Truyện Full

Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia

Chuyến Tàu Đón Tết Muộn

Chồng cô liên tiếp chín năm liền đều đón giao thừa ở nhà nội, năm nay cô không còn nhắn tin gọi anh ta về nữa, mùng ba Tết anh ta xách vali về nhà, vừa mở cửa ra đã đứng ch/ết trân tại chỗ.  

0.0
5 ch
Nữ Cường
Cưới Nhầm Ngự Sử - Tiếu Giai Nhân - Phần 3 (stt9)

Trước khi thành thân, La Phù cứ ngỡ mình sẽ gả cho một công tử quý tộc nhà hầu phủ, một chàng thư sinh tuấn tú, nho nhã. Sau khi thành thân rồi nàng mới biết — thư sinh cái gì chứ! Rõ ràng là một vị Trạng nguyên đầu sắt dám mắng cả hoàng đế, một Ngự sử miệng lưỡi cay độc, cái đầu lúc nào cũng có nguy cơ… rời khỏi cổ! Vì cái mạng nhỏ của mình, La Phù buộc phải tỉnh táo lên. Tiêu Vũ ở phía trước mắng người, nàng ở phía sau dỗ dành (người khác). Tiêu Vũ sắp bị giáng chức, chịu khổ nơi biên ải? Nàng nhất quyết ở lại kinh thành hưởng phúc! Hậu nhân đọc sử triều Chu mà cảm thán: Không có Tiêu Vũ, Đại Chu có lẽ đã mất nước chỉ sau hai đời. Nhưng nếu không có La Phù, Tiêu Vũ chắc chắn chẳng thể sống thọ đến vậy! • Yêu sau cưới, phong vị sinh hoạt đời thường. • Ngự sử miệng độc & phu nhân khéo ăn khéo nói. • Cổ đại giả tưởng, tư tưởng nhân vật chính và phụ đều mang giới hạn của thời đại.

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Liên Chi

Từ khi Nhị công tử phủ Tĩnh Hải hầu hai lần đến phủ làm khách.   Là hai lần giữa hai nhi nữ của ta xảy ra cãi vã.   Đặc biệt thứ hai này tranh cãi đến mức không thể vãn hồi, Nhị công tử chắn trước người trưởng nữ của ta, dáng vẻ hiên ngang lẫm liệt, cất lời:   "Vân Chiêu ngang tàng khó thuần, chẳng biết yêu thương tỷ muội. Trưởng công chúa nên nghiêm khắc quản giáo nàng, có như vậy sau này nàng mới xứng làm phu nhân của ta."   Phải rồi.   Vị Nhị công tử này, chính là vị hôn phu của tiểu nữ Vân Chiêu.   Ta liếc nhìn tiểu nữ đang nước mắt lưng tròng, khẽ mỉm cười.   "Đi mời Tĩnh Hải hầu và Hầu phu nhân đến đây, để họ đem cái thứ súc sinh vô giáo dưỡng này về cho ta."   Một kẻ chỉ là thứ tử, đến cả tước vị Thế tử cũng không thể kế thừa.   Hắn lấy đâu ra tư cách đứng giữa hai nữ nhi của bản cung mà kén cá chọn canh?   Hắn cũng xứng sao?!

0.0
7 ch
HE
Trong Lễ Chọn Đồ Vật Đoán Tương Lai, Ta Chọn Nhầm Thái Tử

Lễ chọn đồ vật đoán tương lai của ta, rối tinh rối mù. Hài tử nhà người ta bắt kim ấn, bắt ngọc như ý, bắt cái nào chuẩn cái đó. Ta nhìn nửa ngày, buồn ngủ rồi, nằm sấp xuống, ngủ thiếp đi. Tiên sinh xem bói tại chỗ thở dài: “Kẻ nữ này trong mệnh vô phúc, e là phải lãng phí một đời.” Cả điện cười ồ lên, cha nương hận không thể tìm một cái lỗ nẻ chui xuống. Đúng lúc này, tiểu Hoàng tử từ bên cạnh ngự tọa bò xuống. Hắn ngồi xổm bên cạnh ta nhìn nửa ngày, như có điều suy nghĩ, sau đó gác đầu lên bụng ta, cũng ngủ thiếp đi. Trong đại điện, tiếng cười ngưng bặt. Hoàng thượng cúi nhìn hai đứa trẻ trên mặt đất, trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mở miệng. “Tiên sinh nói nàng trong mệnh vô phúc.” Ngài khựng lại một chút, giọng nói trầm thấp. “Nhưng nàng vừa tóm được Hoàng nhi của trẫm: phúc khí này, đã đủ chưa?”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Minh Ngạc

