Nói một cách khó nghe, chẳng lẽ sau khi bố tôi mất, bà đã cặp kè với Phó Minh Sơn?
Mẹ tôi có nhan sắc không tệ, thuộc hàng nhất nhì trong làng nhưng lúc đó bà đâu còn trẻ trung gì nữa, Phó Minh Sơn làm sao có thể để mắt đến bà.
Vậy rốt cuộc vì lý do gì mà một người vốn căm thù Phó Minh Sơn đến tận xương tủy như bà lại có sự chuyển biến lớn như vậy?
Khả năng duy nhất là bà đang nắm giữ điểm yếu của Phó Minh Sơn.
Khoáng nghiệp Minh Sơn có quy định rất nghiêm ngặt, phụ nữ tuyệt đối không được bén mảng vào.
Ngay cả vợ của Phó Minh Sơn cũng không được vào.
Vậy tại sao mẹ tôi lại có thể vào trong mỏ để xác nhận t.h.i t.h.ể của bố tôi trước?
Còn câu nói của cảnh sát Đổng có ý nghĩa gì?
Đường ống bị phá hoại là do con người, liệu có phải là mẹ tôi không?
Thật sự là bà đã phá hoại đường ống, hại c.h.ế.t bố sao?
Bà và bố đã xảy ra chuyện gì mà đến mức phải sát hại lẫn nhau?
Tôi không tin, tôi không tin mẹ sẽ g.i.ế.c bố.
Cảnh sát Đổng thấy tôi im lặng thì chậm rãi lên tiếng: "Trong hồ sơ vụ án năm đó có lời khai của bảo vệ, mẹ cậu quả thực đã ở trong mỏ trước khi vụ nổ xảy ra."
14
"Bà ấy đã vào đó bằng cách nào?"
"Phó Minh Sơn đích thân đưa vào."
Theo lời bảo vệ nói.
Hôm đó mẹ tôi quả thực đã xách cặp l.ồ.ng cơm và mang theo áo mưa đi tìm bố tôi ở mỏ nhưng bảo vệ nhất quyết ngăn cản không cho vào.
Mẹ tôi muốn nhờ bảo vệ chuyển áo mưa cho bố trước, kẻo lát nữa mưa xuống, bố tôi chắc chắn sẽ bị ướt.
Cổng vào cách hầm mỏ rất xa, bảo vệ không muốn làm.
Họ không đồng ý, mẹ tôi không chịu rời đi. Vì nể mặt bố tôi nên bảo vệ cũng không tiện đuổi người.
Hai bên cứ giằng co ngay tại cổng.
Đúng lúc đó, Phó Minh Sơn lái xe quay lại mỏ, sau khi hỏi rõ sự tình đã đích thân đưa mẹ tôi vào bên trong.
Ở đây xuất hiện một nghi vấn cực lớn.
Đến cả vợ mình mà Phó Minh Sơn còn không cho vào mỏ, tại sao ông ta lại đưa mẹ tôi vào?
Hai người họ có bí mật gì? Hay là có giao dịch gì đó?
Liệu có phải hai người họ đã thông đồng g.i.ế.c bố tôi không?
Nếu đúng là vậy, mọi chuyện có thể khớp với cuốn danh sách t.ử thần kia.
Nhưng lý do g.i.ế.c người là gì?
Giả sử mẹ tôi đúng là hung thủ, bà đã lập kế hoạch cho vụ nổ hầm mỏ thì bà bắt buộc phải vào được bên trong mới thực hiện được.
Vậy thì Phó Minh Sơn chắc chắn là tòng phạm, không có ông ta thì mẹ tôi không vào được.
Sao lại trùng hợp thế chứ? Mẹ tôi bị bảo vệ chặn lại, ông ta vừa vặn lái xe đi ngang qua, còn phá bỏ quy tắc do chính mình đặt ra để đưa phụ nữ vào mỏ.
Sau đó, quả nhiên hôm ấy xảy ra vụ t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng.
Tôi không tài nào hiểu nổi.
Tôi vẫn không tin mẹ mình đã g.i.ế.c bố.
Tôi biết biểu cảm trên mặt mình lúc này chắc rất phức tạp nhưng tôi không phải diễn viên.
Tôi không cách nào kiểm soát được cảm xúc và gương mặt của mình.
Tôi đành lên tiếng với Cảnh sát Đổng: "Tôi muốn đi vệ sinh."
