3

Nửa dấu vân tay?

Dấu vân tay đó để lại ở đâu?

Tôi không hỏi vì tôi biết dù có hỏi thì cũng sẽ chẳng nói cho tôi biết đâu.

Sau khi khép cuốn sổ tay lại, cảnh sát Đổng tiếp lời: "Xin lỗi, có lẽ cậu không thể giữ lại cuốn sổ này đâu, chúng tôi cần mang về để giám định."

"Vâng, được ạ."

"Vừa rồi cậu nói cậu đã xem cuốn sổ này rồi đúng không?"

"Đúng vậy."

"Vậy cái tên đầu tiên trong sổ, Lưu Kiến Quốc, cậu có quen không?"

"Quen, đó là bác sĩ đỡ đẻ cho tôi."

Cảnh sát Đổng nhướng mày.

"Theo lý mà nói ông ta đã mất ngay vào ngày cậu chào đời, sao cậu lại quen người này được?"

Tôi cười khổ.

"Hồi còn nhỏ, mọi người xung quanh đều nói tôi là quái vật, bảo rằng ngay lúc tôi chào đời đã ăn thịt ông Lưu Kiến Quốc rồi."

Cảnh sát Đổng có chút bất lực: "Mấy cái lời đồn ác ý và công kích cá nhân đó thật khốn nạn."

Anh ta quyết định đổi chủ đề: "Vậy thế này đi, chúng ta trò chuyện về bố mẹ cậu nhé."

"Về mặt nào ạ?"

"Tùy cậu, bắt đầu từ lúc cậu còn bé, kể gì cũng được."

4

Hồi còn nhỏ...

Một cánh cửa lùa gắn kính mờ từ từ mở ra để lộ ra thế giới đầy bụi than và khói mù phía sau cánh cửa ấy.

Bấy nhiêu năm nay, tôi luôn cố chôn vùi những con người và sự việc trong thế giới đó vào sâu thẳm ký ức.

Hôm nay là lần đầu tiên tôi chủ động hồi tưởng lại.

Tôi lớn lên ở vùng quê.

Người trong làng hầu như chẳng ai làm ruộng cả, có trồng được đâu, đất đai đều đã bị bụi than làm ô nhiễm hết rồi.

Dù có trồng cây gì, lúc thu hoạch đều mang một vị đắng của bụi than.

Khoáng nghiệp Minh Sơn nuôi sống cả thôn Minh Sơn.

Thậm chí có thể nói là nuôi sống cả cái huyện này.

Đàn ông trong làng đều vào hầm mỏ làm việc, phụ nữ thì ở nhà chăm con.

Trước đây làng chúng tôi không tên là thôn Minh Sơn, tên làng được đổi sau khi Khoáng nghiệp Minh Sơn đến đây, nghe đâu là để cảm ơn những đóng góp của tập đoàn cho huyện.

Họ đích thân chọn một ngôi làng để đặt tên theo tập đoàn của mình.

Bố tôi cũng làm việc tại Khoáng nghiệp Minh Sơn.

Điểm khác biệt là ông ấy từ thành phố theo tập đoàn đến làng, sau đó quen mẹ tôi ở trong thôn.

Hai người cưới nhau rồi sống tại đây.

Bố tôi là người có tính tình rất tốt, lại có học thức, tốt nghiệp đại học.

Ông ấy học chuyên ngành liên quan đến khai thác khoáng sản.

Rất được mỏ than trọng dụng.

Nhờ vậy mà gia đình tôi cũng được quan tâm đặc biệt. Hồi nhỏ, cứ trên thành phố có gì mới lạ là bố lại mang về cho tôi ngay.

Ngay cả tổng giám đốc của Khoáng nghiệp Minh Sơn, tôi cũng từng gặp vài lần.

Ông ta mang quà đến thăm hỏi nhà tôi.

Lần nào ông ta cũng xoa đầu tôi an ủi: "Đừng lo, đợi cháu lớn lên, đến mỏ của chú làm văn phòng, đảm bảo cháu sống không phải lo nghĩ gì."

