Truyện HE tại Lão Phật Gia
Vào ngày kỷ niệm tròn năm năm kết hôn của tôi và Lục Tầm, tôi đặc biệt chuẩn bị một bữa tối lãng mạn, muốn cùng anh kỷ niệm ngày quan trọng ấy. Nhưng Lục Tầm không xuất hiện. Anh bỏ mặc tôi một mình trong ngày đáng nhớ đó, còn bản thân lại đi cùng người yêu cũ thử váy cưới. Có người hỏi anh: “Có phải vì năm xưa cậu không cưới được mối tình đầu, nên mới quay sang cưới em gái của cô ấy không?” Lục Tầm bình thản đáp: “Dù sao thì trên đời này, ai chẳng muốn giấc mộng của mình thành sự thật.” Đám người xung quanh xì xào, lại hỏi Lục Tầm: “Nếu vợ cậu biết chuyện này thì cậu định làm sao?” Lục Tầm cười hờ hững: “Cô ấy yêu tôi còn hơn yêu chính bản thân mình. Dù tôi làm gì đi nữa, chỉ cần tôi chịu dỗ vài câu, cô ấy sẽ hết giận thôi.” Tôi không lao vào chất vấn. Cũng không khóc lóc làm ầm lên. Tôi chỉ lặng lẽ cất báo cáo mang thai đi, rồi lấy bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu đưa cho anh: “Lục Tầm, năm năm rồi. Nếu đây là một giấc mộng, cũng đến lúc tỉnh lại.”
Tin dữ đây: Tôi là cô thiên kim giả bị bế nhầm. Tin dữ hơn nữa: Từ nhỏ tôi đã hống hách, kiêu căng, lại chẳng chịu học hành gì, giờ đây thành ra một kẻ vô tích sự. Tôi thấy chuyện này hoàn toàn là lỗi của ông anh trai cuồng em gái nhà tôi. Thế là ngay trong đêm, tôi lao thẳng đến căn hộ thông tầng của anh ấy, ôm chặt lấy đùi anh như sắp chết đến nơi. "Oa oa oa, tại anh nuông chiều làm hư em nên em mới thành ra thế này đấy! Nếu anh bỏ mặc em, em sẽ t.r.e.o c.ổ ngay trước cửa nhà anh cho xem!" Thái dương anh tôi nổi đầy gân xanh: "...Buông ra trước đã!" Tôi vứt hết cả hình tượng, ngồi bệt dưới đất, hai tay bấu chặt lấy gấu quần của Thẩm Tư Hành. Nước mắt nước mũi giàn giụa, tôi cứ thế chùi thẳng vào quần anh. Thẩm Tư Hành không thể nhịn nổi nữa. "Thẩm Nam Uyển!" Tôi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh. Anh lập tức xìu xuống, không tài nào dữ nổi nữa. Anh hít một hơi thật sâu rồi dịu giọng lại. "Sao anh lại bỏ mặc em được chứ? Ngoan, nói anh nghe có chuyện gì xảy ra nào?"
Phu quân hôn mê năm năm của ta tỉnh lại. Câu đầu tiên liền hỏi ta, bạch nguyệt quang của hắn sống có tốt không. Ta ngẩn ra. “Năm năm trôi qua, nàng ấy đã gả cho người khác rồi.” Lúc này hắn mới biết thế sự đổi thay, cảm khái muôn phần. “Nhớ năm đó, nàng vì nàng ấy mà làm ầm lên đòi hòa ly. Ta bệnh rồi, nàng lại chăm sóc ta suốt năm năm, có thể thấy người thật lòng yêu ta chính là nàng.” Ta không biết nói gì. Hắn còn không biết, sở dĩ ta ở lại, là vì ta đã tái giá với đệ đệ của hắn. Hắn tưởng rằng ta vẫn là thê tử của hắn. Tiểu thúc biết chuyện, cũng trầm mặc. “Nàng có muốn trở về bên cạnh huynh trưởng không?” Ta lắc đầu. Chàng không nói hai lời, kéo ta đi cáo biệt mẹ chồng. “Mẫu thân, nay huynh trưởng đã tỉnh, theo ước định, con có thể đưa A Vân rời kinh nhậm chức rồi.”
