Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Hệ thống yêu cầu tôi công lược nam chính - một người từ nhỏ đã sở hữu năng lực đọc tâm, lớn lên trở thành kẻ lòng dạ hiểm độc, lạnh lùng vô tình, u ám cô độc, mang tính cách bệnh kiều. Tôi trầm ngâm hồi lâu, rồi lựa chọn tiến vào thế giới khi nam chính mới một tuổi. Hệ thống: “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ trở thành người giám hộ của thằng bé, dạy nó hiểu luật, tuân thủ pháp luật, tôn trọng phụ nữ, sống lạc quan, hướng thiện, làm một người tử tế.” Tôi thản nhiên nói, “Một màn công lược xuất sắc nên bắt đầu từ giáo dục.” Hệ thống bị tôi thuyết phục: “Cô nói đúng.” Vì thế, vào một ngày tuyết rơi trắng trời, tôi bế nam chính một tuổi, Ứng Hạc Tuyết, đứa trẻ bị bỏ rơi trước cửa bệnh viện, lên. Sáu năm sau, tại cô nhi viện do tôi mở, thằng bé dùng giọng non nớt hỏi tôi: “Viện trưởng, công lược nghĩa là gì ạ?” Tôi xoa đầu nó: “Có nghĩa là, chị muốn để em cảm nhận được sự quan tâm và tình yêu thương của thế giới này.” Ứng Hạc Tuyết bảy tuổi có đôi mắt long lanh, vui đến mức xoay vòng vòng: “Em cũng yêu viện trưởng.” Bên cạnh nó, thuộc hạ tương lai của nam chính, đối tác, đối thủ không đội trời chung, bạch nguyệt quang… lần lượt vây quanh tôi, ríu rít nói: “Em yêu viện trưởng nhất!” Hệ thống: “Độ thiện cảm của nam chính đạt cấp tối đa, nhiệm vụ của ký chủ hoàn thành… Còn có thể làm như vậy nữa sao?!”
Chưa quen đối tượng xem mắt được nửa tháng, tôi đã cùng anh đi đăng ký kết hôn. Sau khi cưới, suốt ba tháng chúng tôi đều ngủ riêng phòng. Đến nửa đêm, anh gõ cửa phòng tôi, giọng khàn khàn: “Phòng này cũng nên viên phòng rồi.”
Lúc ta đang đánh nhau với người ta trên phố thì bị thiếu phu nhân nhìn trúng ngay tại chỗ. Tỷ ấy đưa cho ta năm mươi lượng bạc, hỏi ta có nguyện ý làm thiếp cho phu quân tỷ ấy không. Cái ân tri ngộ thì phải lấy thân báo đáp. Quả thật không sai, nhưng cách báo đáp này liệu có đúng không? Nhưng ta thực sự đang thiếu bạc, nên đành cắn răng đồng ý. Vào phủ rồi ta mới biết, phu quân thì hướng nội, bà mẫu thì ngang ngược, đệ tức lại kiêu ngạo. Tỷ ấy mua ta về căn bản không phải để hầu hạ ai cả. Tỷ ấy muốn ta đến cái nhà này để làm Diêm Vương.
Người trong thôn đều nói ta sinh ra đã có sức lực lớn đến dọa người, ngay cả bát tự cũng có thể trấn áp tà ma. Thánh chỉ vừa ban xuống, ta lập tức bị gả cho vị Vương gia trong lời đồn vừa hung bạo, bệnh nặng nguy kịch, lại còn tàn phế cả hai chân để “trấn tà” xung hỉ. Người trong kinh thành đều chờ ngày ta bị khiêng ngang ra khỏi Vương phủ, ngay cả hạ nhân trong phủ cũng cá cược rằng ta không sống nổi qua đêm động phòng. Trong hỉ phòng, hắn bóp cằm ta, lạnh giọng uy hiếp: “Đã bước vào cửa của bổn vương, nếu không biết giữ quy củ thì mạng cũng chẳng còn.” Ta đói đến mức đầu óc choáng váng, còn đâu tâm trí mà sợ hắn. Ta giơ tay, vặn thanh vịn bằng huyền thiết trên xe lăn thành hình sợi dây thừng. Sau đó nhìn hắn hỏi: “Vương gia, rốt cuộc phòng bếp ở hướng nào?”