Tôi thì lại gạt tay ông ta ra.

Vì mẹ tôi không thích ông ta, mẹ thường lén mắng ông ta sau lưng, nói rằng từ khi quanh làng mở mỏ, ruộng vườn đều bỏ hoang, Phó Minh Sơn này đúng là đang tạo nghiệp.

Những lúc ấy, bố sẽ bế tôi vào trong nhà.

"Thằng bé còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, tính tình cũng nóng nảy, chẳng giống tôi chút nào."

"Haha, câu này thì chắc chắn là em dâu không thích nghe rồi, thằng bé này mặt mũi giống cậu như đúc, cậu đừng có đổ oan cho em dâu cắm sừng mình nhé."

Bố tiếp đón Phó Minh Sơn xong, đợi họ rời đi.

Ông ấy mới dịu dàng nói với tôi.

"Trên đời này, ai cũng có những khiếm khuyết khác nhau, có người về thể chất mà cũng có người về tâm lý."

"Ai cũng vậy cả thôi, mọi người đều như nhau, chỉ là khiếm khuyết của con lộ ra bên ngoài mà thôi."

Hồi đó tôi còn nhỏ, chẳng nghe lọt tai câu nói ấy, trong đầu chỉ nghĩ đến việc mình bị đám trẻ trong làng bắt nạt.

5

Vì lý do bị dị tật nên chúng gọi tôi là quái vật, cũng không chịu chơi cùng tôi.

Chúng thậm chí còn cố tình xô tôi một cái khi tôi đang đi đường rồi nhanh ch.óng bỏ chạy.

Đến lúc tôi bò dậy được thì chúng đã biến mất từ lâu.

Không chỉ tôi, những đứa trẻ có khiếm khuyết trên cơ thể khác cũng bị bắt nạt như vậy.

Thời gian lâu dần, tính cách tôi trở nên cô độc, khép kín.

Tôi càng thu mình thì lại càng chẳng có lấy một người bạn.

Bố bận rộn công việc, hầu hết thời gian trong ngày đều ở dưới hầm mỏ, nhiều lúc khi ông ấy về đến nhà thì tôi đã ngủ rồi.

Mẹ không phải là người nói nhiều.

Bà thích dọn dẹp sân vườn thật sạch sẽ rồi lại đi ra ngoài tìm những mảnh đất còn có thể trồng được khoai tây.

Dù cái sân bà dọn có sạch đến đâu, chẳng quá ba ngày cũng lại phủ đầy bụi than đen kịt.

Những năm trước, các cơ quan chức năng đều không quá coi trọng vấn đề môi trường.

Mọi thứ đều ưu tiên phát triển kinh tế làm trọng tâm.

Phó Minh Sơn ở địa phương chúng tôi chẳng khác nào một vị hoàng đế, ai thấy cũng phải cung kính chào hỏi.

Còn về người dân trong làng thì sao?

Môi trường ô nhiễm thì đã làm sao chứ?

Làm ruộng một năm kiếm được bao nhiêu tiền?

Giờ vào hầm mỏ đào than, thu nhập gấp mười, gấp mấy chục lần trước đây.

Chỉ cần mỏ than này không sập, tất cả mọi người đều có thể có một cuộc sống sung túc.

Người duy nhất trong làng dám thể hiện thái độ ghét bỏ mỏ than ra mặt, chính là mẹ tôi.

Nhưng bà có tư cách gì để ghét cơ chứ? Chồng bà vẫn đang ở trong mỏ, kiếm được số tiền nhiều nhất đấy thôi.

Ai cũng ghen tị với việc bố tôi kiếm được nhiều tiền.

Nhưng ông ấy vừa có học thức, lại không sợ vất vả, kiếm được tiền thì có gì sai?

Bố là một lãnh đạo nhỏ, hầu như ngày nào cũng đích thân xuống hầm mỏ, xuống tới tận nơi sâu nhất của mỏ than.

Ông ấy hướng dẫn công nhân cách khai thác, cách chú ý an toàn.

Chương 2 - Danh Sách Tử Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia