Bạch nguyệt quang của Nhiếp chính vương Tiêu Bỉnh Hành đã ch3t trong trận cung biến.
Cả kinh thành đều biết, bao năm qua hắn chẳng hề gần gũi nữ sắc, là vì tưởng nhớ một người.
Chỉ bởi dung mạo ta có ba phần tương tự nàng, thúc phụ liền coi ta như một món lễ vật, đem dâng vào phủ Nhiếp chính vương.
Lần đầu trông thấy ta, hắn cau mày, lạnh nhạt buông một câu:
“Cũng chỉ có ba phần giống.”
Ta đáp:
“Vậy thì nhãn lực của Vương gia quả thật chẳng được tốt. Chỉ ba phần tương tự mà đã bỏ ra một số bạc lớn để mua về, đúng là người ngốc tiền nhiều.”
Quản gia sợ đến mức lập tức quỳ sụp xuống đất.
Về sau, hắn bắt ta mặc y phục của bạch nguyệt quang, búi kiểu tóc của nàng, lại bắt ta quỳ trong Phật đường, chép những quyển kinh nàng từng yêu thích.
Ta chép xong, tiện tay gấp thành hạc giấy, rồi mở cửa sổ, ném sạch ra ngoài.
Hắn phạt ta quỳ đến tận nửa đêm.
Giữa chừng lại đích thân tới xem, nào ngờ vừa bước vào đã thấy ta ngủ say đến trời đất chẳng hay.
Hắn tức đến mức một cước đá đổ cả lư hương. Động tĩnh lớn đến nỗi khắp phủ Nhiếp chính vương đều nghe thấy.
Sau đó nữa… Bạch nguyệt quang kia vậy mà chưa chết.
Nàng trở về.
Ta đứng trước cửa tiểu viện, lặng lẽ chờ ngày mình bị xử trí.