Truyện mới nhất

Truyện vừa mới ra lò tại Lão Phật Gia

Cũng Chỉ Có Ba Phần Giống

Bạch nguyệt quang của Nhiếp chính vương Tiêu Bỉnh Hành đã ch3t trong trận cung biến. Cả kinh thành đều biết, bao năm qua hắn chẳng hề gần gũi nữ sắc, là vì tưởng nhớ một người. Chỉ bởi dung mạo ta có ba phần tương tự nàng, thúc phụ liền coi ta như một món lễ vật, đem dâng vào phủ Nhiếp chính vương. Lần đầu trông thấy ta, hắn cau mày, lạnh nhạt buông một câu: “Cũng chỉ có ba phần giống.” Ta đáp: “Vậy thì nhãn lực của Vương gia quả thật chẳng được tốt. Chỉ ba phần tương tự mà đã bỏ ra một số bạc lớn để mua về, đúng là người ngốc tiền nhiều.” Quản gia sợ đến mức lập tức quỳ sụp xuống đất. Về sau, hắn bắt ta mặc y phục của bạch nguyệt quang, búi kiểu tóc của nàng, lại bắt ta quỳ trong Phật đường, chép những quyển kinh nàng từng yêu thích. Ta chép xong, tiện tay gấp thành hạc giấy, rồi mở cửa sổ, ném sạch ra ngoài. Hắn phạt ta quỳ đến tận nửa đêm. Giữa chừng lại đích thân tới xem, nào ngờ vừa bước vào đã thấy ta ngủ say đến trời đất chẳng hay. Hắn tức đến mức một cước đá đổ cả lư hương. Động tĩnh lớn đến nỗi khắp phủ Nhiếp chính vương đều nghe thấy. Sau đó nữa… Bạch nguyệt quang kia vậy mà chưa chết. Nàng trở về. Ta đứng trước cửa tiểu viện, lặng lẽ chờ ngày mình bị xử trí.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Trộm Hôn Bị Phát Hiện

Sầm Diệc và Lương Tụng lớn lên như hình với bóng. Ngoài đời Lương Tụng lạnh nhạt, chỉ với Diệc thì sủng đến mức người khác thấy phiền. Một đêm yên ắng, người bên cạnh lén hôn má. Diệc giả ngủ, tỉnh táo cảm nhận hết, rồi biết bí mật của trúc mã. BL hiện đại học đường, chủ thụ, ngọt sủng.

0.0
5 ch
Ngọt
Thứ Muội Nhất Quyết Cướp Vị Hôn Phu Của Ta, Hoàng Thượng Lại Thật Sự Thành Toàn

Thứ muội ghét nhất là bị người khác gọi mình là con thứ xuất, thế mà trúc mã của nàng ta, Lục hoàng tử, cũng lại là con thứ xuất. Hai người vừa gây gổ, nàng ta liền lấy hôn sự của ta ra làm chỗ trút giận. “Ta không muốn gả cho một hoàng tử cũng chẳng thể bước lên mặt bàn như ta, ta muốn gả cho vị hôn phu của tỷ tỷ!” Nàng ta gào đến mức cả thành đều biết, vậy mà vị hôn phu của ta chỉ cúi đầu cười, nói nàng ta trẻ con. Ta cũng cho rằng màn náo loạn này sớm muộn gì cũng sẽ kết thúc. Cho đến khi thứ muội quỳ bên ngoài Kim Loan điện, cầu xin Hoàng thượng hủy bỏ hôn ước giữa nàng ta và Lục hoàng tử. Hoàng thượng nghe xong không nổi giận, trái lại còn cho người lấy cả canh thiếp của ta đến. Ngài xem hồi lâu, bỗng bật cười. “Được, trẫm sẽ để nàng ta gả cho một người khiến nàng ta hài lòng.” Thánh chỉ vừa ban xuống, thứ muội sững sờ, Lục hoàng tử hối hận đến phát điên.

