Tác giả: zhihu

Truyện của tác giả zhihu tại Lão Phật Gia

Mười Một Năm Bằng Không

Thẩm Hoài Cẩn từng hẹn cùng ta ra ngoài thành ngắm hoa mai. Nhưng hắn lại thất hẹn. Lần trước, ta vì chuyện này mà giận dỗi, chiến tranh lạnh với hắn suốt nửa tháng. Sau cùng, vẫn là hắn cúi đầu trước, bưng một bát chè trôi nước hoa quế nóng hổi đứng ngoài viện của ta. Tuyết rơi phủ trắng hai vai, hắn nhẹ nhàng bảo: "A Uẩn, triều đình nhiều việc gánh vác, ta không cố ý đâu. Chờ đợt tuyết tới, ta nhất định sẽ đi cùng nàng." Ta tin. Lần nào ta cũng chọn tin tưởng hắn. Thế nên ngày tuyết đầu mùa rơi, ta đã dậy sớm trang điểm, khoác chiếc áo choàng màu trắng trăng mà hắn từng khen đẹp, rồi đứng ở trước cổng phủ chờ hắn suốt một canh giờ. Cho đến khi gã sai vặt vội vã chạy về báo: "Phu nhân, tướng quân... ngài ấy đã đi tới mã trường ở phía đông thành rồi." Ta hỏi: "Nơi đó có việc gì mà hắn phải tới?" Gã sai vặt cúi gằm mặt, chẳng dám nhìn thẳng ta: "Thẩm tiểu thư nói muốn học cưỡi ngựa, tướng quân liền đích thân qua đó dạy." Thẩm Tri Ý. Là giọt máu duy nhất của vị ân sư quá cố, đã tá túc ở phủ này suốt ba năm qua. Nàng ta gọi hắn một tiếng "Hoài Cẩn ca ca" ngọt như rót mật vào tai, còn hắn đáp lại lúc nào cũng nhạt như nước ốc. Nhưng dù có nhạt nhẽo thế nào, hắn vẫn tới đó. Ta một mình đi xe ngựa tới rừng mai. Tuyết bay ngợp trời, mai đỏ như máu. Chẳng ngờ lại bắt gặp Thẩm Hoài Cẩn đang dắt ngựa, trên lưng ngựa chính là Thẩm Tri Ý. Nàng ta cười tươi, đưa một cành hoa mai ra trước mặt hắn, bảo hắn cài lên tóc mình. Hắn giơ tay nhận lấy. Ánh mắt hắn vô tình va phải ta. Thấy ta đứng đó, tay hắn bỗng khựng lại, cành hoa mai rơi tót xuống tuyết. Thẩm Tri Ý nương theo ánh mắt hắn nhìn sang, rồi nở một nụ cười hồn nhiên nhí nhảnh: "Tẩu tẩu cũng tới sao? Vừa hay quá, chúng ta cùng ngắm mai nhé." Ta thản nhiên mỉm cười, gật đầu với nàng ta một cái. Sau đó xoay người, bước qua Thẩm Hoài Cẩn. Hắn không đuổi theo. Bước chân hắn chỉ hơi khựng lại trên nền tuyết chớp mắt rồi thôi. Tựa hồ ta mới là kẻ không nên xuất hiện ở nơi này. Trở lại trong xe ngựa, ta cúi đầu nhìn cổ tay trống trơn của mình. Trước khi ra khỏi nhà, ta đã đeo chiếc vòng bạch ngọc duy nhất mà hắn từng tặng. Bây giờ ngẫm lại, thật chẳng cần thiết chút nào. Ta tháo chiếc vòng ra, thong thả cất vào trong tay áo. Ngoại rèm xe ngựa vang lên tiếng gánh hàng rong rao bán kẹo hồ lô. Ta chợt nhớ ra, hắn từng bảo hồi nhỏ hắn thèm món này nhất. Thế nhưng hắn chưa từng mua cho ta lấy một xâu. Ta buông rèm xe xuống, bảo với phu xe: "Về phủ." "Phu nhân không đợi tướng quân sao?" "Không đợi nữa." Từ nay về sau, đều không đợi nữa.

