Tổ mẫu mang đến hai tấm canh thiếp cho ta chọn, một bên là trạng nguyên xuất thân hàn môn, một bên là thế tử Tĩnh Bắc Hầu, người sau đã nuôi một đứa con của ngoại thất.
Ta không chút do dự chọn thế tử Tĩnh Bắc Hầu.
“Con bé này, chẳng lẽ sốt đến hỏng cả đầu rồi sao?”
Tổ mẫu nặng nề đặt chén trà xuống, chiếc vòng ngọc quấn tơ vàng va vào án gỗ tử đàn.
Bà là chủ mẫu đương gia của phủ Thái phó, trong kinh thành có ai dám khinh nhờn?
Vậy mà lúc này giọng bà lại hơi run.
“Cha mẹ con mất khi con mới năm tuổi.”
“Ta một tay nuôi con đến mười tám, nay con lại muốn gả cho vị thế tử đang nuôi ngoại thất kia sao?”
“Tổ mẫu, con muốn gả cho chàng.”