Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Ta là bệnh mỹ nhân nổi danh trong kinh thành, khi gả vào Hầu phủ, ai nấy đều đánh cược xem ta có thể sống được mấy ngày. Mọi người đều biết, tiểu Hầu gia có một ái thiếp, cưới ta chỉ vì ta đoản mệnh, không chướng mắt. Sau khi vào động phòng, hắn mặt mày hờ hững, mặc cho ái thiếp đá đổ bát thuốc của ta. “Dù sao cũng sống không được bao lâu nữa, đừng phí phạm đồ tốt.” Hắn không biết. Trong bát ấy, từ trước đến nay không phải thuốc kéo dài mạng sống của ta. Mà là nhuyễn cân tán cha ta hạ cho ta. Thuốc không còn, ta liền khỏe lại.
Thái tử nhặt về một cô nương. Nàng rất đẹp, nhưng từng là thê tử của người khác, lại luôn nhớ mãi không quên người ấy. Đối mặt với sự lấy lòng của Triệu Lẫm, nàng vừa cứng cỏi vừa thanh cao. “Ta không nỡ rời xa Doãn Chu, ta không ở bên cạnh chàng, chàng nhất định sẽ tiều tụy.” Triệu Lẫm cười lạnh, một tay bóp lấy cằm nàng. “Cô có một vị hôn thê, xuất thân thanh lưu, dung mạo và tài danh đứng đầu thiên hạ.” “Cô ban nàng cho phu quân của ngươi.” “Để nàng bầu bạn với hắn suốt đời, như vậy, ngươi yên tâm rồi chứ?” Mỹ nhân rơi lệ, khẽ đáp một tiếng được. Mọi chuyện đều viên mãn.
Nữ thần dịu dàng thanh nhã giữa chốn nhân gian × Chú cún đáng thương Ta nuôi nam chính thành phế vật rồi. Lẽ ra hắn phải chăm lo triều chính, gánh vác giang sơn xã tắc mới đúng. Vậy mà đến ngày đại hôn, hắn lại đè ta, một nữ phụ độc ác xuống giường, chất vấn vì sao ta không thể chỉ sủng ái một mình hắn. Hắn vừa đỏ hoe mắt vừa khóc, lưu luyến cọ nhẹ bên tai ta. Dù trong tay nắm đủ quyền thế để khuynh đảo thiên hạ, vậy mà hắn vẫn không dám hôn xuống. Chỉ sợ ta sinh lòng chán ghét, bỏ hắn mà đi. “Thần nữ tỷ tỷ... xin tỷ.” “Hãy sủng ái ta như trước đây, được không?”
Sau khi ta chết, mẹ ta phát điên. Ngày nào mẹ cũng đi tìm ta. Ca ca vì muốn đổi lấy một nụ cười của mẹ, mỗi ngày đều mặc nữ trang ở bên cạnh mẹ. Đợi đến khi bệnh của mẹ khá hơn, ca ca mới đổi lại nam trang, lên kinh ứng thí. Về sau, có người đem chuyện huynh ấy từng mặc nữ trang ra công kích. Huynh ấy chỉ nói: “Ta là vì trưởng bối trong nhà, sợ người khác chê cười gì chứ?” Sau khi ta chết, mẹ ta phát điên. Y phục của mẹ bẩn rồi, tóc cũng rối bù, trong lòng ôm một con rối buộc bằng quần áo cũ và rơm rạ, cười tủm tỉm ngồi trên chiếc ghế trong sân. Mẹ khe khẽ hát. Trên mặt mẹ mang theo nụ cười. Thân thể mẹ khẽ đung đưa, như thể đang dỗ con rối trong lòng ngủ.