Ngày kỷ niệm bảy năm ngày cưới, tôi vô tình tìm thấy trong két sắt của Giang Lẫm một tờ danh sách sính lễ. Mà sính lễ ấy, lại không phải dành cho tôi. Đó là sính lễ anh ta chuẩn bị cho bạn gái cũ. Danh sách xa hoa đến chói mắt: 18,88 triệu tiền mặt, mười bộ trang sức vàng bạc bản giới hạn, cộng thêm hai căn biệt thự ở thủ đô. Hoàn toàn khác với tôi. Năm đó khi gả cho anh ta, thứ tôi nhận được là một bản hôn ước dày cộp. Không sính lễ, không trang sức. Ngay cả căn nhà đang sống bảy năm nay, cũng không hề có phần của tôi. “Em còn biết thế nào là giới hạn không? Lại tự tiện lục đồ của anh.” Tôi quay đầu, nhìn người đàn ông đang đứng ngoài cửa. Không tranh cãi, không khóc lóc, tôi chỉ bình tĩnh nói: “Giang Lẫm, chúng ta ly hôn đi.” Anh ta hơi cau mày, bước vào phòng, giật lấy tờ danh sách đỏ chói trong tay tôi rồi xé nát. “Chỉ là chuyện đã qua, em cần gì phải nghiêm trọng hóa như vậy?” Nói xong, anh ta thậm chí không nhìn tôi thêm lần nào, lạnh nhạt xoay người rời đi. Còn tôi, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại gọi cho luật sư. Ly hôn. Ra đi tay trắng.
Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. Còn sau khi tôi xuyên không đến... "Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Ngay khi tôi chuẩn bị tiếp quản công ty, con gái ruột của cha tôi đã trở lại. "Nếu ai đó thắc mắc về danh tính của tôi, các vị có thể liên hệ với người đại diện của tôi bất cứ lúc nào." Tôi nhìn vào màn hình, nở một nụ cười im lặng. Thật ra, người thừa kế thực sự này — tôi đã chờ đợi cô ấy từ rất lâu rồi.
Ta và tỷ tỷ xuất giá cùng một ngày. Thế nhưng người vén khăn hỉ trên đầu ta lại là tỷ phu. Đến lúc ấy ta mới hay, tỷ tỷ và người trong lòng ta đã sớm tư định chung thân, âm thầm qua lại sau lưng mọi người, thậm chí còn đánh tráo kiệu hoa. Tỷ phu mắt không nhìn thấy, thân thể lại ốm yếu, tính tình ôn nhu hiền hòa. Chàng khẽ cất giọng an ủi: “Nàng đừng sợ. Bọn họ cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu. Nàng cứ nhẫn nại thêm ít ngày.” Mãi về sau ta mới hiểu, người mà chàng nói chẳng sống được bao lâu nữa, chính là tỷ tỷ và người trong lòng ta.
Mười tuổi năm ấy, ta thay Bùi Úc uống một chén rượu độc, từ đó đôi mắt chìm hẳn vào bóng tối. Vì muốn bù đắp cho ta, Bùi lão thái gia đích thân đứng ra định hôn sự giữa ta và Bùi Úc, hứa rằng đợi đến ngày ta cập kê, hai nhà sẽ cử hành hôn lễ. Ngày ta đến tuổi cập kê, Bùi Úc lại nói với ta rằng hắn phải ra chiến trường lập công, đợi đến khi khải hoàn trở về, nhất định sẽ cưới ta làm thê tử. Vậy là ta cứ thế chờ hắn, chờ qua hết năm này đến năm khác. Mãi đến năm mười chín tuổi, trong một lần vô tình nghe được phụ thân và mẫu thân trò chuyện trong thư phòng, ta mới biết hóa ra Bùi Úc từ đầu vốn chẳng hề muốn cưới ta. Nơi biên cảnh xa xôi ấy, hắn đã sớm có cô nương trong lòng, thậm chí vì nàng ta mà suốt mấy năm liền không chịu trở về kinh thành. Thế nên ta tự mình đến Bùi phủ, đem hôn thư cùng ngọc bội trả lại cho hắn. Hắn không muốn cưới, vừa khéo, ta cũng không còn muốn gả nữa. Năm mười tuổi, ta thay Bùi Úc đỡ một chén rượu độc, để rồi đôi mắt từ đó không còn nhìn thấy ánh sáng.
“Sư tôn!” “Tại sao người lại không thể chấp nhận con!!!” Thiếu niên chống thân thể đầy thương tích, gào thét về phía cánh cửa đang đóng chặt.
