Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia
Một lần nữa tôi tìm bạn trai quen qua mạng để xin quay lại. Không ngờ anh lại gửi cho tôi... một con rắn. Tôi sợ đến mức toàn thân run lên, đang định ném nó đi thì trước mắt bỗng hiện ra những dòng bình luận. [Con rắn đó chính là bản thể của nam chính đấy. Nữ phụ ngốc này đến giờ vẫn chưa phát hiện ra sao?] [Nếu cô ta ném con rắn đi thì sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào để tái hợp nữa.] [Sau đó nam chính sẽ được nữ chính nhặt về. Cô ấy thích rắn nhất luôn. Đặc biệt là lúc nam chính dùng... làm chuyện đó thì nhiệt tình cực kỳ, làm người ta đến mức...] [Nam chính chán ghét nữ phụ lắm rồi. Không thích rắn thì thôi, chia tay rồi còn bám riết đòi quay lại. Nữ phụ còn mơ tưởng được tái hợp à!] Thì ra anh đột ngột chia tay tôi... là vì tôi từng nói mình không thích rắn sao? Tôi sững người một lúc rồi vội vàng cúi xuống ôm con rắn nhỏ vào lòng. Ngay lúc đó, trong tai nghe bỗng vang lên một tiếng r.ê.n bị kìm nén. "Em... chẳng phải sợ rắn sao? Chẳng phải không thích rắn à? Vậy... em b.ó.p nó làm gì?"
Thái tử gia lẫy lừng của Kinh thành đã công khai theo đuổi tôi suốt hai năm trời. Vậy mà tôi vẫn chưa một lần gật đầu. Bạn bè ai cũng nói tôi đang cố tình lặt mềm buộc chặt treo người ta quá lâu. Tôi đưa mắt nhìn người đàn ông dưới lầu. Anh mặc bộ vest được cắt may hoàn hảo, dáng người cao lớn dựa bên cửa xe, ngón tay kẹp điếu thuốc. Khi chất lạnh lùng và cao ngạo đến mức khiến người khác khó lòng rời mắt. Tôi khẽ cười hỏi mọi người:” Các cậu có biết không? Tôi có một người chị gái song sinh, gương mặt giống tôi như đúc” cả đám lập tức chết lặng. Kiếp trước, tôi từng bị sự theo đuổi mãnh liệt của Chu Yến Thanh làm rung động. Mơ mơ màng màng yêu anh rồi cũng mơ mơ màng màng gả cho anh cho đến ngày cử hành hôn lễ. Khi chị gái tôi từ nước ngoài trở về. Chu Yến Thanh nhìn thấy chị tôi, cả người lập tức sững sờ. Đến lúc ấy, anh mới nhận ra người mình vẫn luôn tìm kiếm từ đầu đến cuối, chưa từng là tôi.
ĂN HẾT TIỂU BẠCH THỎ Tác giả: Kim huyền Thể loại: ngôn tình Văn án: Một thiếu gia giàu có rất thích những gì sạch sẽ. Không những thế anh còn rất thích chọc gái, người con gái ấy tự như một con thỏ non nớt đáng yêu đến mức anh muốn ăn tươi nuốt sống nó. Lúc cô ở chung nhà với cô, anh đã bắt nạt cô rồi, cho đến khi cô lớn và chính chắn anh ta vẫn không bỏ thói trêu chọc đó. Chính cô cũng không biết vì sao anh ta cứ châm chọc cô!!! Bởi vì anh ta đã yêu cô mất rồi, ngoài ra còn muốn Ăn Hết Tiểu Bạch Thỏ cơ...
Kiếp trước, hành cung gặp thích khách, ta lảo đảo chạy đi tìm Thái tử phụ thân. Hắn đang thả diều cho con gái của ngoại thất. Nghe ta nói xong, hắn chỉ giao ta cho nội thị. “Tuế An ngoan, công cứu giá lần này cứ ghi vào danh nghĩa phụ thân trước. Đợi hoàng tổ phụ ban thưởng, con hãy nói muốn Tô di và Phán Nhi tỷ tỷ vào Đông cung.” Sau đó, Tô di đẩy mẫu thân đang mang thai của ta xuống hồ sen, còn Phán Nhi tỷ tỷ lại khóc lóc nói rằng chính ta đã hại ch/ ếc mẫu thân. Phụ thân tin nàng. Hắn nhốt ta vào căn phòng tối không có than sưởi, bắt ta phải nhận lỗi với Phán Nhi tỷ tỷ. Đêm ta ch/ ếc cóng, hắn đang tổ chức bù tiệc sinh thần cho Phán Nhi tỷ tỷ. Khi mở mắt lần nữa, đao của thích khách đã ch// ém tung cửa viện nơi hoàng tổ phụ nghỉ ngơi. Lần này, ta không đi tìm phụ thân nữa. Ta lao về phía chiếc chiêng đồng báo động dưới hành lang, ôm lấy dùi gỗ, dùng hết sức hét lớn: “Hoàng tổ phụ, mau chạy đi!”
