Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Nhà Tân Hôn Không Phải Của Cô Ta

Khi tôi chuẩn bị bán căn nhà tân hôn, tôi mới biết em chồng đã tự ý đăng ký địa chỉ nhập học cho con gái cô ta vào căn nhà đó.   Khi môi giới gọi điện đến, tôi đang đứng đợi thang máy dưới tầng công ty.   Giọng anh ta rất thấp: "Cô Ôn, hôm nay không xem nhà được rồi."   Tay tôi đang bấm thang máy khựng lại: "Tại sao?"   Phía đầu dây bên kia có tiếng cãi vã. Một lát sau, môi giới mới ngập ngừng nói: "Người phụ nữ đang ở trong đó không cho vào. Cô ấy nói căn nhà này tạm thời không được bán."   Tôi nhíu mày: "Cô ta dựa vào đâu mà nói không được bán?"   Môi giới dừng lại hai giây: "Cô ấy nói năm sau con gái cô ấy phải dựa vào căn nhà này để đăng ký vào tiểu học. Bây giờ cô bán đi, con bé sẽ không có trường để học."   Cửa thang máy mở ra trước mặt tôi. Người bên trong đi ra, lại có người bước vào. Tôi đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.   Căn nhà đó là nhà tân hôn tôi và Hạ Thời Việt mua lúc cưới. Trên sổ đỏ ghi tên hai người, một là tôi, hai là Hạ Thời Việt, không có Hạ Tri Vi, càng không có con gái của cô ta.   Mười năm trước, Hạ Tri Vi vừa tốt nghiệp đại học, xách một cái vali đứng trước cửa nhà tôi, đỏ hoe mắt nói: "Chị dâu, em chỉ mượn ở nhờ ba tháng thôi, đợi công việc ổn định em chuyển đi ngay."   Ba tháng sau, cô ta nói vừa được nhận chính thức, lương thấp. Nửa năm sau, cô ta nói thuê nhà bên ngoài không an toàn. Một năm sau, cô ta thay ổ khóa cửa. Bảy năm sau, cô ta kết hôn, chồng cô ta cũng dọn vào ở cùng.   Đến năm thứ mười, cô ta đứng trong căn nhà tân hôn của tôi và Hạ Thời Việt, nói với môi giới: "Nhà này không được bán. Con gái tôi còn phải dựa vào căn nhà này để đi học."  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Xuyên Sách: Phản Diện Leo Lên Giường Tôi

Xuyên sách đêm đầu tiên, phản diện đã bò lên giường của tôi. Tôi còn chưa kịp phát điên để lôi tất cả mọi người chết cùng, thì đã đập vào mắt hình ảnh tên đàn ông đang làm vẻ điệu đà, õng ẹo trên chiếc giường trong phòng khách sạn của mình. Tôi thở dài một hơi thật dài, rồi xoay người dùng chút sức lực cuối cùng nói: “Cái đó, nhà của Tống Vân Từ ở bên cạnh, cậu bò nhầm giường của Mộ Ly Ly tôi rồi, coi như lần này tôi không thấy gì, nhưng lần sau thì không được đâu nhé.” Tên phản diện cố tình tạo dáng đẹp nhất của mình, mang vẻ mặt đầy mong chờ được ‘hái’: “…” Tiêu rồi, thành kẻ mù con số rồi.  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Tố Tuyết Lạc Đình Chi

Ta và Xuân Đường đều là nhất đẳng nha hoàn hầu hạ bên cạnh lão thái thái. Xuân Đường dung mạo kiều diễm, quyến rũ động lòng người. Còn ta thanh tú ôn nhu, đoan trang dịu dàng. Năm mười lăm tuổi, lão thái thái muốn chọn một người trong hai chúng ta đưa đến hầu hạ bên cạnh đại thiếu gia Bùi Dực. Xuân Đường chủ động xin đi, tự mình chọn đại thiếu gia. Còn ta thì được sắp xếp gả cho Giang quản sự trong phủ. Vốn dĩ mọi chuyện đều yên ổn, nào ngờ ngay trước ngày thành thân, Xuân Đường lại bỏ trốn. Một ngày trước khi trốn đi, nàng ta lẩm bẩm với khoảng không những lời ta hoàn toàn không hiểu. “Chỉ cần ta đi rồi, lão thái thái tám phần sẽ đưa Hạ Chi đến cho Bùi Dực. Con nha đầu đó nhạt nhẽo vô vị, đem ra so với ta thì kém xa, Bùi Dực nhất định sẽ càng nhớ đến những điều tốt đẹp của ta!” “Thứ không có được mới là quý giá nhất. Đợi sau này ta quay về, hắn chắc chắn sẽ hối hận, điên cuồng theo đuổi ta.” “Chỉ cần hắn nguyện cưới ta làm chính thê, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