Cha ta vì hai lượng bạc, bán ta cho vị tiểu tướng quân đang liệt giường, hơi thở thoi thóp để xung hỷ. Tiểu tướng quân chê ta vừa xấu vừa bẩn, lại thấp bé, còn là một tiểu ngốc tử mang mệnh khắc chết mẹ ruột. Nhưng ngày nào ta cũng cười tươi gọi chàng là tướng công. Ta bám lấy chàng, quấn lấy chàng, trông chừng chàng, nhất quyết không cho chàng chết. Về sau chân chàng khỏi hẳn, chàng lại muốn cưới thiên kim phủ thừa tướng. Ta nhanh chóng thu dọn bọc hành lý nhỏ, nằm bò trên bàn sách của chàng, xiêu xiêu vẹo vẹo viết bốn chữ: Ăn cơm cho tử tế! Viết xong, ta lén bỏ đi. Sau đó lại nghe nói tiểu tướng quân phát điên, chạy khắp nơi tìm một tiểu ngốc tử. Nến đỏ nổ lép bép. Ta khoanh chân ngồi bên mép giường, xếp từng hạt lạc thành hàng, nối dài thành một dãy. Đến hạt thứ mười bảy thì cửa phòng bị đẩy ra, hai tiểu tư khiêng tiểu tướng quân vào rồi đặt lên giường. Chàng cao thật đấy. Chỉ nằm đó thôi, đôi chân dài đã gần chiếm hết cả giường. Người cũng rất đẹp, mày đen, sống mũi cao, cánh tay săn chắc cứng cáp. Đây là lần đầu tiên ta thấy một người đẹp đến vậy. Ta chống cả tay lẫn chân bò tới, ghé sát vào nhìn đi nhìn lại. Không nhịn được, ta vươn tay định sờ thử. Nhưng chàng chỉ lạnh lùng liếc ta một cái. “Dám chạm vào, ta chặt tay ngươi.”
Tôi và tỷ tỷ cùng lúc gả cho hai anh em ruột. Thế nhưng sau khi thành thân, cảnh ngộ lại một trời một vực. Đông viện bên kia ân ân ái ái, ngọt ngào như đường như mật. Còn Tây viện bên này lại chia giường mà ngủ, nhìn nhau chẳng nói một lời. Tôi cứ ngỡ phu quân thân thể bất an, hoặc giả là công vụ bận rộn. Vậy nên, dẫu cho đến nay vẫn chưa viên phòng, tôi cũng chẳng hề nôn nóng hay hờn trách. Cho đến một ngày nọ lúc tỉnh giấc, tôi chợt nhìn thấy giữa không trung lơ lửng những dòng chữ kỳ lạ trông hệt như thiên thư. [Haiz, nam nữ chính đã thành thân bao lâu rồi, vậy mà nam phụ vẫn còn đang giữ thân như ngọc vì nữ chính kìa!] [Hết cách rồi, ai bảo Cẩm Triều bảo bối của chúng ta đã cứu nam phụ chứ?] [Tuy nói là cô em gái nhảy xuống sông vớt người lên, nhưng chẳng phải cũng là do nữ chính bảo bối của chúng ta sai bảo sao?]
“Mẹ, mẹ nhìn xem người kia có phải Cố Diễn không?” Vừa dứt lời, tôi đã thấy mình lỡ lời. Bên cạnh đài phun nước ở sảnh giữa trung tâm thương mại, góc nghiêng của người đàn ông kia quen thuộc đến mức tôi không thể nhận nhầm. Chiếc áo khoác cashmere màu xám đậm anh đang mặc là món quà sinh nhật tôi mua cho anh ở Hằng Long vào tháng trước. Lúc này, anh hơi nghiêng đầu, mỉm cười nói gì đó với người phụ nữ bên cạnh. Người phụ nữ ấy khoác tay anh, ngẩng mặt lên, cười đến cong cả đôi mắt. Bước chân tôi khựng lại. Túi đồ mua sắm trong tay bất giác tuột xuống, rơi lên nền đá cẩm thạch, phát ra một tiếng trầm đục. “Đứng vững.” Giọng Tô Nguyệt Hoa rất khẽ, khẽ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy. Bà vẫn khoác tay tôi, thậm chí chẳng nhìn thêm về phía đó, chỉ khẽ siết tay tôi chặt hơn. “Đừng vội, xem mẹ đây.” Tôi quen Tô Nguyệt Hoa đã năm năm. Gả vào nhà họ Cố đã năm năm, đây là lần đầu tiên tôi nghe bà nói bằng giọng chắc chắn đến vậy, khiến người ta bất giác cảm thấy yên tâm.