Để tạo hiệu ứng giật gân cho show hẹn hò, ekip sản xuất đã chi hẳn tám mươi vạn để mời tôi và cô bạn thân làm khách mời bất ngờ giữa chừng. Nó diễn vai tiểu thư đanh đá, chua ngoa. Còn tôi đóng vai trà xanh mưu mô, bạch liên hoa chính hiệu. Thế là trong chương trình, bạn thân tôi thì "gặp ai cũng đớp, đụng đâu cũng chửi", còn tôi thì ra sức dở giọng trà xanh để tỏ vẻ đáng thương. Ngặt một nỗi, vì diễn xuất quá tệ mà hai đứa bị mắng thẳng lên hot search. Cư dân mạng cạn lời bình luận: [Trà xanh gì mà rập khuôn thế, diễn xuất thì ba chấm, rốt cuộc là đứa thiểu năng nào viết cái kịch bản này vậy...] Đạo diễn bất lực ôm đầu: [Xấu hổ quá, muốn trả hàng ghê, hu hu...] Nam khách mời thì chịu hết nổi, vừa nổi da gà da vịt đầy tay vừa nói: "Diệp Phán, cô đừng nói nữa, tôi thật sự không ngửi nổi nữa rồi..." Đúng lúc này, Lục Lâm Xuyên – ngôi sao mới nổi của giới tâm lý học – ngồi bên cạnh tôi khẽ cười một tiếng: "Tôi lại thích kiểu này đấy, hay là em dở giọng trà xanh với tôi thử xem?" Tôi ngơ ngác ngẩng lên: "Hả?"
Ngày ta cập kê, vị hôn phu khua chiêng gióng trống tới cửa từ hôn. Hắn nói phẩm hạnh ta có vết nhơ, thủ đoạn âm độc, không xứng làm dâu Thôi gia. Từ quý nữ Tần gia, ta sa sút thành kẻ bị cả kinh thành khinh ghét như chuột chạy qua đường, ai cũng có thể giẫm đạp ta. Ngay cả huynh trưởng ta cũng nói ta tội đáng phải chịu. Chỉ vì hai người bọn họ đều một mực tin rằng chính ta đã hại bạch nguyệt quang trong lòng họ mất sạch danh tiết, phải xuống tóc làm ni cô. Ta bị nhốt trong chùa, mặc cho đám quyền quý tùy ý làm nhục. Ngày ta bị giày vò đến chết, bọn họ không thể chờ nổi, lập tức đi gặp bạch nguyệt quang, báo cho nàng ta tin vui này. “Chờ đợi lâu đến vậy, cuối cùng ta cũng đợi được ngày mây tan trăng sáng.” Người đời đều ca ngợi nàng ta thanh cao thuần khiết, cho dù đã mất trong sạch vẫn là khuôn mẫu của nữ tử đương thời. Còn ta chết rồi cũng không được yên, bị bọn họ đào lên, hết lần này đến lần khác quất roi vào thi thể. Mở mắt lần nữa, ta quay về quá khứ. Lần này, ta muốn tất cả những kẻ từng làm nhục ta phải trả giá bằng mạng sống.
Năm thứ ba kể từ khi xuyên vào cuốn tiểu thuyết này, trở thành cô người tình thế thân được bao nuôi, cuối cùng tôi cũng không chịu nổi sự ham muốn quá mức của Trì Tẫn nữa. Tôi gọi hệ thống đã ngủ đông suốt ba năm. "Thống tử, ba năm rồi đấy. Sao nữ chính vẫn chưa chịu về nước?" Hệ thống im lặng ba giây. Ngay sau đó, nó hét ầm lên như sét đánh ngang tai. [Đồ ngốc!] [Cô nhận nhầm người rồi!] [Người đang nằm chung giường với cô là tên phản diện điên tình đó!]
