Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Thiệu Diễm là hộ vệ ta nhặt được. Hắn bảo vệ ta mười năm, nhưng trong ngày vong quốc, hắn lại vì hoàng tỷ mà tự tay ép ta quy hàng. Sau này ta đào vong thất bại, ẩn trốn trong thôn, hắn lại dùng lửa ép ta. Khi mở mắt lần nữa, ta trở lại ngày ta gặp hắn. Ta lập tức che mắt giả m//ù đi ngang qua. Nhưng nghe nói từ hôm ấy, ở bãi th//a m//a xuất hiện một thiếu niên áo đen, cả người toàn m//áu đang chặn hỏi từng người qua đường một.
Bố tôi sang nước ngoài lánh nạn, để lại một chiếc két sắt và lời dặn: "Bớt tính tiểu thư lại, giờ Văn Triết nắm quyền." Tôi mở két ra. Bên trong là bản hợp đồng hôn nhân năm xưa: Bố tôi bỏ tiền cứu em gái anh, đổi lại, anh phải cưới tôi để làm lá chắn truyền thông. Hóa ra ba năm cưng chiều chỉ là màn kịch trả nợ. Tôi đẩy hộp cơm tự tay nấu đến trước mặt anh: "Khương Văn Triết, từ nay tôi hầu hạ anh." Anh nhìn hộp cơm, mặt cắt không còn giọt máu, giọng run rẩy: "Tri Vi, em... muốn đầu độc anh à?" Tôi cười nhạt. Vở kịch này, tôi sẽ diễn cùng anh.
Khi trưởng tỷ lại một lần nữa nhục mạ ta, ta không nhẫn nhịn nữa, liền tranh cãi với nàng, cuối cùng cả hai cùng ngã xuống hồ. Phụ thân vội vàng chạy tới, chẳng phân rõ trắng đen đã giáng cho ta một cái tát. Ta đỏ hoe mắt biện giải, lại gọi vị hôn phu đã tận mắt chứng kiến mọi chuyện ra làm chứng: “Là trưởng tỷ đứng không vững, kéo ta ngã xuống nước, Triệu Diễn đã nhìn thấy…” Thế nhưng vì muốn bảo toàn thanh danh cho trưởng tỷ, hắn tránh đi ánh mắt cầu cứu của ta, mở miệng làm chứng gian: “Là Thù Ninh đẩy Tĩnh Nhàn xuống nước.” Ta sững sờ. Chỉ vì câu nói ấy của hắn, mẫu thân liền nhận định ta lòng dạ độc ác, mưu hại trưởng tỷ, rồi một mình đuổi ta đến am ni cô sám hối. Nhưng bọn họ chưa từng nghĩ tới, giữa núi sâu vào tháng Chạp rét buốt, ta căn bản không thể sống nổi.
Phụ thân nhờ người dắt về phủ hai chú ngựa non. Một chú dành cho huynh trưởng, một chú dành cho tỷ tỷ. Đến khi nhìn sang ta, người lại dịu giọng bảo: “A Ly của nhà ta xưa nay trầm tĩnh, vốn chẳng ham những chuyện cưỡi ngựa rong chơi, đúng không?” Sau này, khi ta vừa đến tuổi cập kê, cũng là lúc phải chọn một người để gửi thân nơi cửa phu gia. Phụ thân muốn định hôn cho ta và tỷ tỷ với hai môn sinh dưới trướng người. Ta được hứa gả cho công tử họ Trình, vốn sinh ra trong nhà nông. Tỷ tỷ thì được gả cho lang quân họ Tống, xuất thân từ dòng dõi thanh quý. Chỉ là đến ngày công bố bảng vàng, Trình Minh đề tên ở nhất giáp, còn Tống Tễ lại hoàn toàn vắng bóng trên bảng. Tỷ tỷ khóc mãi không thôi, khiến phụ thân rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Huynh trưởng chẳng hề do dự, trực tiếp phất tay đổi hôn thư của ta và tỷ tỷ. “Ngọc Châu lòng dạ cao ngạo, không chịu nổi cảnh phải đợi thêm một năm trong giày vò. Còn A Ly vốn chẳng có chính kiến, gả cho ai thì cũng như nhau mà thôi.”
