Trang chủTruyện

Lọc Truyện

Khám phá hàng trăm truyện đọc được trên Lão Phật Gia

Chim Hoàng Yến Của Thái Tử Gia

Vì mê mẩn nhan sắc của thái tử gia giới Kinh Thành, tôi che giấu thân phận, cam tâm làm chim hoàng yến được anh nuôi bên mình, chỉ mong mượn giống sinh con. Thế nhưng còn chưa kịp mang thai, tôi đã nghe tin thái tử gia sắp đi xem mắt. Tôi đưa tay xoa cái bụng vẫn chưa có động tĩnh của mình, trước khi bỏ trốn còn để lại cho anh một mẩu giấy: [Gặp phải cái đồ vô dụng không biết sinh con như anh, coi như tôi xui xẻo.] Sau đó, tôi ngoan ngoãn đến tham dự buổi xem mắt do bố mẹ sắp xếp. Không ngờ ngay buổi đầu tiên đã chạm mặt thái tử gia với gương mặt lạnh lùng. Anh nhìn tôi với nụ cười nửa miệng như có như không, cất giọng đầy mỉa mai: “Cô đúng là xui xẻo thật đấy, lại gặp phải tôi, cái đồ vô dụng không biết sinh con này rồi.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Thành Danh Tâm Ái

Năm bạn trai nghèo khó nhất, tôi đã đề nghị chia tay với anh ấy.   Về sau khi đã công thành danh toại, anh ấy dùng đủ mọi thủ đoạn để cưới tôi.   Mọi người đều nói tôi là ánh trăng sáng trong lòng anh, là người vợ được anh yêu thương nhất.   Mãi cho đến sau này, đêm nào anh cũng dẫn những người phụ nữ khác nhau về nhà, làm tổn thương tôi sâu sắc và biến tôi thành trò cười trong giới.   Thế nhưng tôi không khóc lóc cũng chẳng làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ chuyển vào ở trong phòng đọc sách, chưa từng quấy rầy chuyện trăng hoa của anh.   Anh như phát điên, hôn lên môi tôi một cách cuồng dại, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: "Em không ghen à?"   Anh đâu hay biết rằng tôi đã mang bệnh hiểm nghèo.    Trong từng ngày anh điên cuồng trả thù, tôi đều lặng lẽ đếm ngược xem mình còn có thể sống được bao nhiêu ngày nữa.  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Phát Hiện Người Yêu Qua Mạng Là Anh Trai Kế Lạnh Lùng, Tôi Lập Tức Chia Tay

Phát hiện người yêu qua mạng là anh kế lạnh lùng, tôi lập tức chia tay. Thế là nửa đêm nghe thấy anh kế khóc, anh đỏ mắt hỏi tôi: "Tại sao con gái lại đột ngột chia tay, cắt đứt không báo trước?" Tôi vội nói bừa: "Chắc là gặp được người đẹp trai hơn rồi?" Anh kế nói: "Cô ấy chưa từng gặp tôi." "Vậy thì càng không có hứng thú. Yêu qua mạng chẳng phải chỉ mong đối phương gửi ảnh cơ bụng sao?" Tôi chắc chắn người nghiêm túc như anh tuyệt đối sẽ không vì theo đuổi người ta mà hy sinh nhan sắc. Ai ngờ sáng sớm hôm sau. Đối tượng yêu qua mạng gửi cho tôi ảnh cơ bụng ở đủ mọi góc độ: 【Bé cưng, trước đây là tại anh không biết điều.】 【Sau này em muốn nhìn thế nào cũng được, đừng chia tay được không?】

0.0
8 ch
HE
Hầu Gia Ép Ta Vào Ngục Thay Muội Muội, Nào Ngờ Ta Là Kẻ Tố Cáo

Phụ thân bị tố tham ô, cả nhà bị tống vào ngục chờ thẩm tra. Ta vì đã xuất giá làm vợ người ta nên tránh được một kiếp. Nào ngờ sáng hôm sau tỉnh dậy, trên người đã mặc y phục tù nhân bị giam trong đại lao. Đang lúc hoang mang, phu quân tới thăm. Thần sắc hắn lạnh nhạt: "Thù nhi là muội muội ruột của nàng, nàng cứ thay nàng ấy chịu khổ một thời gian, sau này bản hầu sẽ nghĩ cách cứu nàng ra." Vệ Thù là Bạch Nguyệt Quang mà hắn yêu sâu đậm nhưng không thể có được. Hắn không nỡ để nàng ta chịu khổ, vì thế mới đưa ta vào ngục đánh tráo thân phận thay nàng ta chịu tội. Ta rơi lệ giãy giụa, nhưng Đại Lý Tự Khanh chịu phụ trách thẩm tra vụ án này, thiếu niên từng bị phụ thân ta đánh một trận, nếu hắn ta nhân cơ hội trả thù thì hắn chẳng hề để tâm.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Ly Hôn Như Anh Mong Muốn

