Ta là chân thiên kim xui xẻo nhất kinh thành.
Mười sáu năm theo sư phụ mù bày sạp xem bói, lần này ta tới kinh thành chỉ để đòi lại một chiếc la bàn tổ truyền.
La bàn chưa đòi được, ta đã bị Vĩnh Ninh Hầu phủ nhận về trước.
Hầu phu nhân nhìn ta một thân áo vải thô, hai tay đầy chu sa, sắc mặt phức tạp.
Ta rất biết điều, phủi tro giấy trên tay áo, chân thành nói:
“Ta hiểu, loại thuật sĩ giang hồ như ta mà vào Hầu phủ thì rất dễ làm hỏng gia phong của các người.”