Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia
Anh trai và chị dâu tôi sinh được một cặp song sinh đủ cả trai lẫn gái. Thế nhưng bọn họ lại chẳng hề muốn tự tay chăm sóc con mình. Mẹ tôi thì lấy lý do sức khỏe yếu, động một chút là nói bản thân không kham nổi. Vì vậy, từ khi mới bước vào năm nhất đại học, tôi đã bị đẩy vào cảnh phải chăm nom cặp song sinh ấy. Sau này, khi tôi kết hôn và mang thai, chính cặp song sinh đó lại nhẫn tâm đẩy tôi ngã xuống cầu thang. “Ai cho phép cô sinh con hả?” “Cô chết cũng đáng, tài sản của cô cô vốn phải là của bọn cháu!” “Mẹ nói không sai, cô cô mà có con rồi thì chắc chắn sẽ không cần bọn cháu nữa!” Sau khi sống lại một đời, tôi quay về đúng ngày cặp song sinh tròn một trăm ngày tuổi. Mẹ tôi vui vẻ bế bé trai đến trước mặt tôi khoe như bắt được vàng. “Hi Viên à, con nhìn xem, cháu trai con giống con biết bao nhiêu!” Tôi không buồn suy nghĩ, lập tức đẩy đứa bé ra. “Đây là con của anh chị, đáng lý nó phải giống bố mẹ nó mới đúng.” “Song sinh long phụng mà, đó mới là phúc trời ban dành cho anh chị.”
Nhà họ Chúc dưới chân núi Vân Đài là gia tộc "đạo y" (thầy thuốc tu đạo) truyền đời, nhưng truyền đến đời Chúc Thập An thì gần như đứt đoạn. Người nhà họ Chúc dốc sức bảo vệ mầm non duy nhất này. Vì để tránh tai họa, họ đành đưa cô rời nhà lên thâm sơn lánh nạn. Mười năm sau. Người thừa kế duy nhất của nhà họ Chúc, cô cả họ Chúc một mình trở về dưới chân núi Vân Đài, treo lại tấm biển "Y quán họ Chúc". Pháp môn của đạo y: Vọng, Văn, Vấn, Thiết. Vọng (Nhìn): Là nhìn sinh khí của con người. Văn (Nghe/Ngửi): Là lắng nghe tà ma quỷ quái. Vấn (Hỏi): Là hỏi nhân quả tội nghiệt. Thiết (Bắt mạch): Là bắt mạch mệnh số trời định. Sư môn! Gia tộc! Công bằng! Chính nghĩa! Đã đến nhân gian một chuyến, luôn phải làm tròn bổn phận. Thế giới bên ngoài đang thay trời đổi đất. Trong y quán họ Chúc dưới chân núi Vân Đài, cô cả họ Chúc mang theo hung danh chấn động yêu tà mười phương, vẫn ngày ngày canh giữ y quán, sống những chuỗi ngày bình dị. ĐÂY LÀ PHẦN 4
Tôi trọng sinh trở lại đúng một ngày trước khi Kỷ Tuyết lén lấy chứng minh thư của tôi để đăng ký kết hôn với Tôn Học Minh. Cô ta cứ ngỡ mình quen được một cậu ấm giàu có trên mạng, muốn nhân cơ hội kiếm chác một khoản nên âm thầm trộm chứng minh thư của tôi đi làm thủ tục kết hôn. Nào ngờ sau đó mới biết Tôn Học Minh chỉ là kẻ giả vờ làm thiếu gia, cô ta lập tức vứt bỏ anh ta rồi trốn biệt. Tôn Học Minh tìm đến tận trường để kiếm cô ta, nhưng ngoài miệng lại gọi tên tôi. Tôi và Kỷ Tuyết có ngoại hình giống nhau đến mức khó phân biệt, vì vậy ngay lần đầu gặp mặt, anh ta đã lao vào đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết. Không chỉ vậy, anh ta còn tung tin khắp nơi rằng tôi là loại phụ nữ lẳng lơ, ngoại tình phản bội khiến anh ta bị cắm sừng. Giáo viên chạy đến ngăn cản, anh ta lập tức rút giấy đăng ký kết hôn ra. Trên đó rõ ràng ghi tên tôi và anh ta, còn có cả ảnh chụp chung. Thầy cô không biết phải xử lý thế nào, cứ tưởng đây chỉ là mâu thuẫn giữa vợ chồng, cuối cùng mặc cho anh ta kéo tôi ra khỏi trường. Anh ta đưa tôi về quê cũ nằm sâu trong vùng núi. Tại nơi đó, tôi bị ép lên giường với người đàn ông ấy. Mỗi ngày của tôi chỉ xoay quanh hai việc: bị đánh và bị ép ngủ cùng anh ta. Ngay cả lúc mang thai, tôi cũng không được buông tha. Cuối cùng, tôi chết vì băng huyết trong lúc sinh con. Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay trở lại thời điểm còn học đại học, lúc Kỷ Tuyết vẫn chưa kịp lấy trộm chứng minh thư của tôi.