Đường đường là một ma cà rồng, thế mà tôi lại xuyên không vào thế giới ABO, đã vậy còn phân hóa thành Omega. Ông trời đùa à, ít ra cũng phải cho người ta phân hóa thành Alpha chứ. Đã vậy, phân hóa thành Omega mà đến cái răng nanh cũng chẳng có, thế tôi cắn ai? Cắn không khí để đối phương ngạt thở chết chắc? May mắn thay, tôi đã tìm được một "túi máu hình người" di động. Lúc nào, trên người anh lúc nào cũng có vết thương, đêm đến tôi chỉ có thể lén lén lút lút trèo lên giường, hút trộm vài ngụm máu từ những vết thương đó. Nhưng mà, tại sao vị trí bị thương của anh ngày càng kỳ quái thế này? Ở ngực, ở bụng dưới thì thôi bỏ qua đi, nhưng giờ sao đến ngay giữa hai đùi cũng chảy máu là thế nào thế kia? Ngay lúc tôi còn đang chần chừ xem có nên hút hay không, kẻ vốn đang ngủ say kia bỗng dưng mở choàng mắt: "Hôm nay không cắn à?"
Suốt một tiếng đồng hồ, hắn cứ ôm khư khư điện thoại, dùng chất giọng dịu dàng, nhỏ nhẹ để an ủi cô ta. Hắn hoàn toàn ngó lơ lời người dẫn chương trình đang liên tục mời mình lên sân khấu cử hành hôn lễ. Mấy cô phù dâu nhìn không nổi nữa, luân phiên chạy đến nhắc nhở hắn rằng giờ lành sắp qua rồi. Hắn liền nổi giận, lấy tay che điện thoại rồi chạy tới quát tôi: “Cô có thể hiểu chuyện một chút không? Nặc Nặc thất tình rồi, chính là lúc đang cần người an ủi. Hôn lễ cử hành muộn một chút thì đã sao, chẳng lẽ tôi còn có thể chạy mất chắc!” Vừa vặn lúc đó, tiếng chuông mười mười hai giờ trưa vang lên. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, giơ tay ném phắt bó hoa cưới: “Đám cưới này, ai thích kết thì đi mà kết.”
Sau khi được đón về hào môn, anh trai ruột nhìn vào bảng điểm đứng bét lớp của tôi, khẽ cười một tiếng đầy giễu cợt: "Ngày mai đi học lớp cấp tốc ngay cho anh. Để xem em còn xoay hoay qua ngày kiểu gì?" Tôi liền giật lấy bảng điểm, cẩn thận gấp gọn lại: "Thế thì anh cứ lén lút mà cười thầm đi nhé." Cố Kiêu nhíu mày: "Anh cười cái gì?" Tôi nhìn anh bằng ánh mắt chân thành: "Có một đứa em gái ngốc nghếch thế này, chẳng phải càng làm nổi bật lên cái chỉ số IQ 140 đầy ưu việt của anh sao?” “Hơn nữa, em lại không thèm tranh giành gia sản với anh, sau này chỉ việc ăn rồi chờ chết. Cái khối phú quý ngập trời này một mình anh hưởng trọn, tối ngủ anh không lén lút cười thành tiếng mới lạ đấy!" Cố Kiêu: "..."
Em trai lên cấp ba, cả nhà nhón chân mong chờ nó thể hiện “tiềm năng của con trai” cho tôi sáng mắt ra. Nhưng thi tháng kết thúc, thành tích của nó vẫn còn kém xa tôi. “Không thể nào.” Nó lẩm bẩm tự nói, quay đầu trừng mắt với tôi: "Làm sao mà mày thi được điểm cao thế? Nói đi, mày có sử dụng hệ thống gì không?" Mắt tôi sáng bừng lên: “Ừ chị có, em cần không?”
