Điều ta giỏi nhất trong đời này, chính là vui vẻ để mặc người ta lừa.
Nhà ta là một trong những phú hộ giàu có bậc nhất trong thành, cha mẹ nâng cả núi vàng núi bạc đến tận chân ta, chỉ riêng việc ta chẳng có lấy nửa phần tâm nhãn thì họ lại quên mất.
Các công tử trong thành, hôm nay hẹn ta đến Văn Hương Cư nếm món xuân mới, ngày mai lại rủ ta đến hồ Bích ngắm cảnh trên thuyền.
Ta ngây ngô tưởng rằng bọn họ thật lòng thích ta.
Mãi về sau ta mới ngẫm ra, thứ bọn họ thích là túi tiền bên hông ta.
Tức đến mức ta nhân lúc đêm khuya lẻn vào ngôi miếu nhỏ ngoài thành, quỳ trên bồ đoàn lẩm bẩm một hồi:
“Cầu cho Mạnh công tử lần nào mua tranh cũng gặp phải tranh giả, bạc tiêu sạch chẳng còn đồng nào.”
“Cầu cho Đồng công tử gây chuyện chọc giận cha hắn, bị ông ấy cầm gậy đuổi chạy khắp sân.”
“Cầu cho Phương công tử mang theo phao vào trường thi, bị phu tử bắt quả tang rồi đánh tay ngay trước mặt mọi người.”
Lời còn chưa dứt, phía sau bỗng truyền đến một tiếng cười khẽ:
“Chậc, ta còn đang thắc mắc sao dạo gần đây trời chẳng thuận, mưa chẳng hòa, hóa ra Bồ Tát còn phải tranh thủ lo mấy chuyện vặt vãnh của cô nương.”
“Chi bằng cô nương kể cho ta nghe, để ta thay cô nương làm chủ.”