Truyện Vả Mặt

Truyện Vả Mặt tại Lão Phật Gia

Vãn Đường

Thuở nhỏ, ta lỡ tay làm vỡ bát của huynh trưởng, bị huynh ấy tát một cái, cấm ăn ba ngày.   Ban đầu, ta cũng chẳng oán hận.   Năm ấy, phụ mẫu đột ngột qua đời, a huynh cũng chỉ mới mười bốn tuổi.   Gia cảnh túng thiếu, ngày tháng phải chắt chiu tính toán mới sống nổi.   Mãi đến bảy năm sau, muội muội cũng phạm phải lỗi lầm năm xưa của ta.   Ta đang định lên tiếng giải thích thay nàng, lại nghe huynh trưởng bình thản nói:   “Bát vỡ báo bình an.”   “Mau lại ăn cơm đi.”   Ta nuốt mọi cảm xúc xuống, đem chuyện này kể lại với vị hôn phu.   Bàn tay đang luyện kiếm của Bùi Lãng chợt khựng lại, hắn sốt ruột hỏi ta:   “Vậy nàng ấy có bị thương tay không?”   “Còn đau không?”  

0.0
10 ch
Cổ Đại
Em Vợ Đòi Đuổi Con Gái Tôi Đi Nội Trú, Mẹ Tôi Ném Thẳng Chăn Đệm Cô Ta Ra Ngoài

Em vợ đến ở nhờ nhà tôi, chê con gái tôi ồn ào, bắt tôi đưa con bé vào trường nội trú.   Mẹ tôi lập tức ném chăn đệm của cô ta ra hành lang: “Cô là ai mà lên mặt? Thấy ồn thì mời cô đi!”   “Tiền lương của anh rể nuôi được hai bố con anh, sao lại không chứa nổi một mình em?”   Triệu Mỹ Quyên đứng giữa phòng khách, hai tay chống nạnh, mặt đỏ bừng.   Đứng đối diện cô ta là Vương Tú Lan, bà cụ đang nắm chặt một chiếc túi dệt, bên trong nhét đầy quần áo và chăn đệm đủ màu sắc.   “Không chứa nổi!”   Vương Tú Lan nhấn mạnh từng chữ.   “Con dâu tôi đã mất ba năm rồi, căn nhà này là nơi Đại Dũng và Vũ Đồng sinh sống, không phải khách sạn dành cho cô!”   “Mẹ!”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Đại Tiểu Thư Vả Mặt Tra Nam

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi rảnh rỗi lướt diễn đàn trường, tình cờ thấy một bài đăng. [Bạn trai đỗ Thanh Hoa, con chó theo đuôi mười năm muốn mua biệt thự cho anh ấy.] Tôi cau mày bấm vào xem. Người này học cùng trường với tôi và Cố Lễ An, tốt nhất đừng để mấy thứ bẩn mắt này dính đến tôi. [Bạn trai mình từ nhỏ đã lớn lên trong nhà con chó kia. Nhẫn nhịn bao năm, cuối cùng cũng thi đỗ Thanh Hoa, thoát khỏi cô ta rồi.] [Nhưng cô ta nói bạn trai mình sống trong biệt thự quen rồi, ký túc xá Thanh Hoa chật chội quá, muốn mua cho anh ấy một căn nhà gần trường.] [Mọi người cho hỏi nên mua biệt thự gần cổng Đông hay cổng Tây thì tiện hơn?] [Dù sao căn biệt thự đó cũng là tổ ấm tương lai của bọn mình mà.] Cái giọng điệu mặt dày không biết xấu hổ này khiến tôi tức đến bật cười, tiện tay bình luận một câu: [Hay là mua cả hai bên luôn đi, nghe nói năm nhất tiết học chia đều ở cổng Đông và cổng Tây đấy.] Bình luận xong, tôi định chụp màn hình gửi cho Cố Lễ An, để anh ấy thấy nhân loại phong phú đến mức nào. Không ngờ ngay lúc đó, tôi lại nhận được tin nhắn WeChat từ anh ấy: [Tô Tô, nghe nói năm nhất đúng là học cả hai bên thật. Hay là mua cả hai căn đi?] Tôi đơ ra mấy giây. Hóa ra con chó kia thật sự là tôi à?  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Vương Bảo Xuyến