Mẹ tôi tên là Chiêu Đệ, mà nghĩ kỹ thì cuộc đời của bà dường như cũng từng bị cái tên ấy phủ lên một lớp bóng rất dài. Mẹ lười ra siêu thị thì lúc tan làm đi ngang qua, cậu tôi sẽ tiện tay mua luôn gạo, dầu ăn, rau củ với thịt rồi xách đến tận cửa; đến khi mẹ chuyển nhà, người ôm từng thùng giấy chạy lên chạy xuống cầu thang đến ướt đẫm lưng áo cũng vẫn là cậu. Năm tôi ra đời, bố tính thuê người chuyên chăm mẹ sau sinh, cậu lập tức rút một cuốn chứng chỉ đặt đánh “cộp” xuống bàn. “Chị, em là hàng nhà trồng được chính hiệu, còn ai chăm chị kỹ hơn em nữa?” Thế nhưng suốt một thời gian rất dài, tôi vẫn âm thầm đề phòng cậu, luôn cho rằng cậu đối xử tốt với mẹ như vậy chẳng qua vì những năm tháng tuổi thơ đã mắc nợ mẹ quá nhiều, bây giờ mới cố gắng bù đắp. Mãi cho đến khi dì Hai cầm một tờ đơn kiện tìm thẳng tới cửa, khăng khăng nói căn nhà cũ bà ngoại để lại vốn phải thuộc về cậu. Vậy mà cậu chỉ nhét giấy chứng nhận nhà đất trở lại tay mẹ tôi rồi dứt khoát nói: “Chị, căn nhà này là của chị, bất kể ai tới nói cũng không thay đổi được.”
Ngày vị hôn phu khải hoàn trở về kinh, chàng mời ta đến dự tiệc mừng công. Thứ muội làm nũng cầu xin ta, nói rằng nàng muốn tìm một lang quân như ý, vì thế ta không chút do dự dẫn nàng đi cùng. Trong bữa tiệc, mẹ chồng tương lai cười nói khen ta: “Thằng nhóc thối nhà ta lần này cuối cùng cũng có thể ôm mỹ nhân về rồi!” Ta đỏ bừng mặt, quay đầu nhìn sang, thấy vị hôn phu Tô Cảnh Trạch đang không chớp mắt nhìn ta. Thấy ta nhìn mình, chàng vội cúi đầu uống rượu, còn vì động tác quá gấp mà bị sặc. Huynh đệ bên cạnh trêu chọc chàng, thứ muội ngồi bên cạnh ta cũng ghé tới nói rằng nàng rất ngưỡng mộ ta. Ta cứ tưởng tương lai của mình sẽ vô cùng tươi sáng, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, một luồng kim quang mang theo thiên khải đột nhiên xuất hiện. 【Một canh giờ sau, Lâm Vãn sẽ y phục xộc xệch nằm bên cạnh Tô Cảnh Trạch.】 【Bọn họ sẽ bị tất cả mọi người bắt gian tại trận. Tô Cảnh Trạch bất đắc dĩ bị ép cưới Lâm Vãn, cả đời trấn giữ biên cương, không bao giờ trở về kinh thành nữa.】 Ta như rơi xuống hầm băng. Không vì điều gì khác, chỉ vì Lâm Vãn chính là thứ muội đang ngồi bên cạnh, ngây thơ khoác lấy tay ta.
Trước lúc ta lâm chung, Bùi Triệt bãi triều suốt ba ngày, không ngủ không nghỉ túc trực bên giường, mấy lần nghẹn ngào đến không thành tiếng. “Trẫm hứa với nàng, đời này tuyệt đối sẽ không lập tân hậu.” Ta hỏi hắn định xử trí kẻ đã hành thích ta thế nào, bàn tay đang nắm tay ta của hắn thoáng nới lỏng. “Dẫu sao cũng là thân quyến của Hoàng quý phi, trẫm không đành lòng nhìn nàng ấy đau lòng.” Ta vốn tưởng chuyện Bùi Triệt thân là quân vương mà cướp thê tử của thần tử đã đủ hoang đường. Không ngờ ngay cả khi phu quân cũ của Liễu Ý Hoan công khai hành thích ta, hắn vẫn vì yêu nàng mà yêu cả những người liên quan đến nàng, nhất quyết không chịu giáng tội. Lần nữa mở mắt, ta đã trở về năm mười sáu tuổi, đúng vào buổi yến thưởng hoa năm ấy. Hoàng hậu cô mẫu bảo ta chọn một người trong số các vị hoàng tử làm phu quân. Ta thu lại túi hương vốn định trao cho Bùi Triệt, khẽ lắc đầu. “Cô mẫu, người trong lòng thần nữ không có mặt ở đây.”