Tôi và Giang Trì yêu nhau suốt mười năm, kết hôn được sáu năm. Bởi vì đã ở bên nhau quá lâu, nên gần như mọi tư thế chúng tôi đều từng thử qua. Năm tôi hai mươi tám tuổi, có một ngày Giang Trì đột nhiên nhắc đến lần va chạm vụng về nhưng mãnh liệt khi anh mới mười tám. Tôi mỉm cười, lập tức biết có chuyện gì đó không ổn. Đêm tôi quyết định ly hôn là khi nhận được tin nhắn từ một cô gái. Một bức ảnh chụp hình xăm trái tim nơi thắt lưng. Kèm theo một câu khiêu khích ngắn ngủi chỉ có năm chữ: [Mỗi ngày anh ấy đều hôn.] Chỉ năm chữ ấy thôi cũng đủ khiến trái tim tôi nghẹn lại. Bởi vì trước đây, trên eo tôi cũng từng có một hình xăm giống hệt như vậy. Khi đó tôi mới mười tám tuổi, là cô gái khiến Giang Trì suýt mất mạng vì yêu tôi đến điên cuồng.
Ta là chân thiên kim xui xẻo nhất kinh thành. Mười sáu năm theo sư phụ mù bày sạp xem bói, lần này ta tới kinh thành chỉ để đòi lại một chiếc la bàn tổ truyền. La bàn chưa đòi được, ta đã bị Vĩnh Ninh Hầu phủ nhận về trước. Hầu phu nhân nhìn ta một thân áo vải thô, hai tay đầy chu sa, sắc mặt phức tạp. Ta rất biết điều, phủi tro giấy trên tay áo, chân thành nói: “Ta hiểu, loại thuật sĩ giang hồ như ta mà vào Hầu phủ thì rất dễ làm hỏng gia phong của các người.”
Kiếp trước, đêm đầu tiên ta gả vào Ôn gia. Trên hôn sàng đặt một tấm bài vị. Quả tẩu Tần Sơ Nguyệt ôm bài vị ngồi bên mép giường, đuôi mắt đỏ hoe. “Đệ muội đừng sợ, ta chỉ vừa mơ thấy đại ca của muội.” “Hoài Cẩn giống đại ca của hắn đến bảy phần, ta chỉ muốn ở gần Hoài Cẩn hơn một chút, coi như tìm chút an ủi.” Ôn Hoài Cẩn không để nàng rời đi. Hắn khoác hỉ bị của ta lên người nàng, rồi quay đầu nhìn ta.
