Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Trong cung đều đồn đại trên người bệ hạ mang theo dị hương, chính là long khí của thiên tử. Ta ngửi mùi thối rữa nồng nặc đến cực điểm trong gió, không dám ngẩng đầu. Chỉ có ta biết, phía dưới mùi hương ấy là mùi hôi thối của tử thi mục rữa. Ta là một lão ma ma năm mươi ba tuổi trong cung, trước khi xuyên không đến đây vốn là một thợ trang điểm tử thi, ta ngửi ra được mùi của chất độc tử thi. Cuối cùng cũng đợi được đến ngày xuất cung, Nghiêm cô cô tay lăm lăm con dao lóc xương, đối diện với chúng ta: "Uống bát thuốc câm này, rồi tự rạch nát mặt ra." Ta lẳng lặng nhặt bát thuốc dưới đất lên. Con dao trong tay Nghiêm cô cô, chính là con đường sống duy nhất của đám người chúng ta. Thế nhưng mỹ nhân Liễu Nhi bên cạnh lại đột ngột lao ra xô cửa lớn, lao thẳng về phía chiếc kiệu màu vàng minh hoàng ngoài kia. "Bệ hạ! Bệ hạ cứu mạng! Lão nô ác độc này muốn hại mỹ nhân của ngài!" Từ trong rèm kiệu thò ra một bàn tay mọc đầy vết đồi mồi đen kịt. "Đã là mỹ nhân, vậy thì khiêng vào đây, để trẫm… át bớt mùi." Ta cúi gầm đầu xuống. Nàng ta không biết rằng, chuyến đi này của nàng ta, sẽ không bao giờ còn có thể biến lại thành "người" được nữa. Còn ta, vì lỡ nhìn thêm bàn tay ấy một cái, cũng bị giữ lại.
GIỚI THIỆU: Ta là vị công chúa không được sủng ái nhất trong cung, bị hoàng đế chỉ hôn cho Hàn Triệt, một người xuất thân áo vải nhưng chiến công hiển hách. Ban đầu, chúng ta cũng từng cầm sắt hòa minh. Khi ấy ta mới biết rung động, coi hắn như trân bảo, chỉ mong có thể cùng hắn bạc đầu giai lão. Nào ngờ biên quan lại nổi phong hỏa, hắn vừa đi đã sáu năm, vậy mà đến nửa phong gia thư cũng chẳng chịu hồi âm cho ta. Khó khăn lắm mới đợi được ngày hắn khải hoàn, hắn chẳng những dẫn về cố nhân năm xưa từng xa xôi tới thảo nguyên hòa thân, còn lạnh giọng quở trách ta ngay trước mặt mọi người: “Công chúa, không được kiêu căng tùy hứng!” Sau này, ta ngồi cao trên minh đường, cùng quần thần nghị chính đến tận đêm khuya. Hắn cố chấp đứng chờ dưới bậc thềm, ánh mắt nóng rực, muốn nói lại thôi. Ta nâng mắt thản nhiên nhìn hắn, chỉ nói: “Hàn khanh, không được kiêu căng tùy hứng.”
Thuốc chân ái đều được đổ vào bát cơm của người nhà, thiếu niên nằm ngoài cửa chẳng được chia lấy một giọt. Kiếp trước, chính hắn đã đầu độc chết ta. Khi hệ thống đưa bình thuốc này cho ta, nó nói thiếu niên đang hôn mê ngoài cửa chính là huyết mạch duy nhất của Trấn Quốc công, sau này sẽ trở thành trụ cột triều đình. Chỉ cần ta cho hắn uống, cả đời này hắn sẽ chỉ nhận một mình ta. Từ đó về sau, ta sẽ được ăn sung mặc sướng, kẻ hầu người hạ, hưởng vinh hoa phú quý không bao giờ hết. Ta nhận lấy bình thuốc, mỉm cười rồi quay người đi vào bếp. Ta đổ toàn bộ thuốc vào nồi cơm gạo lứt vừa chín, sau đó xới cho người cha nóng nảy, người mẹ thiên vị và người anh trai ngốc nghếch của mình. Hệ thống lập tức phát điên: [Ký chủ, người điên rồi sao? Cần tình yêu của bọn họ để làm gì? Bọn họ vốn chẳng yêu người, lại nghèo đến mức một đồng cũng chẳng có, sao sánh được với nam chính một lòng một dạ với người?] Vô dụng sao? Hữu dụng vô cùng.