Phu quân của ta khoác trên mình bộ gấm bào lộng lẫy, tọa trên ngai vàng cao cao, bên cạnh hắn là vị Tây Lương công chúa kiều mị, mang đậm phong tình dị vực. Hắn từ trên cao cúi xuống nhìn ta, trong mắt có kinh ngạc, có hoảng sợ, có bất lực, nhưng tuyệt nhiên chẳng có lấy một chút ái tình. Ta thấy Tây Lương công chúa siết chặt vạt áo thêu chỉ vàng chỉ bạc. Còn ta, lặng lẽ nắm chặt lưỡi đoản đao giấu trong ống tay áo, khóe môi khẽ nhếch. Tiết Bình Quý, nhìn xem, ta vẫn tìm thấy ngươi rồi.

0.0
0 ch
Nữ Cường
Ấm Lòng Nơi Ngôi Phượng

Đoàn người tiễn đưa linh cữu của ta kéo dài qua từng con phố, nhìn mãi vẫn chẳng thấy nơi tận cùng.   Những lá cờ gọi hồn theo gió phủ kín vòm trời, lớp trước nối lớp sau, đến ánh mặt trời rọi xuống nửa tòa kinh thành cũng bị che lấp.   Tạ Dạng là một bậc quân vương sáng suốt, song trong chuyện phu thê, chàng chưa bao giờ làm tròn được hai chữ phu quân.   Chàng dành cho ta đủ mọi lễ nghi và sự kính trọng, nâng ta lên ngôi phượng cao quý, cung phụng như một pho tượng Bồ Tát chẳng thể chạm tới, nhưng thứ dịu dàng bình thường nhất giữa một đôi phu thê, ta lại chưa từng được nhận lấy dù chỉ một lần.   Con mèo Lạc Chiêu nghi nuôi chỉ mới trở bệnh, cũng có thể khiến đôi mày chàng nhíu chặt vì lo âu.   Còn ta, cho đến ngày hơi thở cuối cùng tan đi giữa giường bệnh, chàng vẫn tưởng rằng ta chỉ nhất thời mệt mỏi vì tiết trời đổi mùa.   Trước bài vị của ta, chàng từng đưa tay vuốt nhẹ, giọng nói thấp đến mức gần như hòa vào khoảng không tĩnh mịch:   “Coi như nàng đã được thỏa nguyện. Nếu còn kiếp sau, đừng bước chân vào chốn đế vương nữa.”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Tam Tâm Nhị Ý

Có người đã đánh cắp ảnh của tôi để yêu qua mạng. Cô ta tự xây dựng hình tượng một cô gái ngoan ngoãn có gia đình tan vỡ, tâm lý mong manh, yếu đuối. Các bạn trai quen qua mạng đều thương cảm trước hoàn cảnh của cô ta, thế là họ mua quần áo, mua trang sức, dẫn cô ta đi ăn những bữa tiệc sang trọng. Đương nhiên, sẽ tốt biết mấy nếu ba người bạn trai qua mạng đó không vô tình phát hiện sự tồn tại của nhau. Và sẽ càng tốt hơn nữa... Nếu họ không chặn tôi ngay trước cổng trường để bắt tôi phải đưa ra lời giải thích. …

0.0
7 ch
Hiện Đại
Cha Chồng Ép Tôi Nghỉ Việc Hầu Hạ Cả Nhà, Tôi Bán Luôn Căn Nhà 1,3 Triệu Tệ

