Mười tuổi năm ấy, ta thay Bùi Úc uống một chén rượu độc, từ đó đôi mắt chìm hẳn vào bóng tối.
Vì muốn bù đắp cho ta, Bùi lão thái gia đích thân đứng ra định hôn sự giữa ta và Bùi Úc, hứa rằng đợi đến ngày ta cập kê, hai nhà sẽ cử hành hôn lễ.
Ngày ta đến tuổi cập kê, Bùi Úc lại nói với ta rằng hắn phải ra chiến trường lập công, đợi đến khi khải hoàn trở về, nhất định sẽ cưới ta làm thê tử.
Vậy là ta cứ thế chờ hắn, chờ qua hết năm này đến năm khác.
Mãi đến năm mười chín tuổi, trong một lần vô tình nghe được phụ thân và mẫu thân trò chuyện trong thư phòng, ta mới biết hóa ra Bùi Úc từ đầu vốn chẳng hề muốn cưới ta.
Nơi biên cảnh xa xôi ấy, hắn đã sớm có cô nương trong lòng, thậm chí vì nàng ta mà suốt mấy năm liền không chịu trở về kinh thành.
Thế nên ta tự mình đến Bùi phủ, đem hôn thư cùng ngọc bội trả lại cho hắn.
Hắn không muốn cưới, vừa khéo, ta cũng không còn muốn gả nữa.
Năm mười tuổi, ta thay Bùi Úc đỡ một chén rượu độc, để rồi đôi mắt từ đó không còn nhìn thấy ánh sáng.