Tôi mang cơm trưa đến cho chồng, tình cờ nghe được anh ta đang phàn nàn với đồng nghiệp: "Ăn của tôi, dùng của tôi, một xu cũng không kiếm được, cả ngày chỉ biết ở nhà hưởng phúc." "Nếu không phải vì con còn nhỏ, tôi đã ly hôn với cô ta từ lâu rồi." Tôi bỗng chốc nhận ra, cuộc hôn nhân này nên kết thúc rồi.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Thả Thính Chi Phong

Sau khi được đón về Hầu phủ nhận lại thân phận, ta đã làm mất mặt ngay trong cung yến. Một chiếc yếm lót vô ý tuột khỏi ống tay áo, rơi xuống trước mặt bao người. Cha nương thất vọng vô cùng, mắng ta làm mất hết thể diện. Chỉ có Tạ Vọng đưa ta rời khỏi yến tiệc, còn đưa cho ta một miếng bánh quế hoa, dịu giọng an ủi: “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, sang ngày mai mọi người sẽ quên hết, nàng đừng để trong lòng.” Kể từ đó, năm tháng trôi qua, ta và hắn ngày một thân thiết. Hắn là thứ tử không được sủng ái của phủ Quốc công, còn ta là thiên kim thật vừa từ chốn thôn quê trở về. Tạ Vọng từng hứa, đợi đến khi lập được công lao, khải hoàn hồi triều, hắn sẽ nhờ người đến phủ cầu thân. Ta tựa cửa ngóng trông, năm này qua năm khác vẫn một lòng chờ đợi. Cuối cùng cũng nghe tin hắn trở về, ta mừng rỡ tìm đến gặp. Nào ngờ vừa tới ngoài nhã gian của tửu lâu, đã nghe tiếng cười nói vọng ra. “Chẳng qua chỉ là một nha đầu quê mùa, cũng xứng với ta sao? Ta cố ý kéo dài ba năm, hẳn giờ nàng ta cũng biết điều mà tự bỏ cuộc rồi.” “Nếu không phải để trút giận cho A Uyển, ta cần gì phải ném chiếc yếm ấy xuống ngay dưới chân nàng ta. Ngươi có thấy dáng vẻ lúc đó của nàng ta không? Đúng là buồn cười chết đi được.” Nhưng mẫu thân đã hứa gả ta cho Tam hoàng tử. Tuy hắn đi lại không tiện, nhưng đối với ta lại thật lòng thật dạ. Hôm nay ta đến đây, chỉ là muốn để hắn nếm thử xem bánh hỷ của ta có ngọt hay không.   

0.0
9 ch
Cổ Đại
Hai Phong Thư, Hai Mối Lương Duyên

Ta và đích tỷ thay phiên nhau viết thư cho thái tử. Ta phụ trách dỗ hắn móc bạc, tỷ tỷ phụ trách chấp bút thay. Hôm ấy, trên phong thư thái tử gửi tới chỉ có hai câu. “Tô Hạm, mấy ngày nay chữ viết của nàng, vì sao lúc thì thanh tú, lúc lại như gà cào?” “Hai ngày sau, mang theo kẻ viết thư thay nàng, đến biệt viện ngoài thành gặp cô.” Sau lưng ta lập tức toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Người trong kinh đều nói thái tử tính tình thất thường, thích nhất là trêu đùa nữ tử. Mỗi lần hoàng đế chọn thái tử phi cho hắn, đều sẽ đồng thời chọn hai quý nữ vào cung. Cuối cùng lại chẳng có một ai có thể ở lại. Ta và tỷ tỷ còn lừa của hắn trọn vẹn mười vạn lượng. Nếu sự việc bại lộ, e là chúng ta ngay cả toàn thây cũng chẳng giữ được. Thế là ta và tỷ tỷ uống Quy Tức Hoàn, giả chết rồi hạ táng. Đợi đến khi không còn ai, ta ôm hòm tiền bò ra khỏi mộ, chuẩn bị gọi tỷ tỷ tỉnh dậy để chạy trốn. Sau lưng bỗng vang lên một tiếng kinh hô: “Hoàng huynh.” “Con thú nuốt vàng của huynh bò ra rồi, nàng ta thật chuyên nhất, đến lúc này cũng không quên ôm hòm tiền.” “Tẩu tử, nếu tẩu yêu hoàng huynh ta được như yêu bạc, huynh ấy đã không nửa đêm uống say rồi ôm ta khóc.” Ta cứng đờ quay đầu lại. Dưới ánh trăng, có hai nam nhân đứng đó, mày mắt cực kỳ giống nhau. Một giọng khác lạnh hơn: “Tô Hạm, bây giờ nàng qua loa với cô đến mức này, ngay cả thư cũng lười tự mình hồi đáp?”