VỀ NHÀ BỐ MẸ ĐẺ CHÚC THỌ BỐ, CHA CHỒNG GỌI ĐIỆN BẢO TÔI CÚT VỀ NẤU CƠM, TÔI TRỞ TAY BÁN CĂN NHÀ 1,3 TRIỆU TỆ   Bố tôi ngồi trên sofa, đang đánh cờ với em trai tôi, nhưng rõ ràng vẫn đang vểnh tai nghe.   Tôi hít sâu một hơi rồi nói với điện thoại.   “Cha, con đã nói với cha rồi, hôm nay là sinh nhật bố con, con phải về nhà bố mẹ đẻ chúc thọ bố.”   “Cơm nước con đã làm sẵn từ trước và để trong tủ lạnh.”   “Chỉ cần hâm nóng lên là ăn được.”   “Hâm nóng lên là ăn được sao?”   Cha chồng tôi cười lạnh một tiếng.   “Thái độ của cô là thế nào?”   “Con gái gả đi rồi thì như bát nước hắt đi.”   “Ngày nào cô cũng chạy về nhà mẹ đẻ thì ra thể thống gì?”   “Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô mà không về, sau này cũng đừng về nữa!”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Giang Chiếu Tuyết

Văn án: Sau khi bị Thanh Hà Thôi thị từ hôn, ta trở thành trò cười của khắp Thượng Kinh thành. Phụ thân chê ta làm mất thể diện, hận không thể để ta bệnh ch·ế·t. Giữa những ngày đông rét buốt, ta bị mẹ kế hà khắc bắt quỳ trên nền tuyết, sốt cao mãi không lui. Đúng lúc ấy, vị công tử chân thọt của Chu gia. Người được xưng là "Diêm Vương sống", đi ngang qua, ta liền túm chặt vạt áo hắn, gần như đã đến bước đường cùng, run giọng hỏi: "Ngài... có thể cưới ta được không?" Hắn nhìn ta một cái. Rồi chậm rãi đưa tay về phía ta. Kéo ta ra khỏi vũng bùn, đó chính là câu trả lời mà hắn dành cho ta.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Bất Tri Tâm

Loạn thế vừa định, ta với gia nhân thất lạc trùng phùng. Hôn phu của ta ôm lấy thứ muội đang mang thai sáu tháng, tay dắt một tiểu nha đầu xinh đẹp như tạc từ bột phấn ngọc. Hắn oán trách ta không nên sống, sống cũng không nên trở về. Ba tháng sau, Sở Chính Khiêm lại tìm đến ta. “Thời Nguyệt, ta sai rồi, ta phát hiện người ta yêu vẫn là nàng, Thời Nguyệt, ta muốn cưới nàng.” Sở Chính Khiêm hắn là bảo bối gì nạm vàng khảm ngọc sao? “Sở Chính Khiêm,” ta cười cười nhìn hắn, “ta thân ở địa vị nhất phẩm thủ các Sơ Chính Các, muốn cưới ta, thấp nhất cũng phải kiếm được vị trí thừa tướng…” “Ngươi, e rằng không được.”

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trì Sinh Mạn Mạn

Phụ thân ta là phó tướng, vì đỡ tên thay cho tướng quân mà bỏ mạng. Ta được đưa về phủ tướng quân, trở thành Nhị tiểu thư.   Phu nhân đối đãi với ta còn hơn cả con ruột, từ ăn mặc đến mọi chi phí sinh hoạt đều là hạng tốt nhất.   Thế nhưng Đại tiểu thư lại suốt ngày gây họa khắp nơi, bắt ta đứng ra gánh tội thay.   Nàng nói: “Phụ thân ngươi đã cứu mạng phụ thân ta, ông ấy sẽ không làm gì ngươi đâu.”   Từ đó về sau, nàng đi dạo thanh lâu, ta trả tiền.   Nàng thấy chuyện bất bình ngoài đường, ta rút kiếm.   Cho đến trong yến tiệc Thưởng Hoa, ta bị người ta đẩy xuống nước. Nàng một cước đá văng người đang định cứu ta, rồi là người đầu tiên kéo ta lên bờ.   Nàng cất giọng: “Buồn cười! Ngươi là tẩu tẩu mà ta đã nhắm sẵn. Ta xem ai dám chạm vào ngươi dù chỉ một ngón tay!”

