Truyện Ngọt tại Lão Phật Gia
Sau khi Bùi Sóc cùng nữ tử Miêu Cương định tình, hắn cam tâm tình nguyện uống xuống chén tình cổ ấy. Tình cổ vốn bá đạo, một đời một kiếp chỉ cho phép chạm vào duy nhất một người. Đó là lời hứa Bùi Sóc dành cho nàng ta. Nào ngờ ngay trong đêm uống cổ, hắn vì men rượu làm mê loạn tâm thần, lại nhận lầm ta thành người trong lòng, cùng ta trải qua một đêm không thể quay đầu. Tình cổ khó giải, người trong lòng hắn vì giận dữ mà bỏ đi. Bùi Sóc bị ép phải cưới ta vào cửa. Hắn hận ta, oán ta, song lại không thể không chạm vào ta. Mỗi lần thân mật, hắn đều dùng lời lẽ lạnh bạc làm nhục ta trên giường. Hắn nói ta tâm cơ sâu nặng. Hắn nói ta không biết liêm sỉ. Khi ta đau đớn đến mức không chịu nổi mà bật khóc, động tác của hắn chỉ càng thêm nặng nề. Hắn lạnh giọng cười nhạo ta: “Khóc cái gì? Chẳng phải đây chính là thứ nàng muốn hay sao?”
Thủy Nhan là thuộc hạ trung thành của Quý Lăng Dương, bị đưa đến bên cạnh Diêm Bộc Hạo với mục đích lợi dụng. Trong quá trình tiếp xúc, nàng dần cảm nhận được sự dịu dàng ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của hắn, còn Diêm Bộc Hạo cũng đem lòng yêu nàng. Thế nhưng, ân oán giữa hai gia tộc bị phơi bày khi Quý Lăng Dương chính là người gián tiếp hại chết mẫu thân và tỷ tỷ của Diêm Bộc Hạo. Bị giằng xé giữa tình yêu và thù hận, Diêm Bộc Hạo không thể hoàn toàn tha thứ, còn Thủy Nhan cũng không thể từ bỏ quá khứ. Cuối cùng, nàng dùng thân mình đỡ mũi tên dành cho hắn và qua đời trong vòng tay người mình yêu. Sau cái chết của nàng, Diêm Bộc Hạo buông bỏ hận thù, sống cô độc bên hồ Tây Hà, mang theo nỗi nhớ và tình yêu khắc cốt ghi tâm suốt quãng đời còn lại.
Tin dữ đây: Tôi là cô thiên kim giả bị bế nhầm. Tin dữ hơn nữa: Từ nhỏ tôi đã hống hách, kiêu căng, lại chẳng chịu học hành gì, giờ đây thành ra một kẻ vô tích sự. Tôi thấy chuyện này hoàn toàn là lỗi của ông anh trai cuồng em gái nhà tôi. Thế là ngay trong đêm, tôi lao thẳng đến căn hộ thông tầng của anh ấy, ôm chặt lấy đùi anh như sắp chết đến nơi. "Oa oa oa, tại anh nuông chiều làm hư em nên em mới thành ra thế này đấy! Nếu anh bỏ mặc em, em sẽ t.r.e.o c.ổ ngay trước cửa nhà anh cho xem!" Thái dương anh tôi nổi đầy gân xanh: "...Buông ra trước đã!" Tôi vứt hết cả hình tượng, ngồi bệt dưới đất, hai tay bấu chặt lấy gấu quần của Thẩm Tư Hành. Nước mắt nước mũi giàn giụa, tôi cứ thế chùi thẳng vào quần anh. Thẩm Tư Hành không thể nhịn nổi nữa. "Thẩm Nam Uyển!" Tôi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh. Anh lập tức xìu xuống, không tài nào dữ nổi nữa. Anh hít một hơi thật sâu rồi dịu giọng lại. "Sao anh lại bỏ mặc em được chứ? Ngoan, nói anh nghe có chuyện gì xảy ra nào?"
Ngay khi tôi chuẩn bị tiếp quản công ty, con gái ruột của cha tôi đã trở lại. "Nếu ai đó thắc mắc về danh tính của tôi, các vị có thể liên hệ với người đại diện của tôi bất cứ lúc nào." Tôi nhìn vào màn hình, nở một nụ cười im lặng. Thật ra, người thừa kế thực sự này — tôi đã chờ đợi cô ấy từ rất lâu rồi.