Ngày đến nạp sính, vị hôn phu của ta cùng muội muội đem sính lễ ra trước mặt mọi người để cá cược.   Kết quả, hắn thua mất đôi nhạn làm sính lễ của ta.   "Biết ngay là huynh cưới tỷ tỷ ta chẳng có bao nhiêu thành ý. Đến cả ta mà huynh cũng không thắng nổi, ta sao dám gả tỷ tỷ cho huynh được."   Nói rồi, nàng ta đập chết cả đôi nhạn sính lễ, ném trở lại vào chiếc hòm gỗ.   "Hôm nay dù có mang tiếng xấu, ta cũng phải phá cho bằng được mối hôn sự này để bảo vệ tỷ tỷ."   Vì thế, sáng hôm sau, Tạ Nguyên Tri chỉ đành vội vã ôm đến một đôi nhạn gỗ, chậm chạp tìm tới.   Giọng hắn đầy áy náy, khe khẽ dỗ dành:   "Thu Thực dù sao cũng là muội muội ruột của Tiểu Ngạc. Con bé tuy bướng bỉnh, nhưng Tiểu Ngạc sẽ không chấp nhặt với nó, đúng không?"   Thấy ta không đáp, hắn lại nói:   "Đợi sau khi Tiểu Ngạc về nhà ta, ta sẽ săn một đôi nhạn sống đến tạ lỗi với nàng, được không?"   Ta khẽ cụp mắt, nhớ đến sáng nay có người vừa sai mang tới một đôi nhạn lớn còn sống nhảy nhót tưng bừng, cùng một con hươu vàng lấp lánh ánh kim.   Trong lòng bỗng dâng lên vài phần kinh ngạc, nhưng ta vẫn cong môi mỉm cười:   "Không sao đâu. Ta đã có một đôi nhạn rồi, như vậy đã là rất tốt!"  

0.0
9 ch
Gia Đấu
Hẹn Ước Mười Năm, Không Bằng Ngày Gả Vừa Vặn

Biểu muội là ánh trăng sáng trong lòng Lục Cảnh Diễn lâm bệnh nặng, cần người xung hỷ. Hắn nhân lúc đêm tối lẻn vào khuê phòng của ta, nắm chặt tay ta đầy tình thâm ý thiết: "Oản Oản, nàng luôn là người hiểu chuyện nhất." "Hi Nguyệt số khổ, chỉ có vị trí chính thê mới cứu được mạng nàng ấy." "Nàng hãy chịu thiệt thòi ba năm, tạm làm ngoại thất của ta. Đợi ta vững vàng nắm giữ Lục gia, hưu thê xong xuôi, nhất định sẽ dùng kiệu hoa tám người khiêng cưới nàng qua cửa." Ta rút tay về, mỉm cười gật đầu bằng lòng. Thế nhưng ngay ngày hôm sau, ta đã nhận sính lễ của phủ Trấn Bắc Vương, gả cho vị thế tử nghe đồn là bệnh nhập cốt tủy, không sống qua nổi mùa đông năm ấy. Năm tháng thắm thoắt thoi đưa. Mãi đến năm thứ sáu, Lục Cảnh Diễn mới đưa Liễu Hi Nguyệt trở về. Hắn mang theo sính lễ mười dặm hồng trang gõ cửa hông Vương phủ, nói muốn đón ta về làm quý thiếp của hắn. Ta dắt bàn tay nhỏ nhắn của Ninh Ninh, nhạt nhòa mỉm cười đáp: "Thật ngại quá, ta đã thành hôn rồi."

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Thuật Làm Thiếp – Phần 4 (stt1)