Trước khi kết hôn, Chu Minh Thân dùng giọng điệu của người từng trải cảnh cáo tôi: "Đừng nảy sinh tình cảm dư thừa với tôi, lúc ly hôn người chịu khổ chỉ có cô thôi." Tôi gật đầu, gõ từng chữ vào ghi chú điện thoại, bôi đậm, tô đen, gắn thêm sao ưu tiên. Một năm sau, ngày hợp đồng hôn nhân hết hạn, Chu Minh Thân đột nhiên bị gãy chân. Tại cổng bệnh viện. Trợ lý của anh hai tay dâng lên một tấm séc, cung kính nói: "Kinh tiểu thư, Chu... Chu tổng nói, tạm thời chưa ly hôn được." Tôi liếc nhìn dãy số không dài dằng dặc trên tấm séc, không vội nhận lấy, mà ôn tồn bàn bạc với trợ lý Trần: "Tôi nghe nói, 'ánh trăng sáng' của Chu tổng về nước rồi. Anh bảo cô ấy qua đây đổi ca với tôi, thấy sao?" Trợ lý Trần: "..."
Lúc lên kinh tiện đường ghé thăm biểu cô, không may ta bị trượt chân bên hồ. Vân Sách vì muốn kéo ta nên cũng cùng rơi xuống nước. Bất đắc dĩ phải cưới ta, nhưng hắn chưa từng oán trách. Trái lại, Vân Sách thường cảm thấy chính hắn đã liên lụy ta, nên luôn tìm mọi cách đối tốt với ta. Khi ta mang thai, chỉ thuận miệng nói muốn ăn bánh anh đào ở thành Đông, hắn liền đội mưa lớn ra ngoài mua cho ta. Hắn biết không thể vào kinh dự thi tuyển nữ quan là khúc mắc trong lòng ta, nên không tiếc bỏ ra số tiền lớn mua cho ta những món trang sức, son phấn thịnh hành trong giới quý nữ kinh thành, chỉ để khiến ta vui lòng. Hơn ba mươi năm thành hôn, ta và Vân Sách là đôi phu thê ân ái khiến ai nấy đều ngưỡng mộ. Ngay cả bản thân ta cũng từng cho rằng như vậy. Cho đến khi Vân Sách bệnh nặng, thần trí hỗn loạn, nắm lấy tay ta rồi gọi tên nha hoàn trước kia của hắn. “A Noãn, trên hôn thư ghi tên ta và nàng, vậy chúng ta có thể xem như cũng từng là phu thê rồi phải không?” Hắn cười ngây dại. Đó là vẻ mặt mà suốt ba mươi năm qua ta chưa từng thấy trên gương mặt hắn. “Ta nghe nói nàng đã trở thành Hoàng hậu.” “Đem thân phận của nàng ấy đổi cho nàng, đó là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì nàng…” Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày rơi xuống nước năm ấy. Ta nhìn Vân Sách ở phía không xa, lòng chợt trầm xuống. Rồi đưa tay đẩy Tiết Noãn đang đi ngang qua xuống hồ. ...
Tôi và Thẩm Dục là một cặp sinh đôi, nhưng tôi phân hóa thành Beta, còn Thẩm Dục là Omega. Tôi ra đời muộn hơn một phút, định sẵn việc tôi sẽ luôn thua kém Thẩm Dục trong mọi chuyện. Tôi chỉ là một Beta bình thường chẳng có gì nổi bật, còn tất cả mọi người lại chỉ yêu thích những Omega xinh đẹp. Ngay cả người bạn trai mà tôi cứ ngỡ là yêu mình sâu đậm, cũng lộ ra bộ mặt thật sau khi Thẩm Dục gặp tai nạn. "Nếu tay của Thẩm Dục không lành lại được, thì tay của em cũng phải trả một cái giá tương đương." Hóa ra tôi chỉ là một vật thay thế cho Thẩm Dục. Tôi đau đớn tột cùng, trong lúc lái xe đã gặp tai nạn giao thông. Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã trọng sinh quay về năm hai mươi tuổi...