Mười tuổi năm ấy, ta thay Bùi Úc uống một chén rượu độc, từ đó đôi mắt chìm hẳn vào bóng tối. Vì muốn bù đắp cho ta, Bùi lão thái gia đích thân đứng ra định hôn sự giữa ta và Bùi Úc, hứa rằng đợi đến ngày ta cập kê, hai nhà sẽ cử hành hôn lễ. Ngày ta đến tuổi cập kê, Bùi Úc lại nói với ta rằng hắn phải ra chiến trường lập công, đợi đến khi khải hoàn trở về, nhất định sẽ cưới ta làm thê tử. Vậy là ta cứ thế chờ hắn, chờ qua hết năm này đến năm khác. Mãi đến năm mười chín tuổi, trong một lần vô tình nghe được phụ thân và mẫu thân trò chuyện trong thư phòng, ta mới biết hóa ra Bùi Úc từ đầu vốn chẳng hề muốn cưới ta. Nơi biên cảnh xa xôi ấy, hắn đã sớm có cô nương trong lòng, thậm chí vì nàng ta mà suốt mấy năm liền không chịu trở về kinh thành. Thế nên ta tự mình đến Bùi phủ, đem hôn thư cùng ngọc bội trả lại cho hắn. Hắn không muốn cưới, vừa khéo, ta cũng không còn muốn gả nữa. Năm mười tuổi, ta thay Bùi Úc đỡ một chén rượu độc, để rồi đôi mắt từ đó không còn nhìn thấy ánh sáng.
“Sư tôn!” “Tại sao người lại không thể chấp nhận con!!!” Thiếu niên chống thân thể đầy thương tích, gào thét về phía cánh cửa đang đóng chặt.
Trước khi kết hôn, Chu Minh Thân dùng giọng điệu của người từng trải cảnh cáo tôi: "Đừng nảy sinh tình cảm dư thừa với tôi, lúc ly hôn người chịu khổ chỉ có cô thôi." Tôi gật đầu, gõ từng chữ vào ghi chú điện thoại, bôi đậm, tô đen, gắn thêm sao ưu tiên. Một năm sau, ngày hợp đồng hôn nhân hết hạn, Chu Minh Thân đột nhiên bị gãy chân. Tại cổng bệnh viện. Trợ lý của anh hai tay dâng lên một tấm séc, cung kính nói: "Kinh tiểu thư, Chu... Chu tổng nói, tạm thời chưa ly hôn được." Tôi liếc nhìn dãy số không dài dằng dặc trên tấm séc, không vội nhận lấy, mà ôn tồn bàn bạc với trợ lý Trần: "Tôi nghe nói, 'ánh trăng sáng' của Chu tổng về nước rồi. Anh bảo cô ấy qua đây đổi ca với tôi, thấy sao?" Trợ lý Trần: "..."
Tôi bẩm sinh thể chất yếu ớt, nên muốn tìm một người đàn ông dương khí đủ mạnh để bồi bổ cơ thể. Nhưng anh ấy lại quá mãnh liệt. Sau khi tôi đề nghị chia tay nhưng bị từ chối, tôi bắt đầu cố tình xa lánh anh. Ngay lúc đó, những dòng bình luận hiện lên trước mắt: [Phản diện vì nữ chính bệnh yếu mà cam tâm làm cún suốt ba tháng, giờ cô dùng xong muốn chạy? Trên đời làm gì có chuyện tốt thế!] [Nữ chính còn lạnh nhạt với phản diện nữa chứ. Cô ấy đang ép thuộc tính bệnh kiều của anh ta thức tỉnh đấy à?] [Chẳng phải nữ chính vừa nhận một đơn dạy bơi tại nhà sao? He he, chủ thuê thật ra chính là phản diện đấy.] [Đợi cô ấy tới nơi sẽ bị phản diện trói lại, làm đến ngất lên ngất xuống. Đến lúc đó muốn chạy cũng chẳng chạy nổi nữa.] Tay tôi đang định nhấn chuông cửa thì khựng lại. Tôi vội vàng trốn sau bức tường rào biệt thự, gọi điện cho chủ thuê. “Xin lỗi, hôm nay tôi hơi khó chịu trong người. Có thể hủy buổi học bơi được không?”