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Thế Ngươi Một Lần, Mất Nhau Cả Đời

Ngày thêu xong chiếc áo cưới, Ngũ công chúa vì không muốn đi hòa thân liền gieo mình xuống vực, Tạ Hạc Minh – vị hôn phu của ta – cũng nhảy theo nàng. Chuyện ấy trở thành trò cười cho cả thành Kinh Châu. Nha hoàn hỏi ta: "Tiểu thư, người vẫn gả chứ?" Tin tức truyền tới, kim nhọn đâm thủng đầu ngón tay ta, rỉ ra giọt máu tươi. Nhưng ta vẫn thêu xong mũi kim cuối cùng: "Dĩ nhiên là gả." Chỉ là không gả cho Tạ Hạc Minh nữa mà thôi. Ta sai người gửi thư cho hoàng hậu – dì ruột của ta, ngỏ lời nguyện thay Ngũ công chúa đi hòa thân. Ngày lên đường. Trời quang mây tạnh đến lạ. Tạ Hạc Minh cùng đoàn sứ thần hộ tống quý nữ đi thế thân ra khỏi cửa quan. Nhờ giúp Ngũ công chúa thoát được một kiếp, lòng hắn vô cùng phấn khởi. Đột nhiên, bộ áo cưới sắc đỏ quen thuộc lướt qua trước mắt. Hắn vội vã phi xuống ngựa. Bước chân loạng choạng, hắn túm chặt lấy vạt áo của tân nương sắp rời khỏi cổng thành. Mắt Tạ Hạc Minh bị sắc đỏ của áo cưới phản chiếu đến đỏ ngầu, khóe mắt như muốn nứt ra: "Sao lại là nàng?! Thẩm Trường Ức, tại sao lại là nàng!"

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Hương Vị Của Mẫu Thân, Ngươi Không Đền Nổi

Ngày đi chơi thu, công chúa Bắc Sóc đột nhiên nhớ nhà. Lục Hoài Cẩn vì muốn đổi lấy nụ cười của mỹ nhân mà tự ý lấy hũ mứt của ta, cùng nàng ta đem đi cho cá ăn làm trò tiêu khiển. "Chỉ là một hũ mứt thôi mà. Nàng ấy vốn thích ăn đồ ngọt, không giận đâu, ta còn hiểu nàng ấy hơn chính nàng ấy đấy." Hắn tưởng ta vẫn như mọi khi, dỗ dành vài câu là xong. Nhưng hắn sai rồi. Ta cầm lấy cây kéo, vớt từng con cá chép dưới ao lên. Mổ phanh bụng cá, mứt hòa cùng máu tươi chảy lênh láng. Ta thò ngón tay vào, lần mò mò ra từng viên một. Cá vẫn còn sống, giãy giụa trong lòng bàn tay ta, vảy cá găm vào kẽ móng tay đau đến xé lòng. Đến khi Lục Hoài Cẩn nhớ tới ta thì ta đã mổ đến con thứ mười bảy. Hắn cuống lên, nắm chặt lấy cổ tay dính đầy máu của ta. "Dao Nhi chỉ vì nhớ nhà nên đau lòng quá độ, ta mới nghĩ cách dỗ nàng ấy, chứ chẳng có ý xấu gì." "Ngày mai ta đưa nàng đến tiệm lớn nhất trong thành mua hẳn một vạn viên, đáng giá hơn chỗ này nhiều." Ta dừng động tác lau vết mứt trên tay. Vừa bết dính, vừa nồng nặc mùi máu. "Không cần đâu, chúng ta hủy hôn đi. Hũ mứt cuối cùng của mẫu thân, không đút cho kẻ bạc tình."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đừng Nghĩ Ai Cũng Đứng Tại Chỗ Chờ Ngươi

Tạ Lẫm từng bảo, đợi đến khi ta cập kê sẽ rước ta về nhà. Thế nhưng ngày ta tròn tuổi cập kê, thứ chờ được không phải kiệu hoa tám người khiêng, mà lại là một bức thư báo hoãn thành thân. Thì ra Ân sư của Tạ Lẫm là Thẩm Thái phó lỡ lời làm thánh thượng phật ý, bị đày đi Lương Châu. Vì muốn hộ tống gia quyến nhà thầy đến nơi thụ án, Tạ Lẫm giải thích với ta: "Thầy có ơn tri ngộ với ta, đường đến Lương Châu lại lắm gập ghềnh hiểm trở. Thầy đã cao tuổi, sư muội lại nhỏ bé yếu ớt, ta không thể khoanh tay đứng nhìn." "A Cẩn, nàng chờ ta. Nhiều nhất là nửa năm, ta nhất định sẽ về cưới nàng." Hắn dứt áo ra đi đầy tự do tự tại, bỏ lại mình ta một mình gánh chịu vô số lời ra tiếng vào của khắp thành Kinh đô. Nửa năm sau, Tạ Lẫm không về. Nơi đó chỉ truyền đến tin đồn hắn cùng sư muội tâm đầu ý hợp, tình thắm duyên nồng. Mãi đến ba năm sau, Thẩm Thái phó được phục chức, Tạ Lẫm mới cùng trở về. Vừa về đến Kinh thành, việc đầu tiên hắn làm là đến tìm ta bàn lại ngày lành tháng tốt để cử hành hôn lễ. Nghe xong ta liền ngơ ngác. Dù sao thì hôn ước giữa hai người chúng ta đã giải trừ từ ba năm trước rồi. Hắn còn đến đây bàn chuyện cưới xin gì nữa?  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Muốn Trả Ơn Thì Tự Lấy Người Ta Đi

