Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Ngươi Giả Mất Trí Nhớ, Còn Ta Thực Sự Quên

Thế tử Chu Sảnh Uẩn bị ngã ngựa đến hỏng cả đầu óc. Mọi người đều thừa nhận ta chính là Thế tử phi của hắn. Ta đã tốn bao tâm tư để giúp hắn tìm lại ký ức. Nhưng cứ sau một giấc ngủ ngon, hắn lại quên sạch. Khi Chu Sảnh Uẩn lần thứ ba quên mất ta là ai, ta vô tình nhặt được bức thư truyền tin bằng bồ câu của thanh mai trúc mã của hắn gửi đến. 【Tần Thư Mạt ngốc thật đấy, thấy Uẩn ca ca giả vờ mất trí nhớ mà cũng tin, lại còn thật sự nỡ lấy máu của mình để làm thuốc dẫn cho ca ca nữa chứ.】 【Được rồi, biết huynh xót nàng ta, ta chỉ chơi đùa lần cuối này thôi. Chỉ tội cho Đại Hắc, con súc sinh đó lại khá thích uống máu của nàng ta đấy.】 Trên đường trở về nhà, ta mất hồn mất vía, sẩy chân ngã xuống sông hộ thành. Hôn mê ròng rã suốt ba ngày. Vừa mới mở mắt ra, ta đã bị thanh mai trúc mã của Chu Sảnh Uẩn dùng sức kéo ghì xuống giường. "Đại phu nói rồi, phải dùng thịt nơi đầu tim của người yêu thương Uẩn ca ca nhất để làm thuốc dẫn, mới có thể giúp huynh ấy khỏi bệnh." Ta không hiểu ả đang nói gì, mạnh mẽ rụt tay lại. "Chu Sảnh Uẩn là ai?" "Có liên quan gì đến ta?"

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Ninh Vi Ngọc Toái

Trong yến tiệc tuyển tú, biểu muội của Thái tử tìm đến chỗ ta.   “Khương tỷ tỷ, Thái tử biểu ca bảo muội chuyển lời với tỷ, hôm nay không thể ban cây ngọc như ý cho tỷ được.”   Tiểu cô nương vừa nói, trên gương mặt đầy vẻ khó xử.   Ta bật cười.   Thì ra, cuối cùng thanh mai trúc mã vẫn chẳng địch nổi một vị biểu muội từ trên trời rơi xuống.   Thế là ta nắm lấy tay nàng, cùng nhau đâm sầm vào án thư đang đặt cây ngọc như ý.   Không cho ta, vậy thì tất cả đều đừng hòng có được!  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Bạn Trai Chia Tay Vì Tôi Thắng Em Gái Hắn

Sau khi giành giải Tranh biện viên xuất sắc nhất, Bùi Nghiên đã công khai đề nghị chia tay với tôi trước đám đông.   Tôi không khóc nữa, bình tĩnh hỏi một câu:   “Chỉ vì tôi phản biện khiến Thẩm Mộng cứng họng không nói được lời nào sao?”   “Phải.”   Anh ta nắm lấy tay Thẩm Mộng, ánh mắt nhìn tôi không hề che giấu sự khinh miệt.   “Mộng Mộng là em gái tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai bắt nạt cô ấy.”   “Đặc biệt là cô.”   Từ thanh mai trúc mã đến bạn trai bạn gái, tôi gần như là đuổi theo bước chân của Bùi Nghiên mà lớn lên, anh ta tin chắc tôi không thể rời xa anh ta.   Anh ta tưởng tôi sẽ giống như mọi lần trước đây khi chọc giận anh ta, đợi anh ta đếm ngược đến 3 là sẽ ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt anh ta nhận lỗi.   Nhưng tôi không thèm để ý đến anh ta, quay người bỏ đi.   Anh ta không biết ——   Ngay giây trước đó, tôi đã nhận được thông báo từ hệ thống:   [Giá trị chán ghét của nam chính đã tích đầy 100%, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.]   [Có thể ước nguyện rồi.]  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Đọc Được Bình Luận Tôi Chọn Chú Nhỏ

Tôi là con dâu được nhà họ Họa chỉ định từ nhỏ. Thế nhưng đến năm mười tám tuổi, khi phải chọn người đính hôn, tôi lại do dự mãi không biết nên chọn ai. Anh trai thì lạnh lùng cấm dục, em trai thì phóng túng kiêu ngạo. Tôi phân vân không quyết, đang định nhắm mắt chọn bừa thì trước mắt bỗng hiện lên một loạt bình luận giống như màn hình livestream: [Con nữ phụ chết tiệt này không phải thật sự định chọn đấy chứ? Nó không biết cả hai anh em nhà họ Họa đều ghét nó sao?] [Dựa vào thân phận con dâu được chỉ định của nhà họ Họa mà làm mưa làm gió, làm sao đáng yêu trong sáng như nữ chính của chúng ta được.] [Ba người vốn đẹp đôi như vậy, đều bị con nữ phụ này phá hỏng hết.] [May mà cuối cùng nó chết vì khó sinh, nam nữ chính mới được viên mãn, không thì tôi tức đến nôn mất.] Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn hai người thanh mai trúc mã trước mặt. Quả nhiên, tôi bắt gặp trong mắt họ một tia chán ghét rất mơ hồ. Lúc này, dì Họa nhẹ giọng thúc giục tôi: “Song Song, con nghĩ kỹ chưa? Con muốn chọn ai?” Đầu óc tôi rối như tơ vò, mấy dòng chữ kia lại tiếp tục hiện ra: [Nữ phụ thử nhìn sang ông chú yêu nghiệt của chúng ta xem nào!] [Chú ấy chỉ vì khoảng cách tuổi tác nên mới không dám tỏ tình thôi.] [Nếu không, nữ phụ cuối cùng đâu phải chết trên bàn mổ, mà là “chết” trên giường rồi!] Tôi hoảng hốt quay đầu nhìn về phía góc phòng. Ở đó, một người đàn ông có ánh mắt sắc bén như chim ưng đang âm thầm nhìn chằm chằm vào tôi.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Song Sinh Liên

