Ngày đầu tiên ta được nhận về An Bình hầu phủ, vị giả thiên kim đã được nuôi trong phủ suốt mười sáu năm liền làm mất một cây trâm vàng ngự ban.
Nàng ta đỏ hoe mắt, nói cây trâm cuối cùng xuất hiện trong phòng ta, phụ thân lập tức sai người lục soát viện, còn mẫu thân khuyên ta hiểu chuyện một chút, đừng khiến hầu phủ mất mặt.
Ta bấm ngón tay tính toán, liếc nhìn nha hoàn bên cạnh nàng ta đang tái mét mặt mày rồi mỉm cười đọc ra một địa chỉ.
“Cây trâm ở dưới viên gạch xanh thứ ba cạnh cửa góc phía tây.”
“Còn nữa, tình lang ngươi hẹn tối qua, tốt nhất cũng mời tới luôn đi.”
Ta là thật thiên kim Khương Thê Nguyệt của An Bình hầu phủ, lưu lạc bên ngoài từ nhỏ.
Ngày được hầu phủ đón về kinh, xe ngựa vừa dừng hẳn, ta còn chưa kịp nhìn cánh cổng sơn son một lần thì đã có người nhét vào tay ta một bánh xà phòng thơm.
Ma ma quản sự nhíu mày, hạ giọng rất thấp: “Cô nương lau tay trước đi.”
“Phu nhân coi trọng quy củ nhất, lát nữa vào cửa thì bớt nói, cũng đừng nhìn đông ngó tây.”