Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Ngày phụ thân được thăng quan, mối hôn sự của ta cũng theo đó mà tan thành mây khói. Quan hàm thăng lên vốn chẳng phải quá lớn, chỉ từ Chính ngũ phẩm bước lên Tòng tứ phẩm. Thế nhưng Đại Lương lại có một điều tổ huấn truyền từ xưa: con cháu hoàng thất không được kết thân với quan viên từ tứ phẩm trở lên. Vị Vương gia mà ta hao tâm tổn trí quyến rũ suốt ròng rã một năm trời, cứ như vậy mà lặng lẽ vuột khỏi tay. Mãi về sau ta mới biết, người khiến phụ thân ta được thăng quan, lại chính là vị thanh mai trúc mã của ta. Hắn nói: “Hằng Vương chẳng phải lương nhân.” Ta hỏi lại: “Vậy chàng cưới ta sao?” Hắn lặng im không đáp. Trong chính sảnh, bầu không khí lặng ngắt đến mức khiến lòng người phát lạnh.
*"Nước trong thì soi rõ lòng người, nước sâu thì chôn giấu vương quyền. Họ yêu nhau sâu sắc, nhưng một người thuộc về ngai vàng cô độc, một người thuộc về đất trời tự do. Buông tay không phải vì bất lực, mà vì chàng thà giữ nàng vẹn nguyên giữa nhân gian, còn hơn nhìn nàng héo mòn trong chiếc lồng vàng đẫm máu."* Người ta nói hoàng cung là một vũng nước sâu vạn trượng gợn sóng ngầm, kẻ lọt vào đó không mưu mô tàn nhẫn thì cũng làm mồi cho cá dưới hồ sâu. Ngày Giang Sở Bạch mặc hồng y bước qua cửa ngọ môn, trời kinh thành đổ một trận mưa rào, phụ thân nàng quỳ trong bùn đất cầu xin nàng dùng một đời gánh vác gia tộc. Nàng không khóc, dứt khoát quay lưng. Nàng họ Giang, tên Sở Bạch. Giang là sông dài, Sở Bạch là sắc trắng trong ngần lúc ban sơ. Nàng bước vào cung cấm đục ngầu không phải để tranh sủng, mà để sinh tồn và giữ mình sạch sẽ. Đao đến nàng đỡ, mưu đến nàng bẻ gãy. Nàng mượn chính hoàng quyền của thiên tử làm thanh đao quang minh chính đại chặt đứt mọi xiềng xích, tay không dính một hạt bụi, đứng vững giữa bão giông. Tạ Mộ Triều là vị quân vương ngự trị trên đỉnh cao cô độc ấy. Chàng gánh vác triều đình, tâm tư thâm trầm như vực thẳm. Chàng si mê nàng, bởi giữa một hậu cung đầy rẫy mặt nạ giả tạo, đôi mắt của Giang Sở Bạch luôn trong vắt như hồ nước mùa thu, là nơi duy nhất xoa dịu được trái tim đầy thương tích của chàng. Chàng yêu nàng, dùng cả vương miện và trân bảo để giữ nàng lại bên mình. Nhưng tình yêu của đế vương quá nặng nề, hoàng thành của chàng quá nghẹt thở, nó bắt một làn nước trong phải học cách nhuốm máu để sinh tồn. Nhìn người con gái mình nâng niu ngày càng hao gầy, đôi mắt mệt mỏi nhuốm màu mưu kế, Tạ Mộ Triều chợt tỉnh ngộ. Chàng là vua, chàng có thể dùng gông xiềng hoàng quyền trói buộc thân xác nàng, nhưng lại đang tự tay giết chết linh hồn nàng. Nửa đời làm bực minh quân quyền biến, Tạ Mộ Triều đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất cuộc đời mình: Hạ chỉ phế hậu, trục xuất nàng khỏi kinh thành. "Hoàng thành đục ngầu, trẫm ở lại dọn bùn. Trả nàng về với trời cao nước biếc. Đừng quay đầu nhìn trẫm." Năm năm sau, Giang Nam vào mùa sen nở, khói trà bay bảng lảng bên cầu đá...
