Người người trong kinh thành đều truyền tai nhau rằng thế tử Bình Dương hầu Lục Văn Tranh là người thanh quý đoan phương, thân phận cao sang mà phẩm hạnh cũng đoan chính, chịu lưu lại một cô nhi nữ không nơi nương tựa trong phủ đã là ân điển lớn tựa trời cao.
Ta cũng từng một lòng tin rằng mọi chuyện quả thật là như thế.
Mãi cho đến một ngày, chính tai ta nghe thấy hắn cười nhạt mà nói rằng dung mạo của ta cũng xem như tạm được, chỉ cần cho một miếng cơm ăn thì có thể thuận tiện nuôi trong hậu viện cả đời.
Bởi vậy, đúng ngày Lục Văn Tranh rời kinh thành đi trị thủy, ta mang theo số bạc vụn đã âm thầm dành dụm suốt bảy năm, một mình bước khỏi cánh cửa hầu phủ.
Sau khi hắn trở lại kinh thành, hắn cũng chẳng để chuyện ấy vào lòng, chỉ cho rằng ta nhất thời giận dỗi, đợi đến khi nguôi ngoai rồi tự khắc sẽ quay về, cúi đầu cầu xin hắn thu nhận.
Về sau, vị thế tử ấy đội mưa đứng chắn trước cửa tiệm của ta, đôi mắt đỏ hoe, khàn giọng hỏi rằng rốt cuộc ta muốn thứ gì.
Nguyễn Thanh Lăng thong thả gảy từng hạt bàn tính, lúc này mới ngẩng đầu lên, khóe môi cong thành một nụ cười nhàn nhạt: “Ta chỉ muốn ngươi cách ngưỡng cửa nhà ta xa thêm một chút.”