Trước năm mười sáu tuổi, nguyện vọng lớn nhất của Trang Thanh Nhiêu là được gả cho vị tiểu chưởng quỹ có chút tài hoa ấy, từ đó thoát khỏi số phận đời đời làm nô. Sau năm mười sáu tuổi, chủ gia khai ân, để tiểu chưởng quỹ cưới một đại nha hoàn khác. Tứ cô nương nhà họ Trần – người mà Thanh Nhiêu một lòng trung thành hầu hạ – dịu dàng nhìn nàng, an ủi: “Đàn ông không đáng tin. Thanh Nhiêu, ngươi phải tự mình cố gắng, mưu cầu một tiền đồ tốt đẹp.” Về sau, Thanh Nhiêu được đưa lên một chiếc kiệu nhỏ, tiến vào phòng của đại cô gia nhà họ Trần – Anh Quốc Công, hậu duệ của tiên đế – trở thành một thông phòng nha đầu tầm thường, chẳng mấy ai để ý. Một lần tình cờ, Thanh Nhiêu phát hiện cuộc hôn sự bị hủy năm xưa hóa ra là do Tứ cô nương cố tình tính kế. Chỉ vì muốn thay thế người tỷ tỷ đang hấp hối để gả cho Anh Quốc Công làm kế thất. Nhìn mỹ nhân trong gương đồng với đôi môi đỏ như son điểm, Thanh Nhiêu quyết định không phụ kỳ vọng của tiểu thư. Nàng phải tranh lấy tiền đồ cho mình. Chỉ là… Không cẩn thận một chút, dường như nàng đã tranh quá đà rồi. … Giữa trời tuyết trắng mênh mang, Trần Duyệt Vi quỳ chờ ngoài Ngự Thư Phòng suốt một canh giờ, chỉ mong vị phu quân của mình có thể nương tay với nhà họ Trần. Cửa điện khẽ mở. Người bước ra là Trang Quý phi được sủng ái nhất lục cung, khoác chiếc áo choàng ngọc sắc thêu chỉ vàng quý giá vô ngần. Trong đôi mắt quen thuộc ấy không còn chút kính cẩn hay dè dặt nào nữa. Nàng từ trên cao nhìn xuống Trần Duyệt Vi, khóe môi nở nụ cười khiêu khích. “Cô nương, đạo lý người dạy ta, sao giờ chính mình lại không hiểu?” Đàn ông vốn không đáng tin. Nhất là một người đàn ông đã trao trọn trái tim cho một nữ nhân khác ============== Mời các bạn đọc tiếp theo ạ!

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Tuế Tuế Bình An - Phần 3(stt8)

Vào mùa xuân cày cấy, Tống Tuệ lơ đễnh xuất giá. Nhà chồng cách xa hai mươi dặm, Tống Tuệ chưa từng đến đó. Nàng cũng chưa từng gặp người chồng đã phục vụ quân ngũ sáu năm, chỉ nghe nói hắn mang theo sát khí, kẻ lang thang không dám chọc giận. Trước ngày xuất giá, chàng thư sinh hàng xóm từng muốn dẫn nàng bỏ trốn. Tống Tuệ không đáp ứng, nàng thích sự ôn hòa và lịch sự của chàng thư sinh, nhưng nàng càng biết rằng, trong thời loạn lạc này, chàng không thể bảo vệ nàng. Hôn nhân sau cưới, phong cách đời thường. Cặp đôi dân thường từng bước thăng cấp, bối cảnh hư cấu miễn thẩm định

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên - Phần 4 (stt2)

Tiền Đồng — người như tên, là thiên kim của một phú thương đất Dương Châu. Trong tiệc đầy tháng, có thầy bói xem mệnh cho nàng: “Nữ tử này, sau này không giàu thì sang.” Tiền Đồng không tin. Người ta nói: Giàu không quá ba đời, nghèo không quá năm đời. Nhà họ Tiền đến nàng vừa tròn đời thứ ba. Khi biết trong nhà định dùng cả núi vàng làm của hồi môn, gả nàng cho con trai út của Tri châu, Tiền Đồng lập tức từ chối. Nàng tự ra bến tàu, chọn lấy một công tử trông nghèo xác xơ nhất, rồi… trùm bao tải lên đầu bắt về. Ở trong giàu sang mà lo nguy, chưa mưa đã lo dột — nàng quyết định hy sinh bản thân, gả cho một chàng nghèo, để hạ thấp lòng đố kỵ của thiên hạ với nhà họ Tiền. Con trai độc nhất của Trưởng công chúa đương triều — Tống Doãn Chấp, ba tuổi thuộc Tam Tự Kinh, mười tuổi làm thơ, mười sáu tuổi ra chiến trường. Văn thao võ lược, thiếu niên thành danh, tự cho rằng đã lên tới đỉnh cao đời người. Sau bốn năm bán mạng cho hoàng đế ngày đêm không nghỉ, hắn nhận được một nhiệm vụ: Phú thương Dương Châu ngang ngược, lệnh hắn vi hành điều tra. Vừa đặt chân tới Dương Châu chưa được bao lâu… liền bị một cái bao tải trùm lên đầu. Khi được thấy lại ánh mặt trời, một tiểu nương tử từ trong ánh vàng rực rỡ thò đầu ra, nheo mắt cười với hắn: “Công tử, ta cho chàng cả đời vinh hoa phú quý, được không?” Lần đầu gặp Tiền Đồng, Tống Doãn Chấp cười lạnh trong lòng: “Ta điều tra chính là nàng.” Lần thứ hai gặp: “Xa hoa vô độ, gian thương vô lương — phải điều tra nghiêm!” Một tháng sau: bắt đầu nghi ngờ nhân sinh. Nửa năm sau: “Tiền Đồng, đai lưng của ta đâu rồi…” Đêm tân hôn, Tống Doãn Chấp ngồi giữa một đống núi vàng tới nửa đêm, cuối cùng cầm bút viết cho hoàng đế một phong thư: “Cục diện phức tạp, muốn cầu chân tướng, ngoại thần xin ở lại đây an gia lạc nghiệp, tạm thời chưa về triều.”