0.0
9 ch
Nữ Cường
Cố Ngôn Trong Đêm Mưa Lên Núi Săn Bắn, Bất Chấp An Nguy, Chỉ Để Mua Cho Ta Một Chiếc Trâm Bạc Giá Năm Mươi Đồng Tiền Đồng

Thế nhưng ngày đó trong tửu lâu, ta lại nghe thấy có người cười đùa với hắn: “Trâm cài đầu Thế tử đặt làm cho Quận chúa, nạm đầy ngọc phỉ thúy, tổng cộng năm nghìn lượng.” “Người kia nếu biết được, e rằng sẽ xấu hổ phẫn uất mà tự vẫn mất!” “Thế tử còn giả vờ đến bao giờ? Chẳng lẽ thật muốn đưa nàng vào phủ làm thiếp?” Giọng Cố Ngôn lạnh nhạt vang lên: “Chỉ là chơi đùa thôi. Làm thiếp? Nàng không xứng.” Ta mới biết, hắn là Thế tử phủ Vũ An Hầu, chứ không phải thợ săn mồ côi cha mẹ.

0.0
10 ch
Cổ Đại
Sở Thích Cosplay Của Chồng Tôi

Chồng tôi, tuổi đã chẳng còn trẻ trung gì, bỗng nhiên lại đắm chìm vào cosplay. Không chỉ thường xuyên chạy đi tham gia các buổi triển lãm truyện tranh, anh ta còn mua hẳn một căn hộ riêng để bày đủ loại mô hình. Có mẫu nhỏ xinh tinh xảo, cũng có loại làm y như người thật theo tỷ lệ 1:1, cả căn phòng gần như bị nhét đầy bởi những thứ ấy. Tiền tiết kiệm của tôi bị anh ta tiêu sạch không còn một xu. Ngày nào anh ta cũng chui rúc trong căn phòng đó, có khi cả tuần chẳng buồn về nhà. Đến khi con trai thi đỗ cấp ba, tôi thật sự không thể chịu nổi nữa, quyết định ly hôn. Ba mẹ tôi khuyên hết lời, nói anh ta cũng đâu có ngoại tình, chỉ là sở thích hơi kỳ quái, chưa đến mức phải ly hôn. “Đó là đam mê, là cách anh giải tỏa áp lực, tại sao em không thể thông cảm cho anh?” Lâm Trình Cương xé nát tờ đơn ly hôn tôi đã chuẩn bị sẵn, cho rằng tôi đang làm loạn vô lý. Tôi hờ hững nói: “Hiểu chứ. Chính vì hiểu nên tôi mới ly hôn.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Phu Quân Không Được, Nhưng Ta Có Thai Rồi

Trong cung yến, A tỷ vô tình dính phải mê hương, lại ở chung một phòng với Tạ thế tử.   Nhưng nàng đã là Thái tử phi, chuyện bí mật này mà truyền ra ngoài, ắt sẽ gây nên đại họa ngập trời.   Để bảo toàn thanh danh cho A tỷ, thế tử công khai nhận hết trách nhiệm, nói rằng người ở bên hắn đêm ấy là ta.   Sau khi gả vào Hầu phủ, hắn vẫn luôn đối đãi với ta khách sáo mà xa cách, tựa như giữa hai người phủ một tầng sương lạnh.   Để được chia phòng mà ở, hắn thậm chí không tiếc tự bôi nhọ bản thân, giả vờ say rượu trước mặt mọi người, than rằng mình mắc bệnh khó nói, có dấu hiệu bất lực.   Mẹ chồng vì giữ thể diện cho Hầu phủ, dứt khoát khăng khăng tuyên bố với bên ngoài rằng người không được là ta.   A tỷ ngày đêm hối hận, chỉ nói rằng đã làm lỡ dở cả đời ta.   Chỉ có ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm, vuốt ve bụng mình ngày một tròn lên, không nhịn được mà tuyên bố ngay trong gia yến.   “Đúng là thần tích trời ban! Phu quân có hậu rồi!”