0.0
9 ch
Cổ Đại
Em Trốn Cả Thế Giới Nhưng Không Trốn Được Anh

Tôi là một Omega mê tiền đến mức mờ mắt. Sau khi vô tình chọc phải Alpha đóa hoa trên núi cao là Tạ Dư, tôi đã bỏ chạy. Sau đó, tôi lại dùng chiêu cũ, không ngờ lần nữa lại gặp phải anh. Tạ Dư không chút do dự uống hết thứ thuốc tôi đã hạ. Trong phòng tràn ngập mùi tin tức tố nồng đậm. Đuôi mắt anh đỏ rực, giọng nói lạnh lẽo tàn nhẫn: “Còn muốn chạy nữa không?”

0.0
9 ch
Hào Môn Thế Gia
Món Quà Chia Tay

Bạn trai tôi là người chiều chuộng tôi nhất trên đời. Anh luôn nói rằng ngoài tôi ra, đời này anh sẽ không cưới bất kỳ ai. Thế nhưng ngay trước ngày kết hôn, tôi lại phát hiện anh từng dùng tài khoản ẩn danh để trả lời một câu hỏi: “Cảm giác thật lòng yêu nhau nhưng cuối cùng vẫn không thể ở bên nhau là thế nào?”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Tuyết Trắng Rơi Trên Cành Sân

Ta và Xuân Đường đều là đại nha hoàn nhất đẳng bên cạnh lão thái thái.   Xuân Đường có dung mạo diễm lệ, kiều mị.   Còn ta thanh tú, dịu dàng.   Năm chúng ta mười lăm tuổi.   Lão thái thái muốn chọn một người giữa ta và Xuân Đường làm thông phòng cho đại thiếu gia Bùi Ngật.   Xuân Đường chủ động xin nhận, chọn đại thiếu gia.   Còn ta được sắp xếp gả cho Giang quản sự trong phủ.   Vốn dĩ mọi chuyện vẫn yên ổn, nào ngờ hôn sự đã cận kề, Xuân Đường lại bỏ trốn.   Một ngày trước khi chạy trốn, nàng nhìn vào khoảng không, lẩm bẩm những lời ta nghe không hiểu.   “Ta đi rồi, lão thái thái phần lớn sẽ chỉ Hạ Chi cho Bùi Ngật. Nha đầu kia mặt mày ủ rũ, nhạt nhẽo vô vị nhất. So sánh hai bên, Bùi Ngật chắc chắn sẽ nhớ đến điểm tốt của ta!”   “Thứ không có được mới là thứ quý giá nhất. Sau này ta trở về, hắn nhất định sẽ truy thê hỏa táng tràng.”   “Đợi hắn hứa cho ta vị trí chính thê, ta sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”