Phu quân vừa nhập liệm, Thái thúc công liền sai người phong kín cửa từ đường. Một chiếc áo lót của nam tử và mấy phong thư tình lộ liễu bị lão phu nhân ném thẳng lên mặt ta. "Khương thị, ngươi mới vào cửa ba tháng, đã không chịu nổi cô quạnh mà câu dẫn tiểu tư Thường Thuận, còn hạ độc vào canh của Hầu gia!" Lão phu nhân khóc đến gần như ngất đi: "Thái thúc công, xin dùng gia pháp, dìm độc phụ này xuống ao!" Thường Thuận bị trói gô quỳ dưới đất, liên tục dập đầu: "Phu nhân, chuyện đã bại lộ thì người nhận đi, nô tài xuống dưới đất bầu bạn với người!" Toàn thân ta lạnh toát, đang định kêu oan, trước mắt lại hiện lên mấy hàng chữ đỏ sẫm. 【Đừng kêu oan! Hắn biết rõ đến cả việc sau eo ngươi có một nốt ruồi đỏ.】 【Ngươi vừa mở miệng biện giải, sẽ bị quy thành ngụy biện, trực tiếp bị đổ thuốc câm rồi nhét vào lồng heo.】 【Hỏi hắn ngày nào đêm nào, gặp riêng ở đâu!】 Ta nuốt xuống vị tanh máu nơi cổ họng, ngẩng đầu nhìn Thường Thuận. "Thường Thuận đúng không? Nếu ngươi đã một lòng một dạ với ta như vậy, vậy ta kiểm tra ngươi."
Thái tử Triệu Chấp Thư có sở thích rất đặc biệt. Kiếm phải có hai thanh. Mưu sĩ phải có hai người. Ngay cả thê tử, hắn cũng phải cưới một cặp song sinh. Mùa xuân năm ấy, hoa đào ở chùa Nam Sơn nở rực rỡ. Hắn vừa nhìn thấy tỷ tỷ Thẩm Thanh Ca đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó quay sang nhìn thấy ta, hắn bật cười. “Giống nhau như đúc. Lỡ làm mất một người thì vẫn còn một người.” Vì thế, tỷ tỷ trở thành Thái tử phi, còn ta là trắc phi. Sau khi gả vào Đông cung, phu quân không yêu thương, tỷ muội lại oán hận lẫn nhau. Tranh giành cả đời, đấu đá cả đời. Đến cuối cùng, sau khi chết, ngay cả một người đưa tang cũng không có. Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay về đêm tỷ tỷ rủ ta đi ngắm hoa. Tỷ ấy cười dịu dàng: “Thanh Từ, ngày mai hoa đào ở chùa Nam Sơn nở rồi, chúng ta cùng đi nhé.” Ta nhìn tỷ ấy, bình tĩnh nói: “Tỷ tỷ, ta không đi nữa.”
Ta dệt buồm cho Tạ Lâm Xuyên suốt sáu năm, kiếm tiền cho chàng đọc sách, bước vào quan trường. Ngày chàng áo gấm về quê, lại đưa con gái của ân sư vào cửa, bảo ta nhường vị trí chính thê, còn muốn ta ở lại hậu viện, thay tân phụ quản cửa hiệu, hầu hạ sinh hoạt thường ngày. Ta đập lá hưu thư đã chuẩn bị sẵn xuống bàn, xoay người bước lên thuyền của Lục đại nhân, vị đốc biện hải cảng. Tạ Lâm Xuyên chặn ta ở bến tàu, nghiến răng nói rằng rời khỏi chàng, ta chẳng thể sống nổi. Trong khoang thuyền, Vệ phu nhân cầm trường thương vén rèm, cười hỏi chàng: “Tạ đại nhân, ngài có muốn nhìn thử xem Khương nương tử bây giờ đang cầm lái cho ai không?” Ngày Tạ Lâm Xuyên về quê, bến tàu nổi gió rất lớn. Ta đứng bên sân phơi, ép tấm vải dầu trẩu cuối cùng vào thùng gỗ. Vải buồm vừa dệt xong ánh lên sắc trắng ấm, mép vải được khâu đều tăm tắp, gió biển vừa lướt qua, cả tấm vải đã phồng lên, tựa như muốn chạy ra biển trước cả con thuyền. A Thành, tiểu nhị trong cửa hiệu, ôm sổ sách chạy theo ra ngoài, gấp đến mức mồ hôi đầy trán. “Đông gia, người của huyện nha đã đến đầu phố rồi, nói hôm nay Tạ đại nhân hồi hương, bảo chúng ta nhường lối trước cửa.”