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, huyền huyễn, yêu tinh, miêu yêu, cung đình, hoàng đế, bạo quân, sủng ngọt, hài hước, nữ chính hóa mèo, nam chính sủng thê, âm mưu cung đấu, tranh đoạt hoàng vị, thân phận bí ẩn, HE. Văn án: Năm ấy ta tiến cung, vừa tròn mười bốn tuổi. Ngày bạch nguyệt quang của bạo quân trở về, ta đang nằm trong lòng hắn làm nũng. Người trong cung đều nói, nàng chính là Hoàng Hậu nương nương tương lai. Nhưng chuyện ấy có liên quan gì đến ta đâu? Ta lười biếng duỗi người, chẳng chút kiêng dè nằm trên đùi bạo quân, gặm từng miếng cá khô nhỏ. Cho dù nàng có trở thành Hoàng Hậu, cũng phải lấy lòng ta. Dẫu sao, ta chính là chú mèo con được bạo quân sủng ái nhất mà.
Đêm giao thừa phát hầu bao mừng tuổi. Trưởng tỷ được nguyên một nén vàng kim nguyên bảo, ta lại chỉ được vài đồng bạc vụn. Ta khóc lóc ầm ĩ đòi kim nguyên bảo, mẹ lại nhíu mày quở trách: "Trưởng tỷ của con ngày sau phải làm chủ mẫu, quản lý gia đình, trong tay không thể không có tiền bạc. Con chẳng qua chỉ là vui vẻ ngày tết, cớ sao phải tham tài như vậy?" Thế là trưởng tỷ mặc gấm vóc, cài trâm vàng. Ta lại chỉ có thể nhặt những món đồ cũ tỷ ấy không cần, ban đêm lén lút chép sách, thêu khăn, chắt bóp từng đồng tiền bạc. Chỉ mong lúc xuất giá, có thể tự sắm cho mình một bộ trang sức tươm tất. Nhưng sau khi trưởng tỷ định thân, mẹ lại sai người cạy mở hộp trang điểm của ta. Ngân phiếu, bạc vụn, hạt đậu vàng đều bị lấy đi sạch sẽ. "Trưởng tỷ của con gả vào nhà cao, của hồi môn mà mỏng manh sẽ bị người ta xem thường." Ta tranh giành không lại, chỉ đành ôm chiếc hộp rỗng bị vỡ mà rơi nước mắt. Hóa ra ta có chắt bóp đến đâu, cũng chỉ là gom góp của hồi môn cho trưởng tỷ. Vậy nếu như, ta gả được vào nhà cao cửa rộng hơn trưởng tỷ thì sao? Cho nên trong đêm hội hoa đăng, ta giả vờ mềm nhũn chân, ngã vào vòng tay của vị thiếu niên Thừa tướng thanh lãnh. Nắm chặt vạt áo ngài ấy, ta đỏ mặt, lí nhí hỏi: "Đại nhân có muốn lấy thê tử không?" "Ta ăn rất ít, lại còn biết kiếm tiền."
