Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia
Năm tôi hai tuổi rưỡi, tôi vừa mới biết nói vài câu còn chưa tròn chữ. Bác gái cả đến nhà ăn ké cơm, liếc nhìn tôi đang chảy nước miếng, rồi kéo tay mẹ tôi nói chuyện bằng giọng vô cùng chân thành. “Em cũng đừng chê chị dâu nói khó nghe, chị nói thế này đều là muốn tốt cho em thôi, tài sản nhà các em sau này tuyệt đối không thể để người ngoài họ được hưởng lợi đâu.” Tôi ngồi gặm ngón tay, ngoan ngoãn không chen lời. Trong cái đầu nhỏ xíu của tôi lúc ấy chỉ quanh quẩn một câu hỏi, rốt cuộc người ngoài họ là cái gì. Sang ngày hôm sau. Tôi lon ton chạy theo sau bác gái cả như cái đuôi nhỏ. Bác ấy ngồi trong sân cắn hạt dưa, tôi bê ghế con ngồi ngay đối diện: “Bác gái cả, người ngoài họ nghĩa là gì ạ?” Bác ấy đi vệ sinh, tôi ngồi xổm ngoài cửa chờ hỏi: “Tại sao nhà lại không thể cho người ngoài họ ạ?”
Ta thủ tiết đã nhiều năm, sau cùng lại bước vào cửa Lục gia, thành thân với vị Lục tiểu công gia ấy. Bà mẫu từ trước đã chẳng vừa mắt ta, ngày lại ngày đều lấy quy củ trong phủ ra ép ta đứng chịu phạt. Bà ta nhìn y phục trên người ta, giọng điệu cay nghiệt: “Suốt ngày trang điểm rực rỡ, áo xiêm lộng lẫy như ong bướm vờn hoa, ngươi định làm mê hoặc ai đây?” Đêm trước ta ngủ chẳng yên giấc, sắc mặt còn vương vẻ mỏi mệt, chỉ hờ hững đáp lại: “Dĩ nhiên là làm mê hoặc nhi tử của người rồi.” Ta đáp quá thật lòng, thật đến mức bà mẫu tức giận không sao nhịn nổi, lập tức sai hạ nhân tiến lên vả miệng ta. Lục Hành vội vàng bước đến cản lại, hết lời mềm mỏng khuyên can, lời nào cũng nghe êm tai như muốn dập tắt sóng gió trước mắt. Nhưng hắn đứng giữa ta và bà mẫu lâu ngày, bên nào cũng phải dỗ dành, bên nào cũng chẳng thể buông, cuối cùng tự làm bản thân kiệt sức, uất khí trong lòng ngày càng nặng, chẳng bao lâu sau liền bệnh nặng khó qua. Khi hơi thở đã cạn dần, Lục Hành vì thương xót ta mà buông tay, cho ta một tờ hòa ly. Chỉ là đến phút cuối, hắn vẫn tiếc nuối thốt lên: “Giá như năm ấy, người ta nghênh cưới là người mẫu thân đã chọn thì tốt biết bao.”
Khi ta lại một lần nữa ngã xuống giữa dòng dân chạy nạn hỗn loạn, đầu vỡ máu chảy, mẫu thân ruột của ta, Trường Ninh hầu phu nhân, lại không hề vội vàng lao đến cứu ta như ở kiếp trước. Bà chỉ xoay người đi, đưa tay che mắt vị thiên kim giả đang đứng bên cạnh. Mặc cho thân thể ta bị đám dân chạy nạn trong cơn bạo loạn giẫm nát đến chẳng còn hình dạng. Bà thầm than trong lòng rằng, chỉ có thể trách số mệnh quá trêu ngươi. Bà nghĩ, chết ở nơi này, dù sao cũng còn tốt hơn để ta bước vào Hầu phủ rồi hại chết Uẩn Dao. Vậy nên ở kiếp thứ hai, ta vừa được trọng sinh, đã lại lập tức mất mạng. Thiên đạo thương xót cho ta, bèn quay ngược dòng thời gian, cho ta được lựa chọn một thân phận khác, sống lại một đời hoàn toàn mới. Ngài hỏi ta, đời này, ta muốn sống ra sao. Ta nhìn vào gương mệnh số, thấy vợ chồng Trường Ninh hầu cùng vị huynh trưởng ruột của ta sống một đời xuôi gió thuận buồm. Thật khiến lòng người phải sinh ra hâm mộ. Nếu không còn thân phận cao quý ấy, nếu bọn họ cũng phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ, phải tranh một miếng ăn với chó hoang, liệu còn có thể giữ được vẻ đoan trang thể diện như trước hay không. Nghĩ đến đó, trong lòng ta bỗng dâng lên đôi phần mong đợi.