Tên truyện: Vừa Bái Đường, Đã Nghe Thấy Tiếng Lòng Muốn Ám Sát Ta nghe thấy tiếng lòng của Thái tử, huynh ấy nói ta trông thật xấu xí. Thái tử cũng nghe thấy tiếng lòng của ta, ta chửi huynh ấy trông như một thằng đần độn. Hai chúng ta đứng đó nhìn nhau trân trối, bỗng nhiên có một giọng nói đầy âm u, hiểm độc vang lên trong đầu: 【Chúng ta nên giết Thái tử trước, sau đó tiện tay tiễn luôn Thái tử phi lên đường.】 Cả Thái tử và ta đều giật bắn mình, cứng đờ người. "Ai? Rốt cuộc là tên nào muốn giết chúng ta?" ===================
Phu quân của ta không được, nhưng hiền lương, nhặt về cho ta một nam nhân. “Hắn là người nơi khác, lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi thì ném ra ngoài là được.” Chúng ta giả làm huynh muội, làm việc theo kế hoạch. Không ngờ nam nhân kia lại chẳng khác nào Bồ Tát sống. Không chỉ khiến ta mang thai, lúc rời đi còn cho ta một khoản tiền lớn. “Thôn phụ quê mùa, không xứng làm đôi, sau này chớ dây dưa nữa.” Phu quân tức không chịu nổi, muốn liều mạng với hắn. Ta khóc lóc ngăn chàng lại. “Ca ca, thôi đi, đừng làm hại hắn.” Quay đầu lại thì thầm với chàng. “Năm nay, vịt làm không công còn cho thêm tiền khó tìm lắm, giả vờ một chút là được rồi.” Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân rời đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh con trai, cuộc sống trôi qua rất sung túc. Ba năm sau, Thái tử trở lại chốn cũ, bắt gặp một nhà ba người chúng ta. Hắn lập tức phát đ/ i/ ê/ n ngay tại chỗ. “Hay cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa ta xoay vòng vòng!”
Tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời kinh thành, kéo theo một trận mưa to gió lớn mịt mù đất trời. Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, tiếng la hét thất thanh của hỉ bà vang lên phá vỡ cả tiếng mưa dội: “Nguy rồi! Nguy rồi! Khiêng nhầm kiệu hoa rồi!” Người nhà họ Giang chúng tôi nghe vậy liền ngớ người, vội vã chạy ra sân. Cha ta nhíu mày hỏi lớn: “Nhầm gì cơ? Tân nương tử, cô nương nói gì thế?” Hỉ bà đập tay bành bạch vào đùi, mặt mày tái mét, giọng run rẩy: “Kiệu hoa! Kiệu rước về không phải là Trương Tam Nương ở thành đông! Mà là... kiệu của phủ Lễ bộ Thượng thư! Trời đất ơi, hôm nay thiên kim Thượng thư xuất giá lấy Trạng nguyên, mưa to gió lớn nên khiêng nhầm cửa rồi!”
Ngày Song Mười Một, chồng tôi đặt mua một chiếc váy ngủ bằng ren. Thế nhưng tên người nhận trên đơn hàng lại là bảo mẫu trong nhà. Đêm hôm đó, cô bảo mẫu mặc chiếc váy ngủ gợi cảm ấy, nhẹ tay gõ cửa phòng ngủ. Vừa nhìn thấy tôi, cô ta hoảng đến mức lưỡi cũng như líu lại: “Chị Chu?! Chị, chị không phải đã đi công tác rồi sao!” Giữa màn đêm yên tĩnh, tôi đắp mặt nạ, bình thản ngồi trước máy tính gõ bản thảo. Ánh sáng trắng lạnh từ màn hình hắt ngược lên từ dưới cằm tôi. Bộ dạng ấy, nói thật, đúng là có hơi dọa người. Nó khiến Tiểu Tuệ sợ đến mức giật bắn cả mình. Tiểu Tuệ là bảo mẫu do chồng tôi giới thiệu tới. Năm nay cô ta vừa mới tốt nghiệp đại học. Vì cô ta còn quá trẻ, ban đầu tôi thật sự không muốn thuê. Nhưng chồng tôi nói hoàn cảnh nhà Tiểu Tuệ rất khó khăn, ba mẹ đều đang bệnh, cần tiền chữa trị.