Thanh mai trúc mã của ta đi làm việc tận Giang Nam, chẳng may gặp nạn, được một cô gái thêu thùa ra tay cứu giúp. Hắn không giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết, đòi cưới người ta về để trả ơn. Có điều, để lo cho nàng ta một mối duyên lành, hắn lại phí hoài bao công sức. Lễ nghi chốn kinh kỳ, hắn kiên nhẫn giảng giải từng tí một. Luyện đàn, đánh cờ, thưởng trà, vẽ tranh, ngày ngày hắn đều tự tay chỉ bảo. Đến cả chiếc váy lưu tiên từng hứa làm quà sinh nhật cho ta, ngay hôm sau đã thấy mặc trên người cô gái ấy. Tại buổi tiệc thưởng hoa. Các vương tôn công tử cùng tiểu thư mượn cành hoa bẻ vội để thầm trao tình ý. Chỉ riêng trước mặt cô gái kia là chẳng có lấy một cành. Muốn giữ chút thể diện cho nàng ta, hắn lấy cành hoa vốn định đưa cho ta rồi giắt lên tóc nàng. Mặt người cùng hoa đào ửng hồng soi bóng. Hắn ghé tai ta thì thào giải thích: "Chỉ là chuyện bất đắc dĩ thôi, sao ta có thể giương mắt nhìn ân nhân cứu mạng ngượng ngùng thế này." Nhưng hắn lại quên mất. Hành động ấy của hắn cũng khiến ta bẽ bàng đến nhường nào. Trên chuyến xe ngựa lăn bánh về phủ, ta bình thản cất lời: "Chuyện hai ta vốn chỉ là lời hứa miệng hồi bé." "Hay là thôi, cứ thế mà bỏ đi."

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Kiệu hoa đỏ như lửa đã dừng trước cổng phủ. Khắp nơi đèn kết hoa giăng, tiếng chiêng trống vang tận trời. Ta mở mắt.Mùi hương long não quen thuộc ùa vào mũi. Đây là…Hỷ phòng của phủ Thừa tướng. Ta cúi đầu nhìn đôi tay mình. Bàn tay trắng trẻo, không có những vết chai do giặt giũ suốt mười năm trong lãnh viện. Ta… trọng sinh rồi. Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp. “Cô nương! Đại cô nương không thấy đâu!” Ta nhắm mắt. Quả nhiên. Đêm này đã trở lại. Kiếp trước, trưởng tỷ Tạ Minh Châu yêu một hộ vệ tên Lục Hàn. Nàng nhất quyết không chịu gả cho Thái tử. Ta sợ cả phủ chịu tội khi quân nên liều mạng ngăn cản. Kết quả, Lục Hàn bị thị vệ bắt được, chết ngay dưới chân tường thành. Tạ Minh Châu hận ta suốt đời. Sau khi làm Hoàng hậu, nàng nói với phụ mẫu: “Nếu không có nó, ta đã được sống cùng người mình yêu.” Phụ thân phế hôn sự của ta. Mẫu thân đem ta gả làm thiếp cho một lão Quốc công gần đất xa trời. Ta chết trong căn phòng dột nát, không một ai hỏi han. Lúc tắt thở, ta mới hiểu. Có những người thân, ngươi cứu họ một lần. Họ sẽ bắt ngươi trả giá cả đời. … “Cô nương!” Tiếng nha hoàn kéo ta về thực tại. “Có nên đi tìm Đại cô nương không?” Ta mỉm cười. “Không cần.” Nha hoàn sửng sốt. Ta cầm chiếc đèn lồng bước về phía cửa sau. Đúng như trong ký ức. Một chiếc xe ngựa nhỏ đang đợi sẵn. Quản sự của mẫu thân đứng canh. Hai bà tử mở sẵn cửa. Hóa ra…Kiếp trước, chưa từng có chuyện trưởng tỷ tự mình bỏ trốn. Cả mẫu thân cũng giúp nàng. Chỉ có ta, ngốc nghếch chạy đi ngăn cản. Ta đứng dưới ánh đèn. Một lát sau, Tạ Minh Châu mặc áo choàng đen xuất hiện. Thấy ta, sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống. “Ngươi đến cản ta?” Ta lắc đầu. “Không.” Ta lấy trong tay áo ra một tờ giấy trắng. “Chỉ cần tỷ viết rõ. Đêm nay rời phủ là tự nguyện. Mọi hậu quả đều do chính mình gánh chịu. Ta lập tức tránh đường.” Tạ Minh Châu cười khẩy. “Ngươi tưởng ta sợ?” Nàng giật lấy bút viết rất nhanh. Nét mực còn chưa khô. Ta lại đưa sang cho quản sự. “Mời bà làm chứng.” Bà ta tái mặt. “Nhị cô nương…” “Nếu không muốn làm chứng…” Ta nhìn chiếc xe ngựa. “… vậy chiếc xe này từ đâu tới?” Bà ta cứng người. Cuối cùng vẫn run rẩy điểm chỉ. Ta cẩn thận gấp tờ giấy. Nhét vào trong ngực. Đây sẽ là tấm bùa hộ mệnh của ta. Tạ Minh Châu bước lên xe. Trước khi rèm xe hạ xuống, nàng nhìn ta đầy khinh miệt. “Ngươi sẽ không bao giờ hiểu. Tình yêu đáng giá hơn quyền thế.” Ta gật đầu. “Muội chúc tỷ được toại nguyện.” Tiếng vó ngựa dần xa. Ta đứng lặng hồi lâu. Sau lưng bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp. “Người vừa đi là tân nương của cô?” Ta quay đầu. Dưới bóng cây ngô đồng. Một nam nhân mặc thường phục đứng đó. Không ai nhận ra. Đó chính là Thái tử đã bí mật rời khỏi đội nghênh thân để dò xét phủ Thừa tướng. Ánh mắt hắn rơi lên tờ giấy trong tay ta. Môi khẽ cong. “Cô nương. Ta có thể xem thứ đó không?"