Thế nhân đều biết, Tần gia có hai nữ nhi, giữa lông mày từ khi sinh ra đã có một đóa sen vàng "may mắn", có thể bảo hộ quốc vận xương thịnh.   Chỉ là A tỷ tính tình đoan trang, hiền thục, độ lượng. Còn ta lại như một con cọp cái, hung hãn, hay ghen, kiêu căng.   Ngày tuyển Hậu năm đó, thiên hạ đều nghĩ Lý Thừa Diệu sẽ chọn A tỷ làm Hoàng hậu. Nhưng hắn lại chọn ta:   "Ta đã hứa với A Nguyệt một đời một kiếp, tuyệt đối không thể phụ nàng."   Cho nên kiếp này, dù sử sách có viết hắn là "Hoàng đế sợ vợ", hắn vẫn kiên trì cùng ta một đời hòa hợp, cầm sắt cầm hòa, bạch đầu giai lão.   Nhưng trước lúc lâm chung, ta xin hắn hẹn ước kiếp sau. Hắn lại chỉ cười khổ:    "Đời này ta có lỗi với chính mình, chứ không thẹn với nàng, không thẹn với thiên hạ."   Vừa mở mắt ra lần nữa, Lý Thừa Diệu không chút do dự, trao Phượng ấn cho A tỷ.   Đến lúc này ta mới hiểu, hóa ra hắn đã hối hận rồi.   Thế là kiếp này, hắn chọn cách sống không thẹn với chính bản thân mình.   Nhưng hắn không biết rằng…   Đóa sen vàng giữa mày A tỷ, thực chất là đóa sen "vận rủi".  

0.0
8 ch
Cổ Đại
Hắc Nguyệt Quang - Phần 1

Đại tướng quân hắc liên hoa × Tiểu thư thế gia thẳng thắn bốc đồng Toàn bộ triều đình đều biết: vào ngày đại hôn của Đại tướng quân Tư Mã Chiêu, kiệu hoa... trống không. Ai cũng biết, nhưng chẳng ai dám bàn luận. Bởi vì người hắn cưới là Hạ Hầu Nghiên – tiểu thư đích xuất nhà họ Hạ Hầu, một gia tộc từng bị định tội mưu phản và tru di tam tộc. Một chén rượu độc giả, một thân phận giả, nàng giả chết rời khỏi hắn, âm thầm cắt đứt đoạn tình duyên. Thế nhưng vị đại tướng quân quyền khuynh triều dã kia vẫn cố chấp tổ chức một đám cưới chỉ có một người – vì người con gái có thể sẽ chẳng bao giờ trở lại. Ai còn nhớ, từ ban đầu, là nàng đem lòng say mê hắn ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Khi ấy, nàng là hòn ngọc quý của Tướng quân chinh nam – tiểu thư đích nữ của tông thất. Còn hắn chỉ là con trai của Tư Mã gia, theo cha quy ẩn nơi quê nhà, sống cuộc sống nhàn tản. Về sau, nàng trở thành cái đuôi nhỏ bám lấy hắn không buông: Hắn cày ruộng, nàng theo. Hắn ra trận, nàng cũng theo. Nàng không để tâm đến địa vị hay chức tước của hắn, cũng chẳng bận lòng chuyện hắn bị xem là người ngoài lề trong triều đình. Rồi Tư Mã gia từ chốn ẩn dật trở lại chính trường, đoạt lại binh quyền, leo lên đỉnh quyền lực. Còn Hạ Hầu gia... tan thành tro bụi giữa cơn xoay chuyển của thời thế. Nàng quyết tâm rời khỏi nơi thị phi này. Hơn hai năm sau, tái ngộ tại thành Thọ Xuân. Tư Mã Chiêu: “A Nghiên, từ lúc đó, nàng đã là người của ta.” Hạ Hầu Nghiên phản bác: “Ai là người của chàng chứ?” Tư Mã Chiêu kéo tay áo nàng, dịu dàng nói: “Ta đã là người của A Nghiên rồi, A Nghiên cũng đâu nỡ bỏ rơi ta?”

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Ghen Phu

Nam tử nhà họ Ninh thân mang nhiệt độc, lần đầu hoan ái cùng ai, cả đời chỉ người ấy mới có thể thay hắn giải độc. Bởi vậy, khi Ninh Khánh mang sính lễ đến cầu thân, ta không nói hai lời liền gật đầu đáp ứng. Nào ngờ đêm động phòng hoa chúc, hắn phát hiện ta không còn là thân xử tử, liền đối với ta trăm bề lạnh nhạt, ngày ngày giày vò. Bao năm qua, mỗi lúc nơi màn loan trướng gấm, hắn đều ép hỏi kẻ nam nhân năm ấy rốt cuộc là ai. “Thứ nữ nhân ngoài mặt thanh cao, trong lòng dơ bẩn như nàng… đã hủy hoại cả đời ta…” Ta chỉ thấy oan khuất vô cùng. Năm ấy rõ ràng chính hắn dây dưa đòi chuyện phong nguyệt, còn hứa ngày sau sẽ đến cầu thân, bảo ta nhất định phải chờ hắn. Cớ sao hôm nay lại không chịu thừa nhận? Mãi cho đến khi vị tiểu công tử bệnh nặng của Ninh gia trở về phủ, mà người ấy lại là song sinh với Ninh Khánh, ta mới chợt tỉnh ngộ. Thì ra… kẻ cùng ta dây dưa năm đó, vốn chẳng phải hắn.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Vạn Sắc Cúi Đầu

Tổ tiên Khương gia từng có một vị yêu phi dung mạo khuynh quốc khuynh thành, diễm sắc vang khắp chốn cung đình.   Từ sau chuyện ấy, nữ tử trong tộc trước khi đến tuổi cập kê đều phải uống một thang thuốc đắng, dùng để áp chế dung mạo vốn quá mức rực rỡ.   Ta đã uống thứ thuốc ấy suốt mười hai năm dài.   Mười hai năm đằng đẵng, ta uống đến mức sắc mặt trở nên tái nhợt xám xịt, đôi môi chẳng còn chút hồng hào, đứng giữa đám đông cũng chỉ như một nhành cỏ khô héo úa, chẳng khiến ai ngoái nhìn.   Vị hôn phu của ta vẫn luôn chê ta quá đỗi nhạt nhòa.   Trái lại, vị biểu tiểu thư mới đến bên cạnh hắn lại tươi tắn rạng rỡ, hoạt bát thích cười, ngày nào cũng phe phẩy chiếc quạt tròn che nửa gương mặt rồi đưa mắt nhìn ta từ trên xuống dưới.   “Trông tỷ tỷ bệnh tật thế này, sau này đứng cạnh huynh ấy, người ngoài có tưởng huynh ấy cưới về một ấm thuốc hay không?”   Nghe nàng ta nói thế, hắn chẳng những không trách cứ sự vô lễ ấy.   Ngược lại, hắn còn đẩy chiếc vòng vàng ròng vừa mới chế tác xong đến trước mặt nàng ta.   “Nàng ấy đeo không hợp.”   “Tặng muội đó.”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Bùi Thiếu Đừng Tự Ngược Nữa, Nữ Phụ Thật Ra Không Hề Yêu Anh

Sau khi giành giải Tranh biện viên xuất sắc nhất, Bùi Nghiên đã công khai đề nghị chia tay với tôi trước đám đông.   Tôi không khóc nữa, bình tĩnh hỏi một câu:   “Chỉ vì tôi phản biện khiến Thẩm Mộng cứng họng không nói được lời nào sao?”   “Phải.”   Anh ta nắm lấy tay Thẩm Mộng, ánh mắt nhìn tôi không hề che giấu sự khinh miệt.   “Mộng Mộng là em gái tôi, tôi không cho phép bất kỳ ai bắt nạt cô ấy.”   “Đặc biệt là cô.”   Từ thanh mai trúc mã đến bạn trai bạn gái, tôi gần như là đuổi theo bước chân của Bùi Nghiên mà lớn lên, anh ta tin chắc tôi không thể rời xa anh ta.   Anh ta tưởng tôi sẽ giống như mọi lần trước đây khi chọc giận anh ta, đợi anh ta đếm ngược đến 3 là sẽ ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt anh ta nhận lỗi.   Nhưng tôi không thèm để ý đến anh ta, quay người bỏ đi.   Anh ta không biết ——   Ngay giây trước đó, tôi đã nhận được thông báo từ hệ thống:   [Giá trị chán ghét của nam chính đã tích đầy 100%, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ.]   [Có thể ước nguyện rồi.]  

0.0
2 ch
Ngôn Tình
Công Chúa Thiên Thiên Tuế

Công chúa thân mật khoác tay mẹ ta giữa chợ, tuyên bố mình là con gái của bà, nhờ vậy mà nàng ta thoát khỏi cảnh bị đuổi giết. Nhưng cha mẹ ta lại c.h.ế.t sớm vì chuyện đó. Vợ chồng đại bá nhận cả trăm lượng bạc từ công chúa, ép ta giả mạo thành nàng ta để đánh lạc hướng đám thích khách. Hai người họ còn nói: “Một nha đầu quê mùa như ngươi, có thể chết thay cho công chúa chính là phúc phần của ngươi đó.” Nhưng bọn họ không ngờ, ta không chỉ không chết mà còn được người ta rước về cung thật linh đình. Sau này công chúa tố cáo ta giả mạo nàng ta, ta vuốt ve trâm hoa trong tay, nhìn xuống nàng ta từ trên cao: “Nha đầu quê mùa ở đâu đến, dám giả mạo bổn cung ư?”

0.0
8 ch
Gia Đấu
Mãi Là Duy Nhất

Từ nhỏ tôi đã biết anh trai không phải con ruột của nhà họ Thẩm. Vì thế tối nào tôi cũng tìm đủ mọi cách nhốt anh trong phòng mình rồi bắt nạt. "Anh à, anh cũng không muốn chuyện mình là cậu chủ giả bị bố mẹ phát hiện đâu nhỉ?" Tôi thích nhất là ngắm gương mặt cứng nhắc, nghiêm túc của anh cố kìm nén đến mức khóe mắt đỏ hoe. Cho đến một ngày, những dòng bình luận đã biến mất từ thuở nhỏ bỗng xuất hiện trở lại. [Hai người này ỷ vào việc không cùng huyết thống, chỉ còn thiếu mỗi chuyện sinh con thôi.] [Sao tôi thấy cô thiên kim giả được nuông chiều đến mức càng ngày càng ngang ngược thế nhỉ?】 Trời đất như sụp đổ. Kẻ giả mạo... hóa ra là tôi. Biết được sự thật, tôi lập tức lao vào đọc ngấu nghiến đủ mọi bộ truyện "thiên kim thật - thiên kim giả".  Ban đêm cũng khóa chặt cửa phòng, không còn quấn lấy Thẩm Thời Nghiên nữa. Thậm chí để chuẩn bị cho cuộc sống nơi quê nghèo sau này, tôi còn lên mạng tìm hẳn một cậu trai tóc vàng ở nông thôn làm "thầy", học trước cách nuôi lợn. Thầy giáo rất chuyên nghiệp, nhưng cũng cực kỳ nhiều chuyện. [Một lứa đẻ tám con. À mà này, em thích anh trai em à?] [Cứ cho ăn cám lợn là được. Mà sao dạo này em chẳng nhắc đến anh trai nữa thế?] Học lý thuyết trực tuyến xong, tôi quyết định đến thực hành thực tế. [Anh trai em không quan trọng. Em có thể đến nhà anh không?] Vừa mở cửa, tôi đã nhìn thấy anh trai đứng ngoài với gương mặt tái nhợt như mất hết máu.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Đừng Thấy Tôi 9 Tuổi Mà Khinh, Tôi Có Dị Năng Đấy Phần 3

​Đây là năm thứ tám Thẩm Bán Nguyệt xuyên đến mạt thế. Cô đã thức tỉnh được một vài dị năng và đang chật vật sinh tồn trong một thế giới tràn ngập tang thi (zombie).   ​Một ngày nọ, trên đường đi tìm nguồn nước sạch, Thẩm Bán Nguyệt đụng độ tang thi. Giây trước cô còn đang liều mạng chiến đấu, giây sau trước mắt đã tối sầm, xuyên thẳng vào một cuốn tiểu thuyết niên đại (thời kỳ những năm 60-80).   ​Tin tốt: Thời đại này tuy nghèo khó, nhưng so với mạt thế thì tốt hơn gấp vạn lần. Ít nhất nguồn nước sạch có thể thấy ở khắp mọi nơi, và quan trọng là những dị năng cô thức tỉnh ở mạt thế vẫn đi theo cô.   ​Tin xấu: Cô xuyên thành một bé gái chín tuổi, đang bị bọn buôn người nhốt trong phòng tối cùng với nữ chính của cuốn tiểu thuyết. Đáng nói hơn, nữ chính lúc này mới chỉ là một em bé ba tuổi còn nặc mùi sữa.   ​Theo đúng cốt truyện, trong lúc bọn buôn người đang giao dịch với người mua, nữ chính sẽ được một cặp vợ chồng tốt bụng nhìn thấu sự việc và cứu thoát. Sau khi tìm kiếm cha mẹ ruột không thành, cô bé được họ nhận nuôi. Còn nhân vật "pháo hôi" mà Thẩm Bán Nguyệt đang nhập vào thì bị bán vào vùng núi sâu, phải chục năm sau mới được giải cứu.   ​Vuốt lại cốt truyện, Thẩm Bán Nguyệt nhận ra, cho dù có trốn thoát khỏi hang ổ của bọn buôn người thì dường như cô cũng chẳng có nơi nào để đi.   ​Cha mẹ của nguyên chủ đều đã qua đời, cô bé bị chính chú ruột của mình bán cho bọn buôn người. Có trốn về thì cũng sẽ bị bán thêm lần nữa, mà nếu không bị bán, thì cũng phải làm trâu làm ngựa cho gia đình người chú vô lương tâm kia.   ​Thế là, Thẩm Bán Nguyệt vung một đấm, đánh gục luôn tên buôn người to cao lực lưỡng.   ​Tên buôn người quệt máu mũi, khóc lóc thảm thiết: "Tha cho mày đi, tao thả mày đi có được không?"   ​Thẩm Bán Nguyệt vung vẩy nắm đấm nhỏ xíu: "Không được, mang tao theo đi gặp người mua mau!"   ​Tên buôn người: "???"   ​Chưa từng nghe thấy cái yêu cầu nào vô lý đến thế!   ​——   ​Sau khi bọn buôn người bị công an tóm gọn.   ​Thẩm Bán Nguyệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nữ chính, vành mắt đỏ hoe: "Những người này cho cháu uống rất nhiều thuốc mê, não cháu bị hỏng mất rồi, cháu chẳng nhớ gì cả. Cháu chỉ nhớ đây là em gái cháu, cháu không thể xa em ấy được."   ​Bọn buôn người: "..."   ​Nó nói bậy, nó đang nói hươu nói vượn!!!