Năm ba tuổi, họ đã biết rồi. Biết con gái nuôi không phải con ruột của mình. Nhưng họ không đến đón tôi. Vì con gái nuôi sức khỏe yếu, sợ nó không chịu nổi, sợ nó khóc, sợ nó quậy phá, sợ nó tự sát. Cho nên họ chọn cô ta, từ bỏ tôi. Mười bảy năm sau, họ tìm đến. Không phải vì tôi cần họ, mà vì tôi xuất sắc hơn những gì họ tưởng tượng. Con gái nuôi tìm đến tôi, cười nói: “Chị tưởng họ thật lòng muốn nhận chị sao? Không đâu. Là do tôi ngăn cản đấy. Tôi chỉ cần làm nũng một chút, họ liền nghe theo tôi.” Cô ta nói đúng. Họ không quan tâm đến tôi. Tôi buồn đúng ba giây. Rồi không buồn nữa. Bởi vì những thứ tôi chưa từng có, thì không thể gọi là mất đi.
Tôi có thể ngửi thấy mùi của những kẻ xấu, kẻ bạo hành thường có mùi tanh ngọt còn lũ lưu manh thì mang mùi hôi của thuốc lá lâu ngày. Nghỉ lễ về nhà, trong nhà rộn ràng tiếng cười nói, nhưng đằng sau hương thơm của cơm canh, tôi lại ngửi thấy một mùi rỉ sét tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Toàn thân tôi cứng đờ, máu trong người như đông cứng lại. Đây là… Mùi của kẻ sát nhân!
Ta là Quý phi do chính tay Tống Tuân sắc phong. Ngày ta nhập cung, trong nhà tìm lại được trưởng tỷ thất lạc nhiều năm. Nàng thấy ta mặc gấm vóc lụa là, phục sức hoa lệ, trong lòng đầy vẻ ngưỡng mộ: “Ta lại gả cho một kẻ đoản mệnh. Tiểu muội, số mệnh của muội tốt hơn ta, có thể nhập cung gả cho thiên tử.” Phụ mẫu vì áy náy với nàng nên một lòng muốn bù đắp, họ bảo ta nhường vị trí Quý phi cho trưởng tỷ. Kiếp trước, ta không chịu nhường. Nhưng về sau, trong cung yến, Tống Tuân vừa nhìn thấy trưởng tỷ đã thất thần. Thì ra bọn họ từng là phu thê. Lúc ấy, trưởng tỷ đã tái giá. Hai người lại một lần nữa lỡ mất nhau, còn ta trở thành kẻ có tội đã chia cắt họ. Sống lại vào ngày trưởng tỷ trở về nhà, ta chủ động lên tiếng: “Trưởng tỷ cũng là đích nữ của Khương phủ. Đạo thánh chỉ này, tỷ ấy cũng có thể tiếp.”
Trong phòng ngủ đột nhiên có một thú nhân xông vào, là một con báo tuyết mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt. Anh ấy quỳ trước giường, cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt nóng bỏng. Tôi nhận ra anh ấy là khách hàng của bệnh viện nơi tôi đang làm việc. Tôi là trợ lý tại bệnh viện thú nhân, chuyên phụ trách trấn an tinh thần cho các thú nhân. Tôi thuần thục xoa đầu anh ấy, tiến hành trấn an. Nhưng bị anh ấy trở tay đè giữ lại, ép xuống giường. Chiếc đuôi báo tuyết không thể kìm nén quấn lấy đầu ngón tay tôi. Anh ấy tủi thân hừ hừ: “Tôi đều nhìn thấy rồi, hôm qua cô đã trấn an thú nhân khác.” “Nhưng đó là công việc của tôi mà.” Tôi vỗ vỗ anh ấy. Anh ấy lại vùi đầu vào vai tôi, khẽ nức nở: “Đừng mà… đừng chạm vào thú nhân khác…” Đôi tai báo đầy lông mềm cọ vào cổ tôi, mang đến cảm giác ngứa ngáy tê dại. “Cô Vưu chỉ cần trấn an một mình tôi là được rồi…” Anh ấy thấp giọng lẩm bẩm, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ lạ. Tôi bị nhìn đến mức cả người phát lạnh. Nguy thật, tuyệt đối đừng để anh ấy phát hiện thú nhân trong chăn bông của tôi…
