Năm thứ năm yêu nhau, Phó Cẩn Ngôn chuẩn bị đám cưới cho tôi.
Ba ngày trước lễ cưới, thanh mai trúc mã của anh ta mất tích.
Camera chỉ quay được người cuối cùng gặp cô ta là tôi.
Vì thế anh ta tin tôi là kẻ bắt cóc.
Anh ta nhốt tôi lại, ép tôi uống thuốc an thần, mời người "chia sẻ ký ức" để moi ra tung tích của cô ta.
Anh ta nói làm vậy là vì tốt cho tôi.
Anh ta không biết, chính lần chia sẻ ký ức đó đã giết chết tôi.
Ký ức đau đến thấu xương được chiếu lên màn hình.
Tình bạn, sự phản bội, những cái tát, những lời thề... tất cả đều bị bóc trần.
Khi tôi mở mắt lần nữa, tôi đã rời khỏi anh ta.
Gửi lại một bức tranh và một câu:
"Chúc hai người hạnh phúc. Đừng bao giờ ép ai uống thuốc nữa."
Kiếp này, tôi không cần ai cứu nữa. Tôi tự cứu lấy mình.