Thành thân rồi, ta mới được biết người phu quân mình ngày ngày gọi là lang quân còn có một huynh trưởng sinh đôi. Vị huynh trưởng ấy đứng nơi đầu hàng văn thần, tâm tư thâm trầm như mặt hồ phủ sương, tính tình lại lạnh lẽo sắc bén đến mức người khác chỉ nghe danh thôi cũng đã sinh lòng e ngại. So với phu quân của ta, người luôn dịu dàng săn sóc, nói năng ôn hòa như gió xuân lướt qua thềm ngọc, quả thật là hai thái cực hoàn toàn khác biệt. Vài ngày trước, vì nhất thời bất cẩn, ta nhiễm phải phong hàn, nằm mê man trọn một ngày một đêm. May nhờ phu quân túc trực bên giường không rời, áo ngoài chưa kịp thay, đai lưng chưa kịp tháo, từng chút từng chút chăm nom cho ta, bệnh tình của ta mới lui đi. Khi ấy, trong lòng ta còn thầm cảm thấy mình may mắn biết bao. May mà người cùng ta kết tóc là chàng, chứ không phải vị huynh trưởng khiến người ta nghe thôi đã thấy lạnh sống lưng kia. Đêm ấy, ta nằm trong lòng phu quân, nhỏ giọng nói ra lời cảm thán ấy. Chàng nghe xong, trên giường lại nhiệt tình hơn mọi ngày rất nhiều.
Suốt mười năm phụ thân và mẫu thân khoác giáp rời kinh, theo quân chinh chiến nơi biên ải xa xôi. Còn ta bị đưa xuống một trang tử nơi thôn dã, lớn lên giữa gió đồng bụi đất, chẳng ai uốn nắn, cũng chẳng ai dạy ta phải làm một khuê nữ đoan trang thế nào. So với Thẩm Diệu Y được phụ thân mẫu thân giữ bên mình từ thuở nhỏ, được nuôi dưỡng thành dáng vẻ dịu hiền, lễ độ, ta quả thật kém xa. Nàng là ái nữ của vị chiến hữu đã mất của phụ thân mẫu thân ta, khi mới năm sáu tuổi đã theo họ ra biên tái, lớn lên trong vòng che chở của họ. Người trong phủ thường nói: “Diệu Y tuy không phải cốt nhục thân sinh, nhưng tình cảm còn hơn cả con ruột.” Ta từng đem hết oán hờn đổ lên người nàng. Oán nàng cướp đi cha mẹ vốn thuộc về ta. Oán nàng giữ họ bên mình trọn mười năm dài đằng đẵng, đến một năm ngắn ngủi cũng không chịu trả lại cho ta. Bởi vậy, ta từng bướng bỉnh một lần, cứng rắn giành lấy mối hôn sự giữa nàng và tiểu quận vương.
CHỒNG ĐI CÔNG TÁC, MẸ CHỒNG NHỐT CON TRAI TÔI NGOÀI HÀNH LANG, TÔI BÌNH TĨNH BÁO CẢNH SÁT Đèn cảm ứng tiếng động ngoài hành lang đã hỏng từ lâu. Bóng tối giống như một tấm chăn bông ẩm ướt, quấn chặt lấy không gian chật hẹp. Con trai ba tuổi của tôi co ro trong góc bên ngoài cánh cửa chống trộm. Bàn tay nhỏ bé của thằng bé nắm lấy lan can, móng tay đã chuyển sang màu tím tái. Tôi đứng trước cửa, ngón tay chạm vào cánh cửa sắt lạnh lẽo. Trong kẽ móng tay tôi vẫn còn sót lại những hạt kim tuyến dính vào khi giúp bọn trẻ làm đồ thủ công ở trường mầm non hôm nay. Cánh cửa đã bị khóa bằng vân tay từ bên ngoài. Ổ khóa điện tử đang ở chế độ khóa an toàn nên chìa khóa dự phòng không thể mở. Màn hình khóa vân tay hiển thị dòng chữ “Đã khóa”. “Mẹ, con đói.” Giọng con trai nhỏ như tiếng muỗi, mang theo tiếng nức nở, còn trở nên khàn đặc vì thiếu nước quá lâu. Tôi ngồi xổm xuống, bọc bàn tay lạnh ngắt của thằng bé trong lòng bàn tay mình. Trên mặt thằng bé là những vệt nước mắt đã khô.