Để giúp tôi thoát khỏi sự dày vò của luận văn, cô bạn thân đã đưa tôi đến một quán thịt nướng để thư giãn. Ở đó, tôi nhìn thấy Tống Dương Thư, người đã nói sẽ đi dạy gia sư, bây giờ lại đang uống rượu với một nhóm bạn xấu. Anh ta phấn khích ôm lấy cô bạn thuở nhỏ, giọng điệu chế giễu: "Nguyễn Miên á? Ai thèm thích cái đứa mọt sách khô khan đó chứ! Chơi thôi, đừng tưởng thật." Mấy ngày nay thức khuya làm mô phỏng và hoàn thành luận văn, sợi dây lý trí trong đầu tôi vốn đã căng như dây đàn lập tức đứt phựt. Thế là tôi tiện tay cầm một chai rượu rỗng rồi đi đến đó. Nhưng mới đi được nửa đường, tôi đã bị chặn lại. Người đàn ông chặn tôi có nét mặt nghiêm nghị, vóc dáng rất cao. Đôi mắt đen láy và sắc bén như một con diều hâu của anh lướt qua chai rượu trong tay tôi. Anh ngậm điếu thuốc, nhếch miệng: "Đánh bằng thứ này không chết người được đâu."
Sau nửa năm sống chung với bạn trai, gần như ngày nào chúng tôi cũng cãi nhau vì chuyện anh ta đi tiểu. Tôi bảo anh ta ngồi xuống tiểu để tránh nước tiểu bắn tung tóe khắp nơi, rất mất vệ sinh, tôi lại dễ bị nhiễm bệnh. Anh ta lại nói như thể mình hoàn toàn có lý. “Em từng thấy đàn ông nào ngồi xuống đi tiểu chưa? Như thế còn gọi là đàn ông à?” “Đừng có mang nữ quyền ra nói với anh. Vệ sinh với chẳng vệ sinh gì chứ? Thói quen hơn hai mươi năm của anh, nói đổi là đổi được chắc?” Trong nhà chỉ có một phòng vệ sinh. Sau nhiều lần cãi nhau mà không có kết quả, trước mỗi lần đi vệ sinh tôi chỉ có thể tự lau rửa bồn cầu lại một lượt.
GIỚI THIỆU: Ta thay tiểu thư giải tình độc cho Thái tử mù lòa. Nào ngờ nam nhân thanh lãnh cấm dục ấy, sau lưng lại điên cuồng như chó dại, giam cầm ta suốt hồi lâu. “Còn dám chạy nữa, dù phải đào ba thước đất, ta cũng sẽ tìm ra ngươi, sau đó giết chết.” Đợi đến khi cuối cùng ta cũng trốn thoát thành công. Lại truyền đến tin đế vương bạo băng, Thái tử phục minh. Tân đế đăng cơ. Treo thưởng trọng kim tìm ân nhân năm xưa. Người đời không ai không khen hắn nhân hậu khoan hòa, biết ơn báo đáp. Chỉ có ta tim gan run rẩy, mồ hôi lạnh đầm đìa. Xoay người muốn rời đi. Lại bị người ta túm chặt. Tiểu thư hơi nheo mắt, nhướng mày châm chọc. “Nha đầu chết tiệt, lâu ngày không gặp, gan lớn rồi nhỉ, bằng ngươi mà cũng muốn làm hoàng hậu?” Nói xong, nàng ta ung dung tiến lên, một tay xé hoàng bảng xuống, cao giọng nói: “Không dám giấu giếm.” “Người mà hoàng bảng muốn tìm, chính là dân nữ.”