Vị hôn phu nói: “Tần gia chúng ta trọng phẩm hạnh, không trọng sắc đẹp.” Mà trời sinh ta đã có một dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn. Cho nên hắn không cho ta ra ngoài, không cho ta mặc y phục đẹp, cũng không cho ta đeo châu ngọc trang sức đẹp. “A Vũ, nàng xinh đẹp quá, chủ yếu là ta sợ nàng ra ngoài sẽ bị người ta bắt nạt.” Nghe lời hắn nói, ta cởi bỏ hoa phục châu sức, đóng cửa ít ra ngoài, cố gắng hết mức giữ gìn khuôn phép thế nhưng hắn vẫn không hài lòng. Huynh trưởng dẫn ta đi cưỡi ngựa, hắn liền kéo ta lại: “Thiếu nữ khuê các nên giữ gìn trinh tĩnh.” Theo mẫu thân đi dự yến tiệc trở về, hắn lại thở dài: “Nàng đã đính hôn rồi, cứ liên tục ra vào yến tiệc, người khác sẽ nói nàng không an phận thủ thường.” Lần khiến ta tổn thương nhất, là khi ta bị người ta quấy rối giữa phố. Hắn chẳng những không lên tiếng bênh vực ta, ngược lại còn nhíu mày. “Nếu nàng chịu ở trong nhà, ít ra ngoài, sao lại có thể vướng phải chuyện như vậy?” Ta đều nhẫn nhịn hết. Cho đến ngày hôm đó, hắn nói: “Mẫu thân ta nói rồi, nàng sinh ra quá xinh đẹp nhưng lại không đủ đoan trang, e rằng không phải hiền thê lương mẫu. Trừ phi nàng đảm bảo trước khi thành thân sẽ không được phép ra khỏi cửa thêm lần nào nữa, ta mới có thể cưới nàng về.” Nhìn gương mặt đạo mạo giả nhân giả nghĩa của hắn, bỗng nhiên ta đã nghĩ thông suốt. Giọng điệu hiếm khi bình tĩnh đến vậy: “Nếu đã xinh đẹp là nguyên tội, vậy thì vẫn nên hủy hôn đi.” “Ngươi cưới biểu tỷ trong tộc của ta đi. Tướng mạo tỷ ấy bình thường, lại nổi danh hiền đức, vừa hay phù hợp với gia phong Tần gia các người.”
Sau khi thành thân, Thái tử chưa từng bước vào phòng ta. Thế nhưng đêm nào hắn cũng sủng hạnh một cung nữ. Cho đến hôm nay, Thái tử lại ôm tân sủng đi ngang qua trước mặt ta. Trước mắt ta bỗng nhiên lướt qua một chuỗi bình luận: 【Thái tử này không có miệng à? Rõ ràng yêu nữ chính đến chết đi được, vậy mà ngày nào cũng giả vờ.】 【Chỉ cần nữ chính gọi một tiếng tên hắn, hắn có thể ngoan như một con chó.】 Ta nhìn Thái tử, chần chừ gọi: “Tiêu Duệ?” Hắn đột nhiên dừng bước, chăm chú nhìn ta. Đôi mắt đen sáng đến kinh người, chẳng khác nào một con chó.