Trong phủ bỗng rước về hai vị kiều khách. Kẻ lớn tuổi thì cậy vào tình xưa nghĩa cũ thanh mai trúc mã với cha ta, lúc nào cũng lăm le ý đồ thay thế vị trí của mẹ ta. Kẻ nhỏ tuổi thì thủ đoạn khôn lường, quyến rũ khiến cả đại ca lẫn nhị ca của ta tâm trí đ/iên đảo, bỏ bê học hành. Ả lại còn suốt ngày diễn trò lạt mềm buộc chặt, khiến ai nấy đều đ/iên c/uồng theo đuổi, nhưng ả lại vờ như chẳng chọn một ai. Đáng hận hơn cả là ả lại dám nhìn trúng vị hôn phu của ta. Chẳng còn cách nào khác. Ta đành tự tay tiễn kẻ nhỏ tuổi lên giường của cha ta, từ đó về sau, thế gian lại được thanh tịnh…
Sau khi ly hôn, tôi ra nước ngoài sống hai năm, đồng thời để lại cho con gái một chiếc thẻ phụ không giới hạn hạn mức. Cứ năm ngày con bé lại mua một căn biệt thự, ba ngày lại tậu một chiếc siêu xe, chưa kể vô số món hàng hiệu đắt đỏ đến mức chẳng thể đếm xuể. Mỗi lần nhận được tin nhắn báo giao dịch, tôi đều cảm thấy vui mừng. Con gái chịu tiêu tiền của mẹ là chuyện tốt. Cho đến ba tháng sau, tôi bất ngờ nhận được thông báo rằng con bé dùng thẻ mua một hộp bao cao su có giá hơn chục triệu. Tôi hoảng hốt, lập tức đặt vé máy bay về nước, định nghiêm túc nhắc nhở con phải biết giữ gìn bản thân. Nhưng vừa hạ cánh xuống sân bay, tôi đã nhận được cuộc gọi từ phía công an. “Xin hỏi cô có phải là cô Lâu không? Con gái cô, Tống Hựu Ninh, bị tạm giữ vì làm việc trái phép. Phiền cô đến đồn một chuyến được không?” Tôi đứng chết lặng ngay tại chỗ. Đúng lúc ấy, điện thoại lại hiện thêm một thông báo. Chiếc thẻ phụ đã bị quẹt đến giới hạn. Tôi đến đồn công an đón con gái ra ngoài. Con bé đói đến xanh xao vàng vọt, hơn nữa còn bị chủ thuê đánh gãy một chân vì làm việc chui. Trong khi đó, Tống Lẫm, cha ruột của con bé, lại đang cầm chiếc thẻ phụ không giới hạn kia, hào phóng đốt tiền cho tình nhân tại một buổi đấu giá. Tôi nheo mắt, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, sau đó gọi một cuộc điện thoại đủ khiến toàn bộ giới quyền quý ở thủ đô phải run sợ. “Ba, có người lừa tiền nhà họ Lâu chúng ta, còn dám bắt nạt cháu ngoại của ba. Chuyện này ba chịu được không?”
Tráp vải mà nữ nhi yêu thích nhất, đã bị con trai của Quý phi cướp mất. Thế nhưng hắn chẳng ăn một quả nào, lại ngay trước mặt bao người trong cung, đem số vải ấy cho chó sói ở ngự uyển ăn. Tiểu công chúa sà vào lòng ta khóc nức nở, Quý phi khẽ vén khăn gấm, cười đến hoa chi loạn run: "Hoàng hậu nương nương chớ giận, chỉ là mấy quả vải thôi mà, Chiêu nhi vẫn còn là một đứa trẻ." Ta cúi đầu lau nước mắt cho nữ nhi: "Quý phi nói lời hỗn hào gì vậy? Con trai ngươi ngay cả đồ cống phẩm vùng Lĩnh Nam cũng dám chà đạp, đây không gọi là không hiểu chuyện, đây gọi là—" Ta ngước mắt, nụ cười đầy dịu dàng: "Điềm báo của tội chu di cửu tộc."