"Được thôi, cần giúp đỡ không?"
"Không cần đâu."
Tôi đẩy xe lăn, ngoảnh lại nói với anh ta: "Cho tôi xin điếu t.h.u.ố.c được không?"
Anh ta không ngờ tôi lại đòi t.h.u.ố.c lá: "Ồ, được chứ."
Anh ta rút một điếu t.h.u.ố.c từ bao ra, nhìn hai bàn tay tôi rồi hơi lưỡng lự: "Ừm, đặt vào đâu đây?"
"Cứ nhét thẳng vào miệng tôi là được."
Anh ta châm lửa, tôi ngậm điếu t.h.u.ố.c đi vào trong nhà vệ sinh rồi rít một hơi thật mạnh, sặc đến mức nước mắt trào ra.
Nhờ hơi t.h.u.ố.c này, tôi dần bình tĩnh lại mà suy nghĩ kỹ càng mọi chi tiết trước và sau vụ nổ mỏ năm đó.
15
Mẹ tôi chỉ có học vấn cấp hai, thậm chí còn chưa học xong.
Nếu bà thực sự muốn mượn vụ nổ mỏ để g.i.ế.c người, liệu bà có đủ khả năng không?
Có thể lắm.
Bà ít nhất cũng biết chữ, nhà tôi có rất nhiều sách về an toàn mỏ, đều là do bố tôi mang về.
Đôi khi tôi cũng tiện tay lật xem vài cuốn.
Nếu mẹ có tâm tư, việc đọc hết đống sách an toàn mỏ đó sẽ giúp bà hiểu rõ cách để g.i.ế.c người mà không để lại dấu vết.
Vậy động cơ của bà là gì?
Có thật là bà đang nắm giữ thóp của Phó Minh Sơn không?
Vậy động cơ muốn g.i.ế.c bố tôi của Phó Minh Sơn là gì?
Có phải vì bố tôi đang nắm giữ thóp của ông ta?
Bố tôi tính tình hiền lành, dễ nói chuyện, với đồng nghiệp hay hàng xóm đều hòa nhã, đúng chuẩn một người tốt.
Nhưng tôi biết bố có nguyên tắc riêng.
Nếu nguyên tắc của bố xung đột với lợi ích của mỏ than, liệu Phó Minh Sơn có ra tay sát hại bố không?
Còn cả khoản tiền bồi thường kia nữa, tận 50 vạn, 50 vạn ở cái thời kỳ đó đấy.
Biết bao nhiêu người cả đời cũng không kiếm nổi 50 vạn.
Tại sao lại có khoản tiền bồi thường lớn như vậy? Giờ nghĩ lại, số tiền đó giống phí bịt miệng hơn.
Nhưng mà... Có gì đó không đúng...
Cuốn sổ tay mẹ để lại có ý nghĩa gì?
Đây chắc chắn không phải là trùng hợp.
Vì trong sổ tay đã dự đoán chính xác thời gian c.h.ế.t của Tôn Tòng Quân.
Nếu người là bà g.i.ế.c thì còn hiểu được nhưng bằng chứng hiện tại cho thấy Tôn Tòng Quân chắc chắn không phải do bà g.i.ế.c.
Vậy ai là kẻ g.i.ế.c người?
Mẹ tôi còn có đồng phạm sao?
Ngoài ra, tôi còn bỏ sót một điểm cực kỳ quan trọng.
Đó chính là thân phận của hai vị cảnh sát trong phòng khách.
Cảnh sát hình sự từ tận Kinh Đô, lại còn là đội trưởng, liệu có thật sự chỉ vì cái tên người c.h.ế.t để lại trước khi lâm chung… Mà lặn lội đường xa tới tận huyện nhỏ của chúng tôi không?
Hơn nữa nhìn hai vị cảnh sát này rõ ràng cực kỳ am hiểu những chuyện từng xảy ra với bố mẹ tôi.
Họ biết bác sĩ Lưu Kiến Quốc đã đỡ đẻ cho tôi, khả năng cao cũng biết ông ta c.h.ế.t như thế nào.
Cũng biết vụ nổ mỏ than năm ấy.
Còn người c.h.ế.t mà tôi không quen biết kia là Tôn Tòng Quân, ba người này bề ngoài trông chẳng liên quan gì đến nhau nhưng thực chất bên trong lại có mối quan hệ gì?