Ngay trước lúc kiệu hoa vào cửa, trưởng tỷ đột nhiên đổi ý. Nàng giật hết trâm vòng trên đầu xuống, tiện tay ném cả quạt tròn về phía ta. Trước bao nhiêu ánh mắt, trưởng tỷ nghiêm giọng quát: “Thẩm Chỉ, thu ngay cái dáng điệu lả lơi ấy lại!” “Ngươi không cần tốn công nghĩ cách quyến rũ Thái tử điện hạ nữa, mối hôn sự này ta nhường cho ngươi!” Chỉ vài ba câu. Ta liền biến thành kẻ vô liêm sỉ đi quyến rũ tỷ phu. Nhìn ánh mắt của các vị phu nhân tiểu thư quanh đó dần trở nên đầy hàm ý, ta không dám tin mà lảo đảo lùi lại mấy bước, nước mắt nối nhau rơi xuống. Ta nghẹn ngào nói: “A tỷ đã phải lòng nam tử khác rồi sao?” “Nếu đã như vậy, cả phủ đáng lẽ phải vào cung thỉnh tội, cầu xin Thánh thượng khoan thứ.” “Sao có thể bày trò tỷ muội đổi gả, phạm tội khi quân được?”
Đêm tân hôn, nhìn phu quân sắp tắt thở trên giường cưới, ta bỗng nghe thấy tiếng lòng của hắn: [Còn phải nằm bao lâu nữa đây, mông tê hết cả rồi, sao nàng ta vẫn chưa chịu ngủ!] [Nữ nhân thật phiền phức, làm chậm trễ ta kiếm tiền.] [Hay là giế-t nàng ta đi nhỉ? Chỉ có người chế-t mới giữ được bí mật.] Cứu mạng! Giờ chạy còn kịp không?
Quốc sư tiên đoán, Hoàng hậu tương lai nhất định sẽ xuất thân từ Phùng gia. Có thể bảo vệ Đại Ung trường tồn muôn đời. Nhưng nếu xuất hiện song sinh, ấy sẽ là điềm dữ, đủ sức lật đổ giang sơn Đại Ung. Trớ trêu thay, khi mẫu thân lâm bồn, người lại sinh ra một đôi nữ nhi song sinh. Phụ thân sợ rước họa vào thân, bèn tuyên bố với bên ngoài rằng mẫu thân chỉ sinh được một người con gái. Còn ta, vốn dĩ phải bị xử tử ngay khi chào đời. Nhưng mẫu thân không đành lòng, lén lút nuôi ta trong một căn mật thất. Tỷ tỷ từ nhỏ đã được định hôn với Thái tử. Thế nhưng trước ngày đại hôn, tỷ ấy lại đột nhiên mất tích. Ta đành phải thay tỷ tỷ bước lên kiệu hoa.
Đêm trước lễ đính hôn, Cố Yến Thanh nói lời chia tay. Lý do rất đơn giản: Người anh yêu mười năm đã trở về. Còn tôi, Hứa Hàm Tinh, chỉ là kẻ thay thế có gương mặt giống cô ấy. Anh ta nói: "Tôi không thể yêu một người thay thế. Chỉ cần cô ấy đứng ở đó, em đã thua rồi." Tôi không khóc lóc, không níu kéo. Đêm đó tôi dọn khỏi nhà anh, trả lại nhẫn, trả lại ba năm. Đến cả sợi dây chuyền anh tặng cũng bị đứt, rơi ra tấm ảnh của một người khác. Tôi cười: "Vì Cố Yến Thanh, anh cũng chỉ là người thay thế mà thôi." Giới thượng lưu đều đang chờ xem tôi sẽ bám lấy anh ta như thế nào. Họ cược tôi không dám buông tay. Họ nói tôi yêu anh đến chết đi sống lại. Nhưng họ không biết... Người tôi từng yêu đến chết đi sống lại, đã chết từ 5 năm trước rồi. Khi bạch nguyệt quang trở về, ném rượu vào mặt anh, làm loạn cả buổi tiệc đính hôn, Cố Yến Thanh đuổi theo cô ấy, để lại tôi một mình giữa tiếng xì xào. Anh tưởng tôi sẽ đau khổ. Anh tưởng tôi sẽ quay đầu. Anh tưởng cả thế giới này đều phải xoay quanh anh. Nhưng anh quên mất. Người từng che ô cho anh dưới mưa, từng vì anh mà học cách mạnh mẽ, Bây giờ đã học được cách buông tay trước. Đây không phải câu chuyện về một cô gái chờ được cứu rỗi. Đây là câu chuyện về một cô gái tự cứu chính mình. Anh nói tôi là người thay thế. Vậy thì từ hôm nay, tôi thay thế chính tôi của ngày hôm qua. Một người rời đi để thành toàn. Một người ở lại để trưởng thành.