0.0
35 ch
Ngôn Tình
Một Bức Khế Thư

Đích trưởng tử của ta nhất quyết đòi cưới một hoa khôi thanh lâu làm thê tử.   Ta không chấp thuận.   Nó liền quỳ suốt ba ngày trước từ đường họ Tạ, lấy cái chết ép buộc.   Nó nói đời này chỉ cưới một mình Khương Oản Oản làm vợ, không nạp thông phòng, cũng không cưới thiếp.   Nếu Khương Oản Oản không thể sinh con, nó cũng nguyện không cần con nối dõi.   Nếu Hầu phủ không chấp nhận nàng, nó sẽ tự xin bị gạch tên khỏi danh sách người kế vị ngôi Thế tử.   Ta tức đến đau thắt lồng ngực.   Sáng hôm sau, Khương Oản Oản đích thân tới phủ.   Nàng mặc một bộ nhu quần màu trắng nhạt, quỳ trước mặt ta, nước mắt tuôn rơi như hoa lê trong mưa.   "Phu nhân, ta không cầu vinh hoa phú quý, chỉ cầu một danh phận để có thể quang minh chính đại đứng bên cạnh Lâm Xuyên."   Rồi nàng ngẩng đầu lên, nhẹ giọng thưa rằng muốn mở từ đường để ghi tên vào gia phả, muốn ta giao lại đối bài quản lý việc nội viện, còn muốn ta sang tên hai tòa trang tử thuộc của hồi môn của ta cho nàng.   Đến cuối cùng, nàng còn nói: "Nếu phu nhân chịu ban cho ta thể diện, ta tự khắc sẽ khuyên Lâm Xuyên quay về làm một đứa con hiếu thuận của Hầu phủ."   Ta nhìn Tạ Lâm Xuyên đang che chở trước mặt nàng, bỗng chẳng còn muốn nói thêm một lời nào nữa.   Nếu nó đã nhất quyết tự chặt đứt tiền đồ của mình.   Vậy thì phủ Tĩnh An Hầu... cũng nên có con đường thứ hai rồi.

0.0
9 ch
HE
Kết Hôn Cùng Kẻ Thù - P1

Trước khi chết, Quần Thanh căm hận nhất quyền thần Lục Hoa Đình, hận hắn vì đã phụ tá tân đế, đầy gian xảo và hiểm độc. Dù nàng có ngày đêm suy nghĩ, dốc hết sức mình cũng không thể đánh bại hắn, cuối cùng trở thành kẻ thất bại dưới tay hắn. Sau khi Quần Thanh chết, nàng chứng kiến công chúa của vong quốc mà nàng dùng cả mạng sống để bảo vệ, khóc nức nở trong lòng tân đế: "Thanh Thanh chết rồi, ta phải làm sao đây?" Tân đế hôn nàng: "Nàng sẽ không sao đâu, chỉ cần yêu mình thôi." Công chúa rơi lệ như hoa tươi dưới mưa: "Thanh Thanh chết rồi, ta chỉ còn bệ hạ." Khi mở mắt ra, Quần Thanh tỉnh lại, tỉnh lại vào ba năm trước. Nàng đứng dậy, dửng dưng thu dọn hành lý, không để ý đến sự ngăn cản của công chúa, tháo bỏ ngọc quan, bỏ lại con dấu nữ quan, quay lưng bước đi, bỏ lại mười năm cẩn trọng từng bước, mười năm sống trong nguy hiểm. Phục quốc? Phục cái quái gì chứ.   Quyền thần Lục Hoa Đình, tâm cơ sâu sắc, thủ đoạn tàn bạo, trong vòng xoáy quyền lực hắn là kẻ bất khả chiến bại, đã quá mệt mỏi với sự xấu xa của lòng người, cuộc đời này trôi qua đầy nhàm chán. Nhìn lại cuộc đời, điều duy nhất để lại ấn tượng cho hắn, là một nữ quan gián điệp bị hắn hạ độc khi hắn 26 tuổi. Vì công chúa mà nàng sẵn sàng hy sinh tất cả, nhiều lần bày mưu tính kế với hắn. Cuối cùng, nàng không thay đổi sắc mặt khi quỳ trước đại sảnh mùa hạ, ánh mắt đầy không cam lòng, cười than một câu "Thành vương bại khấu", ngẩng đầu uống cạn chén rượu độc. Máu tươi chảy ra từ đôi môi mỏng manh, một lớp đỏ tươi mỏng manh. Khi mở mắt ra, Lục Hoa Đình quay lại năm hắn 23 tuổi. Lục Hoa Đình nhìn vào công văn trước mặt, cảm thấy cuộc đời càng thêm vô vị, đặt bút xuống dựa lưng vào ghế: "Nữ quan bên cạnh Thái tử phi đâu rồi?" "...Đã từ quan rồi. Nàng nhờ ta nói với ngài rằng nàng không muốn đấu tranh nữa." Lục Hoa Đình im lặng, hồi lâu sau, môi lạnh lẽo nở nụ cười: "Nàng nói không đấu là không đấu sao?"

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Mối Tình Che Giấu Của Tuyển Thủ Esports

Bạn trai tôi gọi điện nói rằng anh muốn chia tay. Tôi im lặng vài giây, sau đó nghiêm túc đáp lại: - Chẳng phải từ trước đến nay chúng ta vẫn luôn là bạn bè sao? Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát.  Ngay sau đó là một trận náo loạn. - Chị dâu đúng là đỉnh thật! - Sếp à, anh theo đuổi người ta bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa được chính danh sao? Hứa Cảnh Thần ho nhẹ một tiếng: - Xin lỗi, tôi cần xử lý chút chuyện gia đình trước.