Trưởng tỷ vô ý trúng phải độc Tình hoa, buộc phải ở cùng Phật tử trọn một đêm trong thiền phòng thanh tịnh. Sau việc ấy, có người truy hỏi nữ tử đêm đó rốt cuộc là ai. Trưởng tỷ lệ rơi như mưa, quỳ xuống cầu xin ta thay tỷ nhận lấy chuyện này. Chỉ bởi tỷ ấy đã có hôn ước với Thái tử, một khi sự thật bị phơi bày, cả Ngu gia sẽ phải đối mặt với tai họa diệt môn. Kiếp trước, ta bị hai chữ thân tình trói chặt, ôm đầy uất nghẹn mà nhận thay tỷ ấy. Từ đó, ta thành yêu nữ hủy hoại thanh danh tu hành của Phật tử, bị muôn người trong thiên hạ mắng chửi khinh khi. Trưởng tỷ như nguyện gả cho Thái tử. Còn Phật tử vì vướng vào chuyện phong nguyệt ấy mà phải hoàn tục, trở thành Quốc sư. Hắn cưới ta làm thê tử. Nhưng hắn đối đãi với ta cung kính xa cách như đối với tượng Phật trên đài cao, chưa từng thật sự gần gũi. Nhiều năm về sau, khi trưởng tỷ đã là Hoàng hậu, hơi thở cuối cùng yếu ớt trên giường bệnh. Phật tử túc trực bên giường, ngày đêm tụng kinh cầu phúc cho tỷ ấy.
MẸ CHỒNG ĐEM CƠM CỮ CỦA TÔI CHO HÀNG XÓM, CHỒNG TÔI CHỈ HỎI MỘT CÂU “Mẹ anh đem phần dược thiện ở cữ của em cho hàng xóm rồi.” Tôi bình thản nói với chồng. Lục Trạch im lặng vài giây. Sau đó, anh đi thẳng đến trước mặt mẹ mình và hỏi một câu. Chỉ một câu ấy đã khiến sắc mặt mẹ chồng tôi trắng bệch. Tôi tên Lâm Uyển. Tôi vừa sinh con gái được hai mươi ngày. Lúc ấy, mẹ chồng tôi, Triệu Thúy Bình, đang khom người trước cửa, hai tay bưng một chiếc thố sứ men Nhữ. Đó là món dược thiện phục hồi sau sinh mà tôi bỏ năm nghìn tệ, đặc biệt nhờ trung tâm chăm sóc sau sinh đặt riêng. Bên trong có bào ngư loại lớn, hải sâm hoang dã và bong bóng cá cao cấp, được ninh suốt sáu tiếng. Nước canh vàng óng, trong veo, vốn là phần bồi bổ dành riêng cho sản phụ. Thế nhưng lúc này, nó lại nằm trong tay mẹ chồng. “Cường Tử, uống lúc còn nóng đi.” “Đây là đồ tốt đấy, rất bổ.”
Sắp đến ngày cưới, mà giá vàng lại tăng vọt, tôi và bạn trai quyết định tạm thời không mua bộ nữ trang để tiết kiệm chi phí. Trước lễ đính hôn, anh lại lén mua nhẫn vàng tặng tôi như một bất ngờ. “Vợ ơi, anh biết em vì anh mà tiết kiệm nên mới không mua vàng, nhưng nhẫn thì nhất định anh phải mua cho em!” “Tin anh đi, sau này anh kiếm được tiền rồi, sẽ mua thật nhiều vàng cho em.” Tôi cảm động vô cùng, nghĩ đến chuyện anh vất vả kiếm tiền, nên lén đem chiếc nhẫn đến tiệm vàng để trả lại. “Chiếc nhẫn này là hàng tặng kèm, nếu muốn trả thì phải trả luôn cái vòng 100 gram kèm theo.” Cô bán hàng cười như không cười, đẩy chiếc nhẫn lại phía tôi. Tôi nhìn tờ hóa đơn giữ lại trong tay cô ta, sững người mấy giây. Giây tiếp theo, tôi thấy cô bạn thanh mai trúc mã của bạn trai khoe một chiếc vòng vàng to oạch trên vòng tay. [Làm bạn gái thì sao bằng làm bạn gái thân.]