Ngày ta dẹp xong nạn lũ Hoài Nam trở về kinh, biểu muội của vị hôn phu khoác phượng linh giá y của ta, ngồi trên chủ vị vốn phải dành để đón ta. Nàng ta đỡ lấy bụng dưới, cười nói Hạ gia không thể tuyệt hậu, từ nay về sau nguyện cùng ta xưng tỷ muội. Hạ Thừa Uyên đứng bên cạnh, khuyên ta thông cảm cho nàng ta xuất thân thấp kém. “Nàng ấy…” Ta trải thánh chỉ lên bàn, trước mặt toàn bộ tân khách trong phủ, tự tay hủy bỏ hôn thư. “Quỳ xuống.” “Dám vô lễ, không biết trên dưới với bổn cung, ngươi cũng dám sao?”
Kiếp trước, Tạ Uẩn rơi xuống nước, ta cuống cuồng cứu chữa, hà hơi cho hắn. Vì thanh danh, hắn bị ép cưới ta. Nhưng ta không biết hắn đã yêu thứ muội nhiều năm, chỉ có thể nạp nàng làm thiếp. Ngày thành thân, hắn vén khăn voan của ta lên, chỉ lạnh lùng nói một câu: “Ta thà rằng nàng chưa từng cứu ta, để ta và A Liên được một đời một kiếp một đôi người.” Từ đó, hắn không bước vào phòng ta thêm nửa bước. Thứ muội nhòm ngó vị trí chính thê của ta, cấu kết với nhũ mẫu bỏ thuốc ta rồi ném lên giường mã phu. Sau đó, ta trở thành tỳ nữ làm việc nặng thấp hèn nhất trong phủ. Ban ngày chịu đủ giày vò, ban đêm lại bị gia đinh lẻn lên giường làm nhục. Trong lúc vạn niệm đều tàn, ta phóng một mồi lửa thiêu rụi toàn bộ Tạ phủ. Mở mắt lần nữa, ta trở về đúng lúc Tạ Uẩn rơi xuống nước kêu cứu. Ta không động đậy, chỉ dặn nhũ mẫu: “Vương ma ma, bà đi cứu.” Bờ hào hộ thành đông nghịt người. “Mau cứu người, Trạng nguyên lang rơi xuống nước rồi!”
Vị hôn phu của tôi có người yêu, trùng hợp thật, tôi cũng có. Ngày hẹn hò, chúng tôi lạnh nhạt với nhau như hai người xa lạ. Sau khi ngồi xuống, cả hai liền ai chơi điện thoại người nấy, gõ chữ đến mức tay sắp chuột rút. Tôi: [Hu hu, vị hôn phu của em trông dữ quá, anh ta sẽ không b.ạ.o h.à.n.h em đấy chứ?] H: [Đừng sợ, anh cũng biết chút võ vẽ.] Tôi nở nụ cười hạnh phúc. H: [Vị hôn thê của anh làm ầm ĩ với gia đình, không muốn gả cho anh.] Tôi: [Đúng là cô gái ngốc không có mắt nhìn. Em muốn bỏ trốn cùng anh.] Hà Dịch Chi ngồi bên cạnh vẫn đang nghịch điện thoại, khóe môi bỗng cong lên một cách kỳ lạ.
