Phu quân ta khải hoàn trở lại kinh thành, nhờ chiến công hiển hách mà được thánh thượng đặc biệt cho phép thỉnh một đạo cáo mệnh dành cho nữ quyến trong phủ.
Ấy vậy mà người được chàng lựa chọn lại chẳng phải ta, người đã cùng chàng kết tóc thành phu thê, mà là vị thanh mai đang tạm trú dưới mái nhà họ Thôi.
“Nàng ấy lẻ loi không thân thích, danh phận này đối với nàng ấy cần thiết hơn đối với nàng.”
“Phu nhân vốn luôn hiểu chuyện, lại rộng lòng với người khác. Sau này ta sẽ lập thêm chiến công, đến lúc ấy xin cho nàng cũng vẫn còn kịp.”
Mấy lời ấy rơi xuống nhẹ tênh, nhưng lại khiến lòng ta đau tựa như có một lưỡi dao cùn chậm rãi cứa qua.
Cuối cùng, ta tìm đến Nam Phong quán, chỉ mong men rượu có thể làm dịu đi đôi chút những uất ức không biết phải kể cùng ai.
Giữa lúc ý thức đã nửa tỉnh nửa say, một tiểu quan sơ ý nghiêng tay, để rượu trong bình đổ xuống váy áo ta.
Ta ngước mắt nhìn hắn.
Chỉ một thoáng đối diện, cả người ta liền lặng đi hồi lâu.
Dung mạo ấy giống Thôi Hạc Tiên thuở thiếu thời đến mức khiến người ta phải kinh ngạc.
Vì vậy, ta giữ hắn lại, bảo hắn ngồi xuống uống cùng ta vài chén.
Thế nhưng hắn không giống những người khác, chẳng hề mềm giọng lấy lòng hay tìm cách khiến ta vui vẻ, trái lại còn nhíu mày, nghiêm nghị khuyên:
“Phu nhân không nên tự làm tổn thương mình như thế.”