Phu quân ta khải hoàn trở lại kinh thành, nhờ chiến công hiển hách mà được thánh thượng đặc biệt cho phép thỉnh một đạo cáo mệnh dành cho nữ quyến trong phủ. Ấy vậy mà người được chàng lựa chọn lại chẳng phải ta, người đã cùng chàng kết tóc thành phu thê, mà là vị thanh mai đang tạm trú dưới mái nhà họ Thôi. “Nàng ấy lẻ loi không thân thích, danh phận này đối với nàng ấy cần thiết hơn đối với nàng.” “Phu nhân vốn luôn hiểu chuyện, lại rộng lòng với người khác. Sau này ta sẽ lập thêm chiến công, đến lúc ấy xin cho nàng cũng vẫn còn kịp.” Mấy lời ấy rơi xuống nhẹ tênh, nhưng lại khiến lòng ta đau tựa như có một lưỡi dao cùn chậm rãi cứa qua. Cuối cùng, ta tìm đến Nam Phong quán, chỉ mong men rượu có thể làm dịu đi đôi chút những uất ức không biết phải kể cùng ai. Giữa lúc ý thức đã nửa tỉnh nửa say, một tiểu quan sơ ý nghiêng tay, để rượu trong bình đổ xuống váy áo ta. Ta ngước mắt nhìn hắn. Chỉ một thoáng đối diện, cả người ta liền lặng đi hồi lâu. Dung mạo ấy giống Thôi Hạc Tiên thuở thiếu thời đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Vì vậy, ta giữ hắn lại, bảo hắn ngồi xuống uống cùng ta vài chén. Thế nhưng hắn không giống những người khác, chẳng hề mềm giọng lấy lòng hay tìm cách khiến ta vui vẻ, trái lại còn nhíu mày, nghiêm nghị khuyên: “Phu nhân không nên tự làm tổn thương mình như thế.”
Năm thứ hai sau khi kết hôn, người chồng suốt ngày quấn lấy tôi đòi nấu ăn bỗng nhiên bắt đầu lạnh nhạt với tôi. Tôi đã nghĩ đủ mọi cách để quyến rũ nhưng anh ấy vẫn luôn dửng dưng không động lòng. Tôi cho rằng anh ấy không còn yêu mình nữa, nên quyết định ly hôn với anh ấy. Nhưng vào cái ngày mang thoả thuận ly hôn đến phòng anh ấy, tôi lại vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký của anh ấy. 【Sau khi phân hóa thành thú nhân, tôi càng không thể khống chế bản thân mình.】 【Chỉ cần đầu ngón tay chạm vào cô ấy thôi, tôi đã suýt không kiềm chế nổi.】 【Có những lúc tôi thậm chí còn cảm thấy ngay cả hơi thở của cô ấy cũng đang quyến rũ tôi.】 【Rất thích Tiểu Vãn, rất muốn hôn Tiểu Vãn, rất muốn được gần gũi với Tiểu Vãn】 【Nhưng tôi không thể. Chỉ cần thân mật thêm một chút thôi, tôi sẽ lộ ra bản thể trăn khổng lồ xấu xí của mình.】 【Tôi quá xấu xí, quá đáng sợ. Nếu Tiểu Vãn nhìn thấy bộ dạng tồi tệ này của tôi, chắc chắn cô ấy sẽ muốn ly hôn với tôi.】 【Hu hu, tôi không muốn ly hôn, bắt tôi ly hôn thà bảo tôi c h ế t đi còn hơn!】 Trăn khổng lồ? Nhớ lại một vài lời đồn đại liên quan đến loài rắn…
Ta là công chúa của tiền triều. Ngày thành trì thất thủ, mẫu hậu giấu ta vào mật đạo dưới cung Vĩnh Hòa. Về sau, một ma ma già tìm thấy ta, lặng lẽ nuôi nấng ta trong lãnh cung bỏ hoang, nơi đã từ lâu không còn người lui tới. Có một ngày, một nam nhân toàn thân đẫm máu xông vào lãnh cung. Ta bẻ nửa chiếc màn thầu chia cho người ấy. Ăn xong nửa chiếc màn thầu ấy, người ấy đến một câu “đa tạ” cũng chẳng buồn nói, liền vội vã rời đi. Nào ngờ về sau, chính người ấy lại dồn ta vào góc giường, đôi mắt chăm chú nhìn ta, khẽ cất lời: “Trẫm cũng chia cho nàng nửa giang sơn.”
Bạn cùng phòng của tôi và bố mẹ cô ta có chung nhịp tim, nếu khoảng cách vượt quá một trăm mét, tim của họ sẽ ngừng đập. Tôi cứ tưởng cô ta chỉ nói đùa, thế nhưng ngày hôm sau, một loạt tin nhắn dài được cô ta gửi vào nhóm chat ký túc xá: [Vì sự an toàn của bố mẹ và tôi, vài ngày tới họ sẽ chuyển vào ký túc xá. Đây là bảng dự tính chi phí của họ, các cậu chia đều để thanh toán đi. Khi bố mẹ tôi đến nơi, mọi người đều phải thu dọn đồ đạc, rời khỏi ký túc xá ngay!] Tôi không kìm được, gửi một dấu hỏi chấm vào nhóm. Không ngờ, cô ta lập tức đứng dậy vỗ vai tôi: "Tạ Uyển, cứ ở lại ký túc xá rồi mặc mấy bộ đồ hở hang đó đi. Bố tôi đã xem ảnh cậu mặc chúng rồi, ông ấy nói rất thích cậu đấy!"