Ta vừa sinh hạ hài tử chưa được bao lâu, Trang Tự đã đứng bên ngoài rèm trướng, dùng giọng điệu lạnh như sương cuối đông mà nói với ta: “Đích tử đã có rồi, phần trách nhiệm giữa nàng và ta cũng xem như hoàn tất. Từ nay về sau, phòng của nàng, ta sẽ không bước vào thêm nửa bước.” Trong lòng hắn oán hận ta. Hắn luôn cho rằng ta đã âm thầm động tay động chân, khiến nữ tử hắn đặt trong tim buộc phải gả cho người khác. Bao nhiêu mềm mại, thương tiếc và kiên nhẫn trong đời hắn, hắn đều dành hết cho muội muội ta cùng đứa con của nàng ấy. Hắn ngày ngày ôm hài tử kia trên đầu gối, cười đùa, dỗ dành, nâng niu như viên ngọc quý đặt trong lòng bàn tay. Còn với đứa con mang huyết mạch ruột thịt của chính mình, hắn lại lạnh nhạt đến mức khiến người ta rét buốt. Hắn từng nhìn ta, chậm rãi buông một câu: “Đây là trái đắng do nàng tự tay cướp lấy, là nghiệt chướng do nàng tự mình gieo xuống.” Ta cúi đầu ôm lấy đứa con trai nhỏ đang tủi thân nép trong lòng mình, rồi khẽ cười.
Nhà họ Chúc dưới chân núi Vân Đài là gia tộc "đạo y" (thầy thuốc tu đạo) truyền đời, nhưng truyền đến đời Chúc Thập An thì gần như đứt đoạn. Người nhà họ Chúc dốc sức bảo vệ mầm non duy nhất này. Vì để tránh tai họa, họ đành đưa cô rời nhà lên thâm sơn lánh nạn. Mười năm sau. Người thừa kế duy nhất của nhà họ Chúc, cô cả họ Chúc một mình trở về dưới chân núi Vân Đài, treo lại tấm biển "Y quán họ Chúc". Pháp môn của đạo y: Vọng, Văn, Vấn, Thiết. Vọng (Nhìn): Là nhìn sinh khí của con người. Văn (Nghe/Ngửi): Là lắng nghe tà ma quỷ quái. Vấn (Hỏi): Là hỏi nhân quả tội nghiệt. Thiết (Bắt mạch): Là bắt mạch mệnh số trời định. Sư môn! Gia tộc! Công bằng! Chính nghĩa! Đã đến nhân gian một chuyến, luôn phải làm tròn bổn phận. Thế giới bên ngoài đang thay trời đổi đất. Trong y quán họ Chúc dưới chân núi Vân Đài, cô cả họ Chúc mang theo hung danh chấn động yêu tà mười phương, vẫn ngày ngày canh giữ y quán, sống những chuỗi ngày bình dị.
Ta là Hoàng quý phi được đích thân Thái hậu sắc phong, nắm trong tay quyền hiệp lý lục cung. Từ trước đến nay, ta xử sự luôn trầm ổn chu toàn. Thái hậu từng vuốt tóc ta, khẽ thở dài: "Đứa trẻ này có phong nghi của bậc mẫu nghi thiên hạ, vô cùng xứng đáng phò tá Trung cung. Chẳng bù cho Hoàng hậu, tính tình kiều túng ngây ngô, vạn sự đều cần người khác chở che." Hoàng hậu là tỷ tỷ ruột của ta, lớn hơn ta bảy tuổi. Từ nhỏ, tỷ ấy đã sở hữu dung mạo tuyệt mỹ, nhưng đáng tiếc lại là một mỹ nhân khờ khạo đúng nghĩa. Tỷ ấy có thể đi trước ta một bước để làm chủ Trung cung, chẳng qua là nhờ vào thế lực của gia tộc, cộng thêm việc Bệ hạ niệm tình thanh mai trúc mã, yêu chiều sự thuần khiết không hiểu sự đời ấy, nên mới trao cho ngôi vị mẫu nghi. Nay làm chủ Trung cung đã được ba tháng, nhưng mọi việc lớn nhỏ trong cung vẫn phải cậy nhờ vào sự phủ dụ, nhắc nhở âm thầm của ta. Ta vốn luôn yêu thương người tỷ tỷ ngốc nghếch này, từ tận đáy lòng cũng tin tỷ ấy thực sự khờ khạo vô hại, chưa bao giờ nghĩ đến việc phải đề phòng. Thế nhưng, chính vào ngày thứ ba sau khi ta được chẩn đoán có long thai, tỷ ấy lại cười rạng rỡ, bưng đến một bát canh ngọt nói là để tẩm bổ thân thể cho ta. Nghĩ đến tình cốt nhục thâm sâu, lại hoàn toàn tin tưởng tỷ ấy, ta liền không chút phòng bị mà uống cạn. Nào ngờ, trong bát canh ngọt ấy lại trộn lẫn hồng hoa hoạt huyết! Dược tính quá mức mãnh liệt, ngay đêm hôm đó ta liền bị tiểu sản dẫn đến băng huyết. Nhờ các thái y dốc hết sức cứu chữa, ta mới nhặt lại được một mạng, nhưng phải nhận lấy kết cục tàn nhẫn: cả đời này không thể hoài thai được nữa. Khi ta chất vấn, tỷ tỷ ngược lại bỗng giả điên giả dại, khóc lóc nói dối rằng mình đã nhận nhầm hồng hoa thành hồng táo để nấu canh: "Mùi vị của thứ dược liệu đó thơm lắm... Ta còn nếm thử một ngụm nhỏ, đâu có thấy đắng chút nào... Ta thực sự không cố ý hại muội muội mà..." Vậy mà Bệ hạ lại tin lời ả. Người thậm chí còn trách phạt ta: "Chẳng qua cũng chỉ là một giọt máu chưa thành hình. Nàng thân là Hoàng quý phi, sao lại vì chút chuyện này mà hà khắc với Hoàng hậu? Huống hồ nàng ấy còn là tỷ tỷ ruột của nàng, sao có thể hại nàng cho được? Tính tình nàng ấy vốn mềm yếu, lại khờ khạo, có lẽ là nhận nhầm thật rồi, nàng nên bao dung một chút." Nỗi bi phẫn uất nghẹn thấu tận tâm can. Nghĩ đến tình thâm tỷ muội bao năm qua và thảm cảnh trước mắt, ta điên cuồng lao lên định xé rách bộ mặt ngụy tạo thánh thiện của ả. Nhưng chưa kịp chạm vào, ta đã bị Bệ hạ thẳng chân đá văng ra xa, tước đi mạng sống ngay tại chỗ. Đến khi mở mắt ra lần nữa... ta đã trở về khoảnh khắc tỷ tỷ đang bưng bát canh ngọt tiến vào.
Con trai tôi đã mang về nhà tình yêu đích thực. Nó muốn hủy bỏ hôn ước với người yêu thời thơ ấu và cũng là vị hôn thê của mình. Tôi hào hứng nắm lấy tay "tình yêu đích thực" của nó: - Tuyệt vời! Cuối cùng thì mình cũng có thể nói với anh ấy rằng gia đình mình đã phá sản rồi. Mẹ chúc hai con có một cuộc sống lâu dài và hạnh phúc bên nhau, và sớm có em bé.
Ngày Lục Trầm, tiểu Hầu gia của Lục gia, bước qua cửa Thôi phủ để cầu thân, trưởng tỷ Thôi Kiều của ta vận một thân áo đỏ rực rỡ, lớp xiêm y đẹp đẽ phủ lên người nàng như áng mây son vừa rơi xuống trước hiên nhà quyền quý. Nàng chỉ cần ngâm một khúc Thanh Ngọc Án, đã khiến ánh mắt Lục Trầm dừng lại trên người mình, chẳng nỡ rời đi. Bọn họ ngồi đối diện nhau, lời qua tiếng lại thật hợp ý, không khí trong sảnh tựa như có gió xuân len qua rèm ngọc. Sau đó, Lục Trầm còn đứng trước mặt mẫu thân ta, trịnh trọng thưa rằng: “Xin phu nhân làm chủ, gả Đại tiểu thư cho ta. Còn hôn sự giữa ta và Nhị tiểu thư, xin cho phép ta được hủy bỏ.” Mẫu thân thoáng nhíu mày, dường như có chút khó xử, nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi gật đầu. Đợi đến lúc trong phòng chỉ còn lại ta và bà, mẫu thân mới dịu giọng khuyên: “Từ nhỏ tỷ tỷ con đã có ánh mắt rất cao, khó khăn lắm mới gặp được một người khiến nó thật lòng vừa ý.” “Con làm muội muội, hãy nhường nó một lần đi.”