Ta sinh khó, huyết khí trong người vỡ tràn, máu cứ thế không ngừng tuôn ra. Tề Phù, biểu muội đang nương náu dưới mái phủ nhà ta, lại đứng chặn bên ngoài cửa phòng sinh, sai người cầm gậy loạn đánh đến chết nha hoàn đã chạy đi thỉnh đại phu cho ta. Phu quân ta là Lận Ngọc chỉ đứng nơi ấy, ánh mắt lạnh tanh, mặc cho tất cả xảy ra trước mắt. “Nếu ngày tuyển rể năm ấy nàng không cố chấp chọn ta, ta và A Phù sao đến nỗi lỡ dở nhân duyên?” “Chờ nàng tắt thở, ta sẽ cưới A Phù vào cửa làm kế thất, hết thảy rồi sẽ quay về đúng con đường vốn nên có.” Bào huynh nghe tin ta mất, cũng chỉ buông ra một tiếng thở dài nhạt thếch. “Sang kiếp sau, đừng còn ngang ngược đi đoạt duyên phận của người khác nữa.” Nhưng năm đó, rõ ràng là Lận Ngọc tự mình đến tận cửa cầu thân. Còn ta, ta chưa từng hay biết giữa hắn và Tề Phù đã sớm chôn giấu tình ý riêng tư. Đến khi ta mở mắt thêm lần nữa, trước mắt đã là ngày tuyển rể năm xưa. Ta nâng tay lên, vẫn như cũ giữ Lận Ngọc lại.
Ngày trong cung mở tiệc thưởng hoa, trưởng tỷ Lục Vân Đường dùng một khúc 《Phượng Cầu Hoàng》 khiến bốn phương kinh động. Nàng đoan trang ngồi trước án cầm, mười ngón tay tung bay như hồ điệp, tiếng đàn róc rách tựa suối núi gột rửa ngọc thạch. Các quý nhân ngồi kín điện đều nín thở nghe hết khúc đàn, yên lặng trong chốc lát rồi tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Hoàng hậu nương nương lập tức tháo một chuỗi san hô trên cổ tay ban thưởng cho nàng, cười nói: “Đại cô nương Lục gia quả nhiên danh bất hư truyền. Cầm nghệ bậc này, e rằng trong kinh thành chẳng còn ai sánh kịp.” Trưởng tỷ cúi đầu tạ ơn, trên gò má hiện lên một tầng ửng đỏ vừa đủ. Bên tóc mai nàng cài một cây trâm bạch ngọc lan, càng tôn lên vẻ dịu dàng đoan trang. Ta ngồi ở cuối tiệc, từ xa nhìn nàng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Khúc 《Phượng Cầu Hoàng》 kia là bản phổ ta đã tốn ba tháng để sửa lại. Đêm qua, khi ta ngồi dưới đèn thử đàn lần cuối, trưởng tỷ đẩy cửa bước vào, tựa bên khung cửa nghe hồi lâu rồi nhẹ nhàng buông một câu: “Muội muội sửa khúc nhạc này thật hay. Ngày mai có tiệc thưởng hoa, cho tỷ tỷ mượn dùng một lần được không?” Ta không đáp. Nàng mỉm cười: “Muội không nói, tỷ tỷ xem như muội đã đồng ý.” Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy, quyển cầm phổ đã sửa xong trên án đàn không cánh mà bay. Thay vào đó là một đĩa bánh hoa quế và một tờ giấy. “Muội muội vất vả rồi. Đợi tỷ tỷ nhận được ban thưởng, sẽ chia cho muội một nửa.” Ta siết chặt tờ giấy ấy, đứng trước án đàn trống không hồi lâu.
