phải sẽ chắp tay dâng quyền thế ngập trời này cho ả ngoại thất kia sao?” “Hắn bất nhân, con liền cắt đứt đường con nối dõi của hắn, để hắn ngồi trên vị trí Thủ phụ này, lao tâm lao lực cả đời.” “Đến cuối cùng, hắn sẽ phát hiện, tất cả những gì hắn có đều chỉ có thể mang họ Ôn của ta.”
Ta đã chết ba năm, phu quân khóc trước bài vị của ta suốt ba năm. Mỗi khi đến ngày giỗ, hắn nhất định quỳ đủ ba canh giờ, không tục huyền, không nạp thiếp, ngay cả nha hoàn cũng không dám đến gần thân hắn. Ta tưởng hắn thật lòng, không nỡ rời đi, liền làm cô hồn dã quỷ suốt ba năm. Mãi đến ngày hắn đại hôn, lụa đỏ phủ kín từng tấc hành lang ta từng đi qua. Ta cười một tiếng, rốt cuộc quyết định đi đầu thai. Vừa định bước ra khỏi cổng phủ, nữ nhi đột nhiên chỉ vào ta, cười khanh khách thành tiếng. “Phụ thân mau nhìn, mẫu thân trong tranh chạy từ thư phòng ra rồi.” Cả sảnh khách xôn xao. Khăn voan của tân nương bị một cơn gió vô danh chậm rãi vén lên một góc. Chén rượu mừng trong tay phu quân vỡ choang trên mặt đất.
Khi Đế hậu cải trang vi hành giữa phố, một bé gái bỗng chen lên phía trước, nhất quyết đòi được đóng vai Trần phi. Tạ Hành không nhịn được, khẽ bật cười thành tiếng. “Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, vì sao con không muốn đóng vai nàng ấy?” Bé gái bĩu môi, giọng non nớt mà chắc nịch. “Hoàng hậu nương nương hiền đức thì có hiền đức, nhưng làm sao được sủng ái bằng Trần phi nương nương. Nương con từng nói, đời người chỉ cầu hai trái tim cùng hòa một nhịp.” Ánh mắt Tạ Hành trong khoảnh khắc ấy bỗng mềm xuống, dịu dàng hơn hẳn ngày thường. “Quả thật, Trần phi là người độc nhất vô nhị, xứng đáng được thiên vị.” Ta đứng yên lặng bên cạnh, trong lòng bỗng nhớ về đêm đại hôn xa xưa ấy. Khi đó Tạ Hành nắm chặt tay ta, từng lời thề hẹn như khắc vào gió xuân. “Uyển Uyển là thê tử kết tóc của Cô, đời này Cô nhất định sẽ không phụ nàng.”
Xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết do mình viết, hệ thống bắt tôi phải đi quyến rũ nam chính. Tôi nhắm mắt đưa chân, kiên cường nói với anh ta: "Hi, nam thần." Ai dè anh ta lập tức lôi ngay mã QR ra đòi kết bạn với tôi. Cái quái gì thế này? Nam chính của tôi bị OOC rồi!