Kiếp trước, thanh mai của Bùi Ngọc cải nam trang, cướp tú cầu của ta. Mỗi lần tú cầu sắp rơi vào lòng Bùi Ngọc, nàng ta lại cười hì hì rồi cướp lấy, sau đó lại ném trả về phía ta. Ta tức đến không chịu nổi, định đuổi nàng ta đi. Nào ngờ nàng ta chỉ cười vô cùng khoái trá: "Chẳng phải cô nương ném tú cầu là để người khác đón lấy sao?" Đám người xung quanh cũng hùa theo ồn ào: "Chuyện tốt lắm gian nan mà. Ai bảo cô luôn ném về phía nàng ấy chứ?" Ta trở thành trò cười của cả kinh thành. Sau khi trọng sinh, ta đổi lễ ném tú cầu kén rể thành tỷ võ kén rể. Nàng ta vừa nhảy lên lôi đài, đã bị ta một cước đá văng xuống. Đêm hôm đó, Bùi Ngọc lật cửa sổ bước vào. Dưới ánh trăng, sắc mặt hắn đầy vẻ không vui. "Nàng ấy chỉ đùa giỡn thôi, vậy mà nàng lại ra tay nặng như thế?" "Một kẻ ghen tuông như nàng mà cũng xứng làm nữ chủ nhân của Hầu phủ sao?" Bóng cây ngoài cửa sổ bỗng chốc lặng im. Ta khẽ lên tiếng ngắt lời hắn: "Bây giờ chạy vẫn còn kịp." Hắn đâu biết, người thắng cuộc trong buổi tỷ võ kén rể đang xách kiếm đứng ngay ngoài cửa. Vị đó... Không phải người có tấm lòng Bồ Tát. …
CẢ NHÀ VỀ QUÊ ĂN TẾT, LÚC XUẤT PHÁT CHỒNG TÔI NÓI: “ĐỒ QUÁ NHIỀU, EM ĐƯA CON NGỒI XE KHÁCH VỀ ĐI.” TÔI KHÔNG HỀ DO DỰ, QUAY NGƯỜI ĐƯA CON ĐẾN DISNEYLAND RỒI ĐỂ ĐIỆN THOẠI Ở CHẾ ĐỘ IM LẶNG. Có những quyết định không cần phải thức trắng đêm suy nghĩ kỹ càng, chỉ cần một khoảnh khắc lạnh lẽo và tỉnh táo. Ví dụ như khoảnh khắc chồng bạn, người đàn ông đã chung chăn chung gối với bạn suốt sáu năm, từng thề sẽ che mưa chắn gió cho bạn và con, đứng trước chiếc xe chất đầy đồ Tết cho nhà bố mẹ anh ta rồi thản nhiên nói với bạn: “Đồ quá nhiều, em đưa con ngồi xe khách về đi.” Trong không khí tràn ngập cái lạnh buổi sớm và mùi khói xe, tôi nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú nhưng không hề có chút ấm áp của anh ta, nhìn những thùng thuốc lá, rượu, thực phẩm bổ dưỡng và đặc sản địa phương được anh ta cẩn thận đóng gói trên hàng ghế sau. Chúng giống như những tên lính đang diễu võ giương oai, chen chúc chiếm lấy vị trí vốn thuộc về tôi và con. Trái tim tôi ngay trong khoảnh khắc ấy đã đông thành một khối băng cứng rồi vỡ vụn. Tôi không tranh cãi, không chất vấn, thậm chí không rơi một giọt nước mắt. Tôi chỉ bình tĩnh gật đầu, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấm áp của con trai bên cạnh rồi quay người, đi ngược hướng anh ta rời đi, bước về phía một cuộc đời hoàn toàn khác. Anh ta cho rằng tôi đang đi về phía sự chen chúc và tủi nhục của bến xe đường dài. Nhưng anh ta không biết rằng điều tôi lựa chọn cho mình và con là một khởi đầu hoàn toàn mới, lấp lánh ánh sáng.