Tôi lớn lên cùng với Ôn Tử Ngang, thái tử gia của giới kinh đô. Trọn vẹn mười năm, từ một người chị chăm sóc cậu ta, đến một người tình không d/a/n/h p/h/ậ/n, và rồi trở thành người biết điều nhất trong vô số những bóng hồng vây quanh cậu ta. Ai cũng biết tôi yêu cậu ta. Cho đến khi ánh trăng sáng của cậu ta trở về. Cậu ta vì cô ấy mà d/ẹ/p b/ỏ hết những hoa cỏ xung quanh mình. Trong đó có cả tôi. Đêm tôi rời đi, cậu ta và bạn bè đã c/ư/ờ/i một cách k/h/o/á/i t/r/á. Nhưng sau này, họ đều nói. Ôn Tử Ngang đ/i/ê/n rồi.
"Không phải em đã nói chỉ đối tốt với mình anh sao?" Tôi nhìn ý đồ chiếm hữu âm u lại điên cuồng trong mắt Quý Minh Viễn, theo bản năng muốn lùi về sau. "Không được thất hứa đâu đấy, Hoa Sen Nhỏ" Quý Minh Viễn nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh. Sự si mê lẫn điên dại trong ánh mắt ấy khiến tôi giật mình run sợ. "Nếu dám nuốt lời, anh sẽ ăn tươi nuốt sống em trước." Mồ hôi lạnh chảy dài, trong khoảnh khắc tôi thấy hối hận vô cùng vì năm xưa lại đi trêu chọc tên ác ma này.
Ngày vị hôn phu khải hoàn trở về, hắn dắt theo một huyện chúa đã mang thai bước vào cửa, nói nàng từng cứu mạng hắn, mong ta cho nàng một danh phận. Ta bưng bát thuốc, suy nghĩ hồi lâu, thấy ân cứu mạng quả thật rất lớn, bèn trả hôn thư cho hắn, quay đầu hỏi Lục Văn Nghiễn đang chép sách ở nhà bên cạnh: “Nhà chàng có thiếu một nương tử biết xem bệnh, biết tính sổ, lại còn biết mắng người không?” Chàng đỏ cả vành tai, gật đầu, ngay đêm ấy liền trèo tường mang sính thư tới. Sau này, Tạ Thừa Tẫn xông vào phòng ta, chỉ vào nam nhân trên giường, tức đến mức tua kiếm cũng run lên: “Tô Vãn Đường, nàng thật sự chẳng màng gì đến hôn ước sao?” Ta kéo Lục Văn Nghiễn sâu thêm vào trong chăn, ngẩng đầu hỏi hắn: “Tạ tướng quân, lúc ngài đưa huyện chúa cùng đứa trẻ trong bụng nàng ấy về đây, ta có nói gì không?” Ngày Tạ Thừa Tẫn từ Bắc Cảnh hồi kinh, kinh thành đổ một trận tuyết rất lớn. Ta đang sắc thuốc trong thiên sảnh của phủ tướng quân, nồi đồng ùng ục bốc hơi trắng, Tần lão phu nhân ho rất dữ, ta bỏ thêm một lát trần bì vào thuốc, đang cân nhắc có nên bớt nửa tiền hoàng liên hay không thì bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa. Quản sự chạy đến thở không ra hơi: “Tô cô nương, tướng quân về rồi, còn đưa theo một cô nương nữa.”
Ta trọng sinh trở về ngày thay gả. Đích tỷ khóc lóc quỳ trước mặt ta: “Muội muội, cầu xin muội thay ta gả cho Trấn Bắc hầu.” Phụ thân đập hôn thư lên bàn. “Ngươi vốn chỉ là thứ nữ, có thể gả vào Hầu phủ, là phúc khí tám đời ngươi tu được.” Kiếp trước, ta thay tỷ ấy gả. Năm năm sau, Hầu gia bước lên địa vị cao. Đích tỷ lại đội phượng quan của ta bước vào cửa. Còn ta, bị bọn họ dùng một chén rượu độc đưa vào bãi tha ma. Lần này, ta nhận lấy hôn thư, trước mặt mọi người xé thành hai nửa. “Ai thích gả thì gả.” “Dù sao ta không gả.”