0.0
13 ch
Gia Đấu
Kẻ Nhìn Lén

Một người phụ nữ xinh đẹp đến cửa hàng của tôi vào buổi tối để sửa điện thoại.   Tôi thành thạo cài một phần mềm lén theo dõi màn hình vào máy cô ta.   Sau khi cô ta rời đi, tôi mở thiết bị theo dõi lên.   Toàn bộ hình ảnh thời gian thực trên điện thoại người phụ nữ hiện ra rõ mồn một.   Cảm giác nhìn lén này khiến tôi vô cùng mê đắm!   Cho đến tận đêm khuya……   Tôi đã nhìn thấy một cảnh tượng khiến mình nổi toàn bộ gai ốc.  

0.0
0 ch
Trả Thù
Thừa Tướng Ở Trên

Ta mang thai con của Thừa tướng. Thừa tướng không hề hay biết, chỉ kéo lấy cánh tay ta, nói: “Huynh Tử Thừa, nữ tử đêm đó đến giờ vẫn chưa tìm được!” “Ồ.” “Ta sợ chết khiếp, nhỡ đâu một ngày nào đó nàng ta đột nhiên ôm con tìm đến cửa, bắt ta chịu trách nhiệm thì sao? QAQ” Ta chỉ cười, không nói gì.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tương Di

Số mệnh ta lận đận đủ đường.    Lần đầu xuất giá, ta gả cho Thái tử. Chưa được hai năm, Trữ quân đã bị phế.   May mà hắn sớm đưa cho ta thư hòa ly, giúp ta có thể thoát thân.   Sau đó, ta tái giá với thanh mai trúc mã. Hai người tình ý quyến luyến, áo gấm cơm ngọc, cứ ngỡ quãng đời còn lại từ đây sẽ chẳng còn gì phải lo.   Nào ngờ chưa đầy một năm, Thái tử lại được phục vị.   Phu quân hoảng sợ, không dám giữ ta lại, bèn trả lại khế thư, đưa ta rời khỏi kinh thành.   Rời kinh được hai năm, ta nhặt được một người bên bờ suối.   Dung mạo người ấy đã bị hủy hoàn toàn, vậy mà lại chính là chủ cũ của Đông cung.   Đời người đúng là lúc lên lúc xuống, xuống rồi lại xuống nữa...   Hắn hai lần được phục vị, hai lần bị phế.   Ta hai lần xuất giá, hai lần hòa ly.   Kéo người về nhà xong, ta trầm ngâm hồi lâu.   “Sau này nếu chàng lại được phục vị, có thể báo trước cho ta một tiếng không?”

0.0
9 ch
Nữ Cường
Hai Đời Chuộc Tội

Đích tỷ sau khi nhảy hồ được cứu lên, liền nói rằng tỷ ấy đã trọng sinh. Tỷ ấy vứt bỏ vị công tử phủ Tướng gia mà mình đã ái mộ từ lâu, một mực lao vào vòng tay vị hôn phu tầm thường đến không thể tầm thường hơn của ta. «Dù sao hắn cũng không yêu muội, chẳng qua chỉ xem muội như thế thân của ta. «Đợi đến khi hắn quyền cao chức trọng, cũng chính là lúc hắn ruồng bỏ người vợ tào khang như muội.» Ta là thứ muội, chỉ có thể mỉm cười chắp tay nhường lại. Đích tỷ đã chết qua một lần rồi. Lẽ nào tỷ ấy vẫn chưa hiểu đạo lý đàn ông không thể dựa vào được sao?