0.0
9 ch
Gia Đấu
Tân Nương Gả Thay Lật Bàn, Cả Hầu Phủ Sụp Đổ

Ngày thành hôn ấy, khi kiệu hoa đi đến giữa đường lớn, ta dứt khoát vén rèm kiệu, đạp chân lao thẳng lên tầng hai của trà lâu rồi cất giọng hét lớn:   "Đại tiểu thư Hứa Bảo Loan của Hứa phủ cùng biểu ca tư thông bỏ trốn rồi! Họ c/ưỡng é/p đứa con gái quê mùa này phải thế chỗ g/ạt người!"   "Hứa gia chê Túc Vương là kẻ đoạn tụ, không đành lòng để con gái cưng chịu cảnh cô đơn nên mới đem ta ra lấp chỗ trống!"   "Trời cao đất dày ơi, cứu m/ạng với!"   Cha mẹ hờ vừa mới nhận lại của ta vội vã chạy tới, mắng ta ngỗ nghịch bất hiếu.   Ta từ trên cao nhìn xuống, nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt họ: "Xì! Năm bốn tuổi các người vứt ta giữa chốn loạn quân, chạy còn nhanh hơn thỏ! Nếu không có nhũ mẫu, làm sao ta sống nổi đến bây giờ mà bàn chuyện bất hiếu? Chẳng qua các người thấy ta là con gái quê dễ bề b/ắt n/ạt, muốn đẩy hết tội lừa hôn lên đầu ta, để cả nhà tiếp tục sống xa hoa!"   Ta cúi đầu nhìn những gương mặt phẫn nộ đan xen bên dưới, trong lòng thỏa mãn vô cùng.   Ta quả thực chẳng có chỗ chống lưng, nhưng tính ta có thù phải trả.   Đứa trẻ chốn thôn quê như cỏ dại, đè không chet, đ/ập chẳng tan.   Muốn ta gánh tội thay, thì đừng trách ta kéo cả lũ xuống nước!   Kẻ chân đất không sợ kẻ đi giày.   Lúc cả nhà hưởng vinh hoa chẳng nhớ tới ta. Vậy khi chịu hoạn nạn, nhất định phải đông đủ trọn vẹn!

0.0
10 ch
HE
Nhục Phật

Vì muốn gặp lại bạn trai đã mất, cô bạn cùng phòng đã khóc lóc cầu xin tôi chơi Bút Tiên cùng cô ấy. Vài ngày sau, tôi mới biết tối hôm đó chúng tôi đã gọi nhầm quỷ. Tôi đang định báo cho cô ấy biết thì lại nghe thấy cô ta nói với con quỷ đó: "Chỉ cần Tiểu Ý chết đi, anh có thể ở lại bên em mãi không?" Tôi sợ đến rợn cả tóc gáy. Không phải vì cô ấy muốn giết tôi mà vì con quỷ đang ôm hôn cô ấy có đôi mắt nheo lại đầy gian xảo, mặt mũi béo ú, cổ còn quấn một sợi dây đỏ. Đây không phải quỷ, đây là Nhục Phật.

0.0
7 ch
Hiện Đại
Không Cho Nữ Chính Cướp Chồng Tôi

Tôi là một mị ma, nhưng người chồng liên hôn của tôi lại quá đỗi lạnh nhạt. Bất đắc dĩ, tôi đành tìm đến anh trai của anh ấy. Đúng lúc đó, hàng loạt bình luận lướt qua trước mắt: 【Xong đời rồi! Nữ phụ nhận nhầm đối tượng yêu qua mạng thành anh trai của nam chính!】 【Nam chính vốn là giao nhân có ham muốn cực mạnh. Đâu phải anh ấy không muốn chạm vào cô, mà chỉ sợ sau khi biết bí mật “gấp đôi sự hung mãnh” của mình, cô sẽ chán ghét và rời bỏ anh ấy thôi!】 【Có ai thấy người chồng nào như anh ấy chưa? Vừa nhẫn nhịn đến mức tuyệt vọng muốn bật khóc, vừa sợ vợ bị kẻ khác quyến rũ, cuối cùng tự mình đóng vai tiểu tam, âm thầm ở sau lưng làm mọi thứ vì nữ phụ, cam tâm tình nguyện như một chú chó trung thành.】 【Đáng tiếc, về sau nữ phụ lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương anh trai của nam chính, từng chút một bào mòn tình cảm của nam chính dành cho mình. Cuối cùng, cô ta tự tay đẩy nam chính đến bên nữ chính, còn bản thân thì nhận lấy một kết cục vô cùng thê thảm.】  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Bà Mẫu Lui Ra, Bạch Liên Hoa Để Ta Tiếp