0.0
13 ch
Gia Đấu
Ta Cũng Xứng Được Yêu Thương

Hôm vị hôn phu Thôi Húc lên kinh dự thi. Ta bán đi chiếc vòng ngọc do mẫu thân để lại, đổi lấy mấy đồng bạc lẻ rồi nhét vào tay hắn. Hắn cân nhắc túi bạc trên tay, nhíu mày ra mặt: "Chỉ có chừng này thôi sao? Nàng xem thê tử nhà họ Vương bên cạnh, cho hắn tới mấy chục lượng bạc đấy." Ta cúi đầu, chẳng nói một lời. Cầm chiếc vòng ấy được bao nhiêu, ta đã đưa hết cho hắn bấy nhiêu. Số tiền còn lại để hắn đi đường, ăn ở, hay biếu các vị thầy cô, ta thực sự chẳng thể lo thêm được nữa. Ngập ngừng mãi, ta mới cất lời hỏi: "Sau này chàng có chuộc nó về lại không?" Thôi Húc phì cười: "Nàng còn tiếc rẻ cái vòng ấy sao? Chờ ta thi đỗ tiến sĩ, ta sẽ đền lại cho nàng gấp mười lần." Rồi hắn ra đi. Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng trôi qua... Thư từ gửi về thưa thớt dần, đến một câu nhắn nhủ ta cũng chẳng đợi được. Mãi tới ngày giấy cầm đồ sắp hết hạn, ta mới bấm bụng đến gõ cửa nhà đồng môn của hắn: "Ta là vị hôn thê của Thôi Húc, huynh có thể giúp ta chuộc lại chiếc vòng đó được không?"

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Kiếp Này Ta Chỉ Tin Ta

Thái hậu chắp mối tơ hồng bừa bãi, ban hôn ta cho tam hoàng tử. Đại tỷ hộc ra một ngụm máu tươi, rồi nhắm mắt xuôi tay. Thì ra hai người họ đã lén lút thề nguyện từ lâu. Tỷ ấy mất rồi, tam hoàng tử chẳng khóc chẳng náo, vẫn rước ta về làm vợ như thường. Đêm tân hôn, hắn ép ta cải trang thành hình bóng của đại tỷ. Kể từ đó, ta chịu cảnh đêm đêm quỳ dưới chân hắn, trở thành đồ chơi cho hắn trút giận. Sống lại kiếp này, tận mắt thấy nén hương an thần ta cẩn thận pha chế bị tam hoàng tử tráo thành thứ phân thối hôi hám ghê tởm, ta vội nháy mắt cho nha hoàn đi mời người. Có gì đâu chứ. Thời buổi này, ai mà chẳng có nhân tình lén lút bên ngoài?