Đột nhiên nhận ra trong đám con cháu ở nhà, mỗi mình là còn độc thân. Mẹ tôi bắt đầu rục rịch lên lịch xem mắt cho tôi vào dịp Tết này. Sực nhớ đến ông anh trai nuôi đã năm năm rồi chưa về nước, tôi liền nảy ra một kế hoãn binh. Tôi giả vờ mếu máo, khóc lóc: "Anh bảo anh sẽ cưới con mà." "Đời này trừ anh ra thì con không lấy ai hết." "Ngoài anh ấy ra, con chẳng thèm ai đâu." Mẹ tôi không nói không rằng, chỉ cắm cúi bấm điện thoại liên tục. Ngay đêm hôm đó, anh trai thả nhẹ một bức ảnh chụp màn hình vé máy bay qua cho tôi: [Ừ.] [Chờ anh.]
Văn án: Sau khi bị người ta đẩy xuống nước, ta tỉnh lại. Lúc ấy ta mới biết, hóa ra mình chỉ là khuê trung mật hữu vô tri vô giác của nữ chính. Ta vì lòng tốt, cầu xin phụ thân thu nhận nàng, một cô nhi chi thứ. Nào ngờ, nàng chẳng những dây dưa mập mờ với huynh trưởng của ta, mà còn âm thầm cùng vị hôn phu của ta tự định chung thân, lại ở bên ngoài bôi nhọ ta thành một kẻ ngang ngược, vô lý. Tuy ta bị nàng làm nền đến mức trở thành kẻ lạnh lùng vô tình, ngu xuẩn hấp tấp, nhưng nàng vẫn "hảo tâm" giới thiệu cho ta thị vệ trung thành nhất bên cạnh nam phụ thứ hai, khiến ta vì hắn mà trở mặt với cha mẹ, ôm giữ một nam nhân trong lòng chưa từng có ta. Cho đến khi ta bị nữ chính lấy máu chữa bệnh mà chết thảm, hắn mới chịu nắm lấy tay ta, cúi đầu nhìn ta một lần. "A Nguyên, kiếp này nàng đã vất vả rồi. "Ta nhất định sẽ thay nàng chăm sóc tốt Cảnh Nghi." Lần nữa mở mắt, nữ chính đang vừa khóc vừa khẩn thiết khuyên ta tha thứ cho kẻ đã đẩy ta xuống nước.
Lý Thư Nhiên là cung nữ trải qua biến loạn triều đình, gắn bó sâu sắc với Lý Bá rồi xuất cung sau khi ông mất. Nàng rời hoàng cung, lập gia đình với Triệu Tư Tề, sinh con và sống cuộc đời bình yên ở Giang Nam. Trong khi đó, các nhân vật cũ trong cung mỗi người có số phận riêng giữa chiến loạn và quyền lực, cuối cùng hoàng thượng qua đời, khép lại một thời đại.
