Văn án:
Mười năm sau khi ta nằm dưới lòng đất, nắp quan tài của ta bỗng nhiên bị người ta mở tung.
Ta còn chưa kịp phản ứng, một đôi tay khớp xương rõ ràng của người mở quan đã từ phía trên chậm rãi lần xuống.
Đầu ngón tay ấm áp trước tiên khẽ vuốt gương mặt ta, lướt qua bờ vai.
Rồi lại lướt dọc theo phần bụng chỉ còn da bọc xương và những dẻ xương sườn của ta.
Đã lâu lắm rồi, vậy mà ta lại cảm thấy vành tai mình hơi nóng lên.
Ta thân thiện giơ tay ra, mà nói đúng hơn là dùng bộ xương tay của mình phủ lên bàn tay hắn.
Ta cất lời:
"Cố tướng quân, ngài đang sờ cái gì vậy?"