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Quý Nữ Trong Ván Cờ

Năm xưa khi điển khi phụ thân ta lập được đại công nơi sa trường, Hoàng thượng từng ban cho Thẩm gia chúng ta một ân điển.   Người được lập làm Thái tử phi trong tương lai, nhất định phải là nữ nhi của phủ họ Thẩm.   Năm ta và đích muội tròn mười sáu tuổi, phụ thân đã chọn ta.   Đích muội vì chuyện ấy mà làm ầm ĩ cả phủ, khóc đến gần như ngất lịm.   Muội ấy một mực cho rằng phụ thân thiên vị, là ta cướp mất mối lương duyên phú quý vốn thuộc về nàng.   Thấy nàng ngày một gầy gò tiều tụy, trong lòng ta không khỏi xót xa.   Khi ấy, ta vốn đã định nhường cuộc hôn sự này cho nàng.   Thế nhưng phụ thân lại nắm lấy tay ta, chậm rãi dặn dò:   "A Ninh, từ thuở nhỏ con đã thông tuệ, điềm tĩnh hơn muội muội con."   "Trong lòng phụ thân, người được coi trọng nhất trước nay vẫn luôn là con."   "Chỉ là con và muội muội suy cho cùng vẫn là cốt nhục ruột rà."   "Sau này khi con đã trở thành Thái tử phi, nhất định chớ quên chăm lo cho muội ấy."   Nhìn ánh mắt hiền từ đầy yêu thương của phụ thân, ta tin không chút nghi ngờ.   Về sau, ta xuất giá vào Đông cung, trở thành Thái tử phi mà người người ngưỡng mộ.   Chỉ tiếc, người đời nào hay trong lòng Thái tử từ lâu đã có một vầng bạch nguyệt quang chẳng ai có thể thay thế.   Thái tử sủng thiếp diệt thê, mặc cho nàng ta chà đạp lên địa vị của ta, một Chính phi.   Ta mang thai mười tháng, cận kề cửa tử mới hạ sinh cho hắn một vị hoàng tử.   Ngay trong đêm ấy, Trắc phi đã sai người bế con trai ta khỏi phòng sinh.   Sau đó, nàng ta ép ta uống một bát thuốc độc, rồi dối gạt mọi người rằng ta băng huyết mà chết.   Sau khi chết, hồn phách ta lơ lửng giữa không trung.   Ta vốn cho rằng, chí ít phụ thân cũng sẽ đòi lại công bằng cho ta.   Nào ngờ, chính mắt ta lại trông thấy ông nắm lấy tay đích muội, mặt mày rạng rỡ nói:   "Khóc lóc cái gì? Tỷ tỷ con chết như vậy cũng coi như chết đúng chỗ."   "Năm xưa ta không gả con cho Thái tử, là vì ta sớm biết trong lòng Thái tử đã có người."   "Nếu con gả sang đó, ắt sẽ phải chịu nhiều tủi nhục."   "Nhưng tỷ tỷ con thì khác. Nó tính tình trầm ổn, biết nhẫn nhịn, lại đủ ngoan ngoãn nghe lời."   "Nay nó đã sinh hạ hoàng tôn, mà hoàng tôn lại được ghi dưới danh nghĩa vị bạch nguyệt quang kia. Thái tử có được chân ái, Thẩm gia chúng ta có được quyền thế, chẳng phải là vẹn cả đôi đường hay sao?"   Đến lúc ấy ta mới biết.   Thì ra, ta chưa từng là đứa con gái được phụ thân yêu thương nhất.   Ta chẳng qua chỉ là vật hiến tế mà ông lựa chọn cho Thẩm gia.   Lần nữa mở mắt, ta trở về đúng ngày phụ thân định sẵn hôn sự cho ta và đích muội.   Đời này, ta thề quyết sẽ không bao giờ chết thay bất kỳ ai nữa.