Ta là đích nữ của Cố gia, từ bé đã được trang bị một thân bản lĩnh để đối phó với mọi sóng gió chốn hậu trạch.   Thế mà ta lại cố tình gả vào Lục gia.   Phu quân Lục Nghiễn Châu là một kẻ cứng ngắc như khúc gỗ nửa ngày không nói được một câu, còn bà mẫu Thẩm Oản Nguyệt thì mềm lòng đến mức ngay cả con kiến cũng có thể lừa lấy viên đường của bà.   Bao nhiêu bản lĩnh đấu đá trong nội trạch của ta đều chẳng có đất dụng võ, rảnh rỗi đến mức suýt nữa lật tung sổ sách trong phủ lên để tìm việc giết thời gian.   Mãi đến khi Nguyễn Thanh Y - bạch nguyệt quang mà công công nâng niu nơi đầu tim - trở về kinh thành.   Chỉ trong ba ngày, bà mẫu đã gầy đi một vòng.   Năm ngày sau, ả còn muốn giẫm lên bà mẫu để ngồi vào vị trí Quốc công phu nhân.   Ta nhìn bà mẫu khóc đến hai mắt đỏ hoe, khẽ xoay cổ tay.   Cuối cùng cũng có việc để ta ra tay rồi.

0.0
10 ch
Gia Đấu
Thể Diện Phu Thê

Ta và Thẩm Niệm An là cặp phu thê nổi tiếng phong nhã ở Thượng Kinh này.   Hắn chẳng màng ta vì tình xưa mà vung tiền như rác.   Ta cũng bao dung cho hắn nuôi vô số hồng nhan bên ngoài phủ.   Thế nhưng, sau bảy năm kết duyên, đứa con của ngoại thất mà hắn nuôi dưỡng sau lưng ta đã cưỡi ngựa đ/ạp g/ãy chân con trai ta.   "Đứa trẻ không hiểu chuyện, người lớn như nàng tính toán làm gì, đừng để mất mặt ta."   Hắn sa sầm mặt, đẩy năm vạn lượng ngân phiếu đến tay ta, để mua một chân của con trai ta.   Nhìn vẻ mặt cố kìm nén sự chán ghét của hắn, ta liền biết, hắn sẽ chet không được yên ổn.

0.0
13 ch
Gia Đấu
Bia Mộ Khắc Tên Ta

Vào đêm trước ngày ta cập kê, nương mang theo cây trâm của ta đi lên hậu sơn. Bà cắm cây trâm bạc chạm khắc hoa đào có khắc tên ta lên trước m/ ộ muội muội, nhẹ nhàng dỗ dành con bé: "Minh Châu, ngày mai là lễ cập kê của tỷ tỷ con, nương cho con cài thử một lần trước nhé." Kiếp trước, ta đã nhẫn nhịn. Để rồi sau này, từ ngày sinh thần, hôn thư, giá y, cho đến cả phần mộ sau khi ch e c của ta, đều bị bà mang đi để bù đắp cho muội muội. Mở mắt ra lần nữa, ta gạt phần đất ẩm ướt trước bia m/ ộ, rút cây trâm kia lên. Chữ "Sương" khắc ở đuôi trâm, đã bị bùn đất che lấp mất một nửa. Ta hỏi bà: "Nương, người nhìn cho kỹ đi, trên này khắc tên của con."

0.0
8 ch
Gia Đấu
Tìm Lại Thanh Âm

Đêm Thượng Nguyên, khắp thành treo đèn kết hoa, ta cùng Vân Hóa, thị nữ thân cận bên người Bùi Cánh, vừa khéo đều để mắt đến một ngọn hoa đăng.   Chủ quán đã định sẵn quy củ, chỉ cần giải đúng câu đố trên đèn, người nói ra đáp án trước sẽ được mang nó về.   Từ thuở nhỏ ta đã mất tiếng, cho nên mặc dù chính ta là người nghĩ ra lời giải trước tiên, ta vẫn chỉ có thể khẽ kéo ống tay áo Bùi Cánh, dùng thủ thế nhờ hắn thay mình nói đáp án.   Hắn vốn hiểu rất rõ từng động tác của ta.   Thế nhưng ngay trước mắt ta, hắn lại nghiêng người về phía Vân Hóa, đem lời giải khẽ nói bên tai nàng ta.   Nhờ đó, Vân Hóa thuận lợi giành được ngọn đèn mình muốn.   Ta đứng lặng giữa biển người đông đúc, nhất thời chẳng biết nên phản ứng thế nào, chỉ cảm thấy một luồng ấm ức nghẹn nơi lồng ngực, khiến vành mắt bất giác đỏ lên.   Bùi Cánh nhìn thấy, trên mặt chẳng những không có chút áy náy nào, trái lại còn lộ vẻ phiền lòng:   “Quy củ của chủ quán đã nói rất rõ, ai cất lời trước thì người đó thắng.”   Ta vội vàng đưa hai tay lên giải thích:   【Người nghĩ ra đáp án trước rõ ràng là ta!】   Hắn nghe xong chỉ bật ra một tiếng cười hờ hững:   “Thì sao chứ? Vân Hóa từ bé đã không cha không mẹ, một mình sống nương nhờ người khác, còn nàng vừa chào đời đã chẳng thiếu thứ gì. Chỉ nhường cho nàng ấy một ngọn đèn thôi, có gì là không được?”  