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Cái Miệng Hại Thân

Ngày đầu tiên vừa được đón về Hầu phủ, mẫu thân hờ đã lập quy củ cho ta ngay trong gia yến. “Đích nữ Hầu phủ, ăn mặc chi dùng dựa vào không chỉ huyết thống, mà còn phải có giáo dưỡng và quy củ.” “Muội muội con đây thông tuệ lễ nghĩa, ở chính viện là chuyện đương nhiên.” “Còn con, mẫu thân sắp xếp cho con đến viện của muội muội làm nha hoàn thân cận vài tháng trước.” “Đổ dạ hương cho muội ấy, giặt giũ y phục lót, tiện thể ở gần mà học hỏi phong thái của muội muội con.” Ta vừa định mở miệng, bà ta đã giơ tay ngăn lại: “Con ngoan, đừng trách mẫu thân nghiêm khắc.” “Con ở chốn thôn dã đã quen phóng túng.” “Nếu không dùng cách này để uốn nắn con, cả đời con cũng chẳng rũ sạch được cái vẻ quê mùa ấy.” “Đây đều là khổ tâm của mẫu thân, con phải hiểu cho ta.” Muội muội giả thiên kim ngồi bên cạnh lấy khăn che miệng, õng ẹo phụ họa: “Tỷ tỷ đừng oán mẫu thân, muội quả thực được nuông chiều hơn, không chịu nổi khí chất thô kệch.” “Tỷ tỷ chịu khó làm thêm chút việc, cũng có thể sớm ngày gột bỏ cái vẻ nghèo hèn của dân quê.” Nghèo hèn? Khí chất thôn dã? Năm xưa sau khi ta thất lạc, ta căn bản chưa từng lưu lạc nơi thôn dã. Ta được Thái hậu đang dưỡng bệnh ở Giang Nam nhận làm dưỡng nữ. Bao năm nay, ta vẫn luôn được Thái hậu đích thân dạy dỗ, càng đã trở thành Quận chúa đương triều, có tên trong ngọc điệp hoàng gia. Chỉ là một kế thất cùng một ả giả thiên kim chiếm tổ làm càn, rốt cuộc lấy đâu ra lá gan ấy?  

0.0
8 ch
Cổ Đại
Ta Nuôi Heo Làm Giàu Ở Hậu Cung

Tỷ tỷ đích thân nói rằng máu của ta có thể chữa bệnh cho Hoàng đế, bắt ta mỗi ngày phải lấy một bát máu dâng cho Hoàng đế. Ta sai nha hoàn thế thân Lê Thanh: “Hôm nay múc máu vịt đi. Hôm qua đã dâng máu heo rồi, đừng để bệ hạ nhà chúng ta uống đến phát ngán.” Lê Thanh không tình nguyện trợn mắt: “Uổng phí cả bát máu vịt của chúng ta, đem nhúng lẩu thì có phải vừa ngon không.” Ta nghe vậy, tán đồng gật đầu: “Đúng là không có lộc ăn. Với cả chỗ máu heo hôm qua nữa, đem nhồi thành dồi huyết, chấm tương tỏi mà ăn thì tuyệt biết bao!” Ta vừa dứt lời, tên thái giám thường xuyên sang ăn chực đã cưỡi trên tường, nôn đến mức mật xanh mật vàng sắp trào cả ra ngoài: “Ngươi! Ta… Ọe~” Ta phải đỡ hắn hai lần mà vẫn không kéo xuống nổi. Trong lúc giằng co, ta còn vô tình liếc thấy một góc áo màu vàng sáng bên trong người hắn. Ta ngơ ngác: “Chẳng phải chỉ là ăn một con heo sữa quay thôi sao? Có cần long trọng đến mức mặc cả hoàng mã quái tới đây không?”

0.0
10 ch
HE
Ta Muốn Sống Thế Nào Thì Sống Thế Ấy !

Năm thứ tám ta gả vào phủ Quốc công, cuối cùng ta cũng cầm được thư hòa ly, để lại con cho phu quân cũ, từ đó tay trắng rời phủ.   Phu quân cũ đứng dưới gốc mai nơi chúng ta lần đầu gặp nhau, giọng lạnh đi, hỏi ta: “Con đâu?”   Ta siết chặt lòng bàn tay, hồi lâu mới đáp: “Giao cho chàng.”   Những năm qua, chúng ta cùng sống trong một phủ, vậy mà thường mấy tháng chẳng gặp nhau.   Ta nghĩ chàng sẽ không vì ta mà đau lòng.   Nào ngờ chàng lại truy hỏi: “Dựa vào đâu nàng cho rằng ta chịu nuôi con thay nàng?”   Hai chữ “thay nàng” lập tức kéo ta trở về những tháng ngày nhục nhã nhất.   Chàng đưa thư hòa ly cho ta, đầu ngón tay lạnh đến đáng sợ: “Đợi nàng bước ra khỏi cửa, ta sẽ cưới người khác, sinh thêm vài đứa con.”   “Con của nàng, ta sẽ không thương.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Thừa Thướng Ở Trên