0.0
8 ch
HE
Xuân Sơn Vô Quy

Vào sinh nhật mười tuổi của kế nữ, ta đặc biệt thỉnh thợ chính của Trân Bảo Các, đúc một bộ trang sức bằng vàng ròng khảm hồng ngọc để tặng cho con bé.    Đứa trẻ thích thú không rời tay, vừa vặn bị mẹ đến thăm ta bắt gặp.    Bà nhìn thấy bộ trang sức vàng rực rỡ ấy, sắc mặt liền cứng đờ, ngay sau đó kéo ta vào nội thất, bắt đầu lau nước mắt.    "Con bé kia có phải từ trong bụng con chui ra đâu, con dụng tâm tổn sức như thế làm gì?"    "Tỷ tỷ của con kết hôn ba năm không có con, ở nhà chồng bước đi gian nan, đến cả bạc tiền lấy lòng hạ nhân cũng không xoay sở nổi. Con có tiền đúc trang sức vàng cho người ngoài, sao không biết đổi thành bạc gửi cho tỷ tỷ con phòng thân?"    "Mẹ biết con thương đứa trẻ đó, nhưng tỷ tỷ con mới là m/áu m/ủ cùng một dòng máu với con mà. Con mau thu bộ trang sức kia về rồi nung chảy ra đi, coi như là thương xót tỷ tỷ con, thương xót mẹ đi."    Nghe tiếng nghẹn ngào của bà, ta không tài nào nhẫn nhịn thêm được nữa, hung hăng đập mạnh chén trà trong tay xuống bàn.    "Cái thứ hạ tiện ấy, cũng xứng nhận đồ của ta sao?"  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Nửa Chiếc Màn Thầu

Thuở nhỏ, ta từng cứu một tên ăn mày, nào ngờ hắn lắc mình một cái, trở thành Thái tử.   Hắn không nhớ tên ta, chỉ nhớ ta là tiểu nha đầu trong phủ Thừa tướng, thế là tiểu thư mạo danh ta, trở thành Thái tử phi.   Phu nhân uy hiếp ta: “Ngươi chỉ là một nha hoàn, phải biết rõ thân phận của mình, đừng quên khế ước bán thân của ngươi và muội muội đều đang nằm trong tay ta.”   Ta đành nhận mệnh, lấy thân phận nha hoàn hồi môn, theo tiểu thư vào cung.   Nào ngờ khi tiểu thư đang mang thai, Thái tử ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người ta, liền sủng hạnh ta.   Tiểu thư biết chuyện thì động thai khí, khó sinh mà chết.   Thái tử vì thế hận ta thấu xương, cho rằng ta cố ý quyến rũ hắn, giày vò ta đến c.hết.   Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày phu nhân muốn ta vào cung hầu hạ tiểu thư.   Lần này, ta dập đầu nói: “Phu nhân, nô tỳ có một vị hôn phu thanh mai trúc mã ở Giang Nam, xin phu nhân thành toàn.”  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Uyển Ninh

Tỷ tỷ một lòng muốn làm đích nữ, cuối cùng được đại phu nhân nhận nuôi. Nào ngờ đại phu nhân là người tẻ nhạt nên suốt ngày dạy tỷ ấy tính toán sổ sách, chẳng biết làm thế nào để được phu quân yêu thích. Còn người đi theo di nương như ta lại giỏi ca giỏi múa, công tử khắp Kinh thành đều ái mộ không thôi. Tỷ tỷ ngày đêm mong nhớ tiểu Hầu gia - người đang yêu ta say đắm, ngay cả mẫu thân của hắn cũng dõng dạc tuyên bố lúc tới chơi nhà: "Đích thứ chẳng quan trọng, chỉ cần con trai của ta vui là được rồi." Tỷ tỷ nổi điên gi.ế.t ta, rồi chúng ta quay lại ngày được nhận nuôi hôm ấy. Lần này, tỷ ấy nép sau lưng phụ thân: "Nữ nhi không muốn về với đại phu nhân đâu, nữ nhi tình nguyện đi theo Triệu di nương." Ta vội vàng tiến lên ôm lấy chân của đại phu nhân. Rốt cuộc kiếp này cũng đến lượt ta hưởng thụ những ngày tháng tốt lành rồi.

0.0
11 ch
Gia Đấu
Hứa Phạn

Năm ấy, khi bị đưa về vùng quê dưỡng bệnh, tôi tình cờ quen một thiếu niên rất đẹp. Không hiểu từ lúc nào, chúng tôi trở thành bạn thân. Cậu ấy vốn lạnh lùng, ít nói. Vậy mà đêm trước ngày rời đi, vành mắt lại đỏ hoe. Giống như một chú cún nhỏ vừa dầm mưa, cậu níu chặt góc áo tôi, giọng khàn đặc: "Tớ phải đi rồi. Cậu chờ tớ quay lại tìm cậu, được không?" Không ngờ, lần chia tay ấy kéo dài suốt tám năm. Sau này, vì chị gái tôi được sắp xếp kết hôn với người thừa kế nhà họ Lục, bố mẹ cũng đón tôi trở về thành phố. Mẹ vô cùng hài lòng với chàng rể tương lai, gặp ai cũng phải khoe vài câu: "Lúc đầu cậu cả nhà họ Lục sống chết không chịu liên hôn." "Ai ngờ vừa nhìn thấy Sênh Sênh một cái đã gật đầu ngay. Trông cái dáng vẻ ấy, chắc thích con bé từ lâu lắm rồi..." Đêm trước lễ đính hôn. Lần đầu tiên tôi gặp người sẽ trở thành anh rể của mình. Mặc chiếc váy dạ hội cũ kỹ chẳng vừa người, tôi bị bố đẩy đi mời rượu khách. Người đàn ông trước mặt có gương mặt tuấn tú, nụ cười nhàn nhạt và xa cách. Nhưng ngay khoảnh khắc tôi ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi anh bỗng khựng lại. Anh nhìn tôi chằm chằm, giọng nói mang theo vẻ khó tin: "Em... và chị em là chị em sinh đôi sao?"