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Hòa Ly, Ta Không Cần Kẻ Phụ Bạc

Lo liệu xong xuôi hôn lễ phu quân cưới bình thê, ta lặng lẽ đưa ra tờ thư hòa ly. Mạnh Hắc Viêm ngơ ngác mất một lúc, rồi liền đùng đùng nổi giận: "Ninh Nguyệt, Dung Dung bước qua cửa lớn cũng chỉ làm bình thê, danh phận vẫn đứng dưới nàng. Việc gì nàng phải xoi mói, chấp nhặt với nàng ấy?" "Trưởng công chúa muốn hòa ly là bởi người ta sinh ra nơi gác tía lầu son, lại có Hoàng thượng chống lưng. Còn cha anh nàng bị đày ra biên thuỳ xa xôi, rời khỏi Mạnh phủ rồi, nàng còn đi đâu được nữa?" Mấy lời ấy chẳng biết là mỉa mai hay vì hắn đinh ninh ta đã bước vào đường cùng. Hôm sau, hắn thu hồi quyền coi quản việc nhà của ta, rồi suốt nửa tháng liền chỉ quấn quýt bên viện Lục Dung Dung. Đám người làm trong nhà vốn quen thói trở mặt, thấy vậy liền quay sang xem thường, đối xử với ta ngày một nhạt nhẽo. Ta coi như không thấy, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng sắp xếp lại hòm xiểng đồ đạc. Chẳng ai hay biết, ba ngày trước bức thư mật từ biên thuỳ đã gửi tới tay ta. Trận đánh ở Việt Thành, cha và anh trai ta dẫn theo đội tinh binh bất ngờ phá tan thế địch, lập nên đại công. Chỉ vài ngày nữa, hai người họ sẽ ca khúc khải hoàn trở về và khôi phục lại chức vị như xưa.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Từ Nay Không Còn Vướng Bận

Nữ nhi nhỡ tay làm bẩn váy của trưởng tỷ. Phu quân liền phạt nữ nhi quỳ hai canh giờ. Ta xót xa vội ôm lấy con: "Ngọc Châu nhất định không cố ý đâu." Nữ nhi khóc đến hụt cả hơi: "Phụ thân, con không làm bẩn váy của dì, là di mẫu cố tình——!" Lời còn chưa dứt, Tạ Vân Thâm đã giật lấy chiếc đèn thỏ trên tay nữ nhi, ném mạnh xuống đất: "Còn dám cãi bướng! Mau xin lỗi dì của ngươi ngay!" Nữ nhi sợ hãi rúc vào lòng ta, toàn thân run rẩy. Còn trưởng tỷ thì đắc ý ra mặt. Nhìn phu quân ra sức thiên vị trưởng tỷ như vậy, lòng ta nguội lạnh mất một nửa. Nhưng mà. Hắn thiên vị nàng ta cũng phải thôi. Nếu năm đó không vì ta ham chơi ngã từ trên tường xuống, Tạ Vân Thâm trong lúc cấp bách ra tay cứu ta—— Người hắn cưới lẽ ra phải là trưởng tỷ. Nên suốt sáu năm qua, dù hắn lạnh nhạt hay oán hận ta, ta đều cắn răng chịu đựng. Thế nhưng. Đối xử tệ bạc với ta thì được. Nhưng ăn hiếp nữ nhi của ta, thì tuyệt đối không! Ta nắm lấy tay nữ nhi: "Ngọc Châu ngoan, phụ thân không tốt, vậy chúng ta không cần vị phụ thân này nữa, có được không?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Đừng Dùng Báo Ơn Để Ép Ta Rộng Lượng

Vì Hạ Bạch Xuyên, ta chịu đựng sự lăng mạ của Lâm Cẩm Nguyệt suốt ba năm. Đến ngày thứ hai sau khi nhậm chức, Hạ Bạch Xuyên đã mua kẻ thất thế như nàng ta về phủ, nói rằng sẽ đòi lại công bằng cho ta. Thế nhưng, đến khi Lâm Cẩm Nguyệt một lần nữa đứng trước mặt ta... Hạ Bạch Xuyên lại ép ta phải rộng lượng tha thứ.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tôi Đã Bị Đối Tượng Xem Mắt Thao Túng Như Thế Nào

"Tôi xóa anh là vì tôi thấy không cần thiết phải liên lạc nữa!" Tôi cao giọng: "Anh không phải kiểu người tôi thích, chúng ta không thể có bất kỳ tiến triển nào đâu, giữ liên lạc làm gì? Để làm phiền nhau sao?"   Tôi trút hết mọi bức bối ra một lèo, theo từng lời tôi nói, sự bình thản trên gương mặt Thẩm Căng Triết dần biến mất, nét mặt anh lạnh lùng hơn. Anh nhìn tôi, ánh mắt không còn vẻ ôn hòa vô hại như trước, mà thay vào đó là một áp lực khó gọi tên, khiến khí thế trong những lời sau đó của tôi vô thức yếu đi một nửa.