Hồi còn làm tổng tài, tôi đã cưỡng đoạt "ánh trăng sáng" của một tay sừng sỏ. Sau khi phá sản, tay sừng sỏ đó tới tìm tôi báo thù, sai người chà đạp tôi. Tôi túm chặt lấy quần áo, chửi ầm lên: "Có giỏi thì mày tự lên đi!" "Mẹ kiếp có phải mày đéo lên nổi không?!" Đại lão hết nhịn nổi, xoay người tháo găng tay, ra lệnh cho đàn em: "Tránh ra!"
Trưởng tỷ bẩm sinh yếu ớt, nhiều bệnh. Mẫu thân nói mình bà không thể chăm sóc tốt cho trưởng tỷ, nên khi ta vừa mới chào đời, đã bị đưa đến nhà ngoại tổ phụ. Sau khi ngoại tổ phụ qua đời, ta mới được đón trở về nhà. Kể từ đó, câu nói ta thường nghe phụ thân, mẫu thân cùng ca ca nói nhất chính là: "Sao ngươi lại không hiểu chuyện như thế, cái gì cũng muốn tranh giành với tỷ tỷ ngươi?" Lúc đầu ta luôn cảm thấy bất công, liền ăn vạ, khóc lóc om sòm. Về sau cũng thành thói quen. Ta không khóc nữa, cũng không tranh giành nữa. Đến khi khôn lớn, ta và trưởng tỷ đều đến tuổi bàn chuyện gả cưới, ta từng may mắn nghĩ rằng: "Thế này thì tốt rồi, từ nay về sau thứ gì cũng chỉ có một mình ta sở hữu, sẽ không còn ai nói ta tranh giành với tỷ tỷ nữa." Nhưng dần dần ta nhận ra, ánh mắt phu quân nhìn ta đầy vẻ dò xét và xa cách. Nhưng khi hắn nhìn về phía trưởng tỷ, ánh mắt lại lưu luyến, đuổi theo không rời. Hóa ra đến cả phu quân cũng không thuộc về ta. Từ đó về sau, ta chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa. Ta tự nhốt mình trong một gian viện nhỏ, ngày một trầm uất. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày phu quân đến cầu thân. Ta từ chối hôn sự. Đêm đến, ta thu dọn một tay nải thật gọn gàng, lặng lẽ rời khỏi phủ. Kiếp này, ta muốn sống một cuộc đời không có bọn họ.
Ta làm nữ quan nơi Đông Cung suốt mười năm trời. Năm Thái tử chẳng may rơi xuống nước, chính ta đã lao mình vào hồ băng giá, liều mạng kéo người trở lại bờ. Sau khi tỉnh lại, người chỉ còn nhớ Thái tử phi đã thức trắng một đêm canh giữ bên cạnh mình. Ta không tranh, cũng chẳng biện giải điều gì. Trước lúc lâm chung, Thái hậu cuối cùng tra ra được danh sách những người trực đêm bên hồ băng năm ấy. Bà thở dài một hồi thật lâu, rồi khẽ nói: “Ngươi đã cứu trữ quân, không thể cứ vô danh vô phận như thế.” Kiếp trước, bà hạ ý chỉ, phong ta làm Trắc phi của Thái tử. Người trong cung ai nấy đều nói ta cuối cùng cũng đã chịu khổ đến ngày được ngẩng đầu. Nhưng Thái tử phi hận ta, còn Thái tử lại đề phòng ta. Mỗi lần Đông Cung xảy ra chuyện như cháy phòng, sảy thai, tranh sủng, đều có người hắt nước bẩn lên người ta. Thái tử từng nói: “Ngươi đã từng chịu nhiều ấm ức, tính tình đáng lẽ phải vững vàng hơn người khác.” Một lần nữa mở mắt ra, Thái hậu lại muốn ban cho ta một danh phận. Ta dập đầu thật sâu: “Nô tỳ cứu người, vốn là bổn phận.” “Xin nương nương cho phép nô tỳ được hồi hương.”
Ta sinh ra đã là một kẻ l/ừa đ/ảo, sống tới ngày hôm nay chỉ nhờ cái miệng. Khó khăn lắm mới bịa ra được một thân thế trong sạch, trà trộn vào làm nha hoàn cao cấp trong Thẩm phủ. Thế nhưng chưa kịp hưởng phúc thì cả gia tộc Thẩm thị đã bị quan quân ập vào tịch thu tài sản, giet sạch. Trong lúc hỗn loạn, ta nghe quản gia nói với một người khác: “Thẩm gia chỉ đang diễn kịch phối hợp với Công chúa thôi, các người đừng làm hại người vô tội.” Đầu óc ta xoay chuyển nhanh chóng, liền bế cô tiểu thư ngốc nghếch của Thẩm gia bỏ chạy. "Tên đầy tớ trung thành cứu chủ nhân", kịch bản này nghe có vẻ hời hơn làm một nha hoàn nhiều!