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Độ Thanh Hoan

GIỚI THIỆU:   Người ta sắp gả là một vị thiếu niên tướng quân bị gãy chân.   Phu quân của ta mười bảy tuổi đã được phong tướng, sau khi gãy chân liền rơi khỏi thần đàn.   Lời đồn nói rằng, hắn mang ẩn tật trong người, mệnh chẳng còn dài.   Đêm tân hôn, hắn muốn cùng ta hòa ly.   Nhưng rõ ràng hắn rất để tâm đến ta, ngay cả giường sưởi cũng là đặc biệt sai người đốt vì ta.   Ta nhìn chằm chằm sườn mặt hắn, để ý thấy vành tai hắn hơi ửng đỏ.   Về sau, giữa màn trướng, ta được thấy dáng vẻ sinh long hoạt hổ của hắn, đỏ mặt mắng hắn: “Chàng đừng ức hiếp ta nữa.”   Nam nhân khàn giọng cười, nắm lấy tay ta: “Vậy lần này đổi Thanh Thanh đến ức hiếp ta nhé?”  

0.0
29 ch
Ngôn Tình
Nguyệt Lãm Cung Khuyết

Quý phi không thể chịu nổi việc ta xinh đẹp hơn nàng.   Ngay tại chỗ, nàng ban hôn: “Bạch Chỉ, bản cung nghe nói không lâu trước đây, ngươi đã lén hẹn hò với Tào công công trong Ngự Hoa viên.”   “Nếu hai người đã có tình ý, hà tất phải che giấu. Bản cung sẽ xin Hoàng thượng ban hôn cho các ngươi.”   Quý phi liếc mắt ra hiệu với Tào công công.   Hắn lập tức quỳ xuống: “Nô tài khẩn cầu Hoàng thượng tác thành!”   Vừa nói, hắn còn lấy ra một món đồ tùy thân của ta.   Ta có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch, bị ép trở thành đối thực của thái giám.   Kẻ này thủ đoạn tàn độc, lại nghe theo sai khiến của Quý phi, hành hạ ta đến chết.   Vừa mở mắt ra, ta lại quay về đúng lúc Quý phi đang ban hôn ngay tại chỗ.   Ta quỳ trước mặt đế vương, ngẩng đầu để người nhìn rõ dung mạo của mình, nước mắt tuôn rơi như mưa.   “Hoàng thượng, nô tỳ oan uổng! Nô tỳ và Tào công công vốn không hề quen biết. Nô tỳ không hiểu vì sao Quý phi nương nương lại vu oan hãm hại nô tỳ.”   Ta hiểu rất rõ Quý phi đang e sợ điều gì.   Chẳng qua vì ta giống bạch nguyệt quang yểu mệnh của đế vương hơn nàng, cũng càng có khả năng thay thế vị trí của nàng!  

0.0
8 ch
Cổ Đại
Ba Nghìn Tệ Mua Đứt Ba Năm

Bạch nguyệt quang về nước, người chồng là cảnh sát đặc nhiệm vì đi đón cô ta mà mặc kệ để kẻ b/ắt c/óc đâm tôi sáu nhát.   Khi tỉnh lại sau hai tháng hôn mê để nộp đơn l/y h/ôn, nhân viên làm việc lại ngơ ngác:   “Cô Trình, cô và anh Chu chưa từng kết hôn, càng không cần phải bàn đến chuyện l/y h/ôn…”  

0.0
5 ch
Nữ Cường
Muôn Vạn Lần Rung Động Vì Em

Sau hai năm chia tay, tôi và Trần Cảnh Thâm lại gặp nhau. Anh vẫn cao quý, xuất chúng như ngày nào, bên cạnh là một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp. Còn tôi, dưới chiếc áo hoodie xám xịt là cơ thể đầy những vết thương loang lổ. “Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc về chị rồi.” “Hồi đó hai người yêu nhau từ thời còn học, ngọt ngào lắm. Em còn ngưỡng mộ nữa cơ.” Cô bạn gái xinh đẹp của anh bỗng lên tiếng, vừa ôm lấy cánh tay anh vừa nũng nịu: “Nhưng Cảnh Thâm, bây giờ người anh yêu nhất là em, đúng không?”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đồng Minh Xuyên Không Của Tài Nhân