"Từ đồng phục đến váy cưới, từ tình đầu đến bạn đời" Tôi từng nghĩ mình và Sở Cảnh sẽ có một đám cưới cổ tích. Vậy mà ngày cưới, trước mặt cả thế giới, anh nhảy xuống biển cứu một cô gái khác. Anh nói cô ấy là nàng tiên cá, là người đã cứu mạng anh. Tôi cười. Hóa ra bảy năm yêu nhau, tôi vẫn thua một lời hứa với biển. Anh nói sẽ bù đắp cho tôi cả đời. Tôi chỉ muốn hỏi: "Một đám cưới bị phá nát, anh định bù bằng gì?"
Vào ngày ta bị ép gả cho lão già đáng ghéc Tấn Vương, đám thổ ph//ỉ từ đâu lao ra cư/// ớp ta đi ngay giữa đường. Ta khóc lóc, nước mắt lưng tròng, nhưng rõ ràng là giả vờ. Trong lòng ta vui còn không hết, cuối cùng cũng thoát khỏi hố lửa Tấn Vương kia. Thủ lĩnh của đám thổ phỉ đứng trước mặt, dáng vẻ uy nghiêm mà lạnh lùng, giọng nói cứng rắn vang lên: “Bảo phụ thân ngươi mang mười ngàn lượng bạc trắng tới, đại đương gia đây sẽ thả ngươi về.” Ta ngước mắt nhìn hắn, thân hình cao lớn, vai rộng lưng dày, diện mạo lại anh tuấn bất phàm. Trong lòng không khỏi cảm thán, thật là một đại trượng phu. Nuốt nước bọt một cái, ta mỉm cười, dịu giọng thưa: “Bạc thì không có, ta lấy thân báo đáp, ngài thấy thế nào?” Thủ lĩnh đám thổ phỉ giật nảy mình, sắc mặt kinh hãi, lùi hẳn về sau hai bước, hai tay vội ôm chặt trước ngực, giọng đầy hoảng loạn: “Ngươi… ngươi chớ có lại gần!”
Phản rừng thất bại, tôi còn đúng một chút máu ngơ ngác kẹt lại ngay khu bùa xanh của team bạn. Lý Bạch bên kia đứng ngay sát bên, thông thả bấm hồi thành rồi phán một câu xanh rờn: "Nói đi, muốn chết kiểu gì?" Tôi bấm bàn phím tanh tách: "Em từ nhỏ đã tự ti, chỉ muốn gây sự chú ý với anh, muốn làm bạn với anh thôi." Lý Bạch khựng lại một nhịp rồi tha cho tôi thật: "Lần sau đừng thế nữa." Kể từ khoảnh khắc đó, tôi như cá gặp nước. Bất kể là bùa xanh, bùa đỏ hay cái mạng của Lỗ Ban, chỉ cần tôi buông nhẹ hai chữ "tự ti", Lý Bạch đều vô điều kiện dâng tận miệng. Đến lúc đẩy nát nhà chính đối phương, tôi mới rủ lòng thương khuyên một câu: "Lần sau đừng dễ bị lừa thế nhé, ha ha." Ngay đêm đó, từ khóa "Thần rừng vô địch Bùi Thanh Dã bị tiểu hoa đán lừa đến phát khóc trên sóng livestream" leo thẳng lên top 1 hot search. Tôi cầm điện thoại mà mồ hôi hột chảy ròng ròng. Show thực tế về điện tử ba ngày tới... rốt cuộc tôi có nên mò mặt đến không đây?
Khi ta rời khỏi Túy Nguyệt Lâu, ta đã hoàn toàn thay đổi. Ta trở nên ngoan ngoãn, thuần phục. Quỳ xuống rửa chân cho cha mẹ chồng, nhẫn nhục đến tận cùng. Ta cúi đầu chấp nhận việc hắn nạp thiếp, không còn phản kháng. Chẳng còn nhắc đến chuyện hòa ly, cũng chẳng mảy may nói về bình đẳng.