Ta mang thai con của Thừa tướng. Thừa tướng không hề hay biết, chỉ kéo lấy cánh tay ta, nói: “Huynh Tử Thừa, nữ tử đêm đó đến giờ vẫn chưa tìm được!” “Ồ.” “Ta sợ chết khiếp, nhỡ đâu một ngày nào đó nàng ta đột nhiên ôm con tìm đến cửa, bắt ta chịu trách nhiệm thì sao? QAQ” Ta chỉ cười, không nói gì.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sau Một Đêm, Ta Thành Thê Tử Của Thế Tử

Trong buổi yến tiệc, ta bị kẻ khác hạ dược, ngoài ý muốn lại phát sinh quan hệ phu thê với Bùi thế tử. Bởi vậy, Bùi Hành buộc phải cưới ta làm thê tử. Thế nhưng hắn vốn chẳng hề yêu thích ta. Sau khi thành thân, hai người chỉ lạnh nhạt như khách qua đường, nước sông không phạm nước giếng, cuộc sống ấy thực sự vô vị đến cùng cực. Trọng sinh trở lại một đời, ta vội vàng nhặt lấy y phục rơi vãi trên đất, luống cuống mặc vào chỉnh tề rồi lảo đảo bỏ trốn. Suốt một khoảng thời gian rất dài sau đó, ta vẫn không thấy người nhà họ Bùi tìm tới. Đến lúc ấy ta mới có thể nhẹ nhõm thở phào. Thế nhưng hơn một tháng sau, khi đưa tay xoa bụng dưới đang dần nhô lên, ta mới bàng hoàng nhận ra mọi chuyện dường như đã hoàn toàn xong đời.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Ta Gả Cho Tiểu Bá Vương

Người trong kinh thành ai cũng biết Tam cô nương Thẩm gia, Thẩm Nhu Gia, thích trúc mã của ta là Hạ Vân Tranh.   Ta chỉ cần nói với Hạ Vân Tranh thêm đôi câu, nàng ta liền đỏ hoe vành mắt.   Ta cùng chàng ngồi chung một chiếc xe ngựa đi dự yến, nàng ta liền tái mặt, sớm rời tiệc.   Chuyện như vậy nhiều lần, đến cả những quý nữ chẳng mấy thân quen với ta cũng thấy bất bình thay nàng.   Hôm ấy trong tiệc thưởng hoa, họ chặn ta ở hành lang quanh co, thay nhau khuyên ta nên biết điều.   “Ngươi và Hạ công tử vốn không có hôn ước, cứ thân cận như vậy mãi, chung quy vẫn không ổn.”   “Sau này bất kể ai gả cho Hạ công tử, trong lòng cũng sẽ có một cái gai.”   “Thẩm cô nương một lòng chân thành, ngươi biết rõ như thế mà còn hết lần này đến lần khác cùng Hạ công tử sóng vai đồng hành, chẳng phải quá ức hiếp người sao?”  

