Kiếp trước, vì muốn gả cho Thái tử, ta đã hao tổn biết bao tâm cơ.
Ngài thích những nữ tử thanh lãnh như Phật nữ, không vướng bụi trần.
Vì thế, ta từ bỏ món điểm tâm ngọt mà mình yêu thích nhất, không ăn thịt cá, ngày ngày chỉ uống sương đọng trên nhụy hoa.
Cuối cùng, ta cũng được như nguyện, gả vào Đông cung.
Nhưng Thái tử lại nói rằng bản tính ta vốn thô tục thấp kém, có giả vờ thế nào cũng không giống.
Cả đời ngài chưa từng sủng hạnh ta lấy một lần, cho đến khi ta tuổi già sức yếu rồi trút hơi thở cuối cùng trong chốn thâm cung lạnh lẽo ấy.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày diễn ra yến tiệc tuyển phi của Thái tử.
Ta lập tức gắp ba chiếc bánh cua vừa mới ra lò, nhét đầy cả miệng đến phồng lên.
Thoáng thấy Thái tử cau mày qua khóe mắt, ta chẳng buồn để tâm.
Ta quay đầu nhìn vị thiếu niên tướng quân bên cạnh vẫn luôn dõi mắt theo đĩa bánh cua.
“Ngài có ăn không?”
Thiếu niên tướng quân khựng lại, vành tai đỏ bừng:
“Ăn.”