0.0
10 ch
Cổ Đại
Giấc Mơ Cá Mặn

Nam Uyên có một nguyên tắc sống rất đơn giản: Không nhặt nam nhân bên đường. Thế nên khi lên núi hái dâu, bắt gặp một quý công tử hấp hối giữa rừng, nàng thẳng tay dội cho hắn một chậu nước lạnh rồi bỏ đi. Ai ngờ từ đó, phiền phức cứ bám lấy nàng mãi. Hái sen gặp hắn rơi từ vách núi xuống. Lần nữa cứu người, lần nữa phủi tay rời đi. Đến khi vào kinh thành chuẩn bị xuất giá, Nam Uyên mới phát hiện người nọ đang treo thưởng khắp thiên hạ để tìm mình. Rồi ngay ngày thành thân... Nàng bị hắn cướp dâu. Thiên hạ đều nói vị phu quân này tâm cơ thâm sâu, thủ đoạn tàn nhẫn, ở cạnh hắn sớm muộn cũng mất mạng. Nhưng Nam Uyên chẳng quan tâm. Nàng chỉ muốn làm một con cá mặn ăn ngon, ngủ kỹ, sống an nhàn qua ngày. Nào ngờ nằm mãi nằm mãi... Phu quân càng sủng. Tài sản càng nhiều. Địa vị càng cao. Cuộc sống càng lúc càng sung sướng. Nam Uyên nhìn đống vàng bạc trước mặt, vô cùng khó hiểu: "Ta chỉ muốn nằm thôi mà... sao lại thành nhân sinh người thắng?"

0.0
29 ch
Ngôn Tình
Xuân Phong Mạn

Thái tử vừa gặp ta đã nhất kiến chung tình.   Vì thế mà mắc bệnh tương tư, nằm liệt giường không dậy nổi.   Hoàng hậu thương xót ấu tử.   Bà ép ta và vị hôn phu Kỳ An hủy bỏ hôn ước.   Kỳ mẫu không chịu nổi sự uy hiếp của hoàng hậu, bèn giam lỏng Kỳ An, thay chàng đến từ hôn với ta.   Thái tử được như ý nguyện, nhận được thánh chỉ tứ hôn của bệ hạ, ban ta làm thê tử của hắn.   Ngày ta và thái tử đại hôn.   Kỳ An tuyệt thực mà ch/ ếc.   Chuyện này gây chấn động cả trong lẫn ngoài triều.   Các triều thần đồng loạt gây sức ép với bệ hạ, yêu cầu phế bỏ ngôi vị trữ quân của thái tử.   Bọn họ dâng sớ đàn hặc thái tử cướp thê tử của thần tử, hôn quân vô đạo, không xứng kế thừa đại thống.   Bệ hạ cho thái tử hai con đường.   Một là ban ch/ ếc cho ta, đẩy toàn bộ tội lỗi lên người ta.   Hai là phế bỏ ngôi vị thái tử của hắn, còn ta vẫn sẽ là thê tử của hắn.   Trong tuyệt vọng, thái tử đã chọn con đường thứ nhất.

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Bẻ Thẳng Anh Trai Kế

Anh trai tôi là gay. Để “bẻ thẳng” anh trở lại, tôi giả làm một cô gái xinh đẹp n g ự c khủng gợi cảm để hẹn hò với anh qua mạng. Cách vài hôm, tôi lại gửi cho anh những bức ảnh nóng bỏng đầy quyến rũ của mình. Kiên trì suốt ba tháng, cuối cùng anh cũng có phản ứng. Tôi: [Em có thể xem chiếc G màu hồng của anh được không?] Một lúc sau, anh gửi cho tôi một bức ảnh động. Không phải chiếc Mercedes G của anh, mà là… “cái G” thật sự của anh. Anh giải thích: [Xem xong bức ảnh đôi chân em vừa gửi, tự nó dựng lên luôn.] Nhận ra đó là thứ gì, tôi hoảng hốt khóa màn hình điện thoại ngay lập tức. Sau phút giây kinh ngạc, tôi biết mình đã thành công. Đến lúc phải rút lui rồi.  

