Phu nhân có ý định chọn một nha hoàn đưa đến hầu hạ trong phòng Thế tử, bởi vậy mới hỏi chàng vừa mắt loại nữ tử nào.
Tạ Hoài An dường như chẳng mấy để tâm đến chuyện này, chỉ dựa lưng vào ghế, hờ hững nói:
“Đôi mắt không được mang nét hoa đào, cằm cũng chớ quá thanh nhọn, sắc môi càng không nên đỏ thắm đến chói mắt. Còn một điều nữa, đừng lúc nào cũng ra vẻ yếu mềm, cố ép giọng cho dịu dàng để lấy lòng người khác.”
Lời chàng vừa dứt, gian phòng đang có tiếng người bỗng lặng xuống.
Tất cả những ánh mắt quanh đó đều âm thầm hướng về phía ta.
Mãi đến lúc ấy, ta mới hiểu từng điều Tạ Hoài An vừa nêu ra đều trái ngược với dáng vẻ của ta.
Ý chàng đã quá rõ ràng.
Người nào cũng được, miễn sao không phải ta.
Phu nhân đưa mắt nhìn sang, thấy ta vẫn im lặng cúi đầu thì khóe môi mới hiện lên một nét cười hài lòng.
Người trong phủ không ai hay biết rằng ba năm trước, khi Tạ Hoài An đột nhiên mất đi thị lực và bị đưa đến biệt viện dưỡng bệnh, chính ta đã ở bên chăm nom chàng từ sớm đến khuya.
Đến khi đôi mắt dần có hy vọng hồi phục, chàng từng nắm tay ta, hứa sau này sẽ đón ta vào cửa bằng lễ cưới chính thê.