GIỚI THIỆU: Nương luôn nói, ta là kẻ quá thật lòng. Nghe người ta nói phu thê là một thể, phải cùng nhau đồng cam cộng khổ. Ta lại tin là thật. Sau khi Thái tử bị phế, ta dập đầu trước thái giám canh giữ hai mươi tám cái thật mạnh. Cuối cùng cũng cầu được cho Thái tử một bát thuốc cứu mạng. Nhưng ngoài ta – người thê tử không được sủng ái này ra, ai cũng biết Thái tử chỉ đang giả bệnh. Hắn nhìn vết thương trên trán ta, vừa kinh ngạc vừa cảm động. “Sau này ta sẽ......đối xử tốt với nàng.” “Chúng ta làm phu thê chân tâm cả đời, có được không?” Hắn sợ ta đổi lòng, thậm chí không tiếc vung tiền như rác, cho ta uống tình cổ. Nhưng cổ trùng lại không có tác dụng với ta. Thương hắn từ nhỏ nhận được quá ít chân tình, ta liền giả vờ tình cổ phát tác. Ngày ngày theo sát phía sau hắn, mặt dày nói với hắn không biết bao nhiêu lời tình ý. Nhưng đăng cơ chưa đầy một năm, hắn lại triệu cổ sư vào cung. “Hậu cung đâu chỉ có một mình nàng ấy, ngày nào nàng ấy cũng quấn lấy trẫm, bảo những người khác phải tự xử thế nào?” “Ngươi nghĩ cách khiến nàng quên hết chuyện cũ đi, sau này cứ để nàng làm một kẻ phú quý nhàn tản trong hậu cung là được.” Kẻ thật lòng như ta, cuối cùng cũng tỉnh ngộ. Suy nghĩ suốt một đêm, ta mang tất cả những thứ đáng tiền đi tìm cổ sư, nghiêm túc khẩn cầu: “Ta còn muốn tới trước mộ thăm nương, không muốn chuyện gì cũng chẳng nhớ.” “Xin ngươi cho ta ăn một con cổ trùng có thể khiến người ta giả chết, được không?”
Sau khi xuyên thành cô bạn gái pháo hôi chuyên làm mình làm mẩy của nam chính. Tôi vô cùng tận tâm mà đi theo cốt truyện. Ngày ngày ở trên giường mặc sức bắt nạt nam chính, xuống giường thì vung tiền của hắn như nước. Chỉ chờ đến khi nam chính hoàn toàn chán ghét tôi, nhiệm vụ sẽ kết thúc. Nhưng mặc cho tôi có làm mình làm mẩy thế nào, nam chính vẫn luôn nở nụ cười dịu dàng, quyến luyến. Hắn chẳng hề để tâm, mặc cho tôi ngủ, mặc cho tôi tiêu tiền của hắn. Đúng lúc tôi đang vắt óc suy nghĩ mãi không hiểu, hệ thống vốn mất kết nối đột nhiên online, hét lên thất thanh: 「Ký chủ, cô ngủ nhầm người rồi! Đây là đại phản diện điên cuồng nhất trong cả cuốn sách — Tạ Hoài Yến đấy!」 Tôi: 「……」 Thảo nào hắn lại bình thản đến vậy. So với hắn, chút xấu xa này của tôi chẳng khác nào mèo con cào móng, nhẹ nhàng chẳng đáng kể! Tôi sợ đến mức xoay người định bỏ chạy, nhưng vừa quay đầu đã đụng phải Tạ Hoài Yến. Hắn ném tôi trở lại giường, chậm rãi tháo từng chiếc cúc áo: 「Nàng bắt nạt ta nhiều lần như vậy, cũng nên để ta bắt nạt lại một lần chứ?」 「Đừng sợ, bảo bối. Chỉ một đêm thôi.」
Ngày con trai ta làm lễ đội mũ trưởng thành, ta đến thiên sảnh lấy khế ước ruộng đất định trao cho nó. Vừa đi đến sau bình phong, ta đã nghe thấy tiếng nó cười. “Đợi bà ấy giao cửa hàng cho con, mẫu thân con có thể vào phủ rồi chứ?” Bước chân ta khựng lại, ngay sau đó nghe phu quân lên tiếng. “Thanh Nguyệt, những năm qua khổ cho nàng rồi.” Thanh Nguyệt là khuê trung mật hữu của ta. Năm ấy ta sinh nở bị băng huyết, hôn mê suốt bảy ngày. Khi tỉnh lại, nàng ta ôm một đứa trẻ còn quấn tã ngồi bên giường ta, khóc mà nói. “A Lê, nàng nhìn xem, nó giống nàng biết bao.” Ta yêu thương đứa trẻ ấy suốt hai mươi năm, lấy của hồi môn mở đường cho nó, còn cầu xin các tộc lão lập nó làm thế tử. Sau bình phong, Thanh Nguyệt khẽ thở dài. “Những năm qua tỷ tỷ có một đứa con bên mình, cũng coi như bớt khổ phần nào.” “Ta nhường con ruột cho nàng ấy nuôi, nàng ấy dù sao cũng nên nhớ chút ân tình của ta.”