"Làm sao một người phụ nữ xuyên không có địa vị có thể so tài với một tiểu thư được giáo dục tốt, được nuôi dưỡng trong một gia đình quý tộc hơn mười năm?" Tô Phi tần nhìn ta với nụ cười khinh miệt đầy kiêu ngạo. Nàng ta vốn xuất thân từ dòng dõi quý tộc danh giá hiển hách, lại được hoàng đế hết mực sủng ái, độc sủng hậu cung, hưởng trọn một thời gian dài sống trong nhung lụa, sung túc nơi cung điện nguy nga suốt gần mười năm qua. Nhưng đứng trước uy quyền và sự áp bức của nàng ta, ta chẳng hề có lấy một chút sợ hãi hay chùn bước. Ta chỉ khẽ nở nụ cười nhẹ nhàng, nghiêng người lại gần sát bên tai cô ấy và thì thầm bằng chất giọng cực nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Thật đáng tiếc khi cái thân phận cao quý kia của Thái phi, cái danh xưng tiểu thư thuộc gia tộc danh giá mà bà luôn tự hào, lại hoàn toàn là giả dối." Lời vừa dứt, sắc mặt của Tô Phi tần đột nhiên thay đổi một cách kịch liệt, huyết sắc trên mặt nàng ta trong nháy mắt đại biến, trở nên trắng bệch cắt không ra giọt máu. Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy vì kinh hoàng của nàng ta, mỉm cười đắc thắng và nói tiếp: "Vâng, ta đã sớm biết rõ một bí mật động trời. Người phụ nữ đang cao cao tại thượng tự xưng là Tô Phi tần, tự nhận là đích nữ của quan Huyện lệnh Thanh Châu kia, thực chất lại có xuất thân bần hàn, nghèo khó. Bản chất thực sự của bà, chẳng qua chỉ là một vũ công có thứ hạng thấp kém nhất trong chốn lầu xanh quán ca mà thôi." Nàng ta đứng chết lặng, ánh mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ. Bà ấy sẽ không bao giờ có thể biết được một sự thật rằng, cái thân phận "người phụ nữ du hành thời gian, xuyên không từ thế giới khác đến" mà ta cố tình tạo dựng ra để che mắt thiên hạ, cũng chỉ là một màn kịch giả dối để đánh lạc hướng mà thôi. Bởi vì ta, chính là một nữ tử chân chính được sinh ra và lớn lên ở thời cổ đại này, mang theo ký ức và sự thù hận của một kiếp người. ----------------  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Lặng Lẽ Chờ Hoa Nở

Tôi đã trúng tiếng sét ái tình với Lục Thành, thành viên của đội bơi lội ngay từ cái nhìn đầu tiên.   Bạn cùng phòng cổ vũ tôi rằng thích thì cứ tiến tới mà theo đuổi.   Cô ấy còn nhiệt tình làm quân sư cho tôi.   Dạy tôi cách ăn nói ngọt ngào, cách làm nũng, gặp mặt thì phải gọi là anh trai ơi.   Thậm chí cô ấy còn mua đồ bơi cho tôi, bảo tôi mặc vào rồi đi nhờ Lục Thành dạy bơi.   Thế nhưng tôi khổ sở theo đuổi suốt hai tháng trời, đến mấy anh em chí cốt của Lục Thành còn sắp bị tôi làm cho cảm động, vậy mà anh ấy vẫn dửng dưng như không.   Cho đến tận hôm nay, bạn cùng phòng mới lè lưỡi thú nhận với tôi:   "Thật ra người yêu qua mạng mà trước đây tớ hay kể với cậu chính là Lục Thành đấy."   "Vì muốn thử lòng anh ấy nên tớ mới xúi cậu đi theo đuổi người ta."   "Nhưng tớ không ngờ anh ấy lại kiên định đến vậy, ngay cả một người xuất sắc như cậu mà cũng từ chối được. Xin lỗi nha, xem ra tớ không thể nhường anh ấy cho cậu được rồi."  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Hạo Ninh

