Ta mắc một chứng bệnh bẩm sinh, mọi thứ trong mắt ta chỉ gói gọn trong hai màu đen trắng thuần túy nhất.
Mãi đến khi được Triệu Minh ra tay ứng cứu, khoảng không vô sắc ấy mới thấu chút ánh quang.
Vị đại sư từng phán rằng đó là bởi ta đã tương phùng đúng người trời định.
Bằng lòng vì hắn, ta nguyện ý dấn thân nơi trận mạc, trở thành quân sư kề vai sát cánh cùng Triệu Minh.
Chỉ nhờ tấc lưỡi linh hoạt, không tiêu tốn một binh một tốt, ta đã hỗ trợ hắn ép lui ba vạn viện binh đối phương.
Triệu Minh vẫn thường bộc bạch:
"Thanh Nhan là tri kỷ của ta, tu mấy đời mới có phúc gặp được nàng."
Cho tới ngày ta được đón về phủ Thừa tướng dưới danh xưng thiên kim thật, vị tiểu thư giả kia lại tuôn trào giọt lệ.
Kẻ bày mưu tính kế giúp Triệu Minh bỗng biến thành nàng ta, người đánh lui ba vạn đại quân địch cũng hóa thành công lao của nàng ta.
Từ Triệu Minh cho tới phụ mẫu, ta đều đồng thanh khuyên:
“Cẩm Nhi biết con quay về nên đã thổn thức cả đêm.”
"Phần chiến công nơi quân doanh cứ nhượng lại cho Cẩm Nhi đi, coi như bồi đắp cho con bé."
Sau cùng, khi quân vương muốn chọn một ái nữ phủ Thừa tướng sang địch quốc hòa thân, bọn họ lại đùn đẩy ta ra gánh chịu.
Triệu Minh dỗ dành:
"Đây là đại sự vì nước vì dân, nàng gả sang đó làm vương hậu, xem như chúng ta bù đắp cho nàng."
Chẳng hơn trách cũng không náo loạn, ta khoác lên mình lớp giá y đỏ thắm, độc hành trên hành trình muôn dặm hướng về địch quốc.
Nhưng ngay giây phút tận mắt trông thấy diện mạo của tân vương nước địch, nhân gian u ám trong mắt ta bỗng bừng sáng muôn sắc gấm hoa.