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Máy Bay Riêng

Tôi đang vội bay sang châu Âu để đàm phán một dự án trị giá hàng trăm tỷ với hoàng thất bên đó, vậy mà máy bay riêng lại bị người ta chặn ngay trước khi cất cánh. Một cô gái bất ngờ lao thẳng lên máy bay, gào ầm ĩ: “Máy bay của tôi, ai cho phép mấy người động vào? Không biết nó còn quý hơn mạng của các người sao?” Tôi tưởng cô ta đi nhầm kho máy bay, liền lên tiếng giải thích: “Em gái, nhìn kỹ lại đi, đây là kho số 25. Chiếc máy bay này là của tôi.” Không ngờ tôi càng nói, cô ta càng ngạo mạn hơn: “Máy bay của tôi cũng đỗ ở kho số 25! Tháng trước chồng tôi vừa tặng tôi, sao tôi có thể nhớ nhầm được?” “Dắt người của chị cút khỏi máy bay tôi ngay. Nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!” Thấy cô ta ngang ngược không nói lý, tôi chỉ có thể yêu cầu nhân viên hãng bay tra lại hồ sơ máy bay. Tôi vốn còn đang chờ xem cảnh cô gái ngông cuồng kia bị vả mặt, nào ngờ lại nghe nhân viên hãng hàng không thông báo một tin như sét đánh ngang tai: “Cô Trình, phiền cô xuống máy bay ngay. Chiếc máy bay này đúng là thuộc về cô Trần.”  

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Mộ Tương Tư

Trước khi Thái tử phi chính thức gả vào cung, Thái tử Tần Cơ đã đem ta — người thị nữ thân cận nhất, cũng là người hiểu rõ tâm ý của ngài nhất — trao tặng cho vị hoàng đệ thân thiết nhất của mình là Tần Trạch. Sau khi Tần Cơ lên ngôi hoàng đế, việc đầu tiên ngài làm không phải là ban thưởng cho các công thần, mà là hạ chỉ phái phu quân của ta đến trấn thủ nơi thị trấn biên giới xa xôi, hiểm trở để trấn áp bọn cướp bóc hung hãn. Giữa lúc ngọn lửa chiến tranh nơi biên thùy đang gầm thét dữ dội, tính mạng của phu quân ta ngàn cân treo sợi tóc, thì tại hậu cung điện ngọc, Tần Cơ lại không ngừng dùng quyền lực ép buộc, ghì chặt ta bên đầu giường.  Ngài nhìn ta bằng ánh mắt đầy chiếm hữu và điên cuồng, thanh âm trầm thấp mà tàn nhẫn vang lên bên tai: "Tương Tư, nếu nàng chịu ngoan ngoãn trở về vòng tay của trẫm, hắn ta tự khắc sẽ được trở về kinh thành một cách an toàn; bằng không thì..." ----------------

0.0
19 ch
Nữ Cường
Đoạt Duyên Thành Họa

Đích tỷ Đỗ Minh Châu cướp mất hôn sự của ta, hớn hở gả cho Tiểu công gia.   Đó vốn là lang quân như ý mà ta vất vả trù tính suốt một năm mới chọn được cho mình.   Ngày Đỗ Minh Châu xuất giá, đích mẫu sai ta đến quỳ trong từ đường.   Bà ta cười đầy khinh miệt.   “Chỉ là một thứ nữ, cũng xứng với mối nhân duyên tốt đẹp như vậy sao?”   “Nhà mẹ đẻ ta có một đứa cháu trai, tuy hơi ngang ngược một chút, nhưng phối với ngươi cũng đã dư dả rồi.”   Đứa cháu trai trong miệng bà ta ngày ngày lưu luyến Nam Phong quán, sau đó bà ta lại định cho ta một viên ngoại đã chết ba đời thê tử.   Hai mẹ con họ, một người cướp hôn sự của ta, một người chặn đường sống của ta.   Thế nhưng ta chỉ cảm thấy buồn cười.   Có lẽ họ đã quên rằng, ta có thể mất một năm chọn trúng Tiểu công gia, đương nhiên cũng có thể mất một năm chọn sẵn tử lộ cho họ.  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Hoa Thôn Khó Gả [phần 24]

Văn án: Trưởng thôn của thôn Đào Nguyên đến bốn mươi tuổi mới sinh được một cô con gái bảo bối, đương nhiên nâng niu trong lòng bàn tay, cẩn thận nuôi dưỡng. Kỷ Đào thai xuyên thành con gái độc nhất lúc tuổi già của trưởng thôn, còn tưởng mình rơi vào ổ phúc. Ai ngờ lúc lên mười tuổi mới phát hiện ra, bản thân đúng là quá ngây thơ. Người cha luôn cưng chiều nàng kia, thế mà lại chọn nam chính của truyện trọng sinh làm con rể ở rể. Mà nàng thì không phải nữ chính, đây chẳng phải là cốt truyện pháo hôi hay sao? Truyện này 1vs1, bối cảnh giả tưởng, giả đến mức rất trống rỗng, xin đừng tìm hiểu. Nhãn nội dung: Sinh hoạt dân gian · Xuyên không thời không · Nữ phụ · Xuyên thư Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Kỷ Đào ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác Các bạn đang đọc phần 24.