0.0
13 ch
Nữ Cường
A Doanh Nhà Họ Khương

Thuở nhỏ gia môn gặp đại nạn, ta được đón vào phủ Thừa An Hầu làm đồng dưỡng tức của Chử Việt.   Nhưng hắn chê ta bản tính đần độn, nên trước nay chưa từng đối đãi tử tế.   Năm năm trước, hắn sợ ta cản trở việc hắn theo đuổi người trong lòng, lại không muốn mang tiếng bạc tình hà khắc.   Vì thế, hắn lén giấu khối ngọc bội duy nhất mẫu thân để lại cho ta, ép ta phải rời kinh đến Giang Châu: "Biết điều thì ở Giang Châu chờ đến khi ta cưới được Tâm Nguyên rồi hãy quay về. Khi ấy, ta còn có thể cân nhắc cho nàng làm trắc phu nhân."   Năm năm sau, vì có việc, ta trở lại kinh thành.   Chử Việt nghe tin liền cùng bằng hữu cười cợt: "Thật hết cách với nàng ta, vừa đến tuổi đã nôn nóng không chờ nổi."   Đám công tử cười ầm cả sảnh, hứng thú cá cược xem lần này ta sẽ bám riết lấy hắn như miếng cao dán da chó, hay khổ sở van nài hắn thực hiện lời hứa năm xưa.   Thế nhưng liên tiếp mấy ngày, hắn lại chẳng thấy bóng dáng ta đâu.   Chử Việt mất mặt, bèn hẹn ta cùng du hồ.   Ta gãi gãi đầu, dứt khoát từ chối.   Dẫu sao lần này ta hồi kinh là để theo phu quân vào triều nhận chức.   Nào có thời gian rảnh để cùng một kẻ chẳng hề liên quan hồ nháo?

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Nhật Ký Nuôi Vợ Của Trầm Tổng

Tôi là một Beta hám danh lợi, giả làm tiểu thiếu gia Omega để lừa tình một Alpha thái tử gia. Sau khi mọi chuyện vỡ lở, tôi bỏ chạy không thành, đã thế còn mang thai con của anh ấy.

0.0
9 ch
HE
Móc Khóa Cộng Cảm

Chỉ vì chiếc móc treo nhỏ xíu gắn trên túi của cô trợ lý đứng cạnh Cố Vân Phong, ngay giữa buổi họp báo, tôi công khai tuyên bố sẽ ly hôn với anh. Cả hội trường lập tức rơi vào im lặng, tất cả mọi người đều kinh ngạc khuyên tôi nên suy nghĩ lại. “Chỉ là một cái móc treo thôi mà. Không thích thì tháo xuống vứt đi là được, có gì nghiêm trọng đâu?” “Đúng vậy, cùng lắm thì cho cô trợ lý đó nghỉ việc. Sao lại phải ly hôn?” Ngay cả Cố Vân Phong cũng không còn để ý đến hình tượng, trực tiếp quỳ xuống trước mặt tôi, cầu xin tôi đừng rời bỏ anh. Nhưng trước tất cả những lời khuyên can ấy, tôi chỉ bình tĩnh lắc đầu. “Không được. Cuộc hôn nhân này tôi nhất định phải kết thúc.”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Từ Biệt Hoàng Hôn