Vị hôn phu gửi đến hai chiếc trâm cài tóc. Ta còn chưa kịp mở lời, đích tỷ đã thay ta từ chối:    “Chiếc này là đóa phù dung mà Hào Ninh không thích. So với trâm vàng, muội muội lại thích trâm ngọc hơn.”    “Ta đã nói với chàng bao nhiêu lần rồi, chàng cứ mãi chẳng nhớ nổi sở thích của muội muội.”    Vị hôn phu liền nói: “Là ta nhớ nhầm, nhưng ta nhớ nàng thích phù dung, thích trâm vàng. Hai chiếc trâm này muội ấy không cài thì thật phí hoài, chi bằng nàng nhận lấy đi.”    Đích tỷ chu môi không chịu, vị hôn phu lại dịu dàng dỗ dành thấp giọng. Cuối cùng, tỷ ấy giậm chân:    “Chàng chỉ khéo biết dỗ người thôi.”    “Ta phải cùng các người ra phố xem hội hoa đăng Thất Tịch mới được, nếu không Hào Ninh chẳng biết sẽ bị chàng dỗ đến tận phương nào nữa.”    Hai người vừa nói vừa cười đi ra ngoài.    Ta đuổi theo vài bước, ngược lại ngã nhào trên đất. Đến khi ngẩng đầu lên, trước mắt sớm đã chẳng còn bóng dáng của hai người họ.  

0.0
8 ch
HE
Trùng Sinh: Chiếc Yếm Đỏ Thắm Đổi Tên

Vào ngày ta thành hôn cùng Định Viễn Hầu Tiêu Cảnh Dục, có một gã thư sinh trẻ tuổi xông thẳng vào hỷ đường. Hắn ta móc từ trong ngực ra một chiếc yếm đỏ thắm, nhìn ta bằng ánh mắt đau đớn khôn cùng. "Đêm qua triền miên gối chăn, nàng còn nói đời này kiếp này không phải ta thì không gả, sao nay lại gả cho kẻ khác?" Kiếp trước, ta ra sức biện bạch. Nhưng ngặt nỗi trong tay hắn lại nắm chặt chiếc yếm có thêu tên của ta. Chẳng một ai chịu tin tưởng vào sự trong sạch của ta nữa. Ta bị Tiêu Cảnh Dục chán ghét ruồng bỏ, bị mẹ chồng nhục mạ hành hạ. Các tộc lão trong họ hiềm vì ta làm gia tộc hổ thẹn, cũng chẳng thèm ngó ngàng hỏi han. Ta ở Tiêu gia nén đau thương nhẫn nhục nhiều ngày, cuối cùng cũng tra ra được chân tướng. Hóa ra Tiêu Cảnh Dục từ lâu đã lén lút tư thông với người biểu muội đang ở nhờ trong phủ. Hắn trăm phương ngàn kế mua chuộc gã thư sinh kia, khiến danh tiếng của người chính thê là ta bại hoại, tiếng xấu đồn xa. Có như vậy, hắn mới có thể quang minh chính đại để biểu muội nắm quyền quản gia với thân phận quý thiếp. Lòng ta hận thù ngút trời, ngay đêm đó đã phóng một mồi lửa, tiễn tất cả người của Tiêu gia xuống địa ngục. Sống lại một đời, gã thư sinh kia lại một lần nữa móc chiếc yếm từ trong tay áo ra. Chỉ là lần này, trên chiếc yếm ấy lại thêu rành rành tên của mẹ chồng ta.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Hướng Dương Đón Nắng

Buổi họp lớp cấp ba, mối tình đầu của chồng tôi là người khơi mào, thúc giục tôi l/y h/ôn, trong khi chồng tôi chỉ lặng lẽ bóc tôm.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Muội Là Phúc Tinh Của Ta

Ta sinh ra trong phủ Trung Dũng hầu, là đích nữ danh chính ngôn thuận của Thôi gia.   Một hôm theo người trong phủ ra ngoài thưởng xuân, ta bất ngờ gặp sơn phỉ truy đuổi, giữa cơn hoảng loạn lại trượt chân rơi xuống dòng nước lạnh buốt.   May mà dưới chân núi có một cô nương nhà nông phát hiện, đưa ta về căn nhà nhỏ của nàng.   Lúc thần trí còn chìm nổi trong cơn mê, ta nghe văng vẳng bên tai tiếng cô nương ấy tranh chấp với mẫu thân mình.   “Nhà mình đã nghèo đến không còn gì, con lại còn nhặt một người lạ về, lấy đâu ra gạo mà nuôi nàng ta? Mau đưa nàng ta đi đi.”   “Nàng ấy vẫn còn thở, chẳng lẽ thấy người sắp chết mà khoanh tay đứng nhìn sao? Sau này con ăn ít đi một miếng là được.”   Nghe những lời ấy, lòng ta nặng trĩu áy náy, thầm nghĩ chỉ cần người trong phủ tìm được đến đây, ta nhất định phải báo đáp hai mẹ con họ thật hậu hĩnh.   Thế nhưng khi hoàng hôn vừa phủ xuống sân nhà, một tiếng khóc thê lương của cô nương nhỏ bỗng xé toạc màn chiều yên tĩnh.   “Người giết Đại Hoàng của con! Người trả Đại Hoàng lại cho con!”  

0.0
8 ch
Nữ Cường