Sau khi tiểu muội lấy chồng xa đến Tê Hà Ổ, cứ mỗi độ Cốc Vũ, nàng lại gửi về nhà một hộp trà Vũ Tiền thoảng hương thanh. Kèm theo đó là một phong gia thư. Từ câu “phu quân kính ta”, nàng viết mãi đến “con cái quấn quýt bên gối”. Nàng còn nói nơi mình ở có sân viện kề mặt nước, chỉ cần đẩy cửa sổ ra là có thể trông thấy khắp núi trà hoa nở rộ. Nay trước lúc lâm chung, A Nương muốn được gặp nàng thêm một lần. Thế là ta theo thương đội chở trà xuôi về phương Nam. Đến bến đò cũ, người lái đò lại không chịu đi tiếp. Ông ta nói mười năm trước có một trận lũ núi, Tê Hà Ổ cùng cả ngọn núi trà đã sớm chìm xuống đáy sông. Nhưng tiểu muội rõ ràng chỉ mới xuất giá tám năm trước. Ta lấy phong gia thư năm nay trong ngực ra mở. Cuối thư, nàng vẫn viết: “Năm nay mưa thuận, trà hoa ngoài cửa sổ nở còn rực rỡ hơn mọi năm.”
Trưởng tỷ từ nhỏ đã luôn cảm thấy cha mẹ và huynh trưởng đều thiên vị ta. Huynh trưởng đi làm công vụ trở về, mang cho nàng một cây trâm vàng, còn ta chỉ được một cây trâm bạc. Nàng lại đỏ hoe mắt: “Huynh trưởng cảm thấy ta không thanh nhã bằng muội muội, nên chỉ xứng với thứ đồ tục khí già dặn thế này sao?” Thế là ngay cả cây trâm bạc ta cũng chẳng còn, cả hai cây đều thuộc về nàng. Phụ thân được ban thưởng một ít gấm Thục, cho trưởng tỷ màu hồng phấn kiều diễm, còn ta chỉ được chia một xấp màu xanh non. Nàng lại giận dỗi, tự nhốt mình trong phòng. “Màu hồng làm da trông đen, màu xanh lại tôn da trắng, phụ thân đây là chê nữ nhi không xinh đẹp bằng muội muội sao?” Ngay cả chuyện hôn nhân đại sự, nàng cũng cảm thấy người nhà thiên vị ta. “Hoắc Hầu tuy quyền cao chức trọng, nhưng quanh năm chinh chiến sa trường, chẳng biết ngày nào ta sẽ phải chịu cảnh góa bụa.” “Vị hôn phu trạng nguyên của muội muội tuy xuất thân hàn môn, nhưng lại được Hoàng thượng coi trọng, tiền đồ vô lượng, còn có thể ở lại kinh thành lâu dài.” Nàng muốn đổi hôn sự với ta, để ta thay nàng gả vào Hầu phủ, một mình phòng không gối chiếc. Kiếp trước ta thà ch/ ếc cũng không chịu, chỉ vì ta và Tạ Trường Hoài lưỡng tình tương duyệt, không muốn chia lìa. Không ngờ trưởng tỷ lại dùng một dải lụa trắng t/ ự v/ ẫ/ n trong phòng vào đúng ngày đại hôn của ta. Mấy chục năm sau đó, mỗi lần Tạ Trường Hoài nhớ đến chuyện này đều hối hận khôn nguôi. “Dẫu sao cũng là một mạng người… Ngọc Hành, năm đó nàng không nên tùy hứng như vậy.” Vì thế, khi sống lại đúng ngày trưởng tỷ đề nghị đổi hôn sự. Ta vui vẻ đáp: “Được thôi, trưởng tỷ đã thích thì tỷ cứ gả đi.”