Sau khi ta chết, vào đêm đầu thất, phu quân tự tay đốt sạch tất cả y phục và trang sức trong của hồi môn của ta. Trong ánh lửa, những món đồ ấy lại kẹp lẫn ngày sinh tháng đẻ của bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Quỷ sai đứng bên cạnh chậc chậc lắc đầu. “Mượn đồ cũ của ngươi để thay nàng ta chắn sát cải mệnh, phu quân của ngươi cũng đủ nhẫn tâm đấy.” Hóa ra cả đời ta dốc lòng trả giá, chẳng qua chỉ để làm đá kê chân cho nữ nhân hắn yêu. Hận ý ngập trời. Lần nữa mở mắt, ta trở về ngày bạch nguyệt quang vào phủ kính trà. Phu quân đứng bên dịu giọng khuyên ta rộng lượng, nói nàng ta thân thể yếu ớt, bảo ta nhẫn nhịn nhiều hơn. Ta khẽ mỉm cười, nhận lấy chén trà rồi hung hăng ném xuống đất. “Nếu mệnh cách của muội muội đã nhẹ như vậy, chi bằng trực tiếp phối cho một mối minh hôn, xung hỉ một phen?”
Mộc Lan Tái Sinh - Phương Hoàng Niết Bàn (P12): Ván Cờ Sinh Tử - Lối Thoát Trong Đêm Phượng hoàng Niết bàn: Con đường danh dự của nữ hoàng quỷ quốc gia mê hoặc Nằm trong serie truyện: Mộc Lan Tái Sinh
Trên xà ngang trong tẩm điện của bổn cung, từng có một người rơi xuống. Đêm đó, sau khi tắm rửa xong, ta khoác áo ngoài, ngồi bên giường lau tóc. Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất, trong điện chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ. Hàm Châu trực đêm ở gian ngoài, cung nhân đều đã lui xuống, bốn bề yên ắng đến lạ. Ta vừa định đứng dậy lấy chút mứt quả trên án thư, thì đỉnh đầu bỗng vang lên tiếng " rắc " một cái. Rất khẽ. Nhưng ta nghe thấy. Ta ngẩng đầu. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một thiếu niên mặc đồ đen từ xà ngang lăn xuống. Đáng lẽ hắn phải rơi xuống không tiếng động mới đúng. Nếu như chân hắn không bị dải lụa mỏng buông xuống quấn lấy, rồi va đổ chiếc bệ gác chân bằng bạch ngọc trước giường ta, cuối cùng lại cắm đầu vào chiếc chăn gấm uyên ương ta mới thay. Có lẽ nhìn hắn vẫn còn ra dáng một thích khách lạnh lùng. Đáng tiếc, không có chữ "nếu" nào cả. Hắn ngã một tiếng thật vang.
Tôi âm thầm tiết kiệm hơn một triệu tệ để dành cho bố mẹ dưỡng già. Trước Tết Trung thu vài ngày, tôi về quê và phát hiện trước cửa có một chiếc Passat mới. Mẹ tôi cười hiền hậu nói: “Anh con nhận được một công trình mười triệu tệ, bố mẹ mua xe cho nó để ra ngoài làm ăn còn có thể diện.” Anh cả tôi, Tống Đào, làm công trình cũng đã bảy tám năm rồi. Trước đây nhiều nhất anh ấy cũng chỉ nhận vài việc nhỏ mấy trăm nghìn tệ. Từ lúc nào anh ấy lại đột nhiên nhận được một dự án mười triệu tệ? Tôi còn đang đứng ngây ở cửa, mẹ tôi, Lưu Quế Hương, đã kéo tay tôi vào trong. “Còn đứng đó làm gì?” “Mau vào nhà đi.” “Anh con và chị dâu con đều ở đây, chỉ chờ con về ăn cơm đoàn viên thôi.” Tôi bị mẹ kéo vào gian nhà chính.