0.0
8 ch
HE
Đồng Mưu Thiên Hạ

Ta là đích nữ, thánh chỉ từ sớm đã định ta làm Thái tử phi. Muội muội thứ xuất bị phụ thân gả cho một vị Thượng thư Bộ Lại tóc mai đã điểm bạc, phải đến làm kế thất cho ông ta. Ngày đại hôn, nàng mua chuộc bà mối, đổi kiệu hoa, đưa ta vào phủ Thượng thư. Đợi đến khi ta xông tới Đông cung, nàng đã cùng Thái tử uống rượu hợp cẩn, màn giường cũng đã buông xuống. Nàng tưởng rằng chỉ cần tranh trước một bước viên phòng, là có thể giẫm lên ta mà một đường trèo cao. Nhưng nàng quên mất, ngoại tổ phụ họ Tạ của ta nắm trong tay quân lương kinh kỳ, đồng thời cũng nắm trong tay nhân tình của hơn nửa triều đình. Nàng dùng hết mọi thủ đoạn, cuối cùng cũng chỉ đổi được một đạo ý chỉ phong Trắc phi. Còn ta lại bị nhốt trong cung tường, chưa từng nhận được dù chỉ một phần chân tình của phu quân. Làm Hoàng hậu rồi, ta cũng chỉ thay hắn trông coi một tòa Phượng Nghi cung lạnh lẽo chẳng khác nào lãnh cung. Ngày cửa thành kinh đô thất thủ, ta cầm kiếm giết Hoàng đế, cũng giết luôn muội muội thứ xuất đã được phong làm Quý phi. Sau đó, ta uống rượu độc, phóng hỏa thiêu rụi tẩm điện của chính mình. Mở mắt lần nữa, bà mối đang ôm hỉ phục đứng trước mặt ta. Lần này, chính tay ta đội khăn hỷ cho muội muội, đưa nàng vào Đông cung. Còn ván cờ ấy —— đã đến lúc đổi thành ta ngồi vào vị trí người cầm quân rồi.  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Thái Tử Lầm Tưởng Ta Đã Tuyệt Tự

Ta thay phụ thân trấn thủ biên cương, quen biết thái tử Tiêu Biệt Hạc trong quân doanh, dần dần trở thành bằng hữu tri kỷ. Hôm ấy, hắn hẹn ta cùng đi đánh mã cầu. Nào ngờ giữa sân đấu, hắn vung gậy một cú, đánh trúng vật dưới thân ta. “Phía dưới của Tiết thế tử toàn là máu.” “Tiết thế tử đau đến ngất đi rồi.” Thái tử áy náy vô cùng. Kể từ đó, bất kể chuyện gì, hắn cũng đều thuận theo ý ta. Về sau, trên đường tháp tùng thái tử tuần du phương Nam, ta chẳng may trúng phải hợp hoan dược. Vị thái tử thân phận tôn quý nghiến răng, vén vạt áo sau lên: “Ta nợ ngươi, mặc ngươi xử trí.” Hả? Nhưng ta... là nữ tử mà.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Chỉ Mê Chu Tiễn, Chẳng Màng Làm Tiên

Tôi lấy hết can đảm, trước mặt tất cả mọi người ở sân bóng rổ, đưa thư tình cho Chu Tiễn.   Anh ấy lại chỉ ôm quả bóng rổ, cười và liếc nhìn tôi một cái: "Em gái, em trông có vẻ không được an phận cho lắm, anh không thích đâu..."   Nói rồi cậu ấy chỉ chỉ lên đỉnh đầu, lại liếc nhìn bãi cỏ phía xa, mang đầy thâm ý.  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Tái Sinh Thành Duyên

Sau khi từ hôn với biểu ca, ta gả cho trưởng tử dòng chính nhà họ Thôi — một vị lang quân nổi danh phong quang tễ nguyệt, thanh cao như trăng sáng mây lành. Đêm tân hôn, phu quân đột nhiên dừng lại, tủi thân nói: "Phu nhân, dạo trước ta mơ thấy một giấc mộng. Mơ thấy kiếp trước nàng không gả cho ta đầu tiên. Dù chỉ là giấc mộng, nhưng sao nàng có thể gả cho kẻ khác trước cơ chứ?" Ta ngẩn người trong chốc lát. Kiếp trước, ta nghe lời dì, gả cho biểu ca. Thế nhưng hắn lại rước muội muội vào cửa, sủng ái đủ điều, khiến ta bị đày đọa suốt nửa đời người. Mãi đến khi ta kiên quyết hoà ly rời khỏi kinh thành, mới gặp được Thôi Dục. Ta thu lại thần trí, mỉm cười đáp: "Chắc là do kiếp trước ta dùng hết vận xui rồi, nên kiếp này mới được gặp chàng từ sớm đó thôi."