0.0
10 ch
HE
Ngọc Bội Sai Duyên

Trong yến tiệc thưởng hoa, ngọc bội của Thái tử bị mất. Hoàng hậu cười nói: “Ngọc bội kia vốn là chuẩn bị cho Thái tử phi tương lai. Nếu được cô nương nhà nào nhặt được, cũng coi như một giai thoại đẹp.” Kiếp trước, ta nhặt ngọc bội dưới chân lên, thuận lợi gả vào Đông cung. Nhưng Thái tử Cố Thanh Yến đối xử với ta lạnh nhạt, chán ghét đến cực điểm. Không chỉ một lần, trên giường hắn bóp cổ ta chất vấn: “Tại sao lại là ngươi!” Về sau, ta nhìn thấy cả bức tường đầy tranh vẽ trưởng tỷ trong thư phòng của hắn, mới biết hắn đã ái mộ trưởng tỷ từ lâu. Trong yến tiệc thưởng hoa, chính hắn cố ý đặt ngọc bội bên cạnh chỗ ngồi của trưởng tỷ, muốn cưới nàng vào Đông cung. Sống lại một đời, khi trưởng tỷ lần nữa đề nghị muốn đổi chỗ với ta. Ta lắc đầu: “Không cần đâu, ta ngồi ở đây rất tốt.”  

0.0
6 ch
Gia Đấu
Kiếp Này Không Cần Ngươi Bù Đắp

Đêm thành thân, Chu Duật Niên mới biết hắn đã cưới nhầm người. Ta đối diện với hắn bằng dáng vẻ điềm tĩnh tự nhiên, tuyệt đối không hề giống như đồn đại là kẻ nông nổi. Người mà hắn vốn muốn cưới lại là tỷ tỷ ruột của ta. Nhưng ván đã đóng thuyền, Chu Duật Niên đành phải thu lại trọn vẹn mối sâu tình, lấy thân phận người nhà mà ở bên cạnh. Về sau, hắn vì bảo vệ tỷ tỷ mà bỏ mạng trong trận biến cố chốn hoàng cung. Ta chịu kiếp ở góa, nhưng lại được phong cáo mệnh, một đời vinh hoa, những ngày tháng trôi qua xem như cũng khá êm đềm. Thế nên khi được sống lại một đời, ta định bụng cứ để mọi chuyện đâm lao thì theo lao. Nào ngờ lại từ miệng nha hoàn nghe được rằng, đúng một ngày trước khi ta tỉnh lại, Chu Duật Niên đã bước chân ra khỏi cửa, đến cầu hôn tỷ tỷ ruột của ta.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Thiên Kim Thật Chỉ Bảo Hộ Người Nhà

Ta ấy à, từ nhỏ đã có tính bao che, chỉ bênh người thân chứ không bênh lý lẽ.   Năm tám tuổi, tên béo nhà bên lỡ liếc con chó vàng của ta một cái, ta đ/uổi đ/ánh hắn qua hai con hẻm.   Năm mười lăm tuổi, tiểu đệ trong sơn trại bị người ngoài ăn hiếp, ta đơn thương độc mã san bằng nửa cái đường khẩu của đối phương.   Thế nên khi được nhận lại về phủ Tướng quân, phát hiện biểu tỷ nhà di mẫu tung hoành trong nhà, xua đuổi thiên kim giả ra ở phòng củi dột nát…   Ta dứt khoát rút đ/ao.   Biểu tỷ lại đảo mắt coi thường, cho rằng ta ngu ngốc.   "Ta đây là vì tốt cho muội, một đứa dã chủng từ ngoài vào, có miếng ăn là tốt lắm rồi, còn đòi kén cá chọn canh cái gì?"   Thiên kim giả rét đến mức môi tím tái trong phòng củi, không giận cũng chẳng nói nửa lời.   Ta trực tiếp ch/ém một đ/ao thật mạnh vào ngưỡng cửa, lạnh lùng nhìn biểu tỷ sợ đến nhũn người ngã rạp dưới đất.   "Địa bàn ta nhìn trúng, người do ta bảo hộ, ngươi là cái thá gì mà cũng dám động vào đồ của ta?"