Giữa đêm hè oi ả, tôi và bạn thân Thẩm Niệm đang lén lút xem phim nhỏ trong phòng cô ấy. Đến đoạn cao 🌊, mặt Thẩm Niệm đỏ bừng, còn tôi thì khô miệng khát nước, hai đứa không hẹn mà cùng nghĩ đến kem. "Bao – kéo – búa!" "Đường Đường, cậu lại thua rồi! Tớ muốn kem vị vani đấy nha!" Thua hai trên ba ván, tôi lườm lườm bước xuống giường, còn quay đầu làm mặt quỷ với Thẩm Niệm một cái. Tôi với Thẩm Niệm lớn lên cùng nhau, nên thuộc nhà cô ấy như lòng bàn tay. "Không biết còn kem que vị vani không nữa…" Tôi mặc váy ngủ dây Hello Kitty, cong người lục lọi trong ngăn đá tủ lạnh dưới nhà tìm kem. "Tiểu Đường Đậu?" Một giọng nam trầm thấp và lạnh lẽo vang lên từ phía sau tôi, khiến tôi hoảng hốt quay đầu lại. Chỉ thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo, mặc vest chỉnh tề. Ánh đèn vàng mờ dưới tầng chiếu lên gương mặt tuấn tú của anh, khiến đường nét càng thêm dịu dàng.
Kiếp trước, ta là đứa con gái tội nghiệp bị lưu lạc của phủ Hầu gia. Vì muốn lấy lòng phụ mẫu ruột và muội muội giả thiên kim, ta chấp nhận giấu đi thân phận chủ tiệm thọ táng, khúm núm sống như một kẻ hầu. Cuối cùng, bọn họ vì vinh hoa phú quý mà ép ta gả cho một xác chết để làm minh hôn, ép ta tuẫn táng theo gã. Trọng sinh trở lại ngày phủ Hầu gia sai người đến đón, nhìn chiếc kiệu rách nát đỗ trước cửa tiệm, ta thản nhiên gõ gõ vào nắp một chiếc quan tài gỗ lim đen bóng, cười lạnh: "Trở về nói với Hầu gia, muốn ta về phủ? Đem kiệu tám người khiêng đến đây. Nếu không, ta tự khênh quan tài qua đó." Ngày đầu tiên bước vào phủ Hầu môn, người ta chờ xem trò hề của đứa con gái thô kệch, ta lại tặng bọn họ một bất ngờ chấn động: Cho mười gã lực điền khênh thẳng một chiếc quan tài thượng hạng đặt giữa đại sảnh. "Nghe nói trong phủ sắp có người chết vì tranh giành gia sản, ta mang đến tặng trước, giảm giá năm mươi phần trăm!" Muội muội trà xanh khóc lóc vu oan ta trù ẻo phụ mẫu? Ta liền tặng ả một cặp hình nhân giấy có khuôn mặt y hệt ả để bầu bạn dưới suối vàng. Phụ mẫu ruột vì tiền tài muốn đem ta gả bán? Ta liền dùng chuỗi tiệm quan tài nuốt trọn long mạch kinh tế của Hầu môn, đẩy bọn họ vào cảnh tịch thu gia sản, tru di tam tộc. Giữa lúc ta đang bận rộn sắm sửa quan tài tiễn cả nhà tra nam ra pháp trường, vị Thái tử điên cuồng, tàn nhẫn của kiếp trước bỗng nhiên áp sát ta vào góc tường. Ánh mắt hắn đỏ hoe, khàn giọng cầu xin: "Âm Âm, chỗ nằm trong lòng nàng... có thể chừa một phần cho ta không?" Ta lịch sự từ chối: "Điện hạ, thần đang bận tiễn người, không rảnh chơi trò tình thâm." Hắn chậm rãi rút kiếm, mỉm cười đầy dung túng: "Nàng bận giết người, ta đưa dao. Nàng bận chôn xác, ta đào đất. Đợi nàng tiễn xong tra nam, ta đem cả giang sơn này làm sính lễ gả cho nàng, được không?"