0.0
11 ch
Nữ Cường
Bị Phu Quân Hưu Bỏ, Sau Hắn Lại Quỳ Xuống Cầu Xin Ta

Bảy năm trước, ta từ bỏ Phượng Vị, đổi tên thành Dung An Ninh, gả cho một thư sinh nghèo, chỉ vì hắn từng nắm tay ta mà thề cả đời không nạp thiếp. Ta dùng hồi môn giúp hắn đi thi, phụng dưỡng phụ mẫu hắn, cùng hắn trải qua những năm tháng cơ hàn nhất. Ta từng cho rằng mình đã chọn đúng người. Cho đến ngày hắn công cán trở về, bên cạnh lại có thêm một nữ nhân đang mang thai. Hắn muốn hòa ly để cưới nàng ta làm chính thê, còn mặc cho cả Hàn gia chiếm giữ toàn bộ sản nghiệp của ta. Hắn không biết cái tên Dung An Ninh vốn chưa từng là thân phận thật của ta. Ngày rời khỏi Hàn phủ, ta trở về kinh thành, nhận lại thân phận đích nữ Sở Thái Phó cùng ngôi vị hoàng hậu đã chờ mình suốt bảy năm. Về sau, Hàn Tự Khiêm nhờ công cứu dân mà được thăng chức vào kinh. Hắn tưởng đó là khởi đầu của vinh hoa, không ngờ vừa bước vào đại điện đã nhìn thấy thê tử từng bị mình hưu bỏ đang ngồi sau rèm châu, tay nắm Phượng Ấn, bên cạnh là đế vương thần sắc lãnh đạm. Ta không ngăn hắn thăng quan, bởi có công thì nên thưởng. Còn những món nợ Hàn gia đã thiếu ta cũng vừa hay đến lúc phải trả.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Đổi Mặt Đổi Mệnh

Ta là nha hoàn trung thành nhất bên cạnh tiểu thư.   Tiểu thư lười biếng, ta làm thay.   Tiểu thư phạm lỗi, ta nhận tội thay.   Cho đến khi nàng ta bị Hoài Nam Vương tính tình ngang ngược hung bạo để mắt tới, ép nạp làm thiếp.   Nàng ta cũng muốn ta thay nàng ta vào vương phủ, ta sợ đến mức vội vàng quỳ xuống đất, run giọng nói:   “Thân phận nô tỳ thấp kém, không dám phạm thượng. Nếu bị phát hiện, chỉ e sẽ liên lụy đến toàn bộ phủ.”   Nghe nói mỗi năm số thiếp thất bị khiêng ra khỏi vương phủ không dưới tám, mười người. Điều này chẳng khác nào đi nộp mạng.   Tiểu thư lại cười nói: “Ngươi không cần lo lắng, Sóc Phong đặc biệt tìm được cổ trùng Nam Cương cho ta. Đợi thuốc luyện thành, dung mạo của ta và ngươi sẽ có thể hoán đổi, không ai nhận ra được.”   Tiêu Sóc Phong là vị du y ta từng cứu, cũng là vị hôn phu của ta. Lúc này hắn đang dịu dàng nhìn Giang Nhược Tuyết, chỉ một ánh mắt ấy thôi, ta đã hiểu tất cả.   Ta cụp mắt, vo nát bức thư trong tay còn chưa kịp đưa ra, khẽ đáp: “Nô tỳ xin nghe theo sự sắp xếp của tiểu thư.”   Bọn họ còn chưa biết.   Ngay lúc này đây, Thế tử Hoài Nam Vương đã gửi thư tới, nói rằng hắn vừa gặp đã đem lòng yêu thích tiểu thư, sau khi vào phủ sẽ giúp nàng ta vượt qua khó khăn.