0.0
8 ch
Gia Đấu
Bông Hoa Tự Lập

Lớp học cắm hoa ở Vân Nam kết thúc sớm, tôi lập tức quay về cửa hàng. Người đứng sau quầy thu ngân không phải là cô thợ cắm hoa Tiểu Khê trước đây, mà là một người phụ nữ xa lạ đang mặc chiếc tạp dề của tôi. "Chào mừng quý khách, cô muốn mua hoa gì ạ?" Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì Trình Yến đã bước ra từ phòng lạnh. "Khách khứa gì chứ, đây là bạn gái anh, Thẩm Nam Chi." Trình Yến nhận lấy hành lý trong tay tôi, nhưng ánh mắt lại dừng trên mái tóc của người phụ nữ kia trước tiên, nhặt xuống một mẩu lá vụn giúp cô ta. "Bé cưng, đây là Tô Đường, thanh mai trúc mã lớn lên từ nhỏ cùng anh." "Tiểu Khê nghỉ việc rồi, anh bảo cô ấy qua đây phụ giúp mấy ngày." Tôi vừa định hỏi kỹ lại thì một người đàn ông cầm đơn đặt hoa bước vào, niềm nở vẫy tay chào Tô Đường. "Bà chủ, tôi đến lấy bó hoa cầm tay đặt hai hôm trước." Tô Đường đang định đi ra tiếp đón thì Trình Yến đã gạt cánh cửa nhỏ bên hông quầy thu ngân ra cho cô ta. "Vị hôn thê của tôi kén chọn lắm, hai hôm trước tôi còn chưa nói hết câu thì hai người đã chốt xong màu sắc với loại hoa rồi." "Sau này tôi kết hôn rồi mở cửa hàng, cũng phải tìm được người hợp cạ thế này, vợ chồng cùng làm ăn thì ăn ý vẫn là quan trọng nhất." Sắc mặt Trình Yến hơi biến đổi: "Anh hiểu lầm rồi, cô ấy không phải…" Người đàn ông nọ nhìn theo ánh mắt của anh ta về phía tôi, rồi lại nhìn sang chiếc vali hành lý bên cạnh tôi. "Ồ, thế đây là thợ cắm hoa mới đến à?" Anh ta đưa đơn đặt hoa cho tôi: "Thế thì tốt quá, phiền cô lấy giúp tôi bó hoa nhé." Tôi cúi đầu nhìn vào đơn hàng, ở mục ghi chú có viết: [Phương án hoa đã xác nhận với bà chủ Tô Đường.]  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Thiên Kim Giả Trộm Nhầm Phản Thi

Trong buổi yến thưởng hoa, giả thiên kim dựa vào một bài thơ hay mà nổi danh khắp kinh thành, còn ta lại bị Trưởng công chúa trách phạt vì chữ viết nguệch ngoạc. Sau khi về phủ, cha phạt ta quỳ ngoài cửa, còn ông và mẹ ta thì vây quanh giả thiên kim, hết lời khen ngợi nàng ta. Nhưng bài thơ đó rõ ràng là do chính tay ta viết! Ta không cam lòng ngẩng đầu lên, trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ đen: 【Thảm thật, nàng ta còn chưa biết nhà mình đã bị cướp sạch rồi.】 【Giả thiên kim là người xuyên không có bàn tay vàng đấy. Trên đầu nàng ta cài chiếc trâm trộm tài, chỉ cần đứng đủ gần là có thể trộm lấy mọi thứ của chân thiên kim. Lúc này nàng ta đang khuyên cha mẹ đưa cả nàng ta và chân thiên kim cùng đến yến tuyển phi của các hoàng tử kìa!】 【Haiz, chân thiên kim sắp lại bị cha ruột đánh rồi!】 Ta sững người. Giây tiếp theo, phụ thân giơ thước giới lên, nện mạnh xuống lưng ta, lạnh giọng quát mắng: “Mất mặt xấu hổ! May mà năm xưa ta chỉ tuyên bố với bên ngoài rằng ngươi là nghĩa nữ được nhà chúng ta nhận nuôi!” Ta nuốt xuống vị m/ á/ u tanh trong miệng, không tiếp tục tranh cãi nữa. Chỉ là trong buổi yến tuyển phi của các hoàng tử, ta đã viết xuống một bài thơ mưu phản.