Khắp chốn kinh thành này, nếu luận về chữ xui, e rằng chẳng ai qua được ta, một chân thiên kim lưu lạc vừa được tìm về. Mười sáu năm qua, ta nương theo sư phụ mù kiếm sống bằng một sạp bói nhỏ, lần này vào kinh cũng chẳng mang chí lớn gì, chỉ muốn đòi lại chiếc la bàn gia truyền của sư môn. Nào ngờ chiếc la bàn còn chưa chạm được vào tay, người của phủ Vĩnh Ninh hầu đã nhận ra ta trước. Hầu phu nhân đứng trước mặt ta, ánh mắt dừng trên áo vải thô, trên đôi tay còn lem chu sa của ta, vẻ mặt vừa thương vừa rối, như có muôn lời nghẹn lại nơi cổ họng. Ta tự thấy mình rất hiểu chuyện, bèn phủi nhẹ mấy vệt tro giấy bám trên tay áo, thành tâm thành ý mở lời: “Ta biết thân phận thuật sĩ giang hồ của ta vào hầu phủ sẽ làm các người khó xử, vậy cho ta sáu mươi lượng bạc, ta vẽ một lá bùa bình an để lại, sáng mai sẽ rời đi ngay.” Cả chính đường yên phăng phắc, chẳng ai lên tiếng. Ta tưởng mình ra giá quá cao, trong lòng đau nhói một chút, rồi lập tức nhượng bộ: “Ba mươi lượng cũng được, nhưng giá ấy chỉ đủ vẽ nửa lá bùa bình an thôi.” Ngay lúc ấy, dưỡng tỷ bỗng quỳ sụp xuống đất, vành mắt đỏ bừng, giọng run run: “Phụ thân, mẫu thân, con bằng lòng trả lại hôn ước với Tam hoàng tử cho muội muội.”
VỀ NHÀ CHỒNG ĂN TẾT, MẸ CHỒNG BẮT MẸ CON TÔI NGỦ DƯỚI ĐẤT, SÁNG MÙNG MỘT TÔI ĐẶT GIẤY TỜ NHÀ LÊN BÀN “Chị dâu, ngủ dưới đất mà chị vẫn ngủ ngon ghê nhỉ?” Cô em chồng Lâm Hiểu Đồng đứng ở cửa phòng khách, nhìn tôi đang gấp chăn với vẻ đầy mỉa mai. Tôi ngẩng đầu cười với cô ta: “Cũng ổn, dưới đất ấm lắm.” Cô ta bĩu môi, quay người đi vào bếp, cố tình nâng cao giọng: “Mẹ, mẹ nhìn chị ta xem, nhịn giỏi thật đấy, cứ như chẳng có chuyện gì.” Giọng mẹ chồng từ trong bếp truyền ra, đầy vẻ đắc ý: “Nó còn có thể làm gì? Tết nhất đến nơi, chẳng lẽ còn dám trở mặt sao?” Tôi không nói gì, cúi đầu gấp chăn ngay ngắn rồi lấy giẻ lau sàn một lượt. Con trai tôi, Tiểu Vũ, đứng bên cạnh kéo góc áo tôi, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, tại sao chúng ta phải ngủ dưới đất? Chẳng phải bà nói trong nhà có phòng dành cho khách sao?” Tôi xoa đầu con, nhẹ giọng nói: “Vì bà muốn thử chúng ta, xem chúng ta có phải người hiểu chuyện hay không.” Tiểu Vũ chớp mắt, nửa hiểu nửa không gật đầu. Lúc này, chồng tôi là Lâm Chí Cường từ nhà vệ sinh đi ra. Anh nhìn chăn đệm đã gấp bên cạnh, cau mày nói: “Mẹ, tối qua Tiểu Vũ ngủ dưới đất cả đêm, trời lạnh thế này sao chịu nổi?” Mẹ chồng bưng thức ăn từ trong bếp đi ra, mặt đầy ý cười: “Ôi chao, hệ thống sưởi trong phòng dành cho khách bị hỏng, vẫn chưa kịp sửa.” “Phòng của bố mẹ thì không thể nhường, Hiểu Đồng cũng đang ở phòng riêng, mấy đứa còn trẻ thì chịu khó một đêm.” “Hôm nay mẹ sẽ tìm người đến sửa.” Lâm Chí Cường nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
Kỳ săn xuân, đường muội cố tình chỉ sai đường, khiến ta phải ở riêng với Tống tiểu công gia, kẻ ăn chơi trác táng nổi danh khắp kinh thành suốt một đêm. Đến khi trúc mã Thôi Đạc sang phủ thăm ta, hắn chần chừ một lúc rồi nói: “Lần này ta đến là vì hai việc.” “Thứ nhất, Lâm Sương chỉ đùa một chút, không phải cố ý. Nay tổ mẫu nàng muốn nghiêm phạt muội ấy, mong nàng giúp giải thích rõ.” “Thứ hai… danh tiếng của nàng nay đã có tì vết, không thể làm chính thê của ta nữa… Nhưng nàng cứ yên tâm, ta sẽ cưới nàng làm bình thê.” “Lâm Sương và nàng là tỷ muội, sau này ta sẽ đối đãi công bằng với cả hai, tuyệt không thiên vị ai.” Ta lặng lẽ nhìn hắn một cái, thật sự không biết nên nói gì. Ta và Tống tiểu công gia đã đính hôn. ...