Tôi và Thẩm Dục là một cặp sinh đôi, nhưng tôi phân hóa thành Beta, còn Thẩm Dục là Omega. Tôi ra đời muộn hơn một phút, định sẵn việc tôi sẽ luôn thua kém Thẩm Dục trong mọi chuyện. Tôi chỉ là một Beta bình thường chẳng có gì nổi bật, còn tất cả mọi người lại chỉ yêu thích những Omega xinh đẹp. Ngay cả người bạn trai mà tôi cứ ngỡ là yêu mình sâu đậm, cũng lộ ra bộ mặt thật sau khi Thẩm Dục gặp tai nạn. "Nếu tay của Thẩm Dục không lành lại được, thì tay của em cũng phải trả một cái giá tương đương." Hóa ra tôi chỉ là một vật thay thế cho Thẩm Dục. Tôi đau đớn tột cùng, trong lúc lái xe đã gặp tai nạn giao thông. Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã trọng sinh quay về năm hai mươi tuổi...
Hồi còn làm tổng tài, tôi đã cưỡng đoạt "ánh trăng sáng" của một tay sừng sỏ. Sau khi phá sản, tay sừng sỏ đó tới tìm tôi báo thù, sai người chà đạp tôi. Tôi túm chặt lấy quần áo, chửi ầm lên: "Có giỏi thì mày tự lên đi!" "Mẹ kiếp có phải mày đéo lên nổi không?!" Đại lão hết nhịn nổi, xoay người tháo găng tay, ra lệnh cho đàn em: "Tránh ra!"
Trưởng tỷ bẩm sinh yếu ớt, nhiều bệnh. Mẫu thân nói mình bà không thể chăm sóc tốt cho trưởng tỷ, nên khi ta vừa mới chào đời, đã bị đưa đến nhà ngoại tổ phụ. Sau khi ngoại tổ phụ qua đời, ta mới được đón trở về nhà. Kể từ đó, câu nói ta thường nghe phụ thân, mẫu thân cùng ca ca nói nhất chính là: "Sao ngươi lại không hiểu chuyện như thế, cái gì cũng muốn tranh giành với tỷ tỷ ngươi?" Lúc đầu ta luôn cảm thấy bất công, liền ăn vạ, khóc lóc om sòm. Về sau cũng thành thói quen. Ta không khóc nữa, cũng không tranh giành nữa. Đến khi khôn lớn, ta và trưởng tỷ đều đến tuổi bàn chuyện gả cưới, ta từng may mắn nghĩ rằng: "Thế này thì tốt rồi, từ nay về sau thứ gì cũng chỉ có một mình ta sở hữu, sẽ không còn ai nói ta tranh giành với tỷ tỷ nữa." Nhưng dần dần ta nhận ra, ánh mắt phu quân nhìn ta đầy vẻ dò xét và xa cách. Nhưng khi hắn nhìn về phía trưởng tỷ, ánh mắt lại lưu luyến, đuổi theo không rời. Hóa ra đến cả phu quân cũng không thuộc về ta. Từ đó về sau, ta chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa. Ta tự nhốt mình trong một gian viện nhỏ, ngày một trầm uất. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về ngày phu quân đến cầu thân. Ta từ chối hôn sự. Đêm đến, ta thu dọn một tay nải thật gọn gàng, lặng lẽ rời khỏi phủ. Kiếp này, ta muốn sống một cuộc đời không có bọn họ.
Ta làm nữ quan nơi Đông Cung suốt mười năm trời. Năm Thái tử chẳng may rơi xuống nước, chính ta đã lao mình vào hồ băng giá, liều mạng kéo người trở lại bờ. Sau khi tỉnh lại, người chỉ còn nhớ Thái tử phi đã thức trắng một đêm canh giữ bên cạnh mình. Ta không tranh, cũng chẳng biện giải điều gì. Trước lúc lâm chung, Thái hậu cuối cùng tra ra được danh sách những người trực đêm bên hồ băng năm ấy. Bà thở dài một hồi thật lâu, rồi khẽ nói: “Ngươi đã cứu trữ quân, không thể cứ vô danh vô phận như thế.” Kiếp trước, bà hạ ý chỉ, phong ta làm Trắc phi của Thái tử. Người trong cung ai nấy đều nói ta cuối cùng cũng đã chịu khổ đến ngày được ngẩng đầu. Nhưng Thái tử phi hận ta, còn Thái tử lại đề phòng ta. Mỗi lần Đông Cung xảy ra chuyện như cháy phòng, sảy thai, tranh sủng, đều có người hắt nước bẩn lên người ta. Thái tử từng nói: “Ngươi đã từng chịu nhiều ấm ức, tính tình đáng lẽ phải vững vàng hơn người khác.” Một lần nữa mở mắt ra, Thái hậu lại muốn ban cho ta một danh phận. Ta dập đầu thật sâu: “Nô tỳ cứu người, vốn là bổn phận.” “Xin nương nương cho phép nô tỳ được hồi hương.”