0.0
7 ch
Gia Đấu
Yêu Cũng Chỉ Là Yêu

Thẩm Yến Ly đến studio tạo hình đón tôi tham dự dạ tiệc từ thiện. Người đàn ông xưa nay luôn lạnh lùng, kiêu ngạo ấy, lại để cô trợ lý mới của mình quẹt thẻ mua một chiếc váy trị giá lên tới hàng triệu tệ. Ngay giây phút đó, trong lòng tôi đã mơ hồ có dự cảm. Có lẽ cuộc hôn nhân này… thật sự sắp đi đến điểm cuối rồi. Khi ấy, tôi vừa hoàn tất phần tạo hình.  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Cố Nhân Đã Khác, Không Quay Đầu

Ngày ta trở về kinh thành, nữ nhi trốn sau lưng Nguỵ Như Hành, không chịu gọi ta một tiếng mẫu thân. Thẩm Đình Thời nhìn ta rất lâu, câu đầu tiên mở miệng nói lại là: "Nàng ở bên ngoài ba năm, liệu có còn giữ trọn trinh tiết? Còn nhớ mình là thê tử nhà họ Thẩm hay không?" Thế nhưng ba năm trước, chính tay hắn đã báo tử ta với danh nghĩa vong thê. Ta vì hắn trao một cuốn sổ sách bí mật bảo toàn con đường quan lộ, trên đường về gặp phải lũ quét mà bị cuốn xuống lòng sông. Sau khi dưỡng khỏi vết thương, ta nhờ người gửi thư về kinh, xin hắn nói với nữ nhi rằng ta chưa từng bỏ rơi con. Thế nhưng thứ ta chờ được lại là tin tức Thẩm gia tái giá cưới vợ mới. Về sau Chu Định Sơn hỏi ta: "Còn chờ nữa không?" Ta nhìn cơn mưa đêm miên man không dứt nơi Điền Nam: "Không chờ nữa." Ngày ta trở lại kinh thành, Thẩm Đình Thời đã đưa Nguỵ Như Hành lên làm chính thất, nữ nhi cũng gọi nàng ta là mẫu thân. Sau này Thẩm Đình Thời rốt cuộc cũng hối hận, hỏi ta nếu năm đó hắn kiên trì tìm kiếm thêm một thời gian, liệu mọi chuyện có khác đi không. Người đàn ông phía sau ta vén rèm bước vào, nụ cười tùy ý tản mạn: "Thẩm đại nhân." "Phu nhân của ta đi đường mệt mỏi rồi, có lời gì, cứ nói với ta."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Từ Hôn Với Tam Gia

Văn án: Phụ thân ta từng thay Tiểu tướng quân đỡ mười mũi tên, vì vậy ta trở thành vị hôn thê của Tiểu công tử nhà Tướng quân. Ta hiểu rõ, ta chỉ là một nha đầu lớn lên nơi thôn dã, vốn không xứng với Thiếu gia. Thiếu gia bảo ta đừng nghĩ nhiều, nói rằng sau này chàng sẽ đối đãi với ta thật tốt. Thiếu gia quả thực rất hoàn mỹ, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, chỉ là không thích cười. Hôm ấy, Thiếu gia đích thân bảo ta khoác chiếc áo choàng da hồ ly trắng quý giá, rồi đưa ta đến dự tiệc mừng sinh thần của Biểu cô nương. Ta vừa đặt chân đến, tất cả các vị thiên kim tiểu thư đều cười nghiêng ngả, ngay cả Thiếu gia cũng cười. Về sau ta mới biết, Biểu cô nương từng nói với Thiếu gia rằng đôi mắt của ta vừa đen vừa sáng, rất giống con chó trắng nhỏ nàng mới nuôi không bao lâu. Thiếu gia vẫn luôn ghi nhớ câu nói ấy trong lòng, quyết định dành cho Biểu cô nương một niềm kinh hỉ. Thì ra Thiếu gia không phải không thích cười, chỉ là không thích cười với ta.