0.0
10 ch
Đô Thị
Chọn Lại Lương Duyên

Thứ muội là con của thiếp thất, vốn được nuôi dưỡng bên ngoài, nay được cha ta đón về phủ.   Thanh mai trúc mã thay ta bất bình, nói rằng hắn ghét nhất kiểu nữ tử giả vờ yếu đuối, làm ra vẻ đáng thương như thế.   Nhưng đến khi ta ngã ngựa bị thương, hắn đưa ta về phủ, vậy mà ngay hôm sau lại nổi giận với ta.   "Nếu không phải vì nàng, ta đã không bỏ mặc Xuân Du một mình đi dâng hương. Nàng ấy cũng sẽ không bị thương!"   Khoảnh khắc ấy, ta chỉ thấy tim mình còn đau hơn cả cái chân đã gãy.   Về sau, ngày ta khoác lên mình bộ giá y xuất giá, hắn đứng chặn trước cửa khuê phòng, hai mắt đỏ hoe, cất giọng chất vấn:   "Thu Từ, vì sao nàng lại gả cho người khác?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bảo Mẫu Tráo Con, Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Trẻ Sơ Sinh

Sau khi tích góp được trăm năm công đức ở địa phủ, tôi đầu thai vào gia đình giàu nhất Bắc Kinh.   Với tư cách là công chúa nhỏ số một Bắc Kinh, tôi ngang ngược hống hách khắp nơi.   Món gì thích thì mua, mua không được thì cướp, chẳng ai dám nói một chữ "không".   Ở nhà còn được bố mẹ tranh nhau cưng chiều, hở chút là tặng tôi siêu xe, biệt thự, máy bay riêng.   Vì sự hiện diện của tôi mà cặp bố mẹ vốn nhìn nhau không vừa mắt cũng trở nên ân ái mặn nồng.   Vài năm sau, mẹ tôi lại có em bé thứ hai.   Thế nhưng ngay ngày mẹ sinh, tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng lòng của đứa em mới chào đời:   "Được lắm mụ bảo mẫu lòng dạ đen tối, dám tráo đổi tôi với con gái của bà hả, tôi không đời nào chịu về khu ổ chuột sống đâu!"   "Chị ơi cứu em với, em đã tốn cả trăm năm công đức, từ địa phủ đầu thai đến để làm bạn với chị đấy!"   Đứa bé trong lòng gào thét không ngừng, nhưng mụ bảo mẫu tráo con thì vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh: "Tiểu thư vừa mới chào đời, để dì mang con bé đi tắm rửa."   Khi thấy mụ ta sắp bế đứa trẻ ra khỏi cửa, tôi vội vươn tay chặn mụ ta lại: "Dừng lại, đưa đứa trẻ đây cho cháu xem."  

0.0
6 ch
Hiện Đại
Trọng Sinh, Ta Nhường Phu Quân Cho Muội Muội

Ngày thành thân, ta không lót hồng, không có dấu vết của sự trong trắng. Phu quân rao rao với thiên hạ, giáng ta từ thê xuống thành thiếp. “Nể tình nghĩa nhiều năm, ta không dìm lồng heo nàng, nhưng ta sẽ khiến nàng sống không bằng chết.” Ta bị ép uống thuốc triệt sản, trở thành công cụ phát tiết của hắn. Đêm hắn động phòng với thứ muội, ta bị cưỡng ép quỳ bên giường hầu hạ. Hắn hận ta thấu xương, tìm mọi cách hành hạ ta. “Vương Tự Âm, đây chính là cái giá cho sự bất trinh của ngươi.” Trọng sinh một đời, ta quỳ trong tuyết lớn suốt ba ngày chỉ để từ hôn.  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Diêm La Thiên Tử

Tôi là chúa tể của Minh giới.   Ngàn năm trước, vì xử sai một vụ án dẫn đến Minh giới đại loạn, tôi buộc phải giao quyền quản lý Minh giới cho Thiên giới.    Tôi còn bị Thiên giới tước đoạt Minh lực, giáng hạ cấm chế, trở thành nô dịch cho chúng.   Nào ngờ tất cả những điều này đều là cạm bẫy do Thiên giới giăng ra chỉ để thao túng Minh giới!   Nhưng Thiên giới không hề biết, tôi mới là chúa tể duy nhất của nơi này. Chúng vốn dĩ không thể giam cầm được tôi!  

0.0
0 ch
Linh Dị
Ta Ở Lãnh Cung Trồng Rau Nuôi Cá

Năm thứ ba ta ở lãnh cung.   Ta đã thành công phát triển nông nghiệp, chăn nuôi và nuôi trồng thủy sản trong hậu cung. Trở thành nhà cung cấp hàng đầu cho ngự thiện phòng, đảm bảo an toàn thực phẩm cho mọi người trong cung.   Đồng thời, ta còn mở rộng các hoạt động trải nghiệm nông gia nhạc, làm phong phú đời sống tinh thần của người trong hậu cung…   “Còn gì nữa không?”   Hoàng đế đứng trước mặt ta, trên tay cầm bản chứng từ, lạnh lùng hỏi:   “Vậy đây là lý do ngươi lừa toàn bộ hậu cung đi cày ruộng cho ngươi mà không trả công?”   Ta hiên ngang giải thích:   “Đó là để rèn luyện sức khỏe!”   Hoàng đế cười lạnh:   “Còn Thái hậu thì sao? Bà ấy lớn tuổi như vậy, bị ngươi bắt cày ba ngày liền, giờ vẫn còn nằm liệt giường kìa!”   Ách… Điều này thực sự là lỗi của ta. Đáng lẽ nên để Thái hậu đi cho lợn ăn mới phải.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Những Giấc Mơ Của Sâm