Trong cung yến có thích khách, Hoàng hậu đã đỡ thay ta một k/iếm. Hoàng thượng kinh hãi: "Trẫm ở ngay đây cơ mà, nàng cứu nàng ấy làm gì?" Hoàng hậu ngã gục trong lòng ta, khóe môi rỉ m/áu: "Nàng ta mà khóc gào lên thì phiền phức lắm, bản cung không muốn đi thu dọn đống tàn cuộc của nàng ta đâu." Nhưng ta từ nhỏ đã học võ, dư sức tự bảo vệ mình mà. Khóc lóc om sòm chẳng qua là để tranh sủng thôi. Đầu óc ta có chút rối loạn... Hay là đi hỏi thử năm mươi vạn đại quân của cha ta xem nên làm thế nào bây giờ?
Nhân viên của Cục Dân chính mỉm cười đẩy hai cuốn sổ kết hôn màu đỏ về phía chúng tôi và nói một câu: “Xin chúc mừng.” Tôi vừa định lên tiếng cảm ơn thì trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói xa lạ. “Lại một cặp nữa, hôm nay là cặp thứ hai mươi ba rồi, không biết có làm xong trước giờ tan làm không đây, trưa nay mình còn hẹn người ta đi ăn lẩu nữa.” Tôi sững người một lát, ngẩng đầu nhìn cô nhân viên kia. Khóe miệng cô ấy vẫn nở nụ cười chuẩn mực, đôi môi mím chặt, rõ ràng là không hề nói một chữ nào.
Trong yến tiệc năm ấy, ta bị người ta âm thầm hạ thuốc, trong lúc mơ hồ lại lỡ có phu thê chi thực với Bùi thế tử. Vì chuyện ấy, Bùi Hành không thể không cưới ta vào cửa. Thế nhưng lòng hắn chưa từng đặt trên người ta. Sau khi bái đường thành thân, chúng ta sống bên nhau như khách quý trong cùng một mái hiên, lễ nghĩa đủ đầy, xa cách cũng đủ đầy, mỗi người giữ một khoảng trời riêng, chẳng ai bước qua ranh giới của ai. Những tháng năm ấy yên ắng đến mức lạnh lòng. Khi sống lại một đời, việc đầu tiên ta làm là nhặt vội xiêm y rơi tán loạn dưới đất, run rẩy mặc lại cho chỉnh tề, rồi chống thân thể đau nhức mà lảo đảo rời đi. Rất lâu sau đó, bên nhà họ Bùi vẫn chẳng có ai tìm tới cửa. Ta tưởng cuối cùng mình đã tránh được một kiếp, lòng cũng nhẹ đi đôi phần. Mãi cho đến hơn một tháng sau, khi bàn tay ta khẽ đặt lên phần bụng đã hơi nhô lên. Ta mới như người vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài, bàng hoàng nhận ra rằng, lần này e là đại họa thật sự đã tới rồi.
Sau khi ông nội qua đời, mấy lão già trong tộc đến cướp tiệm vàng mã mà ông để lại cho tôi. Họ bảo, con gái làm cái nghề này xui xẻo, cả đời này đừng hòng gả đi đâu được. Tôi bỏ ngoài tai tất cả. Nhưng ngay khi vừa đóng cửa tiệm lại, hình nhân giấy dẫn đường đặt ở trong góc suốt sáu mươi năm qua bỗng nhiên vặn cái cổ cứng ngắc. Gương mặt bằng giấy vẽ hai quầng má hồng rực của bà ấy bỗng nặn ra một vẻ mặt đầy chê bai. "Gả chồng thì có gì tốt? Tâm cơ của người sống còn thối tha hơn cả thịt rữa của người chết." Bà ấy thò bàn tay khô khốc ra khỏi ống tay áo bằng giấy, ném cho tôi một con dao vót nan tre. "Con bé kia, lau nước mắt đi." "Tối nay bà già này dạy cô làm một con quỷ đoạt mạng, ngày mai đến nhà lão tộc trưởng dọa chúng một trận ra trò, để chúng bớt dòm ngó cái tiệm này đi."