Triều ta chuộng vẻ mảnh mai, riêng đích tỷ lại có thân hình đầy đặn. Đích mẫu khuyên nàng giảm cân, nàng gặm chân giò kho tương, kiêu ngạo lại quật cường: “Ta và Lục lang thư từ qua lại nhiều năm, nếu chàng là người coi trọng bề ngoài, ta mới không gả cho chàng.” Phần tự tin này sau khi liếc thấy dáng vẻ anh tuấn khi Lục Tri Yến thắng trận trở về, liền hóa thành từng ngày từng ngày nhịn đói chịu khát. Nhưng giảm cân không phải công phu một sớm một chiều, Lục Tri Yến hồi kinh báo cáo công vụ lại chỉ có thể ở lại nửa tháng. Đích tỷ vừa không dám dùng dáng vẻ đầy đặn để đánh cược, lại không muốn bỏ lỡ mối hôn sự tốt đẹp với Lục Tri Yến này. Trong lúc sốt ruột bốc hỏa, nàng dời mắt về phía ta có thân hình mảnh mai. “Muội phủ khăn che mặt thay ta đi xem mắt, đợi lần sau chàng trở về, ta sẽ dùng dáng vẻ tốt nhất để gặp chàng.” “Nếu muội dám làm lỡ hôn sự của ta, ta sẽ bảo mẫu thân gả muội cho tiểu Hầu gia bệnh tật để xung hỉ.” Ta vâng vâng dạ dạ đáp ứng, lại không cẩn thận để khăn che mặt rơi xuống khi xem mắt. Lục Tri Yến vừa gặp đã yêu ta, ngay tối đó liền vào cung cầu thánh chỉ ban hôn. Đích tỷ giận dỗi gả xa. Lỡ dở nửa đời, sống thật sự không tốt. Trước khi lâm chung, nàng câu nào cũng khóc ra máu, nói ra chân tướng. Lục Tri Yến hận ta đến cực điểm, ép ta ngày ngày sống bằng cơm trộn mỡ heo. Ta mất đi dáng vẻ thướt tha, mất đi tôn nghiêm, t.ắt t.hở trong phòng củi tối tăm. Lại mở mắt, đối diện với lời thỉnh cầu của đích tỷ. Ta cụp mắt: “Ta nhiễm phong hàn, không đi được.”
Khi được Tô gia nhận lại, trên bàn đang đặt một đĩa vải được đưa từ Lĩnh Nam tới. Tô mẫu khó xử nhìn ta. “Nhu nhi thích món này nhất, chắc con chưa từng ăn qua, đừng tranh với muội ấy, lát nữa mẫu thân sẽ sai người đưa cho con một đĩa nho.” Ta lạnh giọng dặn Tử Yên. “Đi khiêng ba giỏ vải trong phủ tới đây, đĩa vải này màu sắc đã không đúng, ăn vào sẽ hỏng bụng.” Lại nghe Tô phụ lạnh giọng thông báo với ta. “Thính Vũ hiên thích hợp dưỡng thân nhất, Nghiễn Nhu thân thể không tốt, không tiện chuyển chỗ, con cứ ở Tây viện đi.” Ta ngơ ngác nhìn bọn họ. “Không cần, ta có phủ công chúa.” Lúc này, thiên kim giả khóc thút thít bước tới. “Tỷ tỷ, là ta đã thay thế vị trí của tỷ, chiếm phụ mẫu và hôn ước của tỷ, ta sẽ trả lại hết cho tỷ…” Trưởng tử Tô gia lập tức lên tiếng ngăn cản. “Một thôn cô nơi đồng nội sao xứng với công tử nhà Thượng thư?”
Bạn trai tôi làm anh hùng cứu mỹ nhân, bị thương phải nhập viện. Anh ta muốn tôi ở lại chăm sóc, tôi không đồng ý. Anh ta nói lòng mình ngay thẳng, đối với tôi tuyệt không có hai lòng. Tôi không tin. Sau đó, tôi dứt khoát đề nghị chia tay. “Quãng đường còn lại, tôi không đi cùng anh nữa. Tôi không thể làm kẻ chạy theo anh mãi được.” “Mẹ tôi sinh ra tôi, không phải để làm chuyện này.”