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Ta Không Chờ Hoa Lê Nở Nữa

Văn án: Có một nữ tử thanh lâu si mê phu quân của ta suốt năm năm. Phu quân vẫn luôn biết rõ chuyện ấy, hơn nữa còn vô cùng chán ghét nàng. Chàng từng nói, nữ tử không biết tự trọng như vậy khiến người người đều chê ghét. Thế nhưng, khi nàng hoàn toàn tuyệt vọng, chuẩn bị tiếp khách, chàng lại như phát điên lao đến cứu nàng, bỏ mặc ta giữa yến tiệc mừng sinh thần. Về sau, khi ta mang thai được ba tháng, chàng đích thân ban cho ta một chén canh hoa hồng. Chàng nói: "Xin lỗi nàng, nhưng đứa con đầu tiên của ta nhất định phải do Ngọc Nhi sinh hạ." Thật nực cười. Chàng chỉ là một thư sinh, nếu không có ta, vị Trưởng công chúa này, làm chỗ dựa phía sau, thì rốt cuộc có thể đi được bao xa?

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Buông Tay Người Không Tốt

Mang bài tập đến cho cậu bạn thanh mai trúc mã đang sốt, trước mắt tôi bỗng xuất hiện mấy dòng chữ lơ lửng như phụ đề: [Chính là tối nay, nữ phụ bị nam chính đẩy vào bi kịch mang thai, cuối truyện chết trên bàn phẫu thuật của một phòng khám nhỏ.] Tôi đứng sững tại chỗ. Ngay lúc đó, cánh tay rắn chắc của Giang Dã đột nhiên vòng qua eo tôi. Cằm anh đặt lên vai tôi, giọng khàn khàn, lười biếng, lại mang theo vẻ ám muội mơ hồ: “A Vũ, anh khó chịu quá, tối nay ở lại với anh nhé?”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đổi Tân Nương Của Hỗn Thế Ma Vương

Thuở nhỏ ta bị lạc, được Ninh Vương thế tử tám tuổi nhặt được rồi đưa về vương phủ.   Ninh Vương phi không có con gái, đối đãi với ta như con ruột.   Thế tử còn nói muốn ta làm nàng dâu nuôi từ bé của hắn, sau này lớn lên sẽ gả cho hắn.   Về sau, Ninh Vương tìm được cha mẹ ruột của ta, đưa ta trở về nhà.   Thế tử cùng ta ước định, đợi sau này trưởng thành, hắn sẽ tới cưới ta.   Đến khi ta cập kê, thế tử quả nhiên mang sính lễ tới, muốn cưới ta làm thế tử phi.   Nhưng cha mẹ lại nhốt ta lại, muốn để thiên kim giả được mẫu thân nhận nuôi thay thế ta trong hôn sự này.   Bọn họ cho rằng chỉ cần bái thiên địa, đưa vào động phòng, cho dù Ninh Vương phủ phát hiện cũng chẳng hề gì.   Thiên kim giả đã trở thành thế tử phi ván đã đóng thuyền, Ninh Vương phủ vì thể diện ắt sẽ ngậm bồ hòn làm ngọt, nuốt xuống thiệt thòi này.   Nhưng bọn họ không biết, Ninh Vương thế tử là hỗn thế ma vương nổi danh khắp nơi.   Dám đánh tráo tân nương của hắn, hắn nhất định sẽ náo loạn đến long trời lở đất.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình