Ta từ nhỏ chưa từng được học chữ, đến tên họ của chính mình cũng chỉ biết nghe người khác đọc thay.
Một ngày nọ, phu quân đang chinh chiến tận miền biên ải gửi về một bức thư nhà, ta nâng niu trong tay hồi lâu mà chẳng thể hiểu nổi lấy một hàng, cuối cùng đành đem sang nhờ người trúc mã thuở nhỏ xem giúp.
Thế nhưng vừa đọc được đôi dòng, sắc mặt hắn đã tái xanh, ánh mắt cũng trở nên nặng nề, rồi nói với ta rằng đó là thư đoạn tình.
“Ở bên ngoài, chàng ấy đã có người trong lòng, còn dặn nàng từ nay đừng chờ đợi nữa.”
Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến mọi mong ngóng trong ta vụn vỡ, trái tim nguội lạnh như tro tàn sau bếp.
Về sau, trải qua bao năm tháng, ta nên duyên cùng người trúc mã ấy, dưới gối có một trai một gái ngoan ngoãn đáng yêu.
Ngày nối ngày lặng lẽ trôi qua, gia đình không quá giàu sang nhưng cũng yên ấm, khiến ta từng ngỡ đời mình rồi sẽ bình lặng đến cuối cùng.
Mãi cho đến hôm ấy, tiểu nữ nhi mới học được đôi ba mặt chữ vô tình tìm thấy bức thư cũ đã úa màu theo năm tháng.
Ngón tay tròn trịa của con bé lần theo từng nét mực phai, đôi mắt trong veo đầy vẻ ngơ ngác.
“Mẫu thân, ‘tuyệt bút’ là gì vậy ạ?”