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Mạt Thế

Tôi thức khuya đọc truyện PO, sơ ý một cái liền xuyên sách, còn xuyên thành cô em gái kế độc ác của nữ chính trong một truyện mạt thế. Nguyên chủ vì muốn sống sót nên đã quyến rũ ba người bạn thanh mai trúc mã của nữ chính. Cô ta còn nhiều lần hãm hại nữ chính, muốn thay thế vị trí của nữ chính trong lòng họ, cuối cùng bị đuổi khỏi đội của nhóm nhân vật chính. Nhưng hệ thống nói với tôi rằng cốt truyện đã xảy ra biến cố: trong ba nam chính có một người trọng sinh. Vì muốn độc chiếm nữ chính, người đó không chỉ khiến nguyên chủ chết trong triều xác sống ngay từ đầu, mà về sau còn đánh hai người kia đến mức một chết, một bị thương. Vừa xuyên tới đã gặp ngay thế cục chết chắc này, tôi vội nói với mấy người đang bỏ tôi lại trước triều xác sống rồi chuẩn bị lái xe rời đi. "Tôi mang thai con của anh, anh nhẫn tâm như vậy là không cần hai mẹ con tôi nữa sao?"

0.0
7 ch
Hiện Đại
Nơi Tôi Chưa Từng Thuộc Về

Hạ Trúc là thiên tài bị bắt cóc từ nhỏ, sau khi được nhà họ Tần tìm về thì phát hiện mình chỉ là người thừa.   Trong nhà có An An - cô con gái nuôi "yếu ớt" mà cả nhà nâng niu.   Ngày thi đại học, vì một câu nói của An mà ba mẹ bắt cô xuống xe đi bộ 10km để lấy "thẻ dự thi".   Kết quả cô lỡ mất kỳ thi.   Trong nhà, họ cười nói: "Nó học dốt, không thi cũng chẳng sao."   Anh trai thì mắng: "Mau về xin lỗi An, nếu không đừng nhận anh là anh."   Không ai biết, Hạ Trúc đã sớm được đề cử tuyển thẳng vào Thanh Hoa.   Không ai biết, cô đã nhịn nhục bao năm chỉ vì sợ An buồn.   Khoảnh khắc nghe tiếng cười nhạo từ trong nhà, Hạ Trúc gọi cho thầy giáo:   "Thưa thầy, em đồng ý tuyển thẳng."   Cô rời khỏi nhà họ Tần, một mình đến Bắc Kinh.   Không cần gia đình công nhận. Không cần tình thân rách nát.   Cô dùng học bổng, dùng chính năng lực của mình để sống.   Vài tháng sau, cả nhà họ Tần đưa An lên Bắc Kinh "giải khuây".   Tình cờ bước vào nhà hàng nơi Hạ Trúc làm thêm, họ mới biết con gái ruột mình đã trở thành thủ khoa tuyển thẳng Thanh Hoa.   Ba mẹ sững sờ: "Sao con không nói?"   Hạ Trúc chỉ cười: "Các người... đã từng cho tôi cơ hội để nói chưa?"   Đây là câu chuyện về một cô gái bị cả nhà xem là rác rưởi.   Và hành trình cô tự mình tỏa sáng, khiến những người từng bỏ rơi cô phải hối hận cả đời.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Cố Thiếu Không Muốn Xuất Gia Nữa Rồi