Ta là phúc tinh trăm năm khó gặp mới xuất hiện một lần của Đại Lương. Kiếp trước, Cố Nhu Trinh nương nhờ phúc vận của ta, từ thân phận trắc phi từng bước ngồi lên ngôi vị hoàng hậu, thế nhưng ngay đêm trước đại điển đăng cơ, nàng ta lại sai người đóng đinh, nhốt sống ta vào trong quan tài. Ta vừa khóc vừa gọi nàng ta là mẫu phi, nghẹn ngào hỏi rốt cuộc bản thân đã làm sai điều gì mà phải nhận lấy kết cục như thế. Nàng ta đứng bên ngoài, cách một tầng nắp quan tài lạnh lẽo mà bật cười thành tiếng. “Đồ ngu ngốc, ngươi thật sự vẫn luôn xem ta là mẹ ruột của mình hay sao?” “Năm ấy ta sinh ra một đứa trẻ đã chẳng còn hơi thở, vừa hay đúng lúc ngươi cũng chào đời, nếu không nhờ ma ma Phạm giúp ta âm thầm tráo đổi hai đứa trẻ, ta làm sao có được ngày hôm nay?” Chiếc đinh quan tài xuyên thẳng qua tấm gỗ dày, ghim sâu vào bả vai khiến ta đau đến run rẩy. Nàng ta cúi người sát xuống khe hở, giọng nói cũng cố tình hạ thật thấp. “Mẹ ruột của ngươi cho đến lúc chết vẫn còn tìm kiếm ngươi, đáng tiếc thay, cả đời bà ấy đến một tiếng ‘mẫu thân’ từ miệng ngươi cũng chưa từng được nghe.”
Văn Án: Sau sáu năm hôn nhân, ánh trăng sáng trong lòng Loan Gia Thụ, cũng là mối tình đầu của anh trở về nước. Chương Thư Ngữ lúc này mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra cô chỉ là người thay thế, thậm chí đứa con trai mà họ nhận nuôi cũng là con của Cù Tĩnh . Nghe thấy Loan Gia Thụ bảo đứa bé gọi Cù Tĩnh là mẹ, Chương Thư Ngữ ủ rũ đau buồn, lòng nguội lạnh như tro tàn. Đúng lúc này, một giọng nam vang lên với âm lượng như loa phóng thanh, [Thôi, con tìm mẹ ruột của con đi, cuối cùng thì ta và bảo bối Thư Ngữ cũng có thế giới riêng của hai chúng ta rồi!] Chương Thư Ngữ khó tin quay đầu nhìn lại, người vừa nói không ngờ lại là Loan Gia Thụ - người từ trước đến nay vẫn luôn kiêu ngạo lạnh lùng. -- Loan Gia Thụ cưới một người vợ. Vợ anh là một cô gái nhạy cảm, tiểu bạch hoa chính hiệu, nhìn hoàng hôn rơi lệ, thấy lá thu bay cũng cảm thán sự phiêu bạt. Anh luôn tự nhắc nhở bản thân phải giữ vững hình tượng nghệ sĩ cao cấp của mình. Nhưng mà! Anh thật sự là một người lải nhải không ngừng! Một ngày nọ sau một cuộc cãi vã, anh đột nhiên phát hiện ra, ủa, hóa ra mình là nam chính của một cuốn tiểu thuyết "Truy Thê Hỏa Táng Tràng ". WTF! Lưu ý: ① Nữ chính là một cô tiểu bạch hoa chính hiệu, thương xuân bi thu (Dễ buồn dễ cảm thán trước mọi sự vật). ② Nam chính là một "thật lao" (Một người thật thà, nói thẳng, đôi khi lảm nhảm).