Sau khi cữu cữu tạ thế, cữu mẫu bèn định cho Thư Thụy một mối hôn sự: Gả cho Ngô đại viên ngoại đã ngoài tứ tuần ở trên trấn để làm kế thất. Thư Thụy không cam lòng. Đêm đến, y thu dọn hòm xiểng, mang theo tờ khế ước cửa tiệm do cha nương để lại, định bụng lên phủ thành tìm một con đường sống. Trên đường trốn gả, Thư Thụy đã lỡ gây ra một tai họa: y đánh xe ngựa đâm trúng một vị hậu sinh tuấn tú. Vị hậu sinh nọ mở mắt ra, ôm đầu kêu đau, bảo rằng mình chẳng còn nhớ gì nữa, hắn mất trí nhớ rồi! Thư Thụy đời nào tin cái trò tà môn này. Y bèn bôi đen thui cái mặt, hóa trang thành một kẻ đầy tàn nhang thô kệch, rồi lao đến khóc lóc nỉ non đến mức khiến người ta buồn nôn: "Tướng công, ngay đến ta mà chàng cũng quên rồi sao? Chúng ta là phu thê tình thâm ý nồng mặn nồng mà!" Hậu sinh tuấn tú nhìn y chằm chằm, trầm mặc hồi lâu, trong ký ức quả thực không nhớ nổi mình có một vị phu lang như thế này. Nhưng với tâm lý "thà có còn hơn không", hắn chấp nhận sự thật một cách rất tự nhiên: "Vậy ta đói rồi, muốn ăn cơm." "…" Gian tiệm cũ kỹ bỏ hoang nhiều năm trên phố Thập Lý, bụi đóng còn dày hơn ngói, thế mà lại chầm chậm được sửa sang, dọn dẹp sạch sẽ. Trước cửa treo lên tấm biển hiệu mới, làm sinh ý mở khách điếm. Khách điếm nhỏ nhoi, vỏn vẹn bốn gian phòng thượng hạng, một gian phòng chung; Địa bàn tuy chẳng lớn, nhưng vừa có thể đặt chân trú chân, lại vừa có thể dùng bữa lót dạ. Hai người trẻ tuổi đứng ra chèo kéo sinh ý: Một vị là Ca nhi, vừa làm chưởng quầy lại kiêm luôn đầu bếp. Gã chạy vặt chạy đường thì diện mạo tuấn lãng, trông có vẻ ngơ ngác, nhưng thân thủ lại cực kỳ lợi hại. Hôm nay trong tiệm có: Cá trắm đen hầm măng chua, bánh trứng rau tề, canh trà đắng... Phòng ốc đã phủ kín, không nhận thêm khách trọ nữa... Ngày tháng êm đềm trôi, điếm nhỏ đón gió sương, đi qua năm này tháng nọ ~ Hướng Dẫn Đọc: Tình cảm: Yêu đương kiểu "gà bông". Thể loại: Ca nhi văn, điền văn thị chính, sinh hoạt thường nhật. Nhãn nội dung: Điềm văn (ngọt), cuộc sống thị giếng, điền văn hàng ngày. Nhân vật chính: Quý Thư Thụy, Lục Lăng. Khác: Thường nhật, kinh doanh, mỹ thực. Tóm tắt một câu: Kinh doanh tốt ba bữa một ngày, trải qua những tháng ngày hạnh phúc nhỏ nhoi. Lập ý: Không từ bỏ chính là hy vọng! Đây là phần 2 của truyện, các bạn vui lòng đọc phần 1 trước nhé! Cảm ơn các bạn đã ủng hộ!
Anh ấy muốn tôi đến sân thượng tầng cao nhất của câu lạc bộ Tôn Tước vào đúng bảy giờ tối. Anh ấy chuẩn bị bất ngờ, tôi cũng có bất ngờ muốn dành cho anh ấy, vì thế tôi đã đến sớm hơn. Nhưng kết quả lại tình cờ nghe được một “bất ngờ” còn lớn hơn thế nhiều. Ban công chỉ cách nhau đúng một bức tường. “Anh Kiêu, anh đã yêu chị dâu như thế, sao còn dây dưa với cô trợ lý nhỏ kia làm gì? Căn nhà anh bảo em sang tên hôm kia, là tặng cho cô ta đúng không?” “Miên Miên dịu dàng hiểu chuyện, hợp làm vợ, nhưng cũng chỉ xứng làm vợ thôi. Cô ấy ngoan quá, nhiều chuyện anh không nỡ ép.” “Nếu chị dâu phát hiện ra thì sao?” “Cô ấy sẽ không phát hiện ra đâu.” “...”