Giữa đêm hè oi ả, tôi và bạn thân Thẩm Niệm đang lén lút xem phim nhỏ trong phòng cô ấy. Đến đoạn cao 🌊, mặt Thẩm Niệm đỏ bừng, còn tôi thì khô miệng khát nước, hai đứa không hẹn mà cùng nghĩ đến kem. "Bao – kéo – búa!" "Đường Đường, cậu lại thua rồi! Tớ muốn kem vị vani đấy nha!" Thua hai trên ba ván, tôi lườm lườm bước xuống giường, còn quay đầu làm mặt quỷ với Thẩm Niệm một cái. Tôi với Thẩm Niệm lớn lên cùng nhau, nên thuộc nhà cô ấy như lòng bàn tay. "Không biết còn kem que vị vani không nữa…" Tôi mặc váy ngủ dây Hello Kitty, cong người lục lọi trong ngăn đá tủ lạnh dưới nhà tìm kem. "Tiểu Đường Đậu?" Một giọng nam trầm thấp và lạnh lẽo vang lên từ phía sau tôi, khiến tôi hoảng hốt quay đầu lại. Chỉ thấy một người đàn ông vóc dáng cao ráo, mặc vest chỉnh tề. Ánh đèn vàng mờ dưới tầng chiếu lên gương mặt tuấn tú của anh, khiến đường nét càng thêm dịu dàng.
GIỚI THIỆU: Tin xấu: Bị bán vào nhà họ Ngô, cẩn trọng hầu hạ suốt ba bốn năm, vừa mới có chút ngày lành thì nhà họ Ngô bị tịch biên. Tin tốt: Nhà họ Ngô được đại xá, gia quyến được thả, ngay cả lão gia cũng không phải chịu tội chết. Tin xấu: Bị lưu đày tới Ninh Cổ Tháp. Tin tốt: Nhà ta ở Ninh Cổ Tháp.
Con trai ba tuổi gọi hoàng hậu là tổ mẫu, ta cứ ngỡ lần này khó lòng giữ được đầu trên cổ. Ta dắt đứa con trai mới ba tuổi vào cung dự yến. Ban đầu, ta còn tưởng phiền toái lớn nhất trong ngày hôm ấy, nhiều lắm cũng chỉ là thằng bé lỡ tay làm đổ chén rượu của vị đại nhân nào đó mà thôi. Nào ngờ, ngay lúc ta đang cúi đầu dập trán hành lễ trước hoàng hậu, nó lại lặng lẽ chuồn khỏi bên cạnh ta. Rồi cứ thế, đôi chân nhỏ chạy thẳng đến trước phượng giá, ngẩng đầu mở miệng gọi một tiếng. “Tổ mẫu!” Cả đại điện trong khoảnh khắc ấy lặng phăng phắc như tờ. Hoàng hậu không cất lời. Ta quỳ dưới nền gạch lạnh, trong đầu chỉ còn lại đúng một ý nghĩ. Phen này, chính là tội chém đầu. Văn võ khắp điện bắt đầu khe khẽ xôn xao bàn tán. Có người nói đứa trẻ này có đôi mày, đôi mắt trông thật giống hoàng hậu. Nhưng ta không thể ngờ rằng, hoàng hậu nhìn chằm chằm gương mặt con trai ta mấy nhịp, rồi bỗng nhiên chậm rãi mở lời. “Đứa trẻ này là con nhà ai? Bảo cha nó ngẩng đầu lên.” Ta ngẩng đầu. Ánh mắt hoàng hậu rời khỏi con trai ta, chuyển sang gương mặt ta, rồi bỗng khựng lại giữa không trung.
Sau khi xuyên không đến Đại Chu, Vu Kiều kết hôn với thư sinh nghèo Dương Hoa và cùng hắn gây dựng gia nghiệp từ hai bàn tay trắng. Một người kinh doanh điểm tâm làm giàu, một người đèn sách khoa cử, cả hai luôn đồng hành vượt qua khó khăn. Cuối cùng, Dương Hoa đỗ Bảng Nhãn vào Hàn Lâm Viện, Vu Kiều trở thành ông chủ nổi tiếng ở kinh thành, cùng nhau sống cuộc đời hạnh phúc viên mãn.
