Người trong lòng của Thái tử là một nữ hiệp, quen rong ruổi giang hồ trên lưng ngựa, ân oán phân minh, hành hiệp trượng nghĩa, thay trời hành đạo.
Ta từng làm thế thân cho nàng suốt ba năm, giúp nàng giữ vững danh phận Thái tử phi.
Sau này nàng chán cảnh giang hồ, trở về Đông cung, ta cũng biết điều mà lui ra.
Để cảm tạ những gì ta đã làm trong ba năm ấy, Thái tử hứa ban cho ta ba nguyện vọng.
Điều thứ nhất, hắn đích thân chọn cho ta một mối hôn sự thể diện. Nhà chồng giàu có sung túc, đủ bảo đảm ta cả đời cơm áo không lo.
Điều thứ hai, hắn giúp ta ngăn cha mẹ thường xuyên đến nhà vòi vĩnh.
Cha mẹ thiên vị trưởng tỷ, thấy ta gả vào nhà khá giả thì luôn muốn moi đồ từ ta đem sang trợ cấp cho bên ấy. Thái tử chỉ cần nói một câu, bọn họ liền không dám bước chân tới cửa nữa.
Điều thứ ba, ta vẫn chưa từng mở miệng.
Mãi đến khi nhà phu quân bị tịch biên, ta mới biết gia sản tưởng chừng phong quang ấy hóa ra đều do tham ô mà có.
Cả phủ bị tống vào ngục, ta cũng không thể thoát thân.
Thế là ta gửi ra điều kiện cuối cùng:
“Điện hạ, vớt ta ra với, đa tạ.”
Người trả lời lại là nữ quan bên cạnh Thái tử phi, giọng điệu nhàn nhạt mà xa cách:
“Điện hạ nói, từ lâu hai bên đã không còn nợ nần gì nhau. Từ nay về sau, không cần tìm đến nữa.”
Hai năm sau, nghe nói Thái tử bị phế, trên đường lưu đày gặp phục kích, sống ch/ ếc không rõ.
Ta lại gặp hắn trong một cái hố săn thú bỏ hoang ở sau núi.
Hắn nhìn thấy ta, khẽ cười:
“Tưởng Dung, vớt ta lên với, đa tạ.”