Cố Kinh Xuyên là vị “Phật tử” nổi tiếng nhất Kinh Thành ,thanh tâm quả dục đến mức khiến vô số thiên kim chỉ dám đứng từ xa ngắm nhìn. Ba mươi tuổi, anh tuyên bố muốn xuất gia. Mẹ anh khóc đến đỏ cả mắt, náo loạn cả nhà, thậm chí còn tuyên bố nếu con trai dám xuống tóc thì bà sẽ chết ngay trước cửa chùa. Đúng lúc ấy, tôi vừa từ nước ngoài trở về. Không ngờ mẹ Cố lại nhìn trúng tôi. Bà nói tôi có khuôn mặt tròn trịa, tính tình mềm mại, nhìn thế nào cũng có “hương vị nhà Phật”, nhất định có thể kéo đứa con trai sắp thành hòa thượng của bà trở về. Tôi vốn vô cùng kính trọng Cố Kinh Xuyên. Một người đàn ông ba mươi tuổi vẫn đoan chính thanh lãnh, chưa từng có scandal, chắc chắn là người có nhân phẩm và đạo đức cực tốt. Vì vậy, trong buổi xem mắt, tôi cố tình phối hợp hết mức. Tôi tránh anh. Tôi né anh. Ngay cả lúc vô tình chạm phải tay anh, tôi cũng lập tức lùi lại. Cho đến cuối bữa ăn, tôi bất cẩn vấp phải chân bàn. Tôi cứ tưởng mặt mình sắp hôn xuống nền nhà thì một cánh tay rắn chắc bất ngờ vòng qua eo tôi. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, người đàn ông vốn luôn thanh tâm quả dục kia đã siết chặt vòng tay. Hình như anh còn cố ý nhéo eo tôi một cái. Tôi khẽ lắc eo. Cánh tay bên hông lập tức siết chặt hơn. Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai. “Noãn Noãn, em còn lắc nữa thì hôm nay không về được tới nhà đâu.”

0.0
19 ch
Ngôn Tình
Xuyên Đến Thế Giới Người Thú

Khi xuyên vào thế giới thú nhân và bị cưỡng chế kết hôn, để từ chối tám người chồng do hệ thống phân bổ ngẫu nhiên, tôi đã kết hôn với một chú mèo Ragdoll vô tình nhặt được.   Em mèo nhỏ ngoan ngoãn lại quấn người. Sau khi bình phục vết thương, em ấy liền biến thành một đại mỹ nam tóc trắng mắt xanh, vai rộng eo thon.   Tôi một phút nông nổi đã không chịu nổi cám dỗ.   Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt đột nhiên trôi qua một hàng đạn mạc.   【Nữ phụ độc ác cuối cùng cũng ngủ với trùm phản diện rồi.】   【Tiếp theo cô ta sẽ vì theo đuổi nam chính mà ép phản diện ly hôn, giật đi hơn nửa tài sản của hắn.】   【Đợi khi phản diện gây dựng lại cơ đồ, người đầu tiên hắn giết chính là cô ta.】   Một người chỉ muốn đi làm êm đềm, sống thọ đến tuổi nghỉ hưu như tôi lập tức tối sầm mặt mày.   Tôi vội vàng từ bỏ toàn bộ tài sản, ly hôn sạch sút với trùm phản diện.   Vốn tưởng cuối cùng cũng né được kiếp nạn diệt thân.   Nào ngờ không lâu sau, viện nghiên cứu đổi sếp mới.   Đó chính là người chồng cũ Ragdoll từng bị tôi tàn nhẫn bỏ rơi.   Mấy đồng nghiệp bên cạnh điên xướng hóng hớt:   "Nghe nói Kỳ tổng vừa bị vợ đá."   "Đẹp trai nhường này mà cũng không giữ nổi vợ, rốt cuộc anh ấy đã làm gì thế nhỉ?"   "Còn làm gì được nữa, nhìn là biết kiểu đàn ông chỉ biết trưng ra cái mặt lạnh, đến thu hút vợ cũng chẳng biết đường mà làm."

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Phò Mã Muốn Cưới Bình Thê

Trong tiệc đầy tháng của con gái, phò mã dẫn ngoại thất cùng một đôi song sinh bốn tuổi xông vào phủ công chúa. Cậu bé kia đấm một quyền vào tã lót của con gái ta, la rằng sau này cả phủ công chúa đều là của nó. Phu quân lại ép ta uống chén trà ngoại thất kính lên. "Nàng ấy đã sinh trưởng tử cho ta, hôm nay nhất định phải vào phủ làm bình thê." Ta bế con gái đang khóc lớn lên, trước mặt mọi người bật cười. "Được." "Ba ngày sau, bản cung đích thân chủ trì hôn lễ cho các ngươi."

0.0
9 ch
Cổ Đại