Người sau khi ch·ết nếu còn niệm còn oán, khi gặp đúng cơ hội do duyên phận đưa đến sẽ hóa thành quỷ quái. Quỷ quái một khi không vào địa phủ thì cũng chẳng thể đầu thai. Từ khi sinh ra Cố Hựu Sanh đã mang năng lực đặc biệt được kế thừa qua huyết thống, là thông linh sư trời sinh. Trước năm sáu tuổi, nàng khóc lóc sướt mướt, tìm mọi cách để hủy bỏ năng lực ấy. Sau sáu tuổi, nàng thận trọng từng bước, hóa oán giải nạn, trở thành chỗ dựa cuối cùng của đám quỷ quái. Xuất hiện ở nơi hung hiểm, đi lại giữa âm dương. Vì báo ân một bát cháo, nàng đến Tiêu phủ giải nạn. Vì phá vỡ khúc mắc bí ẩn trong lòng, nàng vào kinh thành dò tìm…
Văn án: Ta và Tạ Trọng Lâu đã có hôn ước suốt mười sáu năm, vậy mà hắn đột nhiên đến cửa đòi từ hôn. Về sau, ta quỳ trước mặt Thái hậu, ép hắn phải cưới ta. Sau khi thành thân, hắn đối xử với ta bằng đủ mọi sự lạnh nhạt và nhục nhã, thậm chí còn đưa một nữ tử về phủ, tuyên bố muốn bỏ vợ để cưới nàng. Khi ấy, Lục gia đã suy tàn, ngay cả Thái hậu cũng không còn chịu đứng ra làm chủ cho ta. Nhưng ta trời sinh cứng cỏi, sao có thể cam lòng chịu nỗi khuất nhục như vậy. Nên đúng đêm đại hôn của bọn họ, ta phóng một mồi lửa thiêu rụi phủ Tướng quân. Đến khi mở mắt lần nữa, ta lại sống lại đúng một tháng trước ngày hắn đến từ hôn. Lần này, còn chưa đợi hắn mở miệng, ta đã chủ động vào cung, cầu xin Thái hậu ban xuống một đạo ý chỉ. "Thần nữ và Tạ tướng quân hữu duyên vô phận, chi bằng nhân đây giải trừ hôn ước, từ nay mỗi người tự tìm lương duyên." Hôn ước được giải trừ, theo lẽ ra Tạ Trọng Lâu phải vui mừng mới đúng, nhưng sau khi tiếp chỉ, hắn lại ngày ngày đến Lục phủ cầu gặp ta. Ta không chịu nổi sự quấy nhiễu ấy, bèn sai nha hoàn Tiểu Chức chuyển cho hắn một câu. "Ngươi vốn không muốn cưới ta, lần này ta làm như vậy chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao? Còn đến dây dưa với ta làm gì?" Đêm hôm ấy, ta đẩy cánh cửa sổ ra, dưới ánh trăng nhìn thấy Tạ Trọng Lâu trong bộ huyền y, dáng vẻ của một thiếu niên, lật qua bức tường viện. Hắn dừng lại trước cửa sổ của ta, nghiến răng nghiến lợi hỏi. "Lục Chiêu Ý, ai nói với nàng rằng tiểu gia không muốn cưới nàng?"