Trước ngày phụ thân xuất chinh, người nắm tay mẫu thân, dặn từng chữ một: “Cho nha đầu học múa. Ba năm sau tuyển tú vào cung.” Mẫu thân vừa khóc vừa gật đầu. Ngày hôm sau, mẫu thân mời cho ta một võ sư. Ta ngờ vực hỏi: “Mẫu thân, chẳng phải con nên học múa sao?” Mẫu thân lau nước mắt: “Phụ thân con bảo để con học võ. Trong cung hiểm ác, phải biết giữ mạng.” Ba năm sau, ta luyện ra một thân gân cốt rắn chắc, kéo được cung cứng hai thạch, một đao chém đứt cọc gỗ to bằng miệng bát.
Tôi gặp tai nạn giao thông và được đưa thẳng vào bệnh viện, nhưng cuối cùng vẫn không qua khỏi dù đã được cấp cứu. Đến tận khi đứng trước thi thể tôi, người bạn đời già mới nhẹ giọng nói rằng, cả đời này bà vất vả quá rồi. Vậy mà vừa quay lưng đi, ông ta đã cưới ngay người giúp việc trong nhà. Các con tôi thì ngay trong tang lễ, vì tranh nhau quyền thừa kế tài sản mà lao vào ẩu đả đến chẳng còn chút thể diện. Người thật lòng khóc vì cái chết của tôi, sau cùng chỉ có cô cháu gái nhỏ. Con bé ngẩng mặt cầu xin ông trời: “Kiếp sau xin hãy để bà nội sống thật vui vẻ, nhất định đừng khổ sở như bây giờ nữa.” Đúng như lời cầu nguyện của cháu gái, tôi thật sự sống lại, trở về những năm 90. Quê hương tôi là một thành phố công nghiệp tài nguyên nằm ở miền Bắc. Một phần ba cuộc đời trước kia của tôi đều trôi qua ở nơi này.
Bạn thân và bạn trai tôi lén lút thân mật trong căn nhà mới tôi vừa mua, lại xui xẻo bị mẹ tôi bắt gặp ngay tại trận. Sau chuyện đó, cô bạn thân ấy còn đăng lên vòng bạn bè một bài văn dài gần cả nghìn chữ. Cô ta khóc lóc kể lể rằng cô ta và anh ta mới là tình yêu thật sự, còn tôi, người không được yêu, mới là kẻ xen vào giữa họ. Tôi còn biết làm sao nữa đây, đương nhiên là rộng lượng tác thành cho đôi uyên ương cảm động đất trời ấy rồi. Tôi cũng rất muốn tận mắt xem thử, một gã đàn ông bám mẹ kết hợp với một cô gái chỉ biết đội em trai lên đầu, cuối cùng sẽ diễn ra một vở kịch náo nhiệt đến mức nào. Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, từng tốp học sinh lần lượt bước ra khỏi phòng thi, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ, tự tin và tràn đầy khí thế tuổi trẻ. Đúng vào thời điểm đó, mẹ tôi gọi điện thoại đến. Vừa bắt máy, bà đã giận đến bốc hỏa mà nói: “Hứa Lâm, con mau về nhà ngay, nhà mình xảy ra chuyện lớn rồi.” Là một người đi làm tận tâm tận lực, dù trời có thật sự sập xuống, tôi cũng phải đón được con gái cưng của sếp tôi trước đã. “Mẹ, con gái sếp con vẫn chưa ra khỏi phòng thi, đợi con đưa cô bé về nhà xong rồi con sẽ về ngay nhé.”
Ngày đầu tiên biết mình mang thai, tôi đã được bác sĩ kéo vào một nhóm chat dành riêng cho các bà bầu. Trong nhóm, mọi người đang trò chuyện vô cùng sôi nổi. [Để cảm ơn tớ vất vả mang thai, mấy hôm trước chồng tớ còn bay tận sang Singapore chỉ để mua cho tớ một chiếc túi.] [Thật sao? Chồng tớ cũng cưng tớ lắm. Chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên tay tớ là anh ấy đích thân thả đèn trời cầu được đấy.] [Tớ vốn không muốn khoe đâu, nhưng chồng tớ sợ một bà bầu yếu ớt như tớ bị ai va phải, nên nhất quyết mua cho bằng được một căn biệt thự.] Ban đầu, tôi chỉ cho rằng họ đang thi nhau khoe khoang, tranh nhau chứng minh chồng mình giàu có và chiều vợ đến mức nào. Xem như đọc chuyện vui cũng chẳng sao. Cho đến khi họ lần lượt đăng ảnh lên. Tôi lập tức rơi vào im lặng. Những món đồ kia… Chẳng phải đều là những thứ ông chồng ảnh đế của tôi đã lấy khỏi tay tôi sao? Hóa ra tất cả đều được anh ta đem đi dỗ dành mấy cô tình nhân nhỏ bé bên ngoài? Điều quá đáng hơn nữa là… Có tận tám người. Hừ. Chẳng qua chỉ là một tên con rể ăn bám, tôi không cần nữa!