Kiếp trước, vì muốn gả cho Thái tử, ta đã hao tổn biết bao tâm cơ. Ngài thích những nữ tử thanh lãnh như Phật nữ, không vướng bụi trần. Vì thế, ta từ bỏ món điểm tâm ngọt mà mình yêu thích nhất, không ăn thịt cá, ngày ngày chỉ uống sương đọng trên nhụy hoa. Cuối cùng, ta cũng được như nguyện, gả vào Đông cung. Nhưng Thái tử lại nói rằng bản tính ta vốn thô tục thấp kém, có giả vờ thế nào cũng không giống. Cả đời ngài chưa từng sủng hạnh ta lấy một lần, cho đến khi ta tuổi già sức yếu rồi trút hơi thở cuối cùng trong chốn thâm cung lạnh lẽo ấy. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày diễn ra yến tiệc tuyển phi của Thái tử. Ta lập tức gắp ba chiếc bánh cua vừa mới ra lò, nhét đầy cả miệng đến phồng lên. Thoáng thấy Thái tử cau mày qua khóe mắt, ta chẳng buồn để tâm. Ta quay đầu nhìn vị thiếu niên tướng quân bên cạnh vẫn luôn dõi mắt theo đĩa bánh cua. “Ngài có ăn không?” Thiếu niên tướng quân khựng lại, vành tai đỏ bừng: “Ăn.”
Sau một đêm với người đàn ông xa lạ, tôi không may dính bầu. Đang rầu vì không có tiền làm thủ thuật, trước mắt tôi bỗng hiện lên mấy dòng bình luận bay: 【Nam phụ bị yếu tinh trùng. Cặp song thai trong bụng cô gái qua đường này là hai đứa con duy nhất cả đời của nam phụ, tiếc là sắp bị bỏ rồi.】 【Nếu cô gái qua đường này không bỏ cặp song thai đó, khối tài sản nghìn tỷ của nam phụ đã có người thừa kế rồi. Không thì phú quý ngút trời này cũng chẳng đến lượt con của nữ chính đâu, đúng là hồ đồ!】 【Cũng chưa chắc. Lỡ nam phụ bị ngu não, không nhận đứa bé trong bụng cô ta thì sao? Dù biết rồi cũng chưa chắc giữ lại.】 Tôi không thèm khối tài sản nghìn tỷ của anh ta. Nhưng tìm anh ta chia đôi tiền làm thủ thuật chắc không quá đáng đâu nhỉ?
GIỚI THIỆU: Phu quân là khuôn phép sống của Lễ bộ. Đêm ta gả cho Bùi Quan Lễ, nước mắt thấm ướt nửa tấm khăn voan. Không phải vì ta không muốn gả, mà vì cả kinh thành đều biết — con người Bùi Quan Lễ này, còn đoan chính hơn cả bài vị trong từ đường. Hắn chưởng quản nghi chế Lễ bộ, tu sửa điển chương quốc triều. Nhà nào thành thân dùng sai biên đậu, hắn có thể ghi nhớ ba năm. Nhà nào làm tang lễ khóc dư một tiếng, hắn có thể viết tấu chương tham tấu đến trước ngự tiền. Ta là một nữ nhi thương hộ Giang Nam, sợ nhất chính là loại người này. Trước khi tiễn ta lên kiệu hoa, mẫu thân nắm lấy tay ta, khóc còn dữ hơn cả ta. “A Ninh, đến Bùi gia rồi, nói ít thôi, cười ít thôi, ăn cũng ít một chút.” Ta hỏi: “Vì sao phải ăn ít?” Mẫu thân ta nghẹn ngào nói: “Quý nữ kinh thành ăn cơm đều như đang vẽ hoa, con một bữa ba bát, dễ lộ vẻ quê mùa.” Ta khựng lại một chút, cảm thấy mối hôn sự này có lẽ còn chưa vào động phòng, ta đã thua ngay ở sức ăn rồi.
Lại một lần nữa trở về đêm ta cởi lớp vải bó ngực trước mặt Thái tử. Hắn vẫy tay với ta như kiếp trước. “Bỉnh Chi, ngươi giúp cô xem thử, vị nữ lang nào có thể làm Thái tử phi của cô?” Kiếp trước, ta ghen đến cực điểm, thẳng thắn với hắn thân phận nữ nhi của mình, như nguyện gả vào Đông cung. Nhưng thứ ta đối mặt, lại là mười năm lạnh nhạt, một đôi nhi nữ cũng đều gọi người khác là mẫu thân. Kiếp này, ta không gả cho hắn nữa. Vì vậy ta chỉ về phía Chương Như Hoa, người sau này hắn sủng ái nhất. “Điện hạ, nàng ấy đi.”