Nhân vật chính tên là Sâm, là một nhân viên văn phòng. Lời mở đầu Giấc mơ là một nơi không dễ bị lý giải bằng bất kỳ quy luật nào. Nó có thể bắt đầu từ một điều rất bình thường: một căn phòng quen thuộc, một con đường từng đi qua, một gương mặt đã lâu không gặp. Nhưng chỉ trong chớp mắt, mọi thứ có thể thay đổi. Căn nhà biến thành mê cung. Con đường kéo dài đến một vùng đất chưa từng tồn tại. Người thân quen bỗng trở nên xa lạ. Một khoảnh khắc vui vẻ có thể chuyển thành nỗi sợ hãi, còn điều tưởng như đáng sợ nhất đôi khi lại cất giấu một mong ước mà ta chưa từng gọi tên. Trong giấc mơ, thời gian không đi theo đường thẳng. Không gian cũng không đứng yên. Núi có thể nằm sau một cánh cửa. Biển có thể mở ra dưới chân một ngôi trường. Một cú nhảy xuống vực không đưa ta đến cái chết, mà đưa ta bay qua một bản đồ khác. Mọi chuyện đều bất ngờ, kịch tính và phi lý, nhưng khi đang ở trong đó, ta lại cảm nhận chúng chân thực đến mức không thể nghi ngờ. Đôi khi, giấc mơ phản chiếu nỗi sợ của chúng ta. Đôi khi, nó lưu giữ những ký ức đã bị lãng quên. Cũng có lúc, nó mở ra một thế giới nơi những điều không thể xảy ra ngoài đời lại trở thành sự thật. Khi tỉnh giấc, ta có thể bật cười vì một niềm vui kỳ lạ, hoặc ngồi bất động rất lâu vì cảm giác kinh hãi vẫn còn nguyên trong lồng ngực. Nhưng nếu những giấc mơ ấy không biến mất hoàn toàn thì sao? Nếu mỗi lần chìm vào giấc ngủ là một lần bước vào một bản đồ mới? Nếu trong những bản đồ ấy có những con người đang sống, những con đường chưa ai khám phá, những cánh cửa không nên mở và một thế lực luôn tìm cách đuổi theo người mơ? Nếu có một ai đó biết cách dẫn đường, biết phải nhảy xuống vực để vượt sang thế giới khác, biết cách dùng những nét bùa cuối cùng để giữ cái ác ở ngoài cánh cửa—người đó sẽ phải trả giá bao nhiêu để đưa những người còn lại trở về? Đây là câu chuyện về Sâm và những giấc mơ kỳ bí của cô. Mỗi giấc mơ bắt đầu bằng một điều quen thuộc, rồi dần lệch khỏi thế giới mà Sâm từng biết. Có khi cô trở về quê, đứng giữa hàng cau, vườn chuối và mảnh đất gắn với ký ức gia đình. Có khi cô cùng bạn bè bôn ba qua những bản đồ có núi, biển, trường học và lâu đài. Có khi cô nhận ra trong nhóm có một người không còn là chính mình. Và có khi, lối thoát duy nhất trước mặt lại là một vực sâu không đáy. Sâm không phải lúc nào cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô chỉ biết rằng nếu dừng lại, những người phía sau sẽ bị bỏ lại. Vì thế, cô tiếp tục chạy, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục dẫn đường khi chính cô cũng không biết bản đồ tiếp theo sẽ đưa mình đến đâu. Những trang truyện này là hành trình đi qua những giấc mơ không tuân theo logic của đời thực, nhưng lại chứa đựng những cảm xúc rất thật: nỗi nhớ nhà, sự cô độc, lòng tin, sự phản bội, khát vọng được bảo vệ người mình yêu quý và nỗi sợ rằng một ngày nào đó, ta sẽ không còn phân biệt được đâu là giấc mơ, đâu là hiện thực. Nếu bạn bước vào đây, hãy nhớ một điều: Đừng vội tin rằng mình đã tỉnh dậy. Bởi đôi khi, giấc mơ chỉ thật sự bắt đầu sau khi tiếng chuông báo thức vang lên. ăn phòng. Bởi vì áp lực công việc và mà mỗi đêm cô đều có một giấc mơ, đúng hơn là một hành trình khám phá nội tâm.