Ta xưa nay keo kiệt, tính toán chi li, có thù tất báo. Biểu ca bỏ t.h.u.ố.c vào đồ ăn của ta, mưu toan gạo nấu thành cơm rồi chiếm đoạt gia sản tuyệt hậu của ta. Bị ta trở tay siết cổ, treo lên cành cây đu đưa suốt cả đêm như ngồi xích đu lạnh lẽo trong gió thu. Đến khi thân thể cứng đờ, mới bị người ta phát hiện. Di mẫu và biểu muội vì muốn trèo cao, cố ý nhét ta cho quyền quý để đổi lấy tiền đồ. Ta xoay người một gậy đánh v.ỡ đầu, sau đó đưa hai người đang ngất c.h.ế.t lên giường của tên thiếu gia hư hỏng. Mẹ con cùng hầu một phu, bị cữu phụ bắt gian tại giường, hai người ngay trong đêm đó đã bị dìm xuống ao, c.h.ế.t đến không thể c.h.ế.t hơn. Cữu phụ hận ta khiến nhà ông ta tan cửa nát nhà, phẫn nộ mua hung thủ g.i.ế.t người. Lại bị “hung phỉ” phản sát, phơi thây nơi hoang dã, làm mồi cho bầy sói đói khắp núi. Ta không cẩn thận ăn tuyệt hộ của cữu phụ, từ đó áo gấm cơm ngọc, giàu sang một phương. Mãi đến khi Hầu phủ đến tìm ta, nói ta là thiên kim thật thất lạc của bọn họ. Nhưng lại ép ta chuyện gì cũng phải nhường nhịn thiên kim giả. Ta liền biết, lại đến lúc ta nên tính toán chi li rồi.
Mùa săn thu năm ấy, đệ đệ cùng thái tử phi tương lai tư bôn, ép ta phải đổi con ngựa chiến này. Ngựa điên mất lái, lao xuống vách đá. Phụ thân giấu nhẹm chuyện này, tuyên bố với bên ngoài rằng: Người chết là ta, kẻ sống là đệ đệ. Ta mang danh phận “Thẩm Yến” của đệ đệ, nữ cải nam trang, tiến cung làm bạn đọc cho Thái tử Dung Huyền. Mười năm sau đó, ta sống đúng nghĩa một vị trung thần nên có. Dẹp ngoại xâm, định nội bang, nghiêm khắc kiềm chế bản thân, giữ trọn lễ nghĩa. Chưa bao giờ ta dám vượt quá phận đẹp bề tôi. Tân đế đăng cơ, lại một mùa săn thu nữa đến. Dung Huyền cứu được một cô gái mồ côi có dung mạo giống hệt vị thái tử phi tương lai năm đó. Hắn cưng chiều nàng ta tận xương tủy, thậm chí còn gạt phăng mọi lời phản đối của triều thần để đòi lập nàng ta làm hoàng hậu. Ta thẳng thắn dâng sớ can gián, lại bị hắn cười lạnh bác bỏ: “Khắp triều văn võ, chính là Thẩm ái khanh ngươi... không có tư cách phản đối nhất.” Ta bị giam cầm nơi tẩm cung của hoàng đế, không thấy ánh mặt trời. Dung Huyền thong thả tháo khăn buộc tóc và dải quấn ngực của ta ra, cười khẽ bảo: “Trẫm vốn đã biết, ngươi là Thẩm Niêu, không phải Thẩm Yến.” “Trẫm cần Niêu Niêu có tài, nhưng không mong ngươi quá tài giỏi.” “Sau này hãy ở lại chốn thâm cung, cùng hoàng hậu hầu hạ trẫm.” “... Với thân phận của một nữ tử.” Đêm đó, ta uống thuốc độc, để lại tuyệt bút: “Nếu có kiếp sau, nhất định sẽ chọn chủ khác.” Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi đệ đệ ép ta đổi ngựa.