Mọi người hãy vào nhà mình để xem P1 trước nhé
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, xuyên thời không, khoa huyễn, tình yêu giữa người máy và con người, nữ chính phi nhân loại, nam chính thâm tình, âm mưu triều đình, lịch sử đứt đoạn, tận thế, ngược tâm, hy sinh. Văn án: Đêm tân hôn, phu quân ăn chơi trác táng cầm kiếm đâm thẳng vào ngực ta, để lộ dây điện trước ngực ta…… Hắn ngây người. Ta nhíu mày, đành phải tự tay nối lại mạch điện, tiện thể cảnh cáo hắn: "Nếu còn có hành vi uy hiếp đến sự an toàn của trung tâm, ta sẽ tiến hành nhân đạo hủy diệt ngươi." Lục Hoài An ngây ngốc đứng đó, hồi lâu sau bỗng xoay người phất tay áo bỏ đi. Một lúc lâu sau, ta nghe thấy từ thư phòng ở tận phía đông trong phủ truyền đến tiếng gầm gừ của hắn: "Ngươi không phải nói nàng gả tới đây là để giết ta sao? Hiện giờ tiểu gia tiên hạ thủ vi cường, kết quả đâu? Ngươi nói cho ta biết, thứ đó trong ngực nàng rốt cuộc là cái gì?" Ám vệ của hắn run rẩy quỳ xuống, cúi gằm đầu: "Thế tử phi có thứ gì trong ngực, thuộc hạ…… thuộc hạ thật sự không thể biết được."
Tôi không ngờ sau khi chia tay lại có thể gặp lại Thẩm Chước. Mà cảnh tượng lại vô cùng cay đắng và ê chề. Anh khoác lên mình bộ trang phục đắt giá, từng cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý sang trọng. Còn tôi lại khoác trên mình bộ đồng phục phục vụ rẻ tiền, phải khom lưng rót rượu cho anh. Người đàn ông dường như cố tình muốn làm tôi nhục nhã, liền vung chân đá mạnh vào cổ tay tôi. Cơn đau điếng người khiến tôi buông tay, chai rượu rơi xuống sàn nhà vỡ tan. Chất lỏng màu đỏ thẫm bắn tung tóe, làm bẩn cả đôi giày của Thẩm Chước. Anh nhếch môi cười tàn nhẫn: "Cố Nguyên, rời xa tôi rồi mà em lại thiếu tiền đến mức này sao?"
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, trọng sinh, xuyên thư, hồn phách, kiếp trước kiếp này, thanh mai trúc mã, ngược luyến, sủng ngọt, song hướng cứu rỗi, cung đấu, quyền mưu, báo thù, phá cục, HE. Văn án: Ta và Tạ Trọng Lâu đính hôn từ năm mười sáu tuổi, vậy mà hắn bỗng nhiên tìm đến cửa từ hôn. Sau đó, ta bẩm báo trước mặt Thái hậu, ép hắn cưới ta. Sau khi thành thân, hắn đối với ta hết sức nhục nhã, lạnh nhạt, thậm chí còn đưa một nữ tử về phủ, tuyên bố muốn hưu thê rồi cưới nàng ta. Khi ấy Lục gia ta đã suy thoái, ngay cả Thái hậu cũng không chịu đứng ra làm chủ cho ta nữa. Nhưng ta một thân ngạo cốt, sao có thể chịu nổi nỗi nhục nhã ấy, nên vào đêm tân hôn của bọn họ, ta phóng một mồi lửa thiêu rụi cả phủ Tướng quân. Đến khi mở mắt lần nữa, ta lại trọng sinh về một tháng trước ngày hắn từ hôn. Lần này, không đợi hắn mở miệng, ta đã chủ động tiến cung, cầu xin Thái hậu ban cho một đạo ý chỉ: "Thần nữ và Tạ tướng quân hữu duyên vô phận, chi bằng giải trừ hôn ước từ đây, mỗi người tự tìm phu quân." Hôn ước được giải trừ, Tạ Trọng Lâu vốn nên vui mừng mới phải, nhưng sau khi nhận chỉ, hắn lại ngày ngày đến Lục gia cầu kiến ta. Ta bị hắn quấy nhiễu đến mức không chịu nổi, bèn bảo nha hoàn Tiểu Dệt mang lời nhắn cho hắn: "Ngươi đã không muốn cưới ta, lần này ta làm vậy chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao? Vậy còn đến dây dưa làm gì?" Đêm ấy, khi đã khuya, ta đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy dưới ánh trăng, thiếu niên Tạ Trọng Lâu khoác một thân huyền y đang trèo qua đầu tường. Hắn dừng lại trước cửa sổ phòng ta, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Lục Chiêu Ý, ai nói tiểu gia không muốn cưới nàng?"