0.0
4 ch
Hư Cấu Kỳ Ảo
Sư Tỷ Trùng Sinh: Ta Cùng Muội Muội Đi Báo Thù

Ta và muội muội là hai đệ tử liều mạng tu luyện nhất Nguyệt Kiếm Sơn. Khi người khác mới thức dậy, ta đã luyện xong mấy lượt kiếm pháp. Khi người khác đã tắt đèn đi ngủ, muội muội ta vẫn đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Đồng môn bị chúng ta ép cho than trời trách đất, chỉ có tiểu sư muội mới nhập môn là ngưỡng mộ hai chúng ta. Ta và muội muội vô cùng cảm động, hết lòng yêu thương bảo vệ muội ấy, có bảo bối gì cũng không quên chia cho muội ấy một phần. Cho đến khi kiếm cốt của ta bị đại sư huynh lấy ra đổi cho tiểu sư muội, thiên linh căn của muội muội cũng bị ma tôn lấy đi thay cho muội ấy. Tiểu sư muội miệng thì nói muốn báo thù cho chúng ta, nhưng lại vô tình ngất xỉu trong vòng tay đại sư huynh, lại xé rách vạt áo của ma tôn rồi đỏ mặt mắng hắn là đồ háo sắc. Lúc đó ta và muội muội mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra chúng ta chỉ là pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết tu tiên, là công cụ để tiểu sư muội bước lên con đường thành thần. Sống lại một đời, chúng ta không thèm liều mạng nữa. Khi muội muội  tìm đến, ta liền biết muội ấy cũng đã trùng sinh.

0.0
8 ch
Cổ Đại
Sương Nhiễm

Kế mẫu thương ta mồ côi mẫu thân từ thuở nhỏ, đối đãi với ta còn cưng chiều hơn cả nữ nhi ruột thịt của mình. Bà thường nói, ta là đích trưởng nữ của phủ, lẽ ra phải được nuôi dưỡng trong nhung lụa, tôn quý như châu như ngọc. Thế nhưng quay sang, trái ngược với ta, bà lại quản giáo muội muội vô cùng nghiêm khắc. Ta được bà nuông chiều đến mức ngang ngược, không coi ai ra gì. Rốt cuộc, năm ta lên mười tuổi, ta gây nên đại họa, bị đuổi đến trang tử, mặc cho tự sinh tự diệt. Về sau, ta lớn lên dưới sự chăm nom của một ma ma không biết lấy một chữ. Đến khi được đón trở về phủ, muội muội đã được kế mẫu dạy dỗ thành tài nữ nổi danh khắp kinh thành. Ngoài mặt, kế mẫu vẫn đối đãi với ta hiền từ hòa ái, yêu thương hết mực. Sau lưng lại khinh miệt nói: “Đích trưởng nữ của phủ Định An Hầu được nuôi lớn nơi trang tử thôn dã, sao có thể lọt vào mắt xanh của Định An Hầu phủ? Một thôn cô quê mùa thì lấy gì sánh được với Như Nhi của ta?” Nghe những lời ấy, ta chỉ khẽ cong môi cười. Bà vẫn chưa hay biết, chẳng bao lâu nữa, chính bà sẽ thua dưới tay một thôn cô mà bà vẫn luôn khinh rẻ.  