Kinh thành đổ mưa suốt cả đêm. Nước mưa men theo lớp ngói thanh lưu ly nhỏ xuống, gõ vào chiếc chuông đồng dưới hiên nhà tạo nên những tiếng Đinh Đinh Đang Đang, giống như có ai đó đang dùng một cây kim nhỏ châm từng nhịp vào dây thần kinh của con người. Thẩm Chiêu Ninh đứng dưới hành lang, tay cầm một chén trà đã nguội ngắt từ lâu. Trong phòng đèn thắp sáng trưng, gần như toàn bộ người của Thẩm gia đều có mặt đông đủ.
Ta dùng rượu m.ị t.ì.n.h, c.ư.ỡ.n.g c.h.i.ế.m Nhiếp Chính Vương Tạ Ngọc Trần. Cùng chàng trải qua một đêm xuân triền miên, h.o.a.n á.i vô cùng. Đến khi trời hửng sáng, Tạ Ngọc Trần chỉ bình thản nói: “Bản vương sẽ không cưới nàng.” Không hề gì. Dù sao bên cạnh ta cũng có vô số nam sủng bầu bạn, mặc sức hưởng lạc. Thế nhưng, lúc ta đang nâng chén mua vui trong Nam Phong Quán, Tạ Ngọc Trần lại bất ngờ dẫn binh xông thẳng vào. “Công chúa quả nhiên thể lực hơn người.”
Điện thoại đột nhiên rung lên, màn hình hiện thông báo ngân hàng cho biết tài khoản của tôi vừa bị chuyển đi năm trăm ngàn, trong khi tôi hoàn toàn không thực hiện bất kỳ giao dịch nào. Tôi lập tức gọi cho chồng để hỏi, nhưng anh ta cứ ấp úng, nói trước quên sau, chẳng thể giải thích rõ ràng. Mãi đến khi nhìn thấy em chồng đăng ảnh chìa khóa căn nhà mới lên vòng bạn bè, tôi mới hiểu toàn bộ sự việc. Số tiền mà tôi phải vất vả tích góp suốt bao nhiêu năm, vậy mà lại bị mẹ chồng lén lấy đi, chuyển cho em chồng mua nhà!
Tỷ tỷ ruột cướp đi lá số tử vi mang mệnh Phượng hoàng mà đại sư đã định cho ta, hớn hở gả vào Đông Cung. Trước khi lên kiệu hoa, mắt nàng ta rưng rưng lệ: “Con và Ngạn Thừa vốn là thanh mai trúc mã, khẩn cầu mẫu thân đón muội muội về. Hai chúng con là song sinh, có lẽ muội ấy có thể thay con giải tỏa nỗi khổ tương tư của chàng.” Thế là, ta — người đã rời nhà suốt mười năm qua — lại bị gả cho Thế tử của Trấn Nam Vương. Sau khi thành hôn, Phê Ngạn Thừa đối xử với ta lúc lạnh lúc nóng. Hắn vừa có những lời dịu dàng ân cần, lại vừa có lúc mất kiểm soát mà giam hãm ta trong màn giường. Cho đến khi Thái tử lâm bệnh qua đời. Lời tiên tri về mệnh Phượng hoàng của tỷ tỷ bị vạch trần là giả dối, khiến nàng ta phải nhận lấy cái chết. Phê Ngạn Thừa hoàn toàn điên loạn. Trước khi rút kiếm tự sát, hắn đã lén hạ độc rượu cho ta: “Dù có giống đến chín phần thì đã sao, nàng ấy đã chết thay ngươi, vậy thì ngươi cũng không cần lê lết sống trên đời này nữa.” Ta trùng sinh vào đúng ngày mẫu thân tráo đổi vận mệnh cho tỷ tỷ. Ta phong trần mệt mỏi chạy từ trên núi xuống, cướp lời trước khi mẫu thân kịp mở miệng, trả lời vị nội thị: “Đây chính là ngày giờ sinh của dân nữ.”