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết chữa lành, trở thành nữ chính có nhiệm vụ cứu rỗi nam chính. Nam chính mặc nguyên một cây đen, lầm lũi bước thẳng vào màn mưa. Miệng tôi còn chạy nhanh hơn cả não. "Ối chà, em trai dầm mưa kìa." Đến mùa đông, anh ta vẫn xắn quần để lộ một đoạn mắt cá chân trắng trẻo. Tôi lại không nhịn được buột miệng. "Đúng là thích ra vẻ. Kiểu này sớm muộn gì cũng bị thấp khớp." Hệ thống: 【... Cái kiểu của cô thì đúng là không làm nổi nữ chính cứu rỗi rồi.】
Tẩu tẩu dùng thủ đoạn mới có thể gả cho ca ca ta. Cả nhà ta chẳng một ai thích tẩu ấy. Thế nhưng về sau, ca ca bị tàn phế, Liễu tỷ tỷ cuỗm hết tiền bạc rồi bỏ chạy. Chỉ có tẩu tẩu ở lại, ngày đêm sắc thuốc, lau rửa, chăm sóc huynh ấy không rời nửa bước. Ban đầu, ca ca giận dữ mắng chửi tẩu tẩu, cho rằng nàng cố ý làm nhục mình. Về sau, huynh ấy ôm chặt lấy eo tẩu tẩu, không chịu buông tay. “A Tinh, ta sẽ không để nàng phải đau lòng nữa.” Rồi sau đó, thương thế của ca ca hoàn toàn bình phục, lại trở thành vị Tạ tướng quân oai phong lẫm liệt năm nào. Thế nhưng tẩu tẩu lại xách hành lý, nói với huynh ấy: “Tạ Lâm Uyên, thương thế của chàng đã khỏi rồi, ta cũng phải về nhà thôi.” ...
Ta và Thái tử Cảnh Sâm vốn là thanh mai trúc mã. Từ thuở còn thơ, chàng đã luôn quấn quýt bên ta, từng nói không biết bao nhiêu lần rằng đời này ngoài ta ra, chàng quyết không thành thân với bất kỳ ai khác. Thứ muội nhỏ hơn ta ba tuổi. Từ khi bắt đầu biết chuyện, muội ấy đã ngày ngày bám theo sau Cảnh Sâm, miệng ngọt ngào gọi “Thái tử ca ca”, khăng khăng sau này lớn lên nhất định phải gả cho chàng, làm Thái tử phi. Cảnh Sâm khom người ngồi xuống, theo thói quen đưa tay xoa đầu muội ấy, giọng điệu đầy quả quyết: “Sau này ta sẽ cưới tỷ tỷ của muội.” Thứ muội vừa nghe xong liền đỏ hoe vành mắt, khóc lóc quấy phá suốt cả một ngày. Cuối cùng, vẫn là Cảnh Sâm kiên nhẫn dỗ dành hết lần này đến lần khác, rồi mới dịu giọng nhượng bộ: “Được rồi, được rồi... Ta cũng sẽ cưới muội.” Đến năm ta tròn 18 tuổi, Hoàng thượng hạ thánh chỉ. Hai nữ nhi của Tạ gia, một người nhập Đông Cung làm phi, một người gả vào phủ Thừa tướng, trở thành Thừa tướng phu nhân. Thứ muội khóc lóc không thôi, khăng khăng rằng nếu không thể bước chân vào Đông Cung thì thà đập đầu vào cột mà c.h.ế.t. Cảnh Sâm mềm lòng, cuối cùng đành thuận theo ý muội ấy, cưới muội ấy làm Thái tử phi. Còn ta, chỉ có thể nuốt lệ lên kiệu hoa, gả cho đệ nhất mỹ nam chốn kinh thành: Thẩm Thanh Hoài.
Tôi làm marketing trong giới giải trí ba năm, điều đầu tiên học được là: trên màn ảnh, người càng sạch sẽ bao nhiêu, thì ở phía sau lại càng dơ bẩn bấy nhiêu..” Ngày Cố Nhan bị bắt, công ty tôi mở họp khẩn lúc hai giờ sáng. Sếp vừa bước vào đã ném điện thoại lên bàn: “Mấy đứa đoán xem, hot search số một hiện tại là gì?” Không ai dám trả lời bởi tất cả đều đã thấy rồi. [Cố Nhan bị bắt vì tổ chức sử dụng chất cấm.] Mười phút sau, các trang mạng sập hàng loạt. Fan khóc. Anti mở tiệc. Nhãn hàng xóa bài hợp tác trong đêm. Các account giải trí thì như cá mập ngửi thấy máu.Riêng tôi thì chỉ thấy buồn cười, ba tháng trước, chính tay tôi còn duyệt kế hoạch PR cho cô ấy. Trong giới này có một quy tắc ngầm: “Nghệ sĩ sắp có biến, bài viết chữa lành càng nhiều.” Một tháng trước khi bị bắt, hình tượng của Cố Nhan bỗng thay đổi hẳn, không toxic, không phát ngôn sốc nữa. Cô ấy bắt đầu đăng ảnh đọc sách, đi từ thiện, nuôi mèo, ngồi thiền. Caption toàn kiểu: [Học cách yêu bản thân.] [Bình yên là điều quý giá nhất.] Fan cảm động muốn chết. Người qua đường cũng bắt đầu quay xe. Nhưng chỉ có dân trong nghề hiểu: Nghệ sĩ đổi hình tượng bất thình lình, thường là đang có biến: Hoặc bị nắm thóp, hoặc chuẩn bị có phốt.