Ngày tuyển chọn phò mã, ta chẳng may trượt chân rơi xuống hồ. Sau khi được người vớt lên bờ, Thái hậu lập tức đứng ra làm chủ, ban hôn cho ta ngay tại chỗ. Khi được hỏi là ai đã cứu ta, ta nhìn sang vị tướng quân và vị trạng nguyên đứng bên cạnh, cả hai đều y phục ướt đẫm, trong lòng nhất thời cũng chẳng dám khẳng định. Tướng quân thấy vậy, chỉ nhàn nhạt quay mặt sang một bên. Đúng lúc ta còn đang chần chừ, trước mắt bỗng hiện lên từng hàng chữ: [Xin người đấy, nữ phụ, hãy chọn tướng quân đi, chàng sắp tan nát cõi lòng rồi.] [Trong lòng nam chính đã sớm có người khác. Tranh giành nam nhân với nữ chính, nhất định sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.] [Chỉ cần công chúa hạ lệnh, tướng quân sẽ trở thành người trung thành nhất bên cạnh người.] Động tác của ta khựng lại, cánh tay đang giơ lên lặng lẽ nghiêng sang bên trái. “Là... tướng quân đã cứu con.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Xuyên Vào Đam Mỹ Cùng Oan Gia Trúc Mã

Văn án: Oan gia trúc mã của ta cùng ta xuyên vào cùng một quyển sách. Chỉ là hắn vẫn còn chưa biết, đây là một quyển đam mỹ. Ta khuyên hắn đừng xen vào chuyện người khác, cũng đừng đến gần hoàng đế. Hắn chẳng những không nghe, còn hùng hồn tuyên bố muốn thay ta giành lấy một tiền đồ gấm vóc. Ta trợn mắt nhìn hắn: "Ngươi có biết quyển sách này tên là gì không?" Hắn đáp: "《Trở Về Làm Vương Gia》?" Ta lắc đầu: "Không, là 《Đầu Quả Tim Của Bạo Quân》, mà ngươi chính là nam chính." Hắn ngẩn người hỏi: "Vậy ai là đầu quả tim của nam chính?" Ta bình tĩnh đáp: "Là ngươi."

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Tâm Như Mảnh Ngọc Vỡ

Năm mười tuổi, ta cứu được vị ấu đế đang suýt chết cống trong tuyết lạnh. Ngài ấy nhét vào tay ta một miếng ngọc. Sau khi phủ Tướng quân biết chuyện, liền sai người đến đón ta về, cất nhắc làm con gái dòng đích. Về sau, ngay trước thềm tuyển tú, tỷ tỷ dòng đích đã lén trộm mất miếng ngọc đó của ta. Tỷ ấy lại vờ như vô tình làm rơi nó ngay dưới chân Hoàng đế. Không ngoài dự đoán, tỷ ấy đã trúng tuyển. Tuy nhiên, ngay lúc ta định lui xuống, hắn như vô tình chỉ tay về phía ta, giọng điệu thản nhiên: "Cả người này cũng giữ lại đi." "Sau này ở trong cung, làm bạn với tỷ tỷ ngươi."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Tham Gia Show Chia Tay, Tôi Nổi Tiếng, Tra Nam Phát Điên