Ta có công trị dịch bệnh được phong làm Quận chúa, thứ tỷ khóc lóc nói ngưỡng mộ ta. Ca ca ruột của ta lập tức diện thánh, nói ta cướp đoạt công lao của thứ tỷ, cuối cùng thứ tỷ được phong Quận chúa, còn ta suýt nữa bị gậy đánh chết vì tội khi quân. Ta và Thế tử thành thân xong ân ái có thừa, thứ tỷ lại nói bản thân thầm thương trộm nhớ Thế tử nhiều năm nhưng bị ta ngang ngược cướp đoạt tình yêu, rồi nhảy hồ tự sát. Thế tử lập tức hưu ta, cưới thứ tỷ vào cửa. Gia đình chê ta làm nhục nhã môn phong, đưa ta vào am ni cô. Thứ tỷ vẫn không chịu buông tha ta, hạ độc ta. Ta tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, mẹ ruột lại che chắn thứ tỷ ở sau lưng: “Có phải ngươi định mang chén trà độc này cho tỷ tỷ ngươi không? May mà nó không mắc bẫy, ngươi thật quá độc ác!” Ta đau đớn chết ngay trước mắt mẫu thân. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay trở về ngày Hoàng thượng muốn phong ta làm Quận chúa.
Ở kiếp trước, hoa khôi của lớp tôi – một cô gái mắc chứng bệnh tâm lý – đã trượt thảm trong kỳ thi đại học. Để tự tìm lại cảm giác cân bằng, vào thời điểm điền nguyện vọng, cô ta đã dụ dỗ cả lớp cùng đăng ký một chuyến du lịch tập thể. “Thanh xuân chỉ có một lần! Tuổi mười tám của chúng ta cũng chỉ đến một lần mà thôi!” Bạn trai tôi – Trần Tư Niên – cũng hùa theo cô ta, không ngừng cổ động mọi người. “Tiểu Hiểu khó khăn lắm mới xin được mức giá đoàn ưu đãi từ công ty du lịch. Cả lớp ba mươi người, không được thiếu ai hết!” Vì trận mưa lớn đột ngột gây sạt lở núi, bọn họ bị mắc kẹt trong vùng núi suốt nửa tháng. Vào ba mươi phút cuối cùng trước khi hệ thống đóng cổng điền nguyện vọng, tôi – người duy nhất không tham gia chuyến đi – nhận được tin nhắn của toàn bộ bạn học trong lớp, nhờ tôi đăng ký nguyện vọng hộ họ. Nhưng đúng lúc đó, hệ thống điền nguyện vọng lại bị sập. Tôi không thể giúp được bất kỳ ai. Sau khi bọn họ từ khu vực thiên tai trở về, tất cả đều trút hết tội lỗi lên đầu tôi. Cuối cùng, tôi bị bọn họ hợp sức gài bẫy, giết chết một cách vô cùng tàn nhẫn. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh trở về đúng ngày hoa khôi đứng ra rủ cả lớp đi du lịch tập thể. Lần này, tôi là người đầu tiên giơ tay. “Lớp trưởng, tôi muốn tham gia!”