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Mười Một Năm Bằng Không

Thẩm Hoài Cẩn từng hẹn cùng ta ra ngoài thành ngắm hoa mai. Nhưng hắn lại thất hẹn. Lần trước, ta vì chuyện này mà giận dỗi, chiến tranh lạnh với hắn suốt nửa tháng. Sau cùng, vẫn là hắn cúi đầu trước, bưng một bát chè trôi nước hoa quế nóng hổi đứng ngoài viện của ta. Tuyết rơi phủ trắng hai vai, hắn nhẹ nhàng bảo: "A Uẩn, triều đình nhiều việc gánh vác, ta không cố ý đâu. Chờ đợt tuyết tới, ta nhất định sẽ đi cùng nàng." Ta tin. Lần nào ta cũng chọn tin tưởng hắn. Thế nên ngày tuyết đầu mùa rơi, ta đã dậy sớm trang điểm, khoác chiếc áo choàng màu trắng trăng mà hắn từng khen đẹp, rồi đứng ở trước cổng phủ chờ hắn suốt một canh giờ. Cho đến khi gã sai vặt vội vã chạy về báo: "Phu nhân, tướng quân... ngài ấy đã đi tới mã trường ở phía đông thành rồi." Ta hỏi: "Nơi đó có việc gì mà hắn phải tới?" Gã sai vặt cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn thẳng ta: "Thẩm tiểu thư nói muốn học cưỡi ngựa, tướng quân liền đích thân qua đó dạy." Thẩm Tri Ý. Là giọt máu duy nhất của vị ân sư quá cố, đã tá túc ở phủ này suốt ba năm qua. Nàng ta gọi hắn một tiếng "Hoài Cẩn ca ca" ngọt như rót mật vào tai, còn hắn đáp lại lúc nào cũng nhạt như nước ốc. Nhưng dù có nhạt nhẽo thế nào, hắn vẫn tới đó. Ta một mình đi xe ngựa tới rừng mai. Tuyết bay ngợp trời, mai đỏ như máu. Chẳng ngờ lại bắt gặp Thẩm Hoài Cẩn đang dắt ngựa, trên lưng ngựa chính là Thẩm Tri Ý. Nàng ta cười tươi, đưa một cành hoa mai ra trước mặt hắn, bảo hắn cài lên tóc mình. Hắn giơ tay nhận lấy. Ánh mắt hắn vô tình va phải ta. Thấy ta đứng đó, tay hắn bỗng khựng lại, cành hoa mai rơi tót xuống tuyết. Thẩm Tri Ý nương theo ánh mắt hắn nhìn sang, rồi nở một nụ cười hồn nhiên nhí nhảnh: "Tẩu tẩu cũng tới sao? Vừa hay quá, chúng ta cùng ngắm mai nhé." Ta thản nhiên mỉm cười, gật đầu với nàng ta một cái. Sau đó xoay người, bước qua Thẩm Hoài Cẩn. Hắn không đuổi theo. Bước chân hắn chỉ hơi khựng lại trên nền tuyết chớp mắt rồi thôi. Tựa hồ ta mới là kẻ không nên xuất hiện ở nơi này. Trở lại trong xe ngựa, ta cúi đầu nhìn cổ tay trống trơn của mình. Trước khi ra khỏi nhà, ta đã đeo chiếc vòng bạch ngọc duy nhất mà hắn từng tặng. Bây giờ ngẫm lại, thật chẳng cần thiết chút nào. Ta tháo chiếc vòng ra, thong thả cất vào trong tay áo. Ngoại rèm xe ngựa vang lên tiếng gánh hàng rong rao bán kẹo hồ lô. Ta chợt nhớ ra, hắn từng bảo hồi nhỏ hắn thèm món này nhất. Thế nhưng hắn chưa từng mua cho ta lấy một xâu. Ta buông rèm xe xuống, bảo với phu xe: "Về phủ." "Phu nhân không đợi tướng quân sao?" "Không đợi nữa." Từ nay về sau, đều không đợi nữa.

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Phòng Học Máu

Trong phòng thi đại học, khi tôi đang căng thẳng làm bài thì một hồi chuông báo động chói tai đột ngột vang lên bên tai. "Yêu cầu tất cả thí sinh xé bỏ bài thi trong tay trong vòng mười giây. Người nào làm trái, chết!"

0.0
12 ch
Hiện Đại
Sau Khi Thiên Chi Kiêu Tử Tôi Thầm Mến Ngồi Lên Xe Lăn

Từ nhỏ tôi đã thích tháo dỡ đồ đạc mà tháo xong còn có thể lắp lại y nguyên như cũ.   Sau khi tốt nghiệp, vì thiếu tiền, tôi dùng ngón nghề này để ứng tuyển vào một công việc bảo mẫu ở lại nhà với mức lương cao.   Nghe nói chủ nhà bị tàn tật hai chân, tính tình u ám, đã đuổi việc bảy người bảo mẫu trước đó rồi.   Mẹ anh thấy tôi và anh trạc tuổi nhau nên mới đồng ý cho tôi thử việc.   Trước khi đi gặp anh, bà dặn đi dặn lại: "Cháu à, ít nói, ít nhìn, chăm làm là được."   Tôi gật đầu, vừa đi đến cửa thì nghe thấy tiếng khóa trái từ bên trong.   Sắc mặt bà thay đổi hẳn, vội vàng đập cửa liên hồi.   "Tiểu Cảnh, mở cửa đi! Con đừng làm mẹ sợ!"   Quản gia cũng lấy chìa khóa dự phòng ra thử nửa ngày trời nhưng vẫn không mở được.   Tôi thấy mọi người loạn cả lên thì tháo chiếc kẹp tóc trên đầu xuống: "Cái đó... Hay là để cháu thử xem sao?"   Ngay khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi nín thở.   Thiên chi kiêu tử mà tôi từng thầm mến thời đi học đang ngồi trên một chiếc xe lăn.   Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh cũng sững sờ, sau đó vẻ mặt lạnh lùng hẳn đi.   "Ra ngoài!"  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
1 Tuần Trước Ngày Cưới, Tôi Phát Hiện Chú Rể Và Cháu Gái Đã Yêu Nhau Được 15 Năm

Một tuần trước hôn lễ, cô cháu gái của chồng sắp cưới từ nước ngoài trở về để làm phù dâu.   Thế nhưng trong một lần tình cờ, tôi lại phát hiện cách đây không lâu, cả hai chúng tôi đều nhận được những món quà giống hệt nhau.   Một bộ nội y và một chiếc váy cưới.   Kiểu dáng giống nhau, ngay cả kích cỡ cũng không sai một chút.   Điểm khác biệt duy nhất là trong hộp quà của cô ta còn có thêm một mảnh giấy nhắn.   “Chơi đủ rồi thì ngoan ngoãn về nhà đi, đừng ép tôi phải đích thân đến đón em.”   Từng nét chữ trên đó đều thuộc về vị hôn phu của tôi.   Ngày cô ta trở về nước, cũng chính anh tự mình lái xe ra sân bay đón người.   Tôi lén lấy chiếc điện thoại dự phòng của Tạ Đình Hạc, không ngờ lại phát hiện bên trong cất giấu một chuyện tình trái luân thường đã kéo dài suốt nhiều năm.   Cô ta thích cố ý gọi anh là chú út, còn anh lại dịu dàng gọi cô ta là nhóc con.  

0.0
10 ch
HE
Tôi Muốn Học Đại Học, Tôi Không Muốn Làm Thiếu Phu Nhân

Trước thềm kỳ thi đại học, bố mẹ tôi bất ngờ qua đời trong một vụ tai nạn giao thông, phía cảnh sát để hai chị em tự lựa chọn người thân sẽ nhận nuôi mình.   Chị gái không chút do dự, lập tức chọn dì út vốn nổi tiếng lạnh nhạt, còn tôi chỉ có thể theo người chú nặng tư tưởng gia trưởng trở về nhà.   Chú luôn cho rằng con gái học nhiều cũng chẳng để làm gì, không những ngăn tôi tham dự kỳ thi đại học mà còn muốn gả tôi cho con trai trưởng thôn.   Tôi tìm cách bỏ trốn, nào ngờ chị gái lại âm thầm báo tin, khiến chú nhanh chóng tìm được tôi rồi đánh đập đến chết.   Khi mở mắt ra thêm một lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay về đúng thời điểm hai chị em phải lựa chọn người thân.   Trong lúc tôi còn đang chần chừ, chưa biết nên mở lời thế nào để dì út đồng ý đưa mình đi, chị gái đã vội vàng giành nói trước.   “Tôi chọn chú! Tôi muốn đi cùng chú!”  

0.0
9 ch
Nữ Cường
Tô A Kiều

Ta là nương tử xung hỉ của thiếu gia, đến năm thứ tám thì mang thai.   Thiếu gia sắp cưới chính thê, phu nhân muốn ta bỏ đứa bé.   “Quận chúa Lạc Ninh là tâm can bảo bối của bệ hạ. Nếu nàng biết được chuyện này, đừng nói đứa trẻ, ngay cả mạng ngươi cũng không giữ nổi.”   Sắc mặt thiếu gia khẽ cứng lại, vừa gấp gáp vừa tức giận:   “Mẫu thân, A Kiều đang mang cốt nhục của con, hay là để nàng ở bên ngoài.”   Ánh mắt phu nhân hạ xuống, nhìn về phía ta.   “A Kiều, ý ngươi thế nào?”   Lòng ta chợt lạnh đi, cung kính quỳ xuống dập đầu.   “Nô tỳ muốn rời đi.”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Từ Nữ Nhi Bị Vứt Bỏ, Ta Bước Lên Ngôi Vị Tối Cao

Kiếp trước, mẹ ta là một nô tỳ trung thành trong Thái sư phủ. Ngày bị xét nhà, bà đã dùng ta để tráo đổi với nữ nhi duy nhất của Văn Thái sư. Ai ngờ bà dẫn theo vị thiên kim tiểu thư Văn Lưu Tô kia đi lang thang ngoài đầu đường xó chợ, ngày đêm lo sợ không yên. Cuối cùng, chỉ vì một miếng ăn, vị nữ nhi độc nhất cao quý năm nào của Thái sư đã tự bán mình vào thanh lâu. Còn ta, sau khi cắn răng chịu đựng cực hình trong chiếu ngục, ta đã một bước trở thành tâm phúc được sủng ái nhất của Thái tử đương triều. Khó khăn lắm ta mới tìm thấy bọn họ trong thanh lâu, vậy mà Văn Lưu Tô đã mất trí lại dám thừa cơ hạ thuốc ta, sau đó là một trận hỏa hoạn kinh hoàng. Bọn ta quay trở lại ngày bị xét nhà năm ấy. Lần này, mẹ ta lại muốn dùng chiêu cũ, nhưng đã bị một giọng nói mềm mại cắt ngang: "Đại nhân, ta mới là đích nữ của Thái sư - Văn Lưu Tô." Buồn cười thật. Thân phận tự do chẳng lẽ lại không bằng làm chó săn cho người ta sao?

0.0
8 ch
Nữ Cường