Ta là người được nhà họ Trần bỏ ra hai lượng bạc mua về. Một nha hoàn bình thường chỉ đáng giá một lượng, riêng ta đắt hơn người khác một lượng. Lúc bà mối nhận tiền còn không ngừng tặc lưỡi, nói rằng nhà họ Trần thật hào phóng, mua một nha hoàn mà cũng chịu bỏ thêm bạc. Triệu ma ma bên cạnh Trần phu nhân chỉ nói một câu: "Đứa này không giống." Về sau ta mới biết, rốt cuộc không giống ở chỗ nào. Một lượng bạc nhiều hơn ấy, mua chính là nửa đời sau của ta. "Nếu không phải thấy nó có dung mạo, sau này có thể làm người trong phòng cho Yến ca nhi, thì đâu đáng giá đến vậy?" Nhưng Trần thiếu gia lại chẳng vừa mắt ta. Hắn đặt cho ta một cái tên là "A Lượng". "A Lượng đắt lắm đấy, ta phải xem xem có đáng giá hay không." Thế nhưng hắn chưa từng chịu nhìn ta bằng ánh mắt tử tế. Bưng trà, hắn chê ta pha không ngon. May y phục, hắn lại chê đường kim mũi chỉ quá thô. Ra cửa hàng muối phụ việc, hắn còn trách ta cân muối không chuẩn, tính sổ không rõ. Cuối cùng, lúc nào cũng quay về một câu: "Hai lượng bạc, mua lỗ rồi." Thấy thiếu gia thực sự không ưa ta. Trần phu nhân bèn sai Triệu ma ma tới tìm cho ta một mối hôn sự khác. "Cháu trai bên ngoại của phu nhân, tuy không bằng Trần phủ, nhưng gả sang đó sẽ được làm chính thê đấy." Được làm chính thê, ai lại muốn làm thiếp chứ? Ta nhe hàm răng trắng, gật đầu. Triệu ma ma thấy vậy thì rất hài lòng, lại hỏi: "Không biết cô nương muốn bao nhiêu sính lễ?" Ta nhớ tới câu "mua lỗ rồi", dè dặt giơ ra hai ngón tay. Rồi lại lắc đầu, thu về một ngón.
Sau khi tôi và Quý Thính Lan hẹn hò qua mạng rồi gặp mặt ngoài đời, tôi mới phát hiện anh chính là vị sếp nổi tiếng khó chiều của mình. Trên mạng, anh dịu dàng gọi tôi là “bảo bối”. Ngoài đời, anh lại lạnh mặt bắt bẻ từng phương án của tôi. Tôi thấy vừa kích thích, lại vừa ngọt ngào, nên thường lén chạm vào ống tay áo anh trong phòng trà nước. Mỗi lần như vậy, anh đều thấp giọng cảnh cáo: “Ở công ty đừng có làm bậy.” Nhưng vành tai anh lại đỏ lên rất rõ. Cho đến hôm đó, khi tôi vừa đưa cà phê cho anh, đầu ngón tay cố ý lướt qua mu bàn tay anh. Tôi nghe thấy tiếng lòng của anh. [Cô ấy lại tới nữa.] [Ở công ty cũng không biết kiềm chế.] [Phiền.] Nụ cười của tôi lập tức cứng lại. Quý Thính Lan ngước mắt lên: “Cà phê không bỏ đường?” Tôi đặt cốc xuống bàn. “Quên rồi.” “Quý tổng, tôi đi sửa lại phương án trước.”
Rượu say gây họa, tôi và sếp lăn lộn với nhau. Ba tháng sau, vì một tờ siêu âm, Hứa Văn Châu buộc phải cưới tôi. Sau khi kết hôn, chúng tôi luôn tôn trọng nhau, không vượt quá giới hạn. Tôi hiểu rằng anh ấy không yêu tôi. Sau khi sinh con, tôi thu lại những suy nghĩ mơ tưởng của mình, dự định ly hôn rồi bỏ đi. Người đàn ông luôn điềm tĩnh ấy lại đỏ mắt, dồn tôi vào phòng tắm: “Noãn Noãn, em không cần anh nữa sao?”