Khi tôi đang chọn cá ở chợ, một người hàng xóm lâu năm bỗng trêu: “Cuối cùng chồng bà cũng nhớ đến bà rồi à?” “Trước đây ông ấy đưa chị dâu góa với cả nhà thằng con trai đi ở khách sạn sang trọng, lần nào chẳng để bà ở nhà?” Tôi đặt con cá trở lại chậu, gượng cười. “Không phải ông ấy đưa tôi đi, tôi tự đăng ký một tour giá rẻ.” Nụ cười trên mặt bà ấy lập tức nhạt đi. Tôi không dám nhìn vào ánh mắt ấy, xách đồ ăn quay về. Ánh mắt thương hại đó, tôi đã nhìn hơn hai mươi năm rồi. Thêm một lần nữa, tôi cũng không chịu nổi. May mà trước khi trí nhớ hoàn toàn rối loạn, tôi vẫn còn có thể ra ngoài ngắm biển vài ngày. Vừa đến cửa tòa nhà, chồng tôi đã từ cạnh xe bước tới chặn đường. “Tour của bà tôi hủy rồi, nhà chị dâu có nhiều lan, không ai chăm.”
Đêm hội hoa đăng vào Tết Thượng Nguyên, ta và nha hoàn thân cận của Bùi Cánh cùng để mắt tới một chiếc hoa đăng. Theo quy định của chủ quán, ai đoán đúng câu đố trước thì sẽ được chiếc đèn. Từ nhỏ ta đã không thể nói được, dẫu là người đoán ra đáp án trước cũng chỉ có thể nhờ Bùi Cánh thay ta nói đáp án. Bùi Cánh hiểu được ý trong cử chỉ của ta, thế nhưng ngay trước mặt ta, hắn lại ghé tai nói nhỏ đáp án cho Vân Hóa. Vân Hóa như ý nguyện giành được chiếc hoa đăng, ta sững sờ đứng tại chỗ, tức đến đỏ hoe cả vành mắt. Bùi Cánh lại đầy vẻ mất kiên nhẫn. "Chủ quán đã nói rồi, ai là người mở miệng đáp trước thì người đó thắng." Ta vội vàng ra hiệu. [Rõ ràng là ta đoán ra đáp án trước.] Hắn khẽ cười nhạt. "Thì đã sao? Vân Hóa từ nhỏ đã khổ, không nơi nương tựa, còn nàng sinh ra đã có tất cả, nhường cho nàng ấy một chiếc hoa đăng thì có gì đâu?" Chỉ vì ta có tất cả nên phải nhường sao? Vậy nên đến ngày hắn mang sính lễ tới cầu thân, ta liền ngay trước mặt hai nhà mà nói: "Vân Hóa đáng thương, thứ gì cũng thiếu, ta thì cái gì cũng có, chỉ riêng không thiếu một mình ngươi."
Tôi là một cô gái bình thường không thể bình thường hơn. Gia cảnh bình thường. Học lực bình thường. Nhan sắc bình thường. Cuộc sống mỗi ngày chỉ có ba điểm: trường học, trên đường, về nhà. Cho đến ngày tôi được xếp ngồi cùng bàn với Lục Dục. Cậu ấy là nam thần đứng nhất khối. Đẹp trai. Học giỏi. Nhưng tính cách trầm mặc, u ám, cả người đều viết hai chữ "đừng chạm vào tôi". Có chứng sạch sẽ nghiêm trọng. Ghét con gái. Đối với người theo đuổi chỉ có một chữ: "Cút". Tất cả mọi người đều sợ cậu ấy. Chỉ có tôi là ngoại lệ. Bởi vì khi quay sang phía tôi, ánh mắt lạnh băng của cậu ấy sẽ tan ra. Sẽ đè tôi lên tường. Sẽ dùng giọng điệu khàn khàn để van xin: "Đừng thích người khác được không?" Tôi cứ nghĩ mình chỉ là một người qua đường trong thanh xuân của cậu ấy. Cho đến khi tôi phát hiện... Mỗi cô gái theo đuổi Lục Dục, sau khi thất bại đều sẽ thay đổi. Như thể bị một thứ gì đó điều khiển. Mà người duy nhất khiến Lục Dục chịu cúi đầu. Lại là tôi - một người bình thường nhất trên đời. Đây là câu chuyện về một nam thần hắc ám đem lòng chấp niệm với một cô gái bình thường. Là câu chuyện về sự chiếm hữu, cứu rỗi và trưởng thành. Cũng là câu chuyện về việc: Khi cả thế giới đều quay lưng lại với cậu ấy, Chỉ cần một mình em quay đầu nhìn lại.
