Nghe thấy cái tên ấy, tim ta khẽ nhảy lên.
Những ký ức liên quan đến Bùi Nghiễn Chu ở kiếp trước bỗng ùa về.
Khi ấy, ta đã gả vào Đông cung nhiều năm.
Trong một buổi cung yến, Tiêu Cảnh Hành đứng giữa đám đông trò chuyện với Khương Văn Nguyệt.
Lúc đó Khương Văn Nguyệt đã vào cung làm nữ quan, vẫn thanh nhã thoát tục đến mức được mọi người hết lời ca ngợi.
Còn ta ngồi trên vị trí Hoàng hậu.
Trước mặt bày đầy sơn hào hải vị, nhưng đến một đũa ta cũng không dám gắp.
Tiêu Cảnh Hành từng nói, ahwns không thích ta ham mê ăn uống hưởng thụ.
Vì thế dù có đói đến đâu, ta cũng chỉ có thể ngồi ngay ngắn chịu đựng.
Cho đến khi yến tiệc tan.
Có người đi ngang qua bên cạnh ta, lặng lẽ đặt xuống một gói hạt dẻ rang đường.
Gói giấy vẫn còn nóng.
Ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bùi Nghiễn Chu.
Năm ấy, chàng đã là một vị tướng quân có thể tự mình gánh vác mọi việc, thần thái trầm ổn hơn bây giờ rất nhiều.
Chàng không hỏi vì sao ta không ăn, chỉ nói: “Con người sống trên đời, dù sao cũng nên ăn một chút thứ mình thích.”
Sau đó Đông cung xảy ra hỏa hoạn.
Cung nhân bận rộn cứu những bộ kinh Phật mà Tiêu Cảnh Hành trân quý, bận bảo vệ cây đàn cũ mà Khương Văn Nguyệt để lại.
Không ai nhớ rằng trong thiên điện vẫn còn một người là ta.
Khói đặc sặc đến mức ta ngất lịm.
Khi tỉnh lại, ta mới nghe nói là Bùi Nghiễn Chu đã xông vào biển lửa, cõng ta ra ngoài.
Chính vì chuyện đó mà chàng bị Tiêu Cảnh Hành nghi kỵ, không bao lâu sau đã bị điều đến biên cảnh phương Bắc.
Về sau nữa, ta nhận được tin chàng t.ử trận.
Hôm ấy trong cung rơi một trận tuyết rất lớn.
Ta ngồi bên cửa sổ, chợt nhớ tới gói hạt dẻ rang đường năm nào.
Nóng đến bỏng cả tay.
Ôn Hoàng hậu lên tiếng gọi: “Ân cô nương?”
Ta hoàn hồn lại, hốc mắt hơi cay.
“Bùi tiểu tướng quân rất tốt.”
Ý cười trong mắt Ôn Hoàng hậu càng đậm hơn.
“Nếu hắn cũng nguyện ý thì sao?”
Ta không hề do dự.
“Thần nữ nguyện ý.”
Ngoài điện bỗng truyền đến một tiếng động khẽ.
Ôn Hoàng hậu nhìn sang, giọng nói mang theo ý cười.
“Bùi Nghiễn Chu, ngươi định đứng ngoài đó đến bao giờ?”
Bùi Nghiễn Chu cứng đờ người bước vào.
Vừa vào điện, chàng đã quỳ xuống.
“Thần không cố ý nghe lén.”
Dừng một chút, chàng lại bổ sung thêm một câu.
“Chỉ là thính lực của thần tốt hơn người khác một chút.”
Ôn Hoàng hậu bị chọc đến bật cười.
Ta cúi đầu, cố nhịn đến mức bờ vai khẽ run lên.
Hoàng hậu hỏi chàng:
“Ân cô nương nói nguyện ý gả cho ngươi, còn ngươi thì sao?”
Bùi Nghiễn Chu ngẩn người.
Chàng nhìn ta một cái, rồi lại vội vàng dời mắt đi.
Một lúc lâu sau, sống lưng chàng càng thẳng hơn lúc trước.
“Thần nguyện ý.”
Giọng nói của chàng căng đến khàn khàn.
“Sau này thần sẽ mua cho Ân cô nương thật nhiều điểm tâm.”
Cuối cùng ta cũng không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
04
Bùi Nghiễn Chu tiễn ta ra khỏi cung.
Chàng quy củ đi cách ta ba bước, ngay cả cái bóng cũng không dám đến quá gần.
Đến cổng cung, chàng bỗng dừng lại.
“Ân cô nương.”