Cùng bạn trai yêu nhau hai năm, anh ta sắp kết hôn, cô dâu là một người phụ nữ khác. Trong điện thoại di động của anh ta ghi lại mọi khoảnh khắc cùng với người phụ nữ đó, ngoại trừ tôi. Hai năm lặng lẽ ra sức và đồng hành, nhưng ở trong mắt bạn trai thì tôi chỉ biết ăn rồi chờ c.h.ế.t, dựa dẫm vào anh ta. Vì vậy tôi đã tặng anh ta một món quà nhân dịp lễ đính hôn - là chia tay. Nhưng điều anh ta không biết là, bố tôi là tổng tài bá đạo, mẹ tôi là nhà thiết kế nổi tiếng từng vác bụng bầu bỏ trốn rồi trở về nước sau khi gương vỡ lại lành với bố tôi, còn tôi là cô con gái hacker thiên tài của họ. Tôi còn có một người em trai cuồng chị gái là tay đua chuyên nghiệp. Bắt nạt tôi? Bố mẹ với em trai tôi còn không đánh c.h.ế.t anh ta sao.
Tôi là một đứa cuồng chị gái. Khi biết tin chị tôi sắp phải liên hôn, gả cho trưởng tử nhà họ Phó là Phó Ngạn An, người lớn hơn chị năm tuổi. Tôi đã khóc ròng rã ba ngày ba đêm. “Chị ơi, em không nỡ xa chị đâu. Rời xa chị rồi thì ai xem em như bảo bối nữa? Em mất chị chẳng khác nào cá gặp cạn, không thể sống nổi một giây nào hết." Mẹ tôi xách cổ áo lôi tôi dậy: “Đừng khóc nữa, gả đi rồi hai đứa tụi bay vẫn ở chung một chỗ thôi." Tôi nghe không hiểu: “Ý là sao mẹ?" “Nhà họ Phó có hai đứa con trai, chị con gả cho thằng lớn, con gả cho thằng nhỏ." Không nói sớm! Đối với một đứa cuồng chị gái như tôi mà nói, gả cho ai không quan trọng, quan trọng là có thể tiếp tục ở bên cạnh chị gái. Tôi vui vẻ hớn hở chuẩn bị gả đi. Kết quả lại chờ đến tin dữ đối tượng liên hôn đổi thành Phó Ngạn An...
Sau khi trưởng tỷ hòa thân trở về, đêm nào cũng bị ác mộng quấn thân. Khắp hoàng thành đều biết, người duy nhất có thể dỗ nàng yên giấc chỉ có phu quân của ta, Tạ Vô Ngung. Ngày hài tử ta tròn tám tuổi, trong cung lại phái người đến mời hắn nhập cung. Kiếp trước, vì không nỡ để con thất vọng, ta đã cố giữ hắn ở lại phủ. Nào ngờ ngay trong đêm đó, trưởng tỷ bị ác mộng quấn thân, trượt chân rơi xuống nước mà mất mạng. Nghe tin dữ, Tạ Vô Ngung chỉ thản nhiên nói: “Chẳng qua là số mệnh mà thôi.” Ta cứ ngỡ hắn đã sớm buông xuống. Mãi đến vài năm sau, trong lần hồi hương tế tổ, mẫu tử ba người chúng ta bất ngờ rơi xuống sông. Con trai khóc lóc gọi phụ thân, nữ nhi liều mạng vươn tay về phía hắn. Thế nhưng Tạ Vô Ngung lại lạnh lùng nhìn chúng ta chìm dần xuống đáy nước. “Năm đó khi trưởng tỷ của nàng rơi xuống nước, hẳn cũng tuyệt vọng như thế này nhỉ?” Đến khoảnh khắc ấy ta mới hiểu. Thì ra bao năm qua, hắn chưa từng quên nàng. Khi mở mắt ra lần nữa, ba mẹ con chúng ta đều được trọng sinh. Lúc người trong cung đến thúc giục, con trai ta là người đầu tiên buông tay áo Tạ Vô Ngung ra. Nữ nhi đỏ hoe mắt nhìn ta. “Mẫu thân, để ông ấy đi đi.” “Kiếp này, chúng ta không cần phụ thân nữa.”
Ta làm Thái tử Lương đệ ba năm trời, nhưng đêm nào Thái tử cũng tới ngủ lại chỗ Trắc phi. Mãi đến ngày chàng đăng cơ lên ngôi vị hoàng đế, mới ghé tai ta thở dài một tiếng: “Nàng mà vẫn không sinh được mụn con nào, thì chốn hậu cung này sẽ bị dì của nàng thâu tóm hết mất."
Tôi đứng trước cửa kính sát đất nhìn dòng xe cộ tấp nập như nước chảy dưới lầu. Trên màn hình điện thoại là trang cá nhân của anh ta — một bức ảnh bữa tối dưới ánh nến tại một nhà hàng sang trọng, dòng trạng thái đi kèm chỉ có vỏn vẹn hai chữ: “Tăng ca.” Thế nhưng, chiếc túi xách nữ màu hồng cánh sen ở góc bức ảnh đã phản bội anh ta.
GIỚI THIỆU: Ngày ta tắt thở, nụ cười nơi khóe môi có ép thế nào cũng không ép xuống được. Không ai biết, ta là người trọng sinh. Kiếp trước ta dốc sức toàn tộc giúp Lý Cảnh Hành bước lên long ỷ, lại rơi vào kết cục bị diệt tộc. Còn hắn thì vui mừng hớn hở nghênh cưới bạch nguyệt quang làm hậu. Sống lại một đời. Ta từng bước tính toán, trước khi Lý Cảnh Hành đến cầu thân, đã nhanh hơn hắn một bước gả cho Đoan vương. Lợi dụng thế lực mẫu tộc, từng bước mưu tính, đưa Đoan vương lên ngôi hoàng đế. Đời này, ngay cả ông trời cũng giúp ta. Lý Cảnh Hành ngu muội, bạch nguyệt quang của hắn đần độn, ngay cả vị Quý phi nương nương trong cung cũng si ngốc bất kham, hoàn toàn không phải đối thủ của ta. Đoan vương đăng cơ, ta làm hậu. Ta phong quang trên hậu vị suốt mấy chục năm, đứa con ta sinh ra cũng được lập làm thái tử. Trước lúc tắt thở, con cháu vây quanh, tất cả mọi người đều đau đớn khóc than không thôi. Đoan vương già nua lụ khụ cũng nắm lấy tay ta, động tình nói: “Đời này có nàng là hiền hậu, trẫm vô cùng an lòng.” Ta đã dầu cạn đèn tắt. Ngoài điện. Tiếng chuông Tam Thanh và tiếng hồng chung vang lên. Hoàng hậu hoăng thệ, đáng lẽ toàn cung phải cử ai* mới đúng. (*làm lễ ai điếu, phát tang, để tang và khóc thương theo nghi lễ.) Sao ngoài điện lại truyền đến tiếng làm pháp sự trấn áp oan hồn? Mí mắt ta càng lúc càng nặng. Trước khi hoàn toàn khép lại, giọng nói mệt mỏi lại kinh hãi của Lý Cảnh Hành vang lên bên tai ta: “Đạo trưởng, đã tặng cho nàng ta một giấc mộng Hoàng Lương rồi, lần này oan hồn hẳn cũng nên hóa giải oán khí mà đi đầu thai, sẽ không còn trở về quấy phá nữa chứ.”
Thừa tướng và Hầu gia tranh chấp, lão chỉ tay vào ta: “Bản tướng đây thà ch/ết chứ chẳng thèm nạp con gái ngươi làm thiếp!" Ta vừa định thở phào nhẹ nhõm, lão liền nhìn thấy người nam tử đứng phía sau ta, lập tức đổi giọng: “Bản tướng nhất định phải cưới nàng làm vợ cả!"