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta là người giàu có nhất Đại Chu. Nhưng khi còn sống, người vẫn luôn cải nam trang. Người nói nữ tử sống vốn chẳng dễ dàng, giữ trong tay nhiều tiền tài như vậy, rất dễ bị kẻ khác dòm ngó. Vì thế, từ nhỏ ta đã có hai thân phận. Bên ngoài, ta là dưỡng nữ của phủ Bá tước. Trên thực tế, ta đã kế thừa toàn bộ gia sản của mẫu thân. Nhưng vị hôn phu của ta không hề biết những điều này, hắn hủy hôn ngay trong yến tiệc sinh thần của ta. Quay lưng liền cưới nữ nhi phú thương, Mạnh Điệp. “Đừng trách ta, muốn con đường làm quan hanh thông, không thể thiếu tiền tài để lo liệu.” “Gia sản nhà Mộng Điệp sung túc, chỉ có nàng ấy mới có thể giúp được ta.” Ta không nói nhiều, chỉ viết một phong thư gửi cho nghĩa huynh đang giữ chức Thị lang bộ Lại của ta.
Lưu thái phi, người bị giam cầm chốn Lãnh cung cô tịch, cuối cùng đã qua đời. Khi ta bước vào cung để bẩm báo sự việc, Hoàng đế đang ở bên cạnh, dịu dàng dặn dò Như phi tần viết thư. Nghe thấy tin dữ, trên gương mặt Người không biểu lộ chút buồn bã cũng chẳng có lấy một niềm vui, hoàn toàn là một sự lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ.\ Ta cúi đầu bẩm báo rõ ràng mọi sự việc. Sau khi nghe xong, Hoàng đế cuối cùng cũng có phản ứng trên nét mặt. Người khẽ nhếch khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng, rồi nhẫn tâm hạ lệnh không một ai được phép chạm vào thi thể của Lưu thái phi, và cũng không một ai được cất tiếng khóc tang cho bà. Người muốn để bà phải ngủ yên mãi mãi, thối rữa trong chốn Lãnh cung lạnh lẽo, cô tịch đó. Ta gật đầu vâng mệnh, rồi nhẹ nhàng kéo cánh cửa Ngự thư phòng đóng lại. Bầu trời bên ngoài xám xịt, tối tăm và ảm đạm, ta bước đi trong vô định và bắt đầu nức nở khóc thầm. -----------------------
Thẩm Từ An vừa gặp ta trong tiệc thưởng hoa đã nhất kiến chung tình. Sau khi Diệp gia suy tàn, hắn bất chấp sự ngăn cản của gia tộc, nhất quyết cưới ta làm vợ. Về sau, hắn trở thành kẻ bị gia tộc ruồng bỏ, lại không có nhạc gia nâng đỡ. Phấn đấu nửa đời người, cuối cùng cũng chỉ làm được một viên quan ngũ phẩm. Lúc hấp hối, hắn hay tin người bạn đồng môn năm xưa đã trở thành Tể phụ, rốt cuộc vẫn không cam lòng: “Tên đó tài học hay gia thế đều không bằng ta.” “Năm đó người mà Quận chúa đem lòng yêu mến vốn là ta. Chính vì nàng mà ta từ chối nàng ấy, nên mới cho hắn cơ hội chen chân vào.” “Chiếu Đường, nếu có kiếp sau, ta không muốn cưới nàng nữa.” Hắn dùng giọng điệu bình thản nhất, biến hai mươi năm tình nghĩa phu thê của chúng ta thành một trò cười. Nhưng hắn không biết, người hối hận không chỉ có mình hắn. Đời này, ta cũng có những nguyện vọng không thể thực hiện được, cùng những tiếc nuối giấu kín trong lòng. Vì thế, sau khi sống lại, ta cũng tránh né cuộc gặp gỡ với hắn.