[1V1 siêu ngọt + nhân vật “não bay” + xuyên sách + giới giải trí + vả mặt cực nhanh]   Văn án:  Sau khi xuyên vào sách, Tống Minh Triều trực tiếp “phát điên tại chỗ”, công kích không chừa một ai.   – Mẹ của tra nam làm loạn trên show: Cô tát thẳng một cái: “Mau cút xuống khỏi người dì Điền ngay.”   – Nam khách mời kiểu “đàn ông thượng đẳng” lên mặt dạy đời: Cô lập tức lật kèo: “Để tôi kiểm tra anh.”   – Trai tự tin quá mức mở miệng: “Cho xem ảnh selfie đi.” Cô lạnh lùng: “Cho xem số dư tài khoản.”   – Người khác trù cô ế cả đời: Cô khinh thường: “Khác gì chúc tôi cả đời không ăn được… phân đâu?”   Sau khi thành công “bẻ lái” toàn bộ khách mời, show hẹn hò biến hẳn thành show điên loạn. —-------------------- – Sau đó, tổng tài bí ẩn – kẻ liếm cẩu số một của nữ chính “hải hậu” trong nguyên tác – xuất hiện. Nhưng lần này, đối tượng lại chuyển sang Tống Minh Triều? Tống Minh Triều: “Phiền chết đi được!” Tổng tài: “Anh xem quảng cáo 120 giây để hồi sinh em.”   Tống Minh Triều: “Lùi một vạn bước mà nói…” Tổng tài: “Vậy anh sẽ không nghe thấy nữa.”   Tống Minh Triều: “Cuộc đời đâu đâu cũng là bóng tối.” Tổng tài: “Hehe mát ghê.”   Tống Minh Triều: “Tôi đấm một phát nổ tung Trái Đất!” Tổng tài: “Tốt quá, là Thanos, chúng ta được cứu rồi.”   Tống Minh Triều không chịu nổi: “Anh cố ý đối đầu với tôi à?” Tổng tài gật đầu: “Đúng vậy, tôi là vì em mà đến.” “Đuổi theo lâu như vậy, cuối cùng cũng đến bên em rồi.”   — Ngọt, sảng khoái, đảm bảo đáng đọc. Không vào là tiếc!  

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Bạn Gái Tôi Là Zombie

Sau khi biến thành xác sống, tôi yếu đến mức chẳng cắn chết nổi ai, ngày nào cũng đói đến hoa cả mắt. Để đỡ cơn thèm, tôi lén nhốt kẻ thù không đội trời chung của mình lại. Ngày nào cũng cưỡi lên người anh, cắn hết chỗ này đến chỗ khác. Hành hạ đến mức khắp người anh đầy những vết bầm tím, đôi mắt cũng dần mất tiêu cự. Cho đến một ngày, trước mắt tôi bất ngờ hiện lên từng dòng bình luận. [Sao nữ phụ của truyện tận thế lại là xác sống thế này? Khác loài rồi còn yêu đương gì nữa, ghê quá.] [Nam chính cố nhịn thêm chút nữa đi, nữ chính sắp dẫn đội người sống sót tìm được chỗ này rồi!] [Nam chính bị nữ phụ vừa liếm vừa cắn suốt hơn bốn trăm ngày, xin hỏi diện tích bóng ma tâm lý là bao nhiêu?] [Cho hỏi còn mấy chương nữa mới tới cảnh kinh điển nữ chính một phát bắn nổ đầu nữ phụ vậy?] Tôi giật bắn mình, lập tức đạp Hạ Phi Trì ngã khỏi giường. Giữa ánh mắt đầy tức giận của anh, tôi cúi gằm mặt, chột dạ lí nhí: “T... tôi muốn đổi người khác để nếm thử. Dạo này... anh hơi có mùi rồi.”

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Ta Trọng Sinh, Vương Gia Cũng Trọng Sinh

Văn án: Tại yến tiệc mùa xuân, chỉ vì một bài thơ, ta được Hoàng thượng đích thân chỉ hôn, ban làm Tuyên vương phi. Tuyên vương tuổi trẻ khí thịnh, mỗi đêm đều gọi người thay nước không ngừng. Ta khổ không sao kể xiết, chỉ đành bảo chàng nên tiết chế đôi chút. Đôi mắt chàng lập tức sáng rực, thế là lại giày vò ta suốt cả đêm. Khắp thiên hạ đều truyền tai nhau rằng Tuyên vương độc sủng Vương phi, phu thê hai người tình sâu nghĩa nặng. Chỉ tiếc, quá hạnh phúc thì lại dễ khiến kẻ khác đố kỵ. Bị người hạ độc mà chết, ta lại sống lại vào đúng yến tiệc mùa xuân năm ấy. Tộc muội giành trước một bước, cướp lấy bài thơ của ta dâng lên. Còn ta nhân lúc mọi người chưa kịp để ý, lặng lẽ trở về phủ thu dọn tế nhuyễn rồi bỏ kinh thành mà chạy. Ngay trước cổng thành, Tuyên vương khi ấy vẫn còn trẻ tuổi đã nghiến răng nghiến lợi chặn ta lại. "Đồ đáng chết! Bổn vương biết ngay nàng định bỏ trốn mà!"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tuế Tuế Quy Vãn