Ta và Chu Tễ An có hôn ước từ thuở nằm nôi. Hồi nhỏ ta chậm biết nói, ai cũng cười ta là đồ ngốc. Chỉ có Chu Tễ An không chê ta. Chàng là cô nhi, lại sinh ra vô cùng tuấn tú. Mỗi lần chàng đến tìm ta chơi, ta đều cài hoa lên đầu chàng, tết cho chàng mấy bím tóc nhỏ, còn bắt chàng mặc chiếc váy ta thích nhất. Nhưng từ sau khi Chu Tễ An vỡ lòng học chữ, chàng không cho ta trang điểm cho mình nữa. Chàng lúc nào cũng nói: “A Vân, chúng ta không phải tỷ muội, mà là phu thê, sau này nàng phải gả cho ta làm thê tử.” Ta gật đầu. Nhưng vẫn muốn cài hoa lên tóc chàng. Năm ta tám tuổi, phụ thân thi đỗ khoa cử, cả nhà vào kinh. Chu Tễ An bảo ta đợi chàng, chàng nhất định sẽ đến cưới ta. Ta đợi một mạch mười năm, gần như đã quên mất dáng vẻ của Chu Tễ An. Khắp kinh thành đều biết Thẩm đại nhân có một ái nữ dung mạo thanh tú, đáng tiếc lại là một kẻ ngốc. Không ai chịu đến cửa cầu thân. Cho đến hôm nay, trong phủ có người tới, nói rằng tự nguyện ở rể nhà ta. Ta cuống quýt chạy tới từ chối. “Không được, không được, A Vân đã hứa làm phu thê với người khác rồi.” “Nhưng mà... ngươi đẹp như vậy, A Vân có thể làm tỷ muội với ngươi.”
Ngày đại hôn, mẫu thân của phu quân tương lai dẫn người chặn kiệu hoa của ta giữa đường. Bà ta nói ta đã sớm không còn là tấm thân trong sạch, không xứng bước qua cửa Bùi gia. Ta vén rèm kiệu, liếc nhìn mười dặm hồng trang phía sau. Kế mẫu của Bùi Cảnh Hòa đã nhắm vào của hồi môn của ta. Bất kể hôm nay ta nói gì, làm gì, cuối cùng cũng sẽ bị kết luận là thất trinh trước khi thành thân. Ta đành thở dài. “Bùi phu nhân, lần trước ta vô tình bắt gặp bà và Cảnh Hòa tư thông, là lỗi của ta.” “Nhưng bà ngàn vạn lần không nên hắt nước bẩn lên người ta.” “Thật ra trong lòng ta vẫn nguyện ý thành toàn cho hai người.” Bùi phu nhân lập tức chỉ vào ta mà mắng lớn. “Ngươi còn dám nói bậy thêm một câu, có tin ta xé nát miệng ngươi không!” “Ta biết chuyện bị người ta bắt gặp khiến bà cuống lên.” “Nhưng bà đường đường là phu nhân Bùi gia, thể diện nên có vẫn phải giữ.”
Sau khi tiểu thư gả cho thế tử Tĩnh Vương, liền gả ta và muội muội cho hai thị vệ của cô gia, muội muội làm nũng giành chọn người huynh trưởng trong hai thị vệ trước, còn ta gả cho người đệ đệ, nhưng ngay trong đêm tân hôn, phu quân lại uống rượu suốt cả đêm. "Tại sao không phải là nàng chọn trước? Tại sao ta không thể ở bên người mình thích?" Đến lúc ấy ta mới biết, người hắn thích là muội muội, mười năm sau khi thành thân, chúng ta bằng mặt không bằng lòng, đến một bữa cơm cũng chẳng thể ngồi ăn cùng nhau. Cho đến khi phủ đệ xảy ra đại hỏa, hắn bỏ mặc ta đang mang thai để chạy đi cứu muội muội, khi ấy ta nghĩ, đời này cứ như vậy cũng thôi. Lần nữa mở mắt ra, ta đã trở về ngày tiểu thư định hôn sự cho chúng ta. "Tiểu thư, nô tỳ không muốn gả cho ai cả."
Tôi mua một chiếc máy ảnh cũ trên mạng, nhưng khi hàng được giao tới thì lại phát hiện trong đó có hình của chính mình thời cấp ba. Không phải là ảnh chụp nghiêng thì cũng là bóng lưng, chuẩn góc nhìn của một kẻ yêu thầm. Tôi hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa ngoảnh đi, thì thấy hot search trên mạng xã hội đã bùng nổ rồi. #Ảnh đế Tống Ẩn Chu bị bóc phốt, trợ lý bán lại đồ dùng cá nhân của nghệ sĩ với giá cao# Không bao lâu sau, bên bán hàng gửi tin nhắn tới. [Chiếc máy ảnh đó là của tôi.] [Không phải tôi tự nguyện bán.] [Bạn có thể trả lại cho tôi được không?]