Khi bạn trai được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, tôi lại chỉ thi đậu một trường hạng hai chẳng mấy danh tiếng. Tôi tự an ủi bản thân: Không sao, ít nhất gia đình tôi cũng có chút tiền, hoàn toàn xứng đôi với anh ấy. Đến năm tốt nghiệp, nhà tôi phá sản. Trong buổi hẹn cuối cùng, anh ấy hỏi tôi có muốn cùng anh ra nước ngoài không. Tôi kéo anh ấy lên giường ba lần vô cùng dữ dội, sau đó mặc quần áo, nghiến răng chặn toàn bộ phương thức liên lạc. Anh ấy sang Mỹ học cao học, còn tôi ở lại Bắc Kinh, mỗi ngày làm ba công việc để trả nợ. Về sau, bạn cùng phòng của anh ấy vô tình gặp tôi, vẻ mặt kinh hãi: “Cậu… cậu… cậu chưa chết sao? Giữa ban ngày mà gặp ma thế này?” Sắc mặt tôi lập tức tối sầm. “Chết cái đầu cậu!” “Giữa ban ngày ban mặt lại dám nguyền rủa tôi, phạt cậu mua cho tôi ba cây xúc xích bột khoai!”
Năm ấy, phụ thân ta được điều rời kinh, ra ngoài nhậm chức. Trên đường đi, ông từng gặp một đám lưu dân nổi loạn vây đánh. Nếu không có một người thợ săn liều mạng xông vào cứu giúp, e rằng phụ thân ta đã chẳng thể giữ được hơi tàn mà trở về. Vì muốn trả lại ân tình cứu mạng ấy, phụ thân đón con trai của người thợ săn vào Tống phủ, cho ăn học, dưỡng dục, xem như con cháu trong nhà mà chăm nom. Ông còn đích thân lập lời hứa với hắn. “Trong năm nữ nhi của ta, ngươi muốn cưới ai làm thê, đều có thể chọn.” Sau cùng, hắn chọn ta. Ta là đích trưởng nữ của Tống gia. Cũng là người được xưng là đệ nhất mỹ nhân chốn kinh thành. Nhưng khi ấy, trong mắt ta, hắn chỉ là một thiếu niên xuất thân núi rừng. Ta chê trên người hắn vương mùi tanh nồng của gió sương, chê hắn không thông thi thư lễ nghĩa, lại chê dáng vẻ hắn thô ráp, chẳng có lấy nửa phần phong nhã của công tử thế gia. Đến ngày kiệu hoa dừng trước cửa phủ, ta đem một trăm hai mươi tám gánh của hồi môn ra đổi, để thứ muội thay mình bước lên kiệu gả sang Hà gia.
Nương ta năm nay đã gần bốn mươi, sau một lần hòa ly, bà lại tái giá, còn bước vào cửa Hầu phủ, trở thành kế thất của Hầu gia. Nhờ vào tầng quan hệ ấy, lại thêm nhan sắc hơn người của bà, đứa con gái xuất thân từ một tiểu quan thất phẩm như ta cũng thuận thế chen chân vào vòng quý tộc nơi kinh thành phồn hoa. Mọi người đều nói ta có phúc phận giống hệt nương, sau này thế nào cũng sẽ gả được vào cửa cao nhà quyền quý, hưởng một đời vinh hoa yên ổn. Thế nhưng Thế tử Tống Hoài Cẩn lại khinh thường ta đến tận xương tủy, không ít lần trước mặt người ngoài buông lời nhục mạ cay nghiệt. “Chỉ được mỗi cái túi da bên ngoài mà thôi. Xuất thân từ cửa nhỏ nhà rách, thứ lễ nghi đoan trang quan trọng nhất của nữ tử thì nàng ta lại chẳng có lấy nửa phần. Thử hỏi trong kinh thành này, có nhà quyền quý nào bằng lòng rước một người như vậy qua cửa?” Những lời ấy truyền ra ngoài nhiều lần, lâu dần, những người vốn nhiệt tình đứng ra mai mối cho ta cũng dần dần thưa vắng. Ta nghĩ, có lẽ hắn hận nương ta, nên mới ghét lây cả ta như thế. Bởi vậy, khi nương hỏi ta có nên báo cho Tống Hoài Cẩn biết chuyện ta đã đính hôn hay không. Ta lặng im suy nghĩ một lát rồi khẽ đáp: “Thôi bỏ đi, nương.”
