Ngày tiểu hoàng đế mà ta nuôi dưỡng chấp chính, triều thần quỳ lạy chúc mừng.
Từ năm năm tuổi, hắn đã luôn theo sát bên ta.
Thế nhưng thánh chỉ đầu tiên sau khi đăng cơ của hắn lại là đón chất nữ của tiên hoàng hậu về cung.
Nữ nhân ấy quỳ trước điện, khóc lóc kể lể chuyện những năm qua phiêu bạt dân gian, chịu đủ mọi ủy khuất.
Ta vừa định mở lời sắp xếp cung điện cho nàng ta thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện những dòng bình luận.
[Đừng sắp xếp! Nàng ta mới là người mà nam chính thật sự nên bảo vệ.]
[Thái hậu có từ bi đến đâu cũng chỉ là nữ phụ độc ác nắm giữ triều chính mà thôi.]
[Bây giờ càng làm ra vẻ hiền thục thì sau này kết cục lại càng thê thảm.]
Ta nhìn thiếu niên đang ngồi trên ngai vàng.
Hắn cũng đang nhìn ta, trong ánh mắt đầy vẻ đề phòng.
Ta bỗng nhiên mỉm cười: "Hoàng thượng đã trưởng thành. Hôm nay ai gia xin được trả lại toàn bộ quyền hành."
Bàn tay của tiểu hoàng đế, không biết đã nắm chặt từ lúc nào.