GIỚI THIỆU: Người trong lòng ta muốn xuất gia. Hoàng huynh nói với hắn, hoặc cưới ta, hoặc cả đời không cưới. Vị tướng quân ấy xương sắt cốt thép, sang ngày hôm sau liền lên Linh Chiêu Tự. Về sau, ta khoác một thân giá y, lên phương Bắc hòa thân, hắn miệng trào máu tươi, chuỗi Phật châu trong tay đứt sạch.
Tôi chết vào năm 25 tuổi. Còn anh ấy đến thăm tôi suốt 3 năm. Mỗi thứ sáu, mưa hay nắng, Quan Kỳ đều mang một bó hoa đặt trước mộ tôi, rồi ngồi kể đủ thứ chuyện trên đời như thể tôi vẫn đang nghe. Người ngoài bảo tôi kiếp trước chắc cứu cả ngân hà. Tôi thì chỉ thấy xót. Tôi luôn mong anh quên tôi đi, sống cuộc đời của anh. Nhưng đến ngày anh thật sự bước tiếp, tôi lại là người không nỡ buông tay nhất. Đây là câu chuyện về một cô gái đã mất, một người con trai si tình, và một lời hứa: "Nếu có kiếp sau, để em là người đến thăm anh trước."
Năm tôi mười tám tuổi, mẹ đã định đoạt hôn sự cho tôi. Mẹ nhận của nhà trai hai triệu, rồi chuốc thuốc mê và đưa tôi thẳng đến nhà trai. Đêm hôm đó, tôi của tuổi mười tám và Lý Thanh của tuổi ba mươi ba cùng rơi vào trầm mặc.
Biểu tỷ vì cứu ta mà rơi xuống vực, bị trọng thương. Trước lúc qua đời, tỷ ấy bảo Giang Mộ Bạch cưới ta. Sau khi đặt tay ta và tay Giang Mộ Bạch chồng lên nhau, tỷ ấy liền buông tay lìa đời. Hai mươi năm sau đó, ta và Giang Mộ Bạch trở thành một đôi oán lữ. Hắn hận ta, oán ta, nhưng lại không cho ta hòa ly. Hắn tìm về những kẻ thế thân của biểu tỷ, nhưng vẫn bắt bọn họ phải gọi ta một tiếng phu nhân. Về sau, Giang Mộ Bạch tử trận nơi xa trường. Cùng với linh cữu của hắn được đưa về còn có một phong hưu thư. Trong thư hắn nói rằng trách nhiệm với ta đã làm tròn, muốn được hợp táng cùng biểu tỷ. Thế nhưng biểu tỷ đã qua đời nhiều năm lại sống lại, dẫn theo phu quân và con cái xuất hiện trước linh vị của Giang Mộ Bạch. Thì ra năm đó, biểu tỷ đã sớm thay lòng đổi dạ, giả chết để tái giá, cố ý để ta hoàn thành hôn ước giữa tỷ ấy và Giang Mộ Bạch. “Muội đừng trách ta, năm đó ta cũng là muốn tác thành cho muội.” Khi ta trở về ngày biểu tỷ mời ta đi du xuân ngoài thành, ta sai người mang thư đến cho Giang Mộ Bạch, còn ta thì trốn trong một hiệu sách, đọc sách suốt cả một ngày.