0.0
3 ch
Ngôn Tình
Lỡ Hẹn Một Đời

Kỳ Vọng thích tôi mười năm, nhưng bên cạnh tôi chưa bao giờ thiếu bạn trai. Hôm đó say rượu, anh quỳ xuống trước mặt tôi, mắt đỏ hoe hỏi: “Bọn họ được, tại sao anh lại không?”   Tôi không trả lời, bởi vì Kỳ Vọng là anh trai tôi, là người tôi đã gọi anh trai suốt mười năm.   “Không phải anh ruột mà!” Anh gào lên, cảm xúc trong đáy mắt cuộn trào.   Tôi hất tay anh ra, quay người ôm lấy cổ cậu phục vụ: “Kỳ Vọng, nhớ nhung em gái mình, anh không thấy ghê tởm sao?”   Một câu nói ấy, từ đó anh chặn tôi, cắt đứt mọi liên lạc.   Anh sang Mỹ, bên cạnh thay bạn gái liên tục, tôi vào Nam chữa bệnh, sống không quá năm năm, ngày vào phòng phẫu thuật, tôi nhận được một email của anh.   Nếu em chưa chết, đợi anh về, thuê người cũng phải chém chết em.   Chém chết tôi sao?   Tôi cầm điện thoại, lẩm bẩm, rồi vẫn không nhịn được bật cười.   Năm năm trôi qua, tính khí của Kỳ Vọng vẫn chẳng thay đổi, vẫn ngông cuồng như thế, nhưng cũng đúng thôi, chuyện năm đó… quá khó coi, mà tôi quả thực đã làm tổn thương anh quá sâu, vì chuyện đó, anh ra nước ngoài suốt năm năm, chặn toàn bộ liên lạc của tôi, còn nói sẽ không bao giờ qua lại nữa.   Tôi vừa định trả lời thì dạ dày bỗng đau quặn, điện thoại rơi xuống đất, kéo theo cả ống truyền trên mu bàn tay bật ra, máu trào ngược.   Trong phòng bệnh không có ai, tôi gắng với tay, đau đến co người lại, vẫn không chạm được chuông gọi y tá, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, tôi cắn môi, nước mắt không kìm được trào ra.   “Đau… đau quá… đau quá…”  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Ta Là Trấn Quốc Trưởng Công Chúa

Người khắp kinh thành ai ai cũng khen Thôi Cảnh Sơn ôn nhã biết lễ, giữ mình sạch sẽ. Trên yến tiệc, ta từ xa nhìn thấy hắn đè một cành mai xuống để biểu muội ngắt. Đêm đó, hắn quỳ trong sân. "Bổn cung ban cho ngươi ngắm mai suốt một đêm trong sân này." Phò mã không biết chừng mực, sửa được thì sửa. Sửa không được, vậy thì giết. Dù sao, ta cũng là công chúa.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Gánh Vác Bảy Năm, Đổi Lại Ba Năm Thủ Lăng

Trở về kinh thành, Tạ Hoài An dâng sớ xin chỉ dụ muốn cưới muội muội thứ xuất của ta. Tối hôm đó, Tạ gia gửi đến từng rương lễ tạ ơn. Mở rương ra, bên trong toàn là ngân phiếu và văn tự chứng cứ. Đây chính là những bằng chứng ghi lại việc ta từng lấy danh nghĩa vị hôn thê của Tạ gia, đứng ra gánh vác hầu phủ suốt bảy năm qua. Ngày... tháng... năm..., Trầm Vãn thay hầu phủ trả khoản nợ cũ: năm ngàn lượng. Ngày... tháng... năm..., Trầm Vãn thay hầu phủ phát tiền trợ cấp cho cựu bộ: tám ngàn lượng. Ngày... tháng... năm..., Trầm Vãn cầm cố của hồi môn bù vào khoản thâm hụt của hầu phủ: ba ngàn lượng. Dưới cùng đè lên một bức thư. Là nét chữ của Tạ Hoài An. 【Buông tay đi, từ nay hai bên không ai nợ ai.】 Xuân Đường tức đến mức toàn thân run rẩy. "Tiểu thư, hắn coi người là cái gì chứ? Hắn đã làm uổng phí mất bảy năm của người!" Phụ thân bất bình thay ta, vơ lấy xấp chứng từ đó định xé nát. Ta liền giật lại xấp chứng từ từ trong tay phụ thân. "Đừng xé." "Sổ sách vẫn phải giữ lại." Ta chầm chậm gấp gọn từng tờ một. "Tình nghĩa có thể dứt, nhưng sổ sách thì không thể loạn."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Mẹ Chồng Coi Tôi Như Người Ở, Tôi Đặt Lên Bàn Ăn Tờ Giấy Vay Nợ Có Chữ Ký Của Bà Ta

Tôi sảy thai trong căn bếp nhà họ Cố, máu chảy thành vũng. Tôi gọi chồng: "Cảnh Thâm, cứu em!" Chồng tôi là Cố Cảnh Thâm giật mình đứng dậy, nhưng mẹ chồng tôi là Lý Thục Phân đã quát: "Ngồi yên đấy! Đàn bà chửa đẻ đứa nào chẳng thế, làm quá!" Chồng tôi lại ngồi xuống, lí nhí bảo tôi: "Hay em ráng ngồi nghỉ một lát đã..." Tôi lê lết tự bắt taxi đi viện một mình, đứa bé 8 tuần không giữ được. Nằm trên bàn thủ thuật lạnh lẽo, tôi nhận được điện thoại của chồng, giọng anh ta xen lẫn tiếng mẹ chồng gào hét bên cạnh: "Xong thì về nấu cơm đi, Tiểu Vũ nó đói rồi!" Khoảnh khắc đó, tôi biết, Tô Vãn nhu nhược đã chết cùng với đứa bé rồi.