Ta vốn là người nhỏ nhen, có thù tất báo, chuyện gì cũng tính toán rõ ràng. Biểu ca bỏ thuốc vào thức ăn của ta, muốn gạo nấu thành cơm rồi chiếm sạch gia sản của ta. Kết quả bị ta trở tay siết cổ, treo lên cành cây đung đưa suốt một đêm thu lạnh lẽo. Mãi đến khi thân thể hắn cứng đờ mới có người phát hiện. Cữu mẫu và biểu muội vì muốn bám lấy cành cao, cố ý đem ta dâng cho quyền quý để đổi lấy tiền đồ. Ta trở tay, một gậy nện thẳng lên đầu, rồi đưa hai mẹ con đang hôn mê bất tỉnh lên giường của một tên hoàn khố (công tử ăn chơi trác táng). Mẹ con cùng hầu một người, lại bị cữu phụ bắt gian ngay tại chỗ. Đêm hôm đó, cả hai bị dìm xuống ao, chết đến không thể chết thêm. Cữu phụ hận ta khiến gia đình ông tan cửa nát nhà, tức giận thuê người giết ta. Nào ngờ lại bị đám “sơn phỉ hung hãn” giết ngược lại, phơi xác nơi đồng hoang làm mồi cho lũ sói đói trên núi. Ta vô tình thừa hưởng sạch gia sản của cữu phụ, từ đó sống trong nhung lụa, phú quý một phương. Cho đến khi Hầu phủ tìm tới, nói rằng ta chính là thiên kim thật bị thất lạc năm xưa của họ. Thế nhưng họ lại ép ta chuyện gì cũng phải nhường nhịn vị thiên kim giả kia. Khi ấy ta liền hiểu rõ. Đã đến lúc ta phải tính toán từng li từng tí rồi.
GIỚI THIỆU: Tin xấu: Bị bán vào nhà họ Ngô, cẩn trọng hầu hạ suốt ba bốn năm, vừa mới có chút ngày lành thì nhà họ Ngô bị tịch biên. Tin tốt: Nhà họ Ngô được đại xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng không phải chịu tội chết. Tin xấu: Bị lưu đày tới Ninh Cổ Tháp. Tin tốt: Nhà ta ở Ninh Cổ Tháp.
Ba năm sau khi chia tay, tôi có cơ hội phỏng vấn người yêu cũ vừa trở về nước để tiếp quản gia nghiệp. “Xin hỏi anh Trình, lần này anh về nước là vì Tập đoàn Trình thị muốn mở rộng thị trường kinh doanh trong nước sao?” Anh nhìn tôi, bình thản lắc đầu: “Lần này tôi trở về là để đòi nợ.” Bàn tay cầm micro của tôi vô thức siết chặt. “Ồ, vậy là về nước để thu hồi vốn, hay là xử lý các sản nghiệp trong nước ạ?” Anh lại lắc đầu, ánh mắt vẫn dán chặt trên người tôi: “Chỉ đơn giản là đòi nợ một người nào đó thôi. Nợ tình.” Hai chữ cuối cùng, anh nhấn rất nặng. Tôi khẽ nghiến răng, định chuyển sang câu hỏi tiếp theo. “Trên mạng có tin đồn Trình thị từng muốn mua lại khu vực phía tây ngoại ô Hải Thành...” Tôi còn chưa nói hết câu, người đàn ông trước mặt đã đứng bật dậy. Anh ung dung cài lại cúc áo vest, lạnh nhạt nói với sếp tôi đứng phía sau: “Tôi rất không hài lòng với buổi phỏng vấn lần này. Hẹn dịp khác vậy.” Nói xong, anh dẫn theo cả đoàn người rời đi. Đồ chó má. Cái tính khó ưa ấy vẫn chẳng thay đổi chút nào so với trước đây.
Bữa tiệc liên hoan cùng đồng nghiệp, cô thực tập sinh đột nhiên nghiêng người hôn chồng tôi một cái. Chồng tôi khẽ ho khan. Lúc ấy cô ta mới như vừa bừng tỉnh, nhận ra hành động của mình đã đi quá giới hạn. Gương mặt cô ta lập tức đỏ bừng, lúng túng nói: “Xin lỗi chị, em vui quá, vừa nhận được tin tốt nên… em đỗ cao học rồi!” Cùng lúc đó, điện thoại của tôi cũng nhận được một tin nhắn. Kết quả kiểm tra sức khỏe của chồng tôi đã được gửi đến. Ung thư gan, giai đoạn cuối. Cô thực tập sinh quay sang nhìn tôi, cắn môi, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên: “Chị dâu, em thật sự không cố ý. Chị có thể tha lỗi cho em không?”