Vị hôn thê của Tạ Triệu Lâm m/ang t/hai. Sau khi sinh con xong, cô ta ném đứa trẻ cho tôi, cười nhạo: “Cô chẳng phải thầm yêu anh ấy đã lâu rồi sao? Chắc là sẽ rất sẵn lòng nuôi đứa con này thay anh ấy nhỉ.” Tôi vừa định mở miệng mắng cô ta. Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một loạt dòng bình luận: 【Đứa trẻ của nam nữ chính kìa, thiên tài thần đồng xuất hiện rồi!】 【Sáu tuổi thành hacker, tám tuổi mở triển lãm tranh, mười tuổi đã là triệu phú rồi!】 Tôi im lặng một lát, rồi đón lấy đứa trẻ trong tã lót. Sau đó, tôi đến gặp Tạ Triệu Lâm xin nghỉ việc. Anh ta uể oải nhướng mày: “Lại quậy phá cái gì nữa đây?” Tôi trả lời: “Sinh một đứa con, chuẩn bị về quê nuôi nó.” Anh ta cười nhạo một tiếng, tùy tiện viết một tấm séc ném cho tôi, “Quậy đủ rồi thì cút về đây.” Sau này, khi tôi đang dắt đứa trẻ chơi đùa bên bờ biển, thì vô tình bắt gặp Tạ Triệu Lâm đang chụp ảnh cưới. Anh ta trợn mắt ngoác mồm: “Cô thật sự có con rồi sao?” Câu chuyện kết thúc rồi. Nam nữ chính đã trải qua muôn vàn khó khăn, hiểu lầm được hóa giải, cuối cùng cũng bày tỏ lòng mình và ở bên nhau. Nhưng tất cả những điều này đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Bạn trai tôi dường như bị mất trí nhớ rồi. Hạ Từ đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh có một cô gái xinh đẹp khóc lóc hoa lê đái vũ. Nhìn thấy tôi, anh ta dùng ánh mắt xa lạ hỏi: “Cô là ai?” Tôi giải thích mình là bạn gái của anh ta. Nhưng lời tôi còn chưa nói xong đã bị bạn của anh ta cắt ngang: “Thái tử gia của nhà họ Hạ làm sao có thể nhìn trúng loại người như cô chứ?” Hạ Từ không biết rằng, lúc đó tôi đang đứng ngoài phòng bệnh, nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại của bọn họ không sót một chữ. “Cậu thật sự chắc chắn muốn giả vờ mất trí nhớ để thử thách tình cảm của Kỳ Thư Nguyệt dành cho cậu sao? Cậu không sợ cô ấy biết thân phận của cậu rồi sẽ tức giận, đòi chia tay với cậu à?” Hạ Từ lười biếng cắn một miếng táo, thong thả nói: “Tôi cho cô ta tài nguyên, cô ta biết được thì có mừng còn không kịp, làm sao có thể chia tay với tôi chứ?” Tôi che mặt chạy đến một nơi vắng người, mới không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hạ Từ không biết rằng, ngoài anh ta ra, tôi còn có một kim chủ lớn. Vị kim chủ lớn hay ghen kia rất khó dỗ dành, tôi đã sớm không chịu nổi rồi.