Ta quay đầu.
Ngón tay chàng siết lấy vỏ đao, như thể trên chiến trường vừa gặp phải một vấn đề nan giải.
“Ngày mai ở Đông thị có một tiệm điểm tâm mới khai trương. Nghe nói bánh cua mỗi ngày chỉ bán ba l.ồ.ng.”
Ta nhìn chàng.
Vành tai chàng lại đỏ lên.
“Nếu cô nương muốn ăn, ta có thể thay cô nương xếp hàng mua.”
Trong lòng ta bỗng mềm đi một chút.
“Ta còn thích đồ ngọt nữa.”
Bùi Nghiễn Chu nghiêm túc ghi nhớ.
“Vậy ta sẽ mua thêm bánh đường hoa quế.”
Chàng không hỏi vì sao một cô nương mà lại ham ăn như vậy.
Cũng không lấy lễ giáo quy củ ra để ràng buộc ta.
Chàng chỉ suy nghĩ một chút rồi nói thêm:
“Nếu cô nương còn muốn ăn thứ gì khác, ta đều mua cho cô nương.”
Khi ngồi lên xe ngựa, ta không nhịn được mà vén rèm quay đầu nhìn lại.
Chàng vẫn đứng ngoài cổng cung, nhìn theo ta.
Thấy ta quay đầu, chàng lập tức đứng thẳng hơn nữa, như sợ ta cho rằng mình không đủ chững chạc.
Ta buông rèm xe xuống, trong lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của hạt dẻ.
Sau khi trở về phủ, trong cung tạm thời vẫn chưa ban hôn.
Chỉ có tin đồn truyền ra rằng Hoàng hậu có ý định chọn một mối hôn sự cho phủ Trấn Bắc hầu.
Mẫu thân thấp thỏm không yên.
Trái lại, phụ thân hiếm hoi không phản đối.
“Bùi gia tuy nắm binh quyền, nhưng đứa nhỏ Bùi Nghiễn Chu ấy quả thực không tệ. Tuổi còn trẻ đã lập được chiến công, làm việc cũng biết chừng mực.”
Mẫu thân trừng mắt nhìn ông.
“Biết chừng mực mà lại đứng ra nói đỡ cho Minh Đường trong cung yến sao?”
Phụ thân sờ sờ sống mũi.
“Bảo vệ vị phu nhân tương lai của mình cũng coi như có trách nhiệm mà.”
Ta ngồi bên cạnh, suýt nữa bị ngụm trà làm sặc.
Ân Tri Tuyết cũng đã nghe được tin tức này.
Lúc đến chúc mừng ta, trên mặt nàng mang theo nụ cười, nhưng trong mắt lại có một nỗi không cam lòng khó nói thành lời.
“Tỷ tỷ thật sự muốn gả cho Bùi tiểu tướng quân sao?”
Ta vừa bóc lớp giấy dầu bên ngoài chiếc bánh đường vừa đáp:
“Vẫn chưa quyết định.”
“Nhưng dù phủ Bùi có tốt đến đâu, cũng không thể sánh với Đông cung tôn quý.”
Ta c.ắ.n một miếng bánh đường. Vị ngọt vừa vặn.
“Vậy thì muội vào Đông cung đi.”
Ân Tri Tuyết bị ta chặn họng đến nghẹn lời.
Bây giờ nàng càng ngày càng giống ta của kiếp trước.
Trong phòng lúc nào cũng phảng phất hương lạnh, trên án chất đầy kinh Phật, ngay cả lúc cười cũng giữ chừng mực.
Ta vốn muốn khuyên nàng. Nhưng lời đến bên môi rồi lại nuốt xuống.
Người chưa thật sự đ.â.m đầu vào tường thì sẽ không hiểu người khác nói bức tường ấy cứng đến mức nào.
Những ngày sau đó, Bùi Nghiễn Chu thường tìm cách hẹn ta ra ngoài.
Nói là hẹn, nhưng thực ra lần nào cũng phải để Bùi Vân Chiếu đi trước mở đường.
Bùi Vân Chiếu là muội muội của chàng, tính tình thẳng thắn hoạt bát, mỗi khi cười đôi mắt đều cong cong.
Lần đầu tiên tới Ân phủ, nàng đã khen mẫu thân ta đến mức bà cười không khép miệng lại được.
“Bá mẫu hôm nay sắc mặt thật tốt, nhìn còn trẻ hơn cả mẫu thân con nữa.”
Mẫu thân cười đến mức uống thêm nửa chén trà.