Trước đêm nhà tôi phá sản, tôi đã lên giường với cậu học sinh nghèo lạnh lùng được ba tôi tài trợ. Để lại một tấm thẻ ngân hàng, tôi phủi mông bỏ đi. Nghe bạn bè nói, ngày nào cậu ấy cũng đến ngồi chờ trước căn biệt thự đã bị niêm phong. “Ánh mắt cậu ấy sắc như muốn g.i.ế.t người vậy. Cậu cứ trốn cho kỹ ở bên ngoài đi, đừng quay về.” Lần trốn này, kéo dài suốt 8 năm. 8 năm sau, kịch bản do tôi chắp bút được một đạo diễn nổi tiếng trong nước chọn chuyển thể. Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi, vậy mà nam chính đã chốt lại đột nhiên đình công. “Cô Tiết, thật ngại quá. Ảnh đế Trình nói cô phải đích thân giải thích rõ sự chuyển biến cảm xúc ở đoạn này cho anh ấy, nếu không anh ấy không hiểu, không thể quay được...” Nghĩ đến khoản tiền bản quyền hậu hĩnh, tôi chỉ đành cười gượng bước vào phòng hóa trang. Ngay giây tiếp theo, người đàn ông trong gương ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm thẳng vào tôi: “Lâu rồi không gặp, đại tiểu thư.”
Không lâu sau khi sinh con, phu quân Trang Tự nói với ta: “Đích tử đã sinh, nhiệm vụ của nàng và ta xem như hoàn thành.” “Sau này, ta sẽ không bước vào phòng nàng dù chỉ nửa bước.” Hắn hận ta. Hắn nhận định chính ta đã giở trò từ giữa, ép người hắn yêu nhất trong lòng phải gả cho người khác. Hắn dồn hết dịu dàng cho muội muội ta cùng hài tử của nàng, ngày ngày ôm trên đầu gối trêu đùa, coi như trân bảo. Đối với cốt nhục ruột thịt của mình, hắn lại chỉ còn sự lạnh lùng thấu xương. Hắn nói: “Đây là quả đắng do nàng cướp đoạt, tạo nghiệt mà có.” Ta ôm nhi tử đầy ấm ức, chậm rãi mỉm cười. Trước khi xuyên không, ta làm hòa giải viên tòa án suốt tám năm, từng hòa giải vô số gia đình tan vỡ. Ta hiểu rõ nhất, chỉ biết dây dưa nói đạo lý chẳng có tác dụng gì. “Nhi tử ruột không thương, lại đi thương nhi tử của người khác.” “Chàng đã ngu xuẩn như vậy, ta đành phải tìm các vị tộc lão xin đổi cho hài tử một người cha tốt hơn.”
Năm ấy, trong phủ mời một vị tiên sinh đến dạy tỷ muội chúng ta học cờ. Trưởng tỷ liên tiếp thua ba ván, giận đến mức phất tay ném quân cờ xuống mặt bàn. Phụ thân thấy vậy liền lên tiếng, bảo rằng nữ nhi trong nhà không cần hơn thua đến thế, rồi lập tức sai người dọn bàn cờ đi. Mà ngày hôm ấy, ta chỉ vừa thắng tiên sinh nửa quân. Mẫu thân lại nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay ta, giọng ôn tồn mà không cho phép từ chối: “Hôm nay tỷ tỷ con đang không vui, chuyện đánh cờ sau này đừng nhắc nữa.” Từ đó về sau, trong phủ hễ có việc cần phân cao thấp, người không chịu nổi chữ thua vĩnh viễn chỉ có trưởng tỷ. Đến cả chuyện hôn sự cũng chẳng ngoại lệ. Kỳ thế tử và ta vốn là thanh mai trúc mã, hôn kỳ giữa hai nhà đã sớm được định rõ. Vậy mà trong buổi cung yến nọ, trưởng tỷ thua trong cuộc đầu hồ, đôi mắt lập tức đỏ lên như sắp rơi lệ.