Ta thành thân cùng Vinh Quốc Công thế tử — người vốn nổi danh thanh lãnh, đoan chính nghiêm nghị. Thế nhưng, chàng lại chẳng hề ưa ta. Chỉ bởi ta sinh ra đã mang một gương mặt yêu mị mê hoặc, đôi mắt như chứa cả xuân thủy. Vóc người lại thướt tha, đường cong khêu gợi, dung mạo rõ là cốt cách của bậc "hồng nhan họa thủy". Cứ ngỡ phu thê sẽ mãi tương kính như tân, nào ngờ sau này... Trong căn phòng vốn dĩ nghiêm cẩn thủ lễ của thế tử, đêm đêm lại truyền ra những tiếng kiều mị nũng nịu, khẽ khàng cầu xin tha thứ. Sau khi mây mưa tan dần, ta run rẩy trốn vào góc giường, nghiến răng lên án: "Đã nói là người đoan chính, giữ đúng lễ tiết cơ mà!" Chàng lại đưa tay nắm lấy cổ chân ta, kéo ngược trở lại, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan nào, thêm một lần nữa thôi."
Năm nhập cung đó, ta chỉ mới mười lăm tuổi. Cha làm Tể phụ dặn dò ta, nhất định phải ở chung thật tốt với Hoàng đế. Ta liền gật đầu đồng ý. Thế nhưng vào đêm đó, Đế vương trẻ tuổi trừng mắt nhìn ta: "Tại sao nàng không ngủ?" Ta: "Ta, ta không dám ngủ." Hu hu, ta sẽ bị mộng du. Sẽ làm ra rất nhiều chuyện không hợp lẽ thường.
Bạn trai tôi dạo gần đây rất không bình thường. Không chỉ mỗi đêm đều đặc biệt ra sức, mà còn thường xuyên nhìn tôi với vẻ mặt đầy oán hận. Tôi còn đang trăm phương ngàn kế suy nghĩ mà không ra lời giải, thì tình cờ nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh ấy và hệ thống. 【Ký chủ, thanh mai trúc mã, bạch nguyệt quang của nữ chính ngày mai sẽ trở về rồi, không có gì ngoài ý muốn thì lần này họ sẽ tình cũ rủ cũng tới!】 【Đây là một bộ truyện gương vỡ lại lành, cậu chỉ là một nam phụ pháo hôi mà thôi.】 【Tôi biết cậu rất đau lòng, nhưng cậu phải chấp nhận hiện thực, người nữ chính thích mới là nam chính.】 【Bây giờ cậu buông tay, vẫn còn có thể giữ lại chút thể diện để làm bạn.】 Chu Tẫn nở một nụ cười lạnh lùng âm hiểm. “Thì đã sao?" “Cô ấy và ai gương vỡ lại lành không quan trọng, người cùng cô ấy viên mãn chỉ có thể là tôi."
Ngày ta được đưa về phủ Thượng thư, Lâm Tĩnh Sênh đang náo loạn đòi hủy bỏ hôn sự. Nàng ta ngang ngược cất giọng: “Con tiểu ăn mày này chẳng phải cũng là nữ nhi của các người hay sao? Cứ để nó gả cho vị hoàng tử tàn phế kia là được rồi!” “Đã có người thay ta gánh lấy hôn ước ấy, vậy bây giờ ta có thể gả cho Trạng nguyên lang rồi chứ?” Phụ thân nhíu chặt mày, trên gương mặt lộ rõ vẻ bất lực khó nói. Mẫu thân hai mắt sưng đỏ, dáng vẻ tiều tụy đến mức khiến người ta nhìn mà đau lòng. Trên đường vào kinh, ta đã loáng thoáng nghe được vài lời đồn đại. Lâm Tĩnh Sênh từ thuở nhỏ đã được định hôn với Ngũ hoàng tử. Nào ngờ Ngũ hoàng tử bị thương ở chân, nàng ta liền một lòng muốn hủy hôn, còn lén lút qua lại với Trạng nguyên lang. Nàng ta tùy hứng kiêu căng, hoàn toàn không màng đến thanh danh của cả gia tộc. Ta nhìn cả nhà ai nấy đều lâm vào cảnh khó xử, trong lòng cũng mơ hồ thấy thương xót, bèn chậm rãi bước ra. Ta nhỏ giọng hỏi: “Xin hỏi… ta có thể gả cho vị hoàng tử ấy không?”