0.0
20 ch
Ngôn Tình
Xuân Hàn Đoạn Kiều

Ta và thứ muội đồng thời rơi xuống nước, vị hôn phu lại chọn cứu thứ muội trước.   “Đừng sợ, đừng sợ, ngựa đã được khống chế rồi, nàng không bị thương chứ?”   Thứ muội rúc vào lòng hắn, khóc như hoa lê gặp mưa, tay lại túm chặt lấy vạt áo hắn không buông.   Các quý nữ xung quanh chỉ trỏ bàn tán, nhưng Chu Thời Yến lại hoàn toàn không nghe thấy, trong mắt hắn chỉ có bóng hình thiếu nữ đang kinh hãi trong lòng mình.   Ta lạnh đến mức toàn thân run rẩy, dưới sự đỡ đần của nha hoàn mới bò được lên bờ. Lúc này Chu Thời Yến mới giật mình kinh hãi nhìn sang, thần sắc thoáng qua vẻ hoảng loạn.   “Thanh Sơ, vừa rồi ta chỉ là nhất thời tình thế cấp bách, Thanh Uyển muội ấy không biết bơi...”   “Nàng ta có biết bơi hay không, không quan trọng.”   Ta vắt khô nước trên vạt váy, nhìn khuôn mặt thanh tú của hắn, giọng nói bình thản.   “Điều quan trọng là, mối hôn sự này, ta không cần nữa.”   “Còn về phần nàng ta, ôm ôm ấp ấp với nam tử bên ngoài, thanh bạch chẳng còn, sau khi về phủ tự có gia pháp đợi sẵn.”

0.0
7 ch
Gia Đấu
Nhà Chị Gái Tôi Sùng Ăn Cuống Rốn

Gia đình nhà chồng của chị gái tôi mù quáng tin rằng nhau thai là thứ đại bổ.    Sau khi đứa cháu trai bắt đầu mọc răng, bữa nào cũng bị ép ăn thịt chưng nhau thai.    Là một giáo sư, tôi gắng hết sức khuyên mọi người rằng ăn nhau thai tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ đối với sức khỏe.    Về sau đứa cháu vẫn lớn lên khỏe mạnh bình thường.    Thế nhưng cha và ông bà nội nó lại thường xuyên nói: “Năm xưa vì dì út ngăn cản con ăn nhau thai, làm ảnh hưởng đến trí thông mình của con. Nếu không thì đâu còn học hành khổ sở như vậy, đến cả mối tình đầu thời niên thiếu cũng bỏ lỡ.”    Đứa cháu vì thế căm hận tôi đến tận xương tủy, cuối cùng đẩy tôi từ trên tầng cao xuống.    Mở mắt ra lần nữa, tôi quay trở về thời điểm đứa cháu trai mới ba tuổi đang bị cha nó ép ăn nhau thai.    Chị gái tôi xót con, muốn tôi giúp đỡ.    Tôi chỉ bảo chị: “Chị à, lấy chồng thì phải theo thói nhà chồng, việc này chỉ có chị mới quyết được.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Kết Hôn Cùng Cậu Của Nam Chính - P1

Lý Đường Lê vĩnh viễn chỉ là nhân vật phụ, pháo hôi trong mọi câu chuyện. Dù là trước hay sau khi xuyên sách, cô luôn nhỏ bé, tầm thường. Chật vật giữa bụi trần, không khác gì những người bình thường mệt mỏi khác. Vì thế — cô không xứng được con cưng trời cao yêu thương, càng không đáng có một tình yêu rực rỡ như nam – nữ chính trong truyện. —— Thật sự là như vậy sao? Lần đầu gặp nhau, Cố Trĩ nhìn người phụ nữ dây dưa với đứa cháu trai phóng đãng của mình bằng ánh mắt khinh bỉ, chán ghét lớp trang điểm diêm dúa cùng diễn xuất vụng về của Lý Đường Lê. Về sau, vào một đêm mưa, cô mặc áo mỏng, lại bị tên cháu tính khí thất thường vứt lại giữa đường. Cố Trĩ lái xe tới. Ánh đèn pha quét qua — tấm lưng gầy run rẩy trong mưa, đôi mắt đỏ hoe tuyệt vọng nhìn anh, lần nữa, lần nào cũng vậy. Anh cố gắng tránh né cơn rung động phi đạo đức này… Nhưng lại vô số lần không nhịn được nghĩ—— Nếu Lý Đường Lê chỉ muốn trèo cao, vậy thì người để cô trèo lên, dựa vào cái gì không thể là anh?