Phu quân làm mất con gái, bản thân hắn cũng suýt nữa bỏ m/ạng. Ta nuốt ngược đắng cay vào lòng, cùng hắn mải miết kiếm tìm suốt mười năm.   Cho đến ngày phu quân dẫn một thiếu nữ về phủ, quả quyết phán rằng: “Phu nhân, cuối cùng ta đã tìm được con gái của chúng ta về rồi!”   Tay ta run rẩy vén cổ áo nàng ta lên, quả nhiên nhìn thấy một vết bớt hình con bướm.   Tối hôm ấy, ta làm món bánh hoa quế mà con gái thích ăn nhất. Thế nhưng thiếu nữ vừa nếm một ngụm đã nhíu mày nôn ra.   Phu quân cười xoa đầu nàng ta: “Đó là món mẹ con làm cho con, không thích thì không cần ăn, bà ấy sẽ không trách con đâu.”   Ta nhìn cảnh tượng cha từ con hiếu trước mắt, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh thấu x/ương.   Con gái ta từ nhỏ đã thích ăn ngọt, vết bớt hình con bướm trên người con bé hễ gặp hơi nóng sẽ sẫm màu hơn.   Thế nhưng vừa rồi ở trong bếp, vết bớt sau cổ nàng ta lại hơi phai màu đi trước làn hơi nóng.

0.0
7 ch
Nữ Cường
Thái Tử Sợ Vợ Ký

Kẻ thù không đội trời chung với ta – Thái tử điện hạ tổ chức tuyển tú, ta bị ép buộc vào cung cho đủ tụ. Hắn từng huênh hoang tuyên bố: "Tạ Tang Ninh, cô nhất định sẽ là người đầu tiên gạt phăng lệnh bài của ngươi." Ta thầm nghĩ, thế thì càng tốt, Nhị hoàng tử còn nói chờ ta bị loại xong, chàng ấy sẽ xin bệ hạ ban hôn kia kìa. Ngày tuyển tú hôm ấy, ta cố tình đứng tận cuối đám đông. Tiêu Cảnh mặt không cảm xúc lướt qua mấy vị quý nữ đứng phía trước: "Quá gầy." "Quá béo." "Lúc bước qua cửa lại bước chân phải trước." Đến lượt ta. "Nữ nhi của Trấn Quốc tướng quân, Tạ Tang Ninh, niên kỷ mười tám." Hôm đó ta mặc một bộ xiêm y đỏ chót phối với xanh da trời, má hồng thoa đậm hơn cả mông khỉ, trên đầu còn cắm hai bông hoa mào gà. Khoảnh khắc ta ngẩng đầu lên, Tiêu Cảnh phải cố sức lắm mới nén nổi khóe môi đang muốn cong lên: "Ồ chao, vị thiên tiên nào hạ phàm thế này?" Ta còn chưa kịp phản ứng. "Lập tức sắc phong làm Thái tử phi." Ta: ???  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Tri Chỉ

Sau khi biết phu quân của ta thầm yêu đích tỷ, ngay trong đêm ta liền bỏ trốn.   Nghĩ đến tình nghĩa phu thê hai năm qua, ta sợ hắn vì chuyện này mà ôm lòng áy náy, ăn không ngon ngủ không yên.   Vì thế, ta đành để lại một bức thư, tỏ rõ sự rộng lượng của mình.   "Phu quân, khi chàng đọc được bức thư này thì ta đã không còn ở nhà nữa rồi. Bởi vì sau khi biết chàng thầm yêu đích tỷ của ta, trong lòng ta vô cùng áy náy. Cho nên, để hai người có thể yên tâm ở bên nhau, ta đã chạy theo người khác rồi. Điều duy nhất ta có thể làm vì chàng cũng chỉ có thế mà thôi. Thê tử yêu dấu của chàng."   Lâu Tuyết Tẫn: "?"  

0.0
14 ch
Nữ Cường