0.0
7 ch
Nữ Cường
Kiệu Hoa Cửa Hông, Kiệu Son Cửa Chính

Ngày đại hôn, kiệu hoa của ta dừng trước cửa hông Tạ phủ tròn một canh giờ. Nha hoàn Thanh Đại lần thứ tư vén rèm nhìn ra ngoài: "Tiểu thư, pháo ngoài cửa chính đã đốt ba lượt rồi, kiệu hoa của Tô cô nương được rước vào từ cửa chính." Nửa năm trước lúc định thân, Tạ Cảnh Hoài từng hứa với ta: "Nguyên Trĩ, ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng rước nàng qua cửa, rạng rỡ vẻ vang, tuyệt đối không để kẻ khác coi thường nàng dù chỉ nửa phân." Nhưng sau đó Tô Vãn Đường trở về. Tạ Cảnh Hoài và Tô Vãn Đường vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã trao đổi canh thiếp. Không may nhà họ Tô mắc tội cả nhà, Tô Vãn Đường buộc phải rời khỏi kinh thành. Nay nàng ta cô độc trở về, Tạ Cảnh Hoài không đành lòng nhìn nàng ta lưu lạc bên ngoài, bèn đề nghị cho nàng ta nhập phủ làm thiếp cùng một ngày. Tạ Cảnh Hoài bảo đảm với ta, vị trí chính thê sẽ chỉ thuộc về một mình ta. Ta dù trăm lòng không muốn, cuối cùng vẫn gật đầu. Thế nhưng ta không ngờ, đến hôm nay, nàng ta lại đi cánh cửa chính đáng ra phải thuộc về ta. Từ viện chính xa xa vọng lại tiếng xướng lễ vang dội của tư nghi: "Nhất bái thiên địa——" Ta đưa tay lên, chậm rãi tháo chiếc mũ mười hai rồng chín phụng xuống. "Về nhà, ta không gả nữa."

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tôi Lỡ Ngủ Với Đối Thủ Không Đội Trời Chung

Sau một đêm say khướt, tôi tỉnh dậy thì phát hiện kẻ không đội trời chung đang nằm ngay bên cạnh.   Tôi vừa định lén bỏ chạy thì đã bị anh kéo mạnh trở lại giường.   Anh cười đầy nguy hiểm:   "Tôi là Giang Dữ. Tôi chỉ nhận người để trừ nợ."

0.0
4 ch
Ngôn Tình
Tâm Như Nước Lặng

Lần đầu tiên tôi qua đêm ở nhà bạn trai. Nửa đêm, bạn gái cũ của anh đột nhiên mở cửa xông thẳng vào phòng ngủ. Tôi có thể cảm nhận rõ cơ thể anh cứng đờ trong thoáng chốc. Cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng. "Tống Nguyên." Giọng cô ta khản đặc, nghẹn ngào như vừa khóc rất lâu. Thế nhưng anh lại như chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ giữ lấy cổ tay tôi, hờ hững cúi đầu tiếp tục hôn.                                                                                                                                                                                                           Lần đầu tiên tôi qua đêm ở nhà bạn trai. Nửa đêm, bạn gái cũ của anh đột nhiên mở cửa xông thẳng vào phòng ngủ. Tôi có thể cảm nhận rõ cơ thể anh cứng đờ trong thoáng chốc. Cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng. "Tống Nguyên." Giọng cô ta khản đặc, nghẹn ngào như vừa khóc rất lâu. Thế nhưng anh lại như chẳng có chuyện gì xảy ra, chỉ giữ lấy cổ tay tôi, hờ hững cúi đầu tiếp tục hôn.      

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Nhìn Thấu Yêu Thương

Hội săn ngày xuân, Thẩm Độ ra tay cứu nghĩa muội, khiến con ngựa ta đang cưỡi giật mình kinh hoảng. Ta từ trên lưng ngựa ngã xuống, tay trái chống đất, gãy xương ngay tại chỗ. Hắn đến một cái nhìn cũng chẳng thèm ngó tới, ôm lấy nghĩa muội rồi xoay người rời đi, chỉ để lại một câu: "Đưa A Cẩm về trướng trước, nàng ấy từ nhỏ thể yếu, không chịu nổi cảnh tượng thế này." Mấy tháng sau, hắn đến tận cửa tạ tội: "A Cẩm từ nhỏ mất mẹ, ta từng hứa với ơn sư sẽ bảo vệ nàng ấy chu toàn." "Ta với nàng ấy chỉ là trách nhiệm, nàng đừng hẹp hòi." Ta mỉm cười gật đầu, không nói gì. Hắn không hề nhận ra, nẹp gỗ trên tay trái của ta đã được tháo xuống. Nhưng cánh tay ấy vẫn chưa hoàn toàn hồi phục như trước. Tối qua, phụ thân đã đem canh thiếp của ta gửi vào phủ Định Viễn Hầu.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Muốn Đổi Hôn Của Ta Chỉ Sợ Ngươi Không Có Mệnh Này

Thuở nhỏ ta từng bị lạc, được thế tử Ninh Vương mới tám tuổi nhặt về vương phủ. Ninh Vương phi không có con gái nên đối xử với ta như con ruột. Thế tử lại càng tuyên bố muốn nuôi ta làm con dâu từ bé, sau này lớn lên sẽ cưới ta làm vợ. Về sau Ninh Vương tìm được cha mẹ ruột của ta, đưa ta trở về nhà. Thế tử cùng ta hẹn ước, chờ khi trưởng thành sẽ đến cưới ta. Đến khi ta đến tuổi cập kê, thế tử quả nhiên mang sính lễ tới, muốn rước ta về làm thế tử phi. Thế nhưng cha mẹ lại nhốt ta vào phòng kín, muốn để đứa con gái mà mẫu thân nhận nuôi thế chỗ cho cuộc hôn nhân này. Họ tính toán chỉ cần bái thiên địa, đưa vào động phòng, thì cho dù Ninh Vương phủ phát hiện ra cũng chẳng làm gì được, gạo đã nấu thành cơm, đứa con gái giả kia đã là thế tử phi chắc như đinh đóng cột. Ninh Vương phủ vì sĩ diện cũng chỉ đành ngậm đắng nuốt cay. Nhưng họ đâu biết rằng, thế tử Ninh Vương vốn nổi danh là một tên hỗn thế ma vương. Dám tráo đổi tân nương của hắn, hắn nhất định sẽ quậy cho trời đất đảo lộn!

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Đợi Khi Ta Gả Cho Người

Văn án: Vì hái thuốc cho Lý Cẩn mà ta trượt chân ngã, làm bị thương chân. Hắn mắng ta không biết tự lượng sức mình, chỉ giỏi làm ra vẻ để mua chuộc lòng người. Thánh thượng ban hôn, chỉ định ta làm Thái Tử Phi, hắn lại bất chấp kháng chỉ, nhất quyết cầu cưới a tỷ của ta. Hắn nói a tỷ tính tình lương thiện, không màng tranh đoạt, sau này tự có hắn che chở. Còn ta lòng dạ đầy mưu tính, hắn chỉ cần nhìn thêm một cái cũng thấy chướng mắt, nhơ bẩn. Về sau, ta vẻ vang xuất giá. Hắn lại chặn kiệu hoa giữa đường, vành mắt đỏ hoe, nghẹn giọng chất vấn ta: "Tiểu cô nương năm ấy dưới gốc đào trên núi... là nàng, đúng không?"

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Du Đại Nhân, Ngài Đừng Luôn Chọc Ta

Văn án: Ta là vị công chúa được sủng ái nhất, vốn chỉ muốn thuận lợi chờ đến ngày xuất cung lập phủ, sống một cuộc đời tiêu dao tự tại. Nhưng không ngờ bởi vì quá được sủng ái, sau khi các hoàng tử tranh đấu đến mức một mất một còn, ta lại trở thành Nhiếp chính trưởng công chúa. Để giúp tiểu hoàng đế tuổi nhỏ có thể ngồi vững giang sơn, ta bắt tay hợp tác cùng Thái phó, cùng nhau dạy dỗ tiểu hoàng đế. Nhưng trong những ngày tháng "làm việc" sớm tối bên nhau ấy, mối duyên tình từng bị hoàng đế chia cắt giữa ta và Thái phó, dường như lại một lần nữa nối tiếp...

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Hứa Manh Manh, Trả Mạng

Văn án: Tôi là lệ quỷ bị giam cầm ở tầng địa ngục thứ mười chín. Có người hiến tế thân xác để tôi nhập vào cơ thể cô ấy, thay cô ấy giết một người. Tôi mặc sức hành hạ, tra tấn bà, nhìn bà đau đớn đến mức sống không bằng chết. Cho đến khi bà chỉ còn cách cái chết một bước, tôi mới biết... bà chính là người mẹ đã cùng tôi nương tựa vào nhau suốt hai mươi năm khi tôi còn sống.

0.0
12 ch
Trả Thù