0.0
40 ch
Ngôn Tình
Đòi Thiên Mệnh

Vị hôn phu của tỷ tỷ bỗng rơi vào cơn hôn mê sâu, mãi chẳng tỉnh lại. Phụ mẫu xót nàng như xót trân bảo trong tay, liền muốn đẩy ta thay nàng bước lên kiệu hoa.   Khi ấy, trong lòng ta vẫn còn khắc ghi bóng dáng người thanh mai trúc mã, nên ta đã lao đầu vào cột, máu đỏ nhuộm cả trán, đến lúc ấy bọn họ mới chịu tạm gác lại ý định bắt ta xuất giá thay người.   Ngày tỷ tỷ trở về lại mặt, phụ thân bị đồng liêu hãm hại, cả nhà chúng ta nhận tội lưu đày, bị áp giải đến vùng Lĩnh Nam xa xôi.   Tỷ tỷ khi ấy đã là nữ nhi xuất giá, nhờ vậy tránh được kiếp nạn cả nhà cùng chịu.   Về sau, phụ thân được rửa oan, nhưng trong lòng ông chẳng hề nhớ tới những năm tháng ta từng chống đỡ cả nhà nơi đất độc, mà chỉ thấy bản thân nợ tỷ tỷ quá nhiều.   “Linh Nhi, là phụ thân phụ con! Để con một thân một mình ở lại kinh thành, không người chống lưng, còn phải gả cho một kẻ nửa sống nửa chết, con đã chịu quá nhiều tủi nhục rồi!”   Phụ thân vào cung cầu được thánh chỉ, giúp tỷ tỷ hòa ly.   Ngay ngày kế tiếp, người thanh mai trúc mã của ta liền bước đến Quý phủ, ngỏ lời cầu thân với nàng.   Tỷ tỷ thân mật khoác lấy tay hắn, đứng trước mặt ta, môi cười nhẹ như gió xuân mà buông lời trêu ghẹo:   “Năm xưa muội muội vì chàng mà đập đầu vào cột. Nay muội ấy đã trở về kinh thành rồi, sao chàng lại không cầu cưới muội ấy?”  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Tương Chi

Khi bà mối đến cửa dạm hỏi, bà cười nói: “Đại lang nhà họ Sầm tài hoa hơn người, nhị lang dung mạo tuấn tú. Vừa khéo xứng đôi với hai vị tiểu thư.” “Trưởng tử nên duyên cùng trưởng nữ, thứ tử kết tóc với thứ nữ.” “Có huynh trưởng và trưởng tỷ chở che, đệ đệ, muội muội sau này sao có thể chịu khổ được?” Kiếp trước, quả thực mọi chuyện đều đúng như lời bà mối. Ta gả cho đại lang, muội muội gả cho nhị lang. Suốt bao năm ròng, ta cùng đại lang hết lần này đến lần khác đứng ra thu dọn những rắc rối mà đệ đệ và muội muội gây nên. Cho đến ngày đại lang vì cứu nhị lang mà bỏ mạng. Ta vẫn ngỡ, trước lúc lâm chung chàng sẽ oán trách đệ đệ và muội muội. Nào ngờ, chàng chỉ lặng lẽ nhìn gương mặt thanh đạm, tầm thường của ta, nước mắt lăn dài, khẽ thở than: “Cả một đời này... thật chẳng đáng. Lẽ nào ta không xứng có được một người thê tử dung mạo khuynh thành hay sao?” Mang theo nỗi tiếc nuối khôn nguôi, chàng nhắm mắt xuôi tay. Ta đứng lặng như bị sét đánh ngang tai. Thì ra, suốt những năm tháng thay đệ đệ và muội muội thu dọn cục diện rối ren ấy, chàng đều cam tâm tình nguyện. Không chỉ vì đệ đệ của chàng... Mà còn vì muội muội của ta. Ông trời thương xót, cho ta sống lại một đời. Lần nữa nghe bà mối cất những lời ấy. Ta chỉ bình thản đáp: “Thôi vậy. Đại lang không có dung mạo, nhị lang chẳng có tài năng. Cả hai đều không phải bậc lương phối.”  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Mẹ Chồng Cho 50 Nghìn, Tôi Đào Ra Mặt Thật Tên Chồng Khốn Nạn

Khi mẹ chồng nằm hấp hối, bà gọi tôi và em dâu Bạch Vi đến bên giường bệnh.   Bà đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm năm mươi ngàn, còn Bạch Vi lại được thừa hưởng hẳn hai căn biệt thự ngay giữa trung tâm thành phố.   Nhưng đến lúc tôi mang sổ đi rút tiền, cả người tôi chết lặng như bị ai tạt thẳng một gáo nước lạnh.   Tiếng máy thở bên giường mẹ chồng vang lên từng nhịp “tít tít” đều đều, sắc lạnh như đang thay trời đếm ngược chút thời gian cuối cùng của bà.   Trong căn phòng bệnh trắng toát mùi thuốc sát trùng, tất cả ánh mắt đều dồn chặt vào bản di chúc đang được luật sư chậm rãi mở ra.   Tôi tên Lâm Thù, là con dâu trưởng của nhà họ Chu, kết hôn năm năm, không lập công lớn nhưng cũng chưa từng làm điều gì có lỗi, vậy mà cuối cùng chỉ nhận được một cuốn sổ tiết kiệm trị giá năm mươi ngàn.   Còn em dâu Bạch Vi, mới bước vào nhà họ Chu được hai năm, miệng lưỡi ngọt như mật, rất biết nói lời khiến người khác vui lòng, lại được bà để lại cho hai căn biệt thự ở khu trung tâm, giá trị lên đến hàng chục triệu.   Luật sư vừa đọc xong, cả căn phòng lập tức rơi vào khoảng lặng nặng nề đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.   Ánh mắt của mọi người gần như vô thức đổ dồn về phía tôi, trong đó có thương hại, có tò mò, cũng có cả chút hả hê khó che giấu.   Bạch Vi lập tức lao đến bên giường bệnh, nước mắt rơi lã chã như mưa.   “Mẹ ơi, sao mẹ lại cho con nhiều như vậy chứ, con thật sự không dám nhận đâu!”  

0.0
6 ch
Nữ Cường