Vào thập niên tám mươi, tôi và chồng chạy đôn chạy đáo, nhờ vả đủ nơi suốt một thời gian dài, cuối cùng mới được phân cho một căn nhà hơn năm mươi mét vuông, gồm hai phòng ngủ và một phòng khách. Lúc đó, tôi vui đến mức trong lòng cứ lâng lâng mãi không thôi. Sau bảy năm kết hôn, gia đình bốn người chúng tôi cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh phải chen chúc cùng bố mẹ chồng, vợ chồng em trai chồng trong cái “hang chuột” chật chội của khu nhà tập thể ống. Thế nhưng chưa chuyển vào nhà mới được bao lâu, anh cả của chồng tôi, người năm xưa từng thay anh xuống nông thôn lao động, lại qua đời. Chồng tôi bỗng dưng thương người quá mức, muốn đưa chị dâu góa ở quê và đứa cháu trai lên thành phố ở lại. Anh nói với tôi: “Tiểu Xuân, chị dâu anh ở quê một mình góa bụa, Châu Châu cũng sắp lên cấp hai rồi, anh muốn nhường căn nhà này cho chị ấy và thằng bé.” Tất nhiên là tôi không đồng ý. Nhưng chồng tôi vẫn cứng đầu, tiếp tục khuyên nhủ như thể chỉ cần tôi gật đầu là mọi chuyện sẽ thành việc tốt đẹp. “Tiểu Xuân, hai mẹ con họ cô nhi quả phụ sống chẳng dễ dàng gì, em đồng ý đi, sau này chắc chắn họ sẽ nhớ cái tốt của em.”
Đích tỷ là người được trời cao ưu ái. Tỷ ấy hiền lương thục đức, tựa vầng trăng sáng trên trời, lại đối đãi với ta vô cùng tốt. Năm tỷ ấy được gả làm Thái tử phi, còn để ta cùng xuất giá vào Đông cung. Thái tử vốn không yêu thích một Trắc phi như ta, cũng nhờ tỷ ấy đứng giữa khéo léo dàn xếp mọi việc. Mãi đến khi ta sinh hạ đứa con trai đầu lòng. Thái tử muốn đưa đứa bé đến nuôi dưới gối của Thái tử phi. Ta vội chạy đi tìm tỷ tỷ, cầu xin tỷ ấy giúp ta. Thế nhưng, vô tình ta lại nghe được cuộc trò chuyện giữa tỷ tỷ và mẫu thân. “Đã khiến mẫu thân phải mang tiếng làm kẻ ác suốt ngần ấy năm.” “Nay A Nhứ đã chẳng còn giá trị lợi dụng, làm phiền mẫu thân tìm người xử lý nàng ta giúp con.” “Thái tử đã bắt đầu để tâm đến nàng ta, nếu còn kéo dài e rằng sẽ uy hiếp đến địa vị hiện nay của con.” Sau khi biết được bí mật của tỷ tỷ, ta kinh hãi đến hồn bay phách lạc. Trên đường bỏ trốn, ta chẳng may ngã xuống vực sâu, bỏ mạng. Sống lại một đời, khi tỷ tỷ một lần nữa ngỏ ý muốn đưa ta cùng gả vào phủ Thái tử, ta bình thản lên tiếng: “Tỷ tỷ cứ một mình xuất giá là được, muội sẽ không theo tỷ tỷ vào Đông cung nữa.”
Tôi và Hạ Từ đều là những luật sư có tiếng trong giới. Anh nổi bật ở mảng tài chính, còn tôi chuyên giải quyết các vụ ly hôn. Tình cảm giữa chúng tôi ổn định, công việc lại hỗ trợ lẫn nhau. Ảnh chụp chung của hai người từng nhiều lần xuất hiện trên các chuyên mục pháp luật. Có thể nói, chúng tôi là cặp vợ chồng kiểu mẫu nổi tiếng trong ngành. Cho đến buổi họp lớp ngày hôm đó. Mối tình đầu năm xưa của Hạ Từ bất ngờ đỏ mắt, nghẹn ngào kể rằng mình đã lấy nhầm người, mấy năm qua chưa từng có được một ngày hạnh phúc. Cuối cùng, cô ta nhìn Hạ Từ bằng đôi mắt đẫm lệ: “Luật sư Hạ, anh có nhận vụ ly hôn không?”