Huynh trưởng của ta từng nhiều phen lập công nơi sa trường, uy danh theo tiếng trống trận mà truyền khắp triều dã. Cũng bởi có một người huynh như thế chống lưng, sau khi ta được chọn vào cung làm phi, thánh sủng liền dồn cả về một phía, khiến ta đắc ý đến mức suýt quên mất chốn cung đình vốn sâu như biển lạnh. Đêm đầu tiên hầu giá, lá gan của ta quả thật lớn hơn trời, lại dám nằng nặc đòi ngồi lên người Bùi Hoặc Niên. Ngay khoảnh khắc ấy, trước mắt ta bỗng nổi lên từng hàng chữ kỳ dị. 【Nữ phụ còn chưa biết nam chính đang cố tình dung túng nàng, để nàng tự bước vào đường cùng. Một tháng nữa, huynh trưởng của nữ phụ thắng trận trở về kinh, nam chính sẽ mượn cớ nữ phụ bất kính phạm thượng để đoạt binh quyền trong tay huynh trưởng nàng, sau đó ném nàng vào lãnh cung!】
Ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, vị hôn phu của tôi đang đi công tác nước ngoài cùng cô trợ lý nhỏ. Tôi gọi hàng chục cuộc điện thoại nhưng không ai bắt máy. Gần như cùng lúc đó, tài khoản mạng xã hội của cô trợ lý cập nhật. Trong video, người đàn ông phía sau cô ta đang cởi áo sơ mi, cơ bắp ngực rắn chắc ẩn hiện trong ánh đèn mờ ảo, vô cùng gợi cảm. Cô ta viết chú thích: [Cùng đại luật sư ra nước ngoài mở mang tầm mắt, ban ngày anh ấy dạy tôi làm việc, ban đêm dạy tôi làm người, hihi~] Tôi không vội cũng không giận, chỉ ấn thích rồi để lại bình luận: [Cố lên! Cố gắng sớm làm ra người nhé!]
Năm thứ tám yêu Kỷ Hành, tôi tình cờ tìm thấy trong túi áo anh một mảnh giấy nhỏ. Trên đó ghi tên tôi và cô tiểu sư muội của anh. “Ôn Hành: được nuông chiều từ bé, tiêu tiền khá nhiều, quá dính người, trình độ cử nhân...” “Tiêu Vãn: độc lập tự tin, phụ nữ theo đuổi sự nghiệp, học vị thạc sĩ...” Tôi nói lời chia tay. Sắc mặt Kỷ Hành lập tức trầm xuống, ánh mắt đầy vẻ khó tin. “Chỉ vì anh viết một danh sách phân tích ưu điểm và khuyết điểm của hai người thôi mà em đòi chia tay sao?” “Đúng vậy, chỉ vì chuyện đó.”
Một ngày trước khi cưới, tôi bỗng có thuật đọc tâm. Việc đầu tiên tôi làm là chạy đến bên chồng sắp cưới, quỳ một gối lên sofa, nhìn anh ta chằm chằm rồi hỏi: "Tiền tiết kiệm của anh thật sự chỉ có ba trăm nghìn lẻ tám mươi thôi à?" [Có nhiều vậy cơ á?] Cùng lúc đó, ánh mắt chồng tôi dời từ mặt tôi sang quyển sách trên tay, bình thản đáp đúng một chữ: "Ừ." Nộp hết như thế, tôi rất hài lòng. Tôi lại nghĩ tới một nan đề khác. "Nếu em với mẹ anh cùng rơi xuống hố, anh cứu ai?" [Cùng rơi xuống hố? Trên đời có cái hố nào to thế sao?] Thấy tôi bày ra vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, anh ta lật sang trang sách khác, đáp gọn hai chữ: "Cứu em." [Mẹ mà hỏi thì mình bảo cứu mẹ. Có gì khó đâu.] Đồ đàn ông chết tiệt. Quả nhiên là kẻ 2 mặt.
Người hàng xóm vốn thân thiện bỗng như biến thành một kẻ khác. Ông ta xông vào nhà tôi, cầm dao phay giết tôi. Nhưng tôi không chết. Khi tỉnh lại, xung quanh tôi toàn là những thi thể méo mó dị dạng. Đáng sợ hơn là, những cái xác ấy đang chầm chậm bò về phía tôi.