Tạ Văn Chu trước khi tắt thở, siết chặt lấy tay ta mà nói, nếu có kiếp sau, cầu xin ta đừng cản đường hắn và Liễu Khinh Yên nữa. Ta đã thức suốt ba đêm canh chừng hắn, lau máu, đút thuốc cho hắn, một mình gồng gánh phủ Trấn Bắc Vương sắp sụp đổ, vậy mà giờ phút này lại chỉ đổi lấy một câu nói như vậy. Hắn có lẽ thật sự hận ta. Hận ta kiếp trước trong tiệc săn mùa xuân đã mặc nhầm bộ võ phục cưỡi ngựa màu trắng trăng, hận ta đứng ngay nơi mà đáng ra hắn sẽ nhìn về phía Liễu Khinh Yên, hận ta đã làm chủ mẫu vương phủ suốt ba mươi tám năm, giúp hắn giữ vững dã tâm, chiến công, nhân tình và cả thể diện, nhưng từ đầu đến cuối ta lại không phải là người hắn muốn. Ta khi ấy đã già rồi. Bên tóc mai đã bạc, lòng bàn tay đầy những vết chai, đôi mắt cũng vì quanh năm suốt tháng thức đêm xem sổ sách mà mỏi nhừ. Thế nhưng ta vẫn không kìm được mà hỏi hắn: "Tạ Văn Chu, nếu kiếp này không phải ta gả cho ngươi, ngươi liệu có thật sự cùng Liễu Khinh Yên bạc đầu giai lão?" Hắn nhắm hai mắt lại, như thể ngay cả việc nói thêm với ta nửa chữ cũng thấy tốn sức. "Ít nhất thì cũng không đến nông nỗi như bây giờ." "Thẩm Hành, nàng buông tha cho ta đi."
Phu quân Tạ Ngọc Lâu dắt tay một nữ tử mù lòa mặc y phục vải thô đứng trước sảnh đường: "Nam Tinh, công danh lợi lộc đều là phù vân, duy chỉ có A Âm hiểu được tâm cầu đạo của ta." "Từ nay về sau, chúng ta sẽ đến núi Chung Nam thanh tu. Ơn nghĩa cha mẹ chưa báo đáp, đành vất vả nàng ở lại trong phủ, thay ta tận hiếu trước giường vậy." Ả A Âm tốt đẹp của hắn cũng giả vờ bi thương: "Nam Tinh tỷ tỷ, tình ái thế tục đều là gông xiềng, Ngọc Lâu làm vậy là đang độ tỷ, tỷ nên ôm lòng cảm ân mới phải." Ta nghe xong những lời này, lập tức phân phó hạ nhân ra phố mua một v/ạn tràng ph/áo hồng. Tiếng ph/áo nổ vang rền trời đất trong viện, ta đứng trên bậc thềm, nụ cười đầy vẻ ngạo nghễ. "Cảm ân? Ta cảm kích đến rơi nước mắt ấy chứ! Ngươi đã ch/ém đ/ứt trần duyên thì Tạ gia cũng xem như không có đứa con trai này, cứ coi như ngươi đã bạo bệnh bỏ m/ạng từ lâu. Cha mẹ ngươi sau này đều đổi theo họ của ta, ta mới vui lòng nuôi dưỡng họ." "Còn về phần ngươi, cái thứ bất trung bất hiếu bất tài vô dụng kia, muốn dẫn ngoại thất bỏ trốn thì cứ nói thẳng, hà tất phải giả dạng cao nhân đắc đạo, lại còn để ta ở lại hầu hạ đấng sinh thành thay ngươi? Đúng là si tâm vọng tưởng! Hôm nay nếu còn không cút, lão nương sẽ tìm người dùng xe ph/ân kéo các ngươi quăng ra ngoài!"