Văn án: Người đời như cây khô, năm này qua năm khác trải qua giá lạnh. Minh Tê Ngô bị trói buộc bởi xiềng xích từ khi mới sinh ra, từng bước thoái lui, mình đầy vết thương. Hạ Chi Hàng bị trói buộc bởi những nuối tiếc trong quá khứ, năm này qua năm khác đi một mình, lòng dạ cô đơn. Cho đến khi gặp nhau giữa bão tuyết, lẻ loi một mình. Anh chữa lành vết thương cũ cho em, em dắt anh bước ra khỏi mùa đông lạnh giá. Cành cây khô cằn rồi cũng nảy mầm xanh. Em gặp được anh, đó chính là nhân gian. Minh Tê Ngô: Cô gái dịu dàng bị cuộc sống làm cho héo hắt, rồi được tình yêu chậm rãi cứu sống. Hạ Chi Hàng: Người mạnh mẽ lạnh lùng khép chặt lòng mình, chỉ vì Minh Tê Ngô mà dành trọn sự dịu dàng. Phân loại: Hiện đại, Tình sâu nghĩa nặng, Cứu rỗi. Nội dung khác: Mình đầy gió tuyết gặp một người, từ đó năm tháng trọn vẹn ấm áp như xuân về. Tóm tắt một câu: Anh là mùa hoa nở duy nhất trong những năm tháng cằn cỗi của em. Ý nghĩa: Cây khô gặp mùa xuân, em gặp được anh.
Lần thứ sáu ta trêu chọc vị Bùi công tử ôn hòa như ngọc ấy, hắn đỏ bừng vành tai, đẩy ta ra: "Lục huynh, xin tự trọng." Ta dùng quạt xếp nâng nhẹ cằm hắn: "Nếu Bùi huynh là phận nữ nhi, ta nhất định dùng kiệu tám người khiêng rước ngươi về nhà." Đêm đó, ta trèo tường vào phủ đưa rượu ngon, lại thấy hắn đang quỳ trước bàn thờ gia tộc: "Cháu nguyện cả đời không lấy vợ, chỉ mong tổ phụ đừng ép cháu cắt đứt... đoạn... đoạn tình duyên đồng tính này." Lão quốc công vung gậy đập mạnh vào lưng hắn: "Thằng nhóc nhà họ Lục kia rõ ràng là con gái!"
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, nữ cường, nữ đế, giả trai, cung đình quyền mưu, báo thù, tình yêu bi thương, nam chính si tình, BE. Văn án: “Thần cho rằng mình đã phạm thượng.” Đêm qua, trong cung yến, ta uống hơi nhiều, sau yến tiệc lại cùng Tiêu tướng quân nghị sự, chẳng biết thế nào, cuối cùng lại nghị đến… chuyện trên giường. Tóm lại, khi ta tỉnh lại trong tình trạng quần áo xộc xệch, cơn đau đầu vì say rượu vẫn chưa tan. Tiêu Vô Kỳ đã ôm kiếm tựa bên đầu giường, không nói một lời mà nhìn chằm chằm vào ta. Ta bị ánh mắt như sói con của hắn nhìn đến mức trong lòng rùng mình, cười gượng nói: “Nghĩ rằng Tiêu tướng quân cũng hiểu, chuyện này chẳng qua chỉ là một ngoài ý muốn…” Tiêu Vô Kỳ nhướng mày, vậy mà lại bật cười: “Vậy ý của Hoàng thượng là gì?” Ta thử thăm dò: “Tiêu tướng quân vốn chiến công hiển hách, đêm qua tuy rằng đã rất vất vả, nhưng trẫm cũng nhìn ra thực lực của khanh. Chi bằng trẫm ban cho khanh một mối hôn sự tốt đẹp, lại bồi thường trăm lượng hoàng kim, thế nào?” “Hoàng thượng đã lấy đi sự trong sạch của thần, chẳng lẽ còn muốn thần cưới người khác?” Tiêu Vô Kỳ cười lạnh một tiếng, ngay sau đó, thanh kiếm trong tay hắn đã kề ngang cổ ta. “Hoàng thượng chỉ có hai lựa chọn — hoặc là giết thần, hoặc là cưới thần.”