Khi tôi xuyên vào trong sách, người cha phản diện của tôi đang lặng lẽ ngồi giữa màn mưa lạnh, trong tay cầm ấn Nhiếp chính vương, chuẩn bị ném nó xuống sông hộ thành rồi sau đó cũng định gieo mình xuống dòng nước ấy.
Hai mắt ông đã mù, thân bằng xa lánh, người người quay lưng phản bội, mà kết cục nguyên tác dành cho nguyên chủ cũng chỉ vỏn vẹn một câu: sau khi phụ thân nhảy sông tự vẫn, nàng bị đưa đến điền trang, đến mùa đông năm ấy cũng chẳng thể sống qua.
Tôi ôm chặt lấy chân ông, khóc đến kinh thiên động địa: “Cha! Không được ném ấn! Mang nó bán đi còn mua được tám trăm con gà quay đấy!”
Văn Chiếu Dạ im lặng hồi lâu, bàn tay chậm rãi đặt lên đầu tôi, xoa nhẹ một cái rồi lạnh nhạt nói: “Bổn vương chỉ mù, chứ chưa ngốc.”
Về sau ông muốn tuyệt thực, tôi liền biến món dược thiện do ngự y kê thành một nồi lẩu thơm nghi ngút.
Ông muốn từ quan xuất gia, tôi liền treo kín xe ngựa của ông bằng lụa đỏ, bên trên còn viết mấy chữ thật lớn: “Cung tiễn cha ta đi làm phương trượng.”
Ông muốn đem tôi giao cho tử địch nuôi dưỡng, tôi lập tức ôm chặt cổ ông, lớn tiếng nói: “Cha dám đem con cho người ta, con sẽ ngày ngày chạy đến nhà hắn gọi hắn là cha!”