Ta bị Thái tử ép uống thu/ốc kích dục, đem dâng cho Thái úy đương triều. Ngày hôm sau Thái tử lên ngôi, đạo thánh chỉ đầu tiên ban xuống chính là gả ta cho Thái úy. Ta nhìn người nam nhân bên cạnh, lúc này mới biết tất thảy đều nằm trong mưu kế của hắn.
An Tây Hầu quỳ trước sân rồng suốt một ngày một đêm, chỉ để cầu xin bệ hạ phế thê, giáng ta xuống làm thiếp, đưa người trong lòng hắn lên làm chính thất. Một ngày sau, hắn cầm chiếu thư trong tay, cười rạng rỡ bước ra khỏi cung môn.
Phương Vũ vì gia tộc mà gả cho Ân Thôi một “gian thần” Cẩm Y Vệ. Trong thế cuộc tranh đoạt quyền lực triều đình, Ân Thôi từng bước trở thành Nhiếp chính vương, còn nàng bị cuốn vào hiểm cảnh, nhiều lần sinh tử. Ban đầu là lợi dụng và hiểu lầm, sau dần hóa thành tình yêu thật sự. Cuối cùng, hai người gỡ bỏ nghi kỵ, cùng nhau đứng vững giữa quyền mưu và sống bên nhau.
Cô em chồng lén lút đặt mua trên mạng 5 dàn máy tính, chọn kiểu thanh toán khi nhận hàng, rồi thản nhiên ghi địa chỉ nhận là nhà tôi. Lúc anh shipper gọi tới, tôi đang đứng trong bếp rửa bát. Bàn tay đang cầm chiếc bát sứ của tôi chậm rãi khựng lại. Năm dàn máy tính, tổng cộng gần 3 vạn tệ, tính ra khoảng 100 triệu tiền Việt. Nước đi này của cô ta đúng là vừa to gan vừa biết tính toán. Tôi vẫn giữ giọng bình thản: “Chú ơi, phiền chú chuyển sang tòa số 5 đối diện giúp cháu nhé. Cháu cảm ơn.” Cúp máy xong, tôi quay lại tiếp tục rửa bát, thong thả chờ vở kịch hay chuẩn bị hạ màn. Không ngờ chỉ hai tiếng sau, mẹ chồng đã gọi điện tới, khóc nghẹn đến mức nói câu nào câu nấy đứt quãng. Khi cuộc gọi của shipper vang lên, dòng nước trong vòi vẫn đang xối ào ào xuống chiếc bát sứ trên tay tôi. “Chào chị, bên em có 5 dàn máy tính cần chị ký nhận, thanh toán khi giao hàng, tổng cộng là 29.800 tệ.” Bọt xà phòng trơn tuột men theo kẽ tay tôi rơi xuống bồn. Tôi tắt vòi nước. Căn bếp lập tức yên ắng hẳn, chỉ còn tiếng ồn lẫn tạp âm từ đầu dây bên kia vọng tới. Chu Đồng. Em gái ruột của chồng tôi.
Theo lý thường, tôi nên cảm thấy nhục nhã và phẫn nộ. Nhưng ngay khoảnh khắc cô ta vung tay, trong đầu tôi bỗng nhiên vang lên một giọng nói. 【Cảnh báo! Cảnh báo! Ký chủ phải làm nhục cơ thể của thật thiên kim trong vòng ba giây, nếu không sẽ bị phạt điện giật cấp mười!】 Ngay sau đó là tiếng lòng mang theo giọng nghẹn ngào của cô ta: 【Hu hu hu cái hệ thống không phải con người này! Em ấy xinh đẹp thế kia, lại chịu bao nhiêu khổ cực ở quê, sao mình nỡ ra tay chứ!】 【Nhưng điện giật cấp mười thực sự chết người đó... Mỹ nhân ơi ôm ôm, xin lỗi xin lỗi! Mình sẽ đánh nhẹ một chút!】 【Hu hu hu, má em ấy mềm quá, tội lỗi của mình sâu nặng quá, chết rồi chắc chắn mình sẽ bị đày xuống